Nắng xuân ấm áp trải dài trên Bắc Thành.
Lục Trường Sinh đứng trên đầu thành phía tây, nơi cao nhất có thể nhìn bao quát toàn bộ thành.
Gió thổi nhẹ, làm tà áo dài của hắn bay phần phật.
Mắt hắn nhìn xuống những dãy phố san sát, những dòng người tấp nập, những mái ngói đỏ au lấp lánh dưới nắng.
Một năm rồi.
Một năm kể từ đêm hắn đột phá Khai Mạch bên bờ sông phía tây.
【 Họ tên:
Lục Trường Sinh 】
【 Tuổi:
Ba mươi ba 】
【 Cảnh giới:
Khai Mạch tầng một (2345/10000)
【 Nội công:
《Thanh Phổ tâm kinh》 tầng bốn (2345/10000)
Hắn không còn là thiếu niên ngày nào.
Tóc đã điểm vài sợi bạc, nhưng mắt vẫn sáng, dáng vẫn vững.
Một năm qua, hắn vẫn kiên trì tu luyện mỗi ngày, không ngừng nghỉ, không lơ là.
Nhưng điều khiến hắn vui nhất, không phải là cảnh giới võ công, mà là những gì đang diễn ra dưới kia.
Nạn đói đã qua.
Một năm trước, khi Lục Trường Sinh vừa đạt Khai Mạch, Bắc Thành vẫn còn chìm trong cảnh thiếu thốn.
Giá gạo tuy đã hạ, nhưng vẫn còn cao so với túi tiền dân nghèo.
Những kẻ chết đói vẫn còn, dù thưa hơn.
Nhưng rồi mọi thứ thay đổi nhanh chóng.
Một mùa mưa thuận lợi.
Mùa lúa bội thu đầu tiên sau ba năm hạn hán.
Lương thực từ các vùng lân cận đổ về Bắc Thành.
Giá gạo hạ dần, hạ dần, cho đến khi trở về mức bình thường.
Người nghèo có cái ăn.
Cướp bóc giảm hẳn.
Những khu lều trại dần được thay thế bằng những căn nhà tranh kiên cố hơn.
Và giờ đây, nhìn từ trên cao, Lục Trường Sinh thấy một Bắc Thành hoàn toàn khác.
Phồn hoa, nhộn nhịp, và bình yên.
"Lục đại ca!
"Tiếng gọi từ phía sau.
Lục Trường Sinh quay lại, thấy A Đậu đang bước lên đầu thành.
A Đậu giờ đã mười sáu tuổi.
Cao lớn hơn trước, vai rộng, tay chân rắn chắc.
Hắn mặc y phục sai dịch, bên hông đeo trường kiếm, dáng điệu đã ra dáng một thanh niên.
"Sư phụ, người lại lên đây một mình à?"
Lục Trường Sinh gật đầu:
"Ừ.
Lên ngắm cảnh một chút.
"A Đậu đứng bên cạnh, nhìn xuống thành:
"Đẹp quá phải không sư phụ?
Bắc Thành bây giờ khác xưa nhiều lắm.
"Lục Trường Sinh hỏi:
"Con còn nhớ ngày xưa không?"
A Đậu gật đầu:
"Nhớ chứ.
Ngày đó con đói lả, đi bán rau ở chợ, bị côn đồ đuổi đánh.
May có sư phụ cứu.
"Hắn nhìn Lục Trường Sinh, mắt đầy biết ơn:
"Nếu không có sư phụ, chắc con đã chết từ lâu rồi.
"Lục Trường Sinh cười nhạt:
"Đừng nói thế.
Con có số mệnh của con.
"A Đậu hỏi:
"Sư phụ, một năm qua từ khi đột phá, người có tiến bộ nhiều không ạ?"
Lục Trường Sinh đáp:
"Từ từ thôi.
Cảnh giới càng cao, càng khó tiến.
Một năm mới lên được một chút.
"A Đậu gật đầu:
"Con hiểu.
Sư phụ từng dạy, không nên nóng vội.
"Lục Trường Sinh nhìn nó:
"Con bây giờ Luyện Thể tầng mấy rồi?"
A Đậu đáp:
"Dạ, Luyện Thể tầng ba ạ.
"Lục Trường Sinh gật đầu:
"Tốt.
Mười sáu tuổi Luyện Thể tầng ba, là giỏi rồi.
Nhưng đừng tự mãn.
"Dạ, con nhớ.
".
Chiều hôm ấy, Lục Trường Sinh đến thăm Trịnh Hùng.
Trịnh Hùng đã ngoài sáu mươi.
Tóc muối tiêu, lưng hơi còng, nhưng mắt vẫn sáng, giọng vẫn sang sảng.
Thấy Lục Trường Sinh, ông cười:
"Lại lên đây ngồi với lão già này à?"
Lục Trường Sinh ngồi xuống bên cạnh, nhìn ra sân nha môn:
"Sai đầu khỏe không?"
Trịnh Hùng phẩy tay:
"Khỏe gì mà khỏe.
Già rồi, chân yếu mắt mờ.
Chỉ còn cái mồm là cứng.
"Lục Trường Sinh cười:
"Sai đầu còn cứng lắm.
"Trịnh Hùng nhìn hắn:
"Nghe nói một năm qua ngươi tu luyện chăm chỉ lắm?"
"Dạ.
"Trịnh Hùng gật gù:
"Giỏi.
Ở cái tuổi này, còn chăm chỉ thế, là hiếm đấy.
"Ông nhìn xa xăm:
"Nạn đói qua rồi.
Ngươi thấy đó, Bắc Thành đang hồi sinh.
Công lao của ngươi không nhỏ đâu.
"Lục Trường Sinh khiêm tốn:
"Con chỉ làm việc của mình.
"Trịnh Hùng lắc đầu:
"Không chỉ thế.
Ngươi đã giúp bao người.
Lũ trẻ trong xóm, A Đậu, A Sửu, bao nhiêu người nghèo khác.
Ngươi không chỉ cứu mạng họ, mà còn dạy họ cách sống.
"Lục Trường Sinh im lặng.
Trịnh Hùng nói tiếp:
"Đó mới là điều quý giá nhất.
Võ công rồi sẽ già, sẽ yếu.
Nhưng những gì ngươi gieo vào lòng người, sẽ còn mãi.
Tối hôm ấy, Lục Trường Sinh nhận được một phong thư.
Từ phủ thành.
Từ Lý Thanh Lam.
Một năm qua, nàng vẫn viết thư cho hắn, dù không thường xuyên.
Nhưng mỗi lần đều là những dòng chữ ấm áp.
Lần này cũng vậy.
"Trường Sinh,
Một năm rồi từ khi huynh đột phá.
Muội mừng cho huynh.
Nghe nói Bắc Thành đã bình yên, nạn đói đã qua.
Muội mừng lắm.
Ở phủ thành, cuộc sống cũng ổn.
Chồng muội buôn bán thuận lợi.
Muội vẫn khỏe.
Muội nhớ những ngày xưa, nhớ những đêm ngồi bên đống lửa với huynh và mọi người.
Nhưng muội biết, không thể quay lại.
Chỉ mong huynh bình an.
Thanh Lam.
"Lục Trường Sinh đọc thư, cười nhẹ.
Hắn cất thư vào rương, bên cạnh những lá thư cũ.
Một năm.
Nàng vẫn nhớ.
Hắn vẫn nhớ.
Nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Sáng hôm sau, Lục Trường Sinh dẫn A Đậu và A Sửu ra bờ sông phía tây.
Hai đứa ngồi trước mặt hắn, mắt sáng lên chờ đợi.
"Hôm nay, ta sẽ dạy các con một bài học mới.
"A Đậu và A Sửu chăm chú lắng nghe.
Lục Trường Sinh chỉ vào dòng sông:
"Các con thấy dòng sông này không?
Một năm trước, khi ta đột phá, nó chảy thế này.
Một năm sau, nó vẫn chảy thế này.
Nước trong sông đã thay bao nhiêu lần, nhưng dòng sông vẫn ở đó.
"Hắn nhìn hai đứa:
"Cuộc đời cũng vậy.
Sẽ có những thay đổi, nhưng cũng có những thứ không đổi.
Các con phải học cách phân biệt.
"Sư phụ, điều gì là không đổi?"
"Lòng tốt.
Sự kiên trì.
Tình người.
Đó là những thứ nên giữ mãi.
"Hắn nhìn xa xăm:
"Nạn đói đã qua, nhưng lòng người vẫn còn đó.
Các con hãy nhớ, đừng để những khó khăn làm mình trở nên ích kỷ.
Hãy luôn giúp đỡ người khác, như ta đã giúp các con.
"A Sửu hỏi:
"Sư phụ, sau này chúng con có thể trở nên như người không?"
Lục Trường Sinh cười:
"Có thể.
Nếu các con đủ kiên trì, đủ nghị lực, và đủ lòng tốt.
Một năm sau đột phá, cuộc sống của Lục Trường Sinh vẫn bình thản như dòng sông kia.
Hắn vẫn dậy sớm, tu luyện, đi tuần, về nhà.
Vẫn ghé qua quán trà của Lão Từ mỗi chiều.
Vẫn thăm Trịnh Hùng mỗi tuần.
Vẫn dạy võ cho A Đậu và A Sửu.
Vẫn nhớ về Lý Thanh Lam, nhưng không còn đau nữa.
Chỉ là một nỗi nhớ nhẹ nhàng, như nhớ về một miền ký ức xa xôi.
Bắc Thành đang hồi sinh.
Và hắn, Lục Trường Sinh, đang sống những ngày tháng bình yên nhất trong đời.
Hắn biết, phía trước còn dài.
Sẽ còn nhiều thử thách, nhiều biến cố.
Nhưng ít nhất, lúc này đây, hắn có thể mỉm cười.
Vì hắn đã làm được điều quan trọng nhất:
sống sót qua nạn đói, và giúp được nhiều người khác cũng sống sót.
Đó là ý nghĩa của trường sinh.
Không phải sống lâu, mà là sống có ích.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập