Mưa phùn lất phất suốt ba ngày không dứt.
Bắc Thành chìm trong màn nước xám xịt, những con đường lát đá trơn trượt, những mái hiên rỉ nước, những bóng người co ro dưới những tán ô dầu muốn rách.
Lục Trường Sinh ngồi trong phòng sai dịch, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tay hắn cầm chén trà nóng, nhưng lòng thì đang suy tư về những điều vừa xảy ra.
Sáng nay, Trịnh Hùng gọi hắn vào phòng riêng.
"Ngươi biết vì sao ta gọi ngươi không?"
Lục Trường Sinh lắc đầu.
Trịnh Hùng nhìn hắn một lúc, rồi nói:
"Bạch Hổ Bang vừa gửi thư.
Chúng muốn gặp ngươi.
"Lục Trường Sinh ngạc nhiên:
"Gặp con?
Vì chuyện gì?"
"Vì chúng nghi ngờ."
Trịnh Hùng đặt một phong thư lên bàn.
"Chúng không có bằng chứng, nhưng chúng có linh tính.
Có kẻ đã thấy ngươi lui tới khu chợ cá mấy hôm trước khi Lý Ngũ chết.
"Lục Trường Sinh im lặng.
Trịnh Hùng nói tiếp:
"Ta đã bảo vệ ngươi.
Ta nói với chúng, ngươi chỉ là một tên sai dịch nhỏ, không đủ sức làm chuyện đó.
Nhưng chúng vẫn muốn gặp.
Để thăm dò.
"Lục Trường Sinh hỏi:
"Con phải làm sao?"
Trịnh Hùng nhìn hắn:
"Ngươi phải đi.
Và khi đi, ngươi phải biết mình là ai.
"Lục Trường Sinh không hiểu.
Trịnh Hùng giải thích:
"Một người trước tiên phải nhận thức được sự yếu đuối của bản thân.
Ngươi có yếu không?
Có.
So với Bạch Hổ Bang, ngươi yếu.
So với cả một thế lực lớn, ngươi chỉ là một con kiến.
"Ông ngừng lại, rồi nói tiếp:
"Nhưng sau đó, ngươi phải nhìn thấy hạn chế trong nhận thức của chính mình.
Ngươi nghĩ ngươi yếu, nhưng có thể ngươi mạnh ở điểm khác.
Ngươi nghĩ ngươi không thể đối đầu, nhưng có thể ngươi chỉ cần khéo léo là qua.
"Lục Trường Sinh lắng nghe.
Trịnh Hùng nói:
"Khi ấy, ngươi mới nhận thức được năng lực của mình, và tự đặt bản thân đúng vị trí.
Không quá tự tin, không quá tự ti.
Đúng vị trí.
Chỉ có vậy, ngươi mới xứng đáng với tham vọng của mình.
"Lục Trường Sinh cúi đầu:
"Con hiểu rồi.
".
Chiều hôm đó, Lục Trường Sinh đến gặp Lão Từ.
Lão Từ đang ngồi uống rượu một mình trong góc quán, thấy hắn vào, vẫy tay gọi.
"Lại đây uống với ta một chén.
"Lục Trường Sinh ngồi xuống, nhận chén rượu.
Lão Từ nhìn hắn:
"Nghe nói Bạch Hổ Bang muốn gặp ngươi?"
Lục Trường Sinh gật đầu.
Lão Từ cười nhạt:
"Đừng lo.
Chúng chỉ thăm dò thôi.
Không có bằng chứng, chúng không dám động vào sai dịch của nha môn đâu.
"Lục Trường Sinh im lặng uống rượu.
Lão Từ nhìn hắn một lúc, rồi hỏi:
"Ngươi có biết điểm mạnh nhất của ngươi là gì không?"
Lão Từ đáp:
"Là ngươi biết mình yếu.
"Lục Trường Sinh ngạc nhiên.
Lão Từ nói tiếp:
"Những kẻ ta thấy chết ở Bắc Thành này, phần lớn là vì chúng không biết mình yếu.
Chúng nghĩ mình mạnh, lao vào những chỗ không nên lao, đụng vào những kẻ không nên đụng.
Còn ngươi, ngươi biết mình yếu, nên ngươi cẩn thận.
Cẩn thận là đức tính tốt nhất để sống lâu.
"Vậy con nên làm gì khi gặp chúng?"
"Hãy nhận thức rõ mình là ai.
Một sai dịch nhỏ.
Không thù hằn, không âm mưu.
Chỉ làm việc kiếm sống.
Hãy để chúng thấy điều đó.
Sáng hôm sau, Lục Trường Sinh đến một tửu lầu ở phía đông thành.
Đây là nơi Bạch Hổ Bang hẹn gặp.
Hắn bước lên lầu hai, thấy ba người đang ngồi ở bàn cuối.
Một người trung niên mặt chữ điền, râu quai nón, mắt sắc như dao.
Hai người kia là vệ sĩ, đứng sau lưng.
"Ngồi xuống."
Người đàn ông chỉ vào ghế đối diện.
Lục Trường Sinh ngồi xuống, mặt bình thản.
Người đàn ông nhìn hắn một lúc, rồi hỏi:
"Ngươi biết ta là ai không?"
"Thưa, chắc là người của Bạch Hổ Bang."
"Ta là Trần Hổ, đường chủ Bạch Hổ Bang."
Người đàn ông nói.
"Ta nghe nói, mấy hôm trước khi Lý Ngũ chết, ngươi có lui tới khu chợ cá?"
Lục Trường Sinh gật đầu:
"Dạ, con đi tuần ở khu đó."
"Ngươi có thấy gì khác thường không?"
Lục Trường Sinh suy nghĩ một lát:
"Dạ, con thấy mấy người lạ mặt, nhưng nghĩ là dân buôn bán nên không để ý.
"Trần Hổ nhìn hắn chằm chằm:
"Ngươi có biết Lý Ngũ không?"
"Thưa, con chỉ nghe danh, chưa từng gặp mặt."
"Ngươi có thù oán gì với hắn không?"
Lục Trường Sinh lắc đầu:
"Thưa không.
Con chỉ là sai dịch nhỏ, làm sao dám thù oán với đại nhân vật của Bạch Hổ Bang.
"Trần Hổ im lặng một lúc, rồi gật đầu:
"Được rồi, ngươi về đi.
"Lục Trường Sinh đứng dậy, cúi đầu chào, rồi bước xuống lầu.
Ra khỏi tửu lầu, hắn thở phào nhẹ nhõm.
Trong lòng, hắn nhớ lại lời Trịnh Hùng:
"Hãy nhận thức được sự yếu đuối của bản thân, nhìn thấy hạn chế trong nhận thức của chính mình, rồi mới đặt bản thân đúng vị trí.
"Hắn đã làm được.
Tối hôm đó, Lục Trường Sinh ngồi bên bờ sông, nhìn trăng lên.
Hắn nghĩ về những ngày qua, về những gì mình đã trải qua.
Từ một thằng nhỏ suýt chết vì mấy quyền của Triệu Đại Hổ, đến một sai dịch có thể đối mặt với đường chủ Bạch Hổ Bang mà không run sợ.
Nhưng hắn cũng nhận ra, mình còn yếu.
Còn nhiều hạn chế.
Võ công của hắn, so với cao thủ thực sự, vẫn còn kém xa.
Mưu kế của hắn, so với những lão làng như Trịnh Hùng, vẫn còn non nớt.
Thế lực của hắn, chỉ vỏn vẹn mấy chục người trong khu lều trại.
Nhưng hắn không nản.
Bởi hắn biết mình đang ở đâu, biết mình cần đi về đâu.
Hắn đứng dậy, nhìn dòng sông lấp lánh ánh trăng.
"Ta yếu.
Ta biết điều đó.
Nhưng ta sẽ mạnh lên.
Từ từ, từng bước một.
"Hắn lẩm bẩm, rồi quay về lều.
Sáng hôm sau, Lục Trường Sinh đến nha môn sớm hơn thường lệ.
Trịnh Hùng thấy hắn, gật đầu:
"Thế nào?"
"Qua rồi ạ.
"Trịnh Hùng cười nhạt:
"Ta biết.
Ngươi làm tốt lắm.
"Sai đầu, con có thể hỏi người một việc không?"
"Hỏi đi."
"Làm sao để biết được năng lực thực sự của mình?"
Trịnh Hùng nhìn hắn một lúc, rồi đáp:
"Bằng cách thử thách bản thân.
Đặt mình vào những tình huống khó khăn, xem mình phản ứng thế nào.
Đối mặt với những kẻ mạnh hơn, xem mình có dám đứng vững không.
Giúp đỡ những người yếu hơn, xem mình có đủ lòng trắc ẩn không.
"Nhưng trước hết, phải nhận thức được sự yếu đuối của mình.
Chỉ khi biết mình yếu ở đâu, mới biết cần mạnh ở chỗ nào.
"Đa tạ sai đầu.
Chiều hôm ấy, Lục Trường Sinh gọi A Đậu và A Sửu lại.
"Các con có biết vì sao ta dạy các con võ công, dạy các con chữ nghĩa, dạy các con cách sống không?"
A Đậu và A Sửu nhìn nhau, rồi lắc đầu.
Lục Trường Sinh nói:
"Vì ta muốn các con nhận thức được bản thân mình.
Biết mình mạnh ở đâu, yếu ở đâu.
Biết mình cần gì, muốn gì.
Chỉ khi đó, các con mới có thể đặt mình đúng vị trí, và xứng đáng với những gì mình mong muốn.
"A Đậu hỏi:
"Lục ca, làm sao để biết được mình yếu ở đâu ạ?"
Lục Trường Sinh đáp:
"Bằng cách thử.
Làm những việc khó.
Đối mặt với những thử thách.
Và quan trọng nhất, dám nhìn thẳng vào thất bại của mình.
"Hắn nhìn hai đứa trẻ:
"Nhớ lấy.
Một người trước tiên phải nhận thức được sự yếu đuối của bản thân, sau đó nhìn thấy hạn chế trong nhận thức của chính mình.
Khi ấy, chúng ta mới nhận thức được năng lực của mình, và tự đặt bản thân đúng vị trí, xứng đáng với tham vọng của bản thân.
"A Đậu và A Sửu gật đầu, mắt sáng lên.
Đêm khuya, Lục Trường Sinh ngồi một mình bên đống lửa tàn.
Lý Thanh Lam đến ngồi bên cạnh.
"Huynh nghĩ gì thế?"
Lục Trường Sinh nhìn vào lửa:
"Ta nghĩ về những gì mình đã nói với tụi nhỏ.
"Lý Thanh Lam hỏi:
"Huynh thấy mình đã nhận thức đúng về bản thân chưa?"
Lục Trường Sinh im lặng một lúc, rồi đáp:
"Ta nghĩ là chưa.
Còn nhiều thứ ta chưa hiểu về mình.
Còn nhiều giới hạn ta chưa khám phá.
"Lý Thanh Lam tựa đầu vào vai hắn:
"Vậy thì từ từ thôi.
Cả đời để hiểu mình mà.
"Lục Trường Sinh gật đầu:
"Ừ.
Cả đời.
"Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng bình thản.
Phía trước còn dài.
Nhưng ít nhất, hắn đã biết mình đang ở đâu.
Và hắn sẽ đi tiếp, từng bước một.
Đến khi hiểu được chính mình.
Đến khi xứng đáng với những gì mình mong muốn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập