Chương 3: Săn thú**

Thấm thoắt đã ba tháng.

Tuyết đông tan hết, xuân về ấm áp.

Trên núi Thanh Khê, trong một khe núi hoang vắng, Lục Trường Sinh đang nín thở nấp sau bụi cây, mắt dán chặt vào con hoẵng đang gặm cỏ cách đó chừng mười trượng.

Hắn mặc áo vải vá chằng vá đụp, chân quấn bố, tay cầm một cây giáo gỗ tự chế, mũi giáo vót nhọn rồi đem hong lửa cho cứng lại.

Ba tháng nay, mỗi tối hắn lên núi học võ với lão hòa thượng, ban ngày tự luyện, thỉnh thoảng vào rừng kiếm củi, bẫy thú nhỏ.

Không chỉ để kiếm thêm miếng ăn, mà còn để rèn phản xạ và khả năng sinh tồn.

【 Họ tên:

Lục Trường Sinh 】

【 Tuổi:

Mười lăm 】

【 Cảnh giới:

Luyện Thể tầng ba (47/500)

【 Công pháp:

《Phổ Độ Tâm Kinh》 tầng hai (134/500)

《Thô Khí Quyền》 tầng ba (201/500)

【 Kỹ năng:

Săn bắn (sơ cấp)

, Ẩn nấp (sơ cấp)

Con hoẵng vẫn vô thức gặm cỏ, thỉnh thoảng ngẩng đầu nghe ngóng.

Lục Trường Sinh kiên nhẫn chờ đợi.

Hắn nhớ lời lão hòa thượng dạy:

"Săn thú cũng như đánh nhau, phải biết nhẫn nại.

Động vật có giác quan nhạy bén hơn người, chỉ cần ngươi sốt ruột một chút, nó sẽ phát giác.

"Gió thổi, hướng gió từ phía con hoẵng thổi về phía hắn.

May quá, nếu ngược lại, mùi người sẽ làm nó bỏ chạy.

Đợi thêm một khắc, con hoẵng cúi xuống uống nước ở khe suối, hoàn toàn lơ là cảnh giác.

Lục Trường Sinh động.

Hắn bật người lao ra, ba tháng luyện *Phổ Độ Tâm Kinh* khiến thân thể nhẹ nhàng hơn trước nhiều.

Mười trượng khoảng cách, hắn chỉ mất hai hơi thở đã áp sát.

Con hoẵng giật mình, định bỏ chạy.

Nhưng đã muộn.

Lục Trường Sinh vung tay, cây giáo gỗ vẽ một đường vút trong không trung, cắm thẳng vào cổ con hoẵng.

Hoẵng kêu thảm một tiếng, giãy giụa mấy cái rồi ngã xuống.

Lục Trường Sinh thở hổn hển, tiến lại gần, rút giáo ra.

Máu tươi phun ra, hắn vội lấy dao cắt cỏ, cắt thêm mấy nhát cho máu chảy hết, rồi vác lên vai.

Khoảng bốn mươi cân, nặng nhưng hắn có thể chịu được.

"Săn được con mồi ngon rồi đây."

Hắn cười một mình.

Đang định xuống núi, bỗng tiếng động lạ vọng từ trong rừng sâu.

Tiếng người, mà còn có tiếng kêu thảm thiết.

Lục Trường Sinh khựng lại, do dự giây lát, rồi hạ con hoẵng xuống, cầm giáo lần theo hướng phát ra tiếng động.

Đi chừng hai trăm bước, hắn thấy một cảnh tượng khiến hắn giật mình.

Một con hổ lớn, cao ngang người, dài hơn ba trượng, đang gầm gừ trước mặt ba người thợ săn.

Hai người đã ngã trên mặt đất, không động đậy, người còn lại đang cầm cung run lẩy bẩy, mặt trắng bệch.

Hổ!

Loài này vốn đã hiếm, huống hồ là con hổ lớn như vậy.

Bộ lông vàng sậm, vằn đen rõ nét, hai mắt xanh lét nhìn chằm chằm con mồi.

Lục Trường Sinh nín thở, ẩn sau bụi cây, tim đập thình thịch.

Hắn biết sức mình.

Tuy luyện võ ba tháng, so với người thường đã mạnh hơn nhiều, nhưng đối đầu với hổ, chưa chắc đã sống sót.

Nhưng bỏ chạy, hay đứng nhìn người ta chết?

Hắn do dự.

Con hổ gầm lên, lao tới.

Người thợ săn kêu thảm, giương cung bắn một mũi tên.

Mũi tên trúng vai hổ, nhưng chỉ làm nó càng điên tiết.

Một cú vồ, người thợ săn ngã lăn ra, hổ cắn vào cổ hắn.

Chỉ vài giây, ba người đều chết.

Lục Trường Sinh toát mồ hôi lạnh.

Hắn thấy con hổ bắt đầu xé xác người, ăn thịt.

Mùi máu tanh nồng xộc vào mũi.

Hắn lùi từng bước, rất nhẹ, định rút lui.

Nhưng vô tình giẫm phải cành khô.

"Rắc!

"Tiếng động nhỏ, nhưng giữa rừng yên tĩnh, vang lên rõ ràng.

Con hổ ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng về phía hắn.

Lục Trường Sinh lạnh người.

Chạy!

Hắn quay người bỏ chạy, bỏ luôn con hoẵng.

Đường rừng gập ghềnh, nhưng hắn chạy nhanh hơn bao giờ hết, ba tháng luyện tập phát huy tác dụng.

Nhưng hổ nhanh hơn.

Chỉ vài giây sau, tiếng gầm đã vọng sau lưng, rất gần.

Lục Trường Sinh nghiến răng, bất ngờ quay người, vung cây giáo lên.

Hổ lao tới, chân trước vồ xuống.

Hắn né người, giáo đâm thẳng vào mắt hổ.

Máu bắn ra, hổ kêu thảm thiết, vung chân quật vào người hắn.

Lục Trường Sinh bay đi mấy trượng, đập vào thân cây, đau điếng.

Hổ bị thương một mắt, càng điên cuồng, lại lao tới.

Lục Trường Sinh không kịp đứng dậy, vội lăn đi, né được một cú vồ.

Hắn vớ được hòn đá, ném thẳng vào mặt hổ.

Hổ hơi khựng lại, hắn nhân cơ hội bò dậy, chạy về phía vách đá.

Phía trước có một khe đá hẹp, chỉ vừa một người chui qua.

Hắn lao vào, hổ đuổi theo, nhưng thân hình to lớn mắc kẹt ở miệng khe.

Lục Trường Sinh thở hổn hển, nhìn con hổ gầm thét, cố thọc chân vào khe.

Hắn cầm giáo, đâm liên tiếp vào đầu hổ.

Một giáo, hai giáo, ba giáo.

Hổ giãy giụa, nhưng khe đá hẹp, nó không thể thoát.

Máu chảy thành dòng, dần dần, nó yếu đi, rồi nằm im.

Lục Trường Sinh ngồi bệt xuống, tay chân run lên, mồ hôi ướt đẫm.

Hắn nhìn con hổ chết, lòng vẫn còn sợ hãi.

Nếu không có khe đá này, chắc hắn đã chết.

Một lúc lâu sau, hắn mới bình tĩnh lại, chui ra khỏi khe, nhìn con hổ to lớn.

Hổ chết thật rồi.

Hắn thử kéo, nhưng nặng quá, phải hơn ba trăm cân.

Làm sao mang về?

Đang lúng túng, bỗng nghe tiếng bước chân.

Mấy người từ dưới núi đi lên, thấy hổ chết, kinh ngạc thốt lên.

"Trời ơi, hổ!

Ai giết?"

"Thằng nhỏ này à?

Mày giết hổ?"

Lục Trường Sinh nhận ra một người, là thợ săn trong thôn, thường ngày hay vào rừng.

Hắn nói qua loa:

"Nó mắc kẹt trong khe đá, tôi đâm chết.

"Mấy người nhìn hắn với ánh mắt khác, vừa kinh ngạc vừa nể sợ.

"Biết đây là hổ gì không?

Hổ vàng, quý lắm đấy.

Da, xương, thịt, đều đáng giá."

Một người nói,

"Mày phát tài rồi!

"Lục Trường Sinh ngẩn ra, rồi hỏi:

"Đáng giá bao nhiêu?"

"Da hổ nguyên lành như vậy, ít nhất cũng năm mươi lượng.

Xương hổ cũng vài chục lượng.

Tổng cộng có thể bán được cả trăm lượng!

"Lục Trường Sinh tròn mắt.

Trăm lượng!

Đối với hắn, một nông hộ nghèo rớt mồng tơi, trăm lượng là con số trên trời.

Đủ mua mấy chục mẫu ruộng tốt, xây nhà gạch, sống sung túc cả đời.

Nhưng hắn chợt nghĩ, chuyện này không đơn giản.

Hổ chết, người trong thôn biết, Triệu gia sẽ không bỏ qua.

Quả nhiên, chiều hôm đó, tin đồn khắp thôn.

Lục Trường Sinh săn được hổ!

Khi hắn nhờ mấy người thợ săn khiêng hổ về, cả thôn xúm lại xem, bàn tán xôn xao.

Triệu Đại Hổ cũng đến, nhìn con hổ, mắt đầy tham lam và ghen tị.

Hắn kéo cha là Triệu Đức Tài, thì thầm to nhỏ.

Tối hôm đó, lão thôn trưởng đến nhà Lục Trường Sinh.

"Trường Sinh, hổ đâu?"

"Dạ, con gửi nhờ trong miếu thổ địa, mai tính chuyện bán ạ.

"Lão thôn trưởng gật đầu, rồi nghiêm mặt:

"Ngươi phải cẩn thận.

Triệu gia nhòm ngó con hổ này rồi.

Họ bảo, hổ trong núi Thanh Khê là của chung, ai săn được cũng phải nộp một nửa cho thôn.

"Lục Trường Sinh cau mày:

"Chưa nghe nói có luật đó."

"Luật do họ đặt ra đấy."

Lão thôn trưởng thở dài,

"Ngươi còn nhỏ, không hiểu.

Ở thôn này, họ muốn gì được nấy.

Nếu ngươi không nghe, e rằng.

"Ông không nói hết, nhưng Lục Trường Sinh hiểu.

Hắn trầm mặc một lát, rồi hỏi:

"Thôn trưởng, người bảo con phải làm sao?"

Lão thôn trưởng nhìn hắn một lúc, rồi nói:

"Bán cho ta.

Ta trả ngươi trăm lượng, rồi ta lo liệu với Triệu gia.

Có ta đứng ra, họ không dám làm quá.

"Lục Trường Sinh ngạc nhiên.

Lão thôn trưởng già rồi, sống thanh đạm, lấy đâu ra trăm lượng?

Nhưng ông không giải thích, chỉ nói:

"Ngày mai ta mang bạc đến.

Cứ yên tâm.

"Sáng hôm sau, lão thôn trưởng quả nhiên mang một trăm lượng bạc đến, đưa cho Lục Trường Sinh, rồi cho người khiêng hổ đi.

Lục Trường Sinh cầm bạc, lòng đầy nghi hoặc.

Ông lão này, rốt cuộc là ai?

Tối đó, hắn lên núi tìm lão hòa thượng, kể lại mọi chuyện.

Lão hòa thượng nghe xong, cười nhạt:

"Thì ra là thế."

"Đại sư biết thôn trưởng?"

"Biết."

Lão hòa thượng nhìn về phía xa,

"Lão thôn trưởng tên là Trương Nguyên Bá, năm xưa là nhân vật nổi danh trong giang hồ, có biệt hiệu 'Thiết Thủ Bồ Tát'.

Chỉ vì một chuyện năm xưa, mới ẩn cư ở thôn này, làm một lão nông bình thường.

"Lục Trường Sinh sững sờ.

Thì ra, cái thôn nhỏ này, cất giấu nhiều cao nhân như vậy.

"Lão ấy mua hổ của con, không phải vì lòng tốt đơn thuần."

Lão hòa thượng nói,

"Mà vì tấm da hổ đó, lão cần để trả một món nợ cũ.

Con yên tâm, lão không hại con, ngược lại còn bảo vệ con khỏi Triệu gia.

"Lục Trường Sinh trầm ngâm, rồi hỏi:

"Đại sư, thế giới này rốt cuộc rộng lớn thế nào?

Ngoài thôn này ra, còn những gì?"

Lão hòa thượng nhìn hắn, mỉm cười:

"Đợi con đủ mạnh, tự khắc sẽ biết.

"Đêm đó, Lục Trường Sinh ngồi thiền đến sáng.

Trong đầu hắn, màn chữ xanh lam hiện lên thông báo mới:

【 Chiến đấu với mãnh hổ, sinh tử trải nghiệm +50.

【 Cảnh giới tăng lên:

Luyện Thể tầng bốn (1/800)

【 Thu thập được tài liệu đặc biệt:

Hổ cốt, Hổ huyết (có thể dùng để cường hóa thân thể)

Lục Trường Sinh nhìn màn chữ, khẽ cười.

Một trăm lượng bạc, một tấm da hổ, một con đường rộng mở phía trước.

Hắn bắt đầu hiểu, cuộc đời này, sẽ không còn là kiếp sống tầm thường nữa.

Ngoài am nhỏ, trăng sáng vằng vặc, gió xuân ấm áp.

Mười lăm tuổi, Lục Trường Sinh đứng trước ngưỡng cửa của một thế giới rộng lớn hơn.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập