Trăng khuyết treo lơ lửng trên nóc thành Bắc Thành, ánh sáng mờ nhạt không đủ soi rõ những ngõ ngách ẩm ướt phía đông.
Lục Trường Sinh đứng trên mái một căn nhà hoang, mắt dõi về phía xa – nơi có một tòa nhà ba tầng với những chiếc đèn lồng đỏ treo san sát.
Tiếng đàn, tiếng hát vọng ra từ trong đó, hòa lẫn với tiếng cười nói ồn ào của đám đàn ông say rượu.
Túy Hương Lâu.
Một trong những ổ bạc, ổ điếm lớn nhất Bắc Thành.
Và cũng là nơi Lý Ngũ, đường chủ Bạch Hổ Bang, thường lui tới mỗi tối.
Hai tháng rồi.
Hai tháng kể từ ngày Lý Tráng chết, từ ngày Lục Trường Sinh thề sẽ trả thù.
Hắn đã kiên nhẫn chờ đợi, đã âm thầm theo dõi, đã học cách kiềm chế lòng căm hận để không hành động nông nổi.
Và giờ, hắn đã có kế hoạch.
Không phải trực tiếp giết Lý Ngũ.
Điều đó quá dễ dàng, nhưng cũng quá ngu ngốc.
Giết một đường chủ Bạch Hổ Bang sẽ châm ngòi cho một cuộc chiến mà hắn – dù đã mạnh hơn nhiều – vẫn chưa thể đối đầu.
Hắn cần mượn tay kẻ khác.
Và kẻ đó, là Thanh Long Bang.
Từ trên mái nhà, Lục Trường Sinh nhìn sang phía đối diện, nơi một toán người đang ngồi uống rượu ở quán vỉa hè.
Bọn họ mặc y phục đen, trên ngực thêu hình rồng xanh uốn lượn.
Thanh Long Bang.
Kẻ thù truyền kiếp của Bạch Hổ Bang.
Hai thế lực lớn nhất Bắc Thành này đã tranh giành địa bàn suốt mấy năm nay.
Đánh nhau chết người không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa bên nào chịu nhường bên nào.
Lục Trường Sinh nhảy xuống khỏi mái nhà, nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi.
Hắn lẻn vào bóng tối, tiến lại gần chỗ bọn Thanh Long Bang.
Chúng đang nói chuyện rôm rả.
Một tên có vẻ là đầu đang lên tiếng:
"Hôm qua bọn Bạch Hổ Bang lại chiếm mất cái chợ phía nam.
Đệ tử ta bị chúng đánh trọng thương ba tên."
"Mẹ nó, chúng càng ngày càng lộng hành!"
"Bang chủ bảo nhịn, nhưng nhịn đến bao giờ?"
Tên đầu đập tay xuống bàn:
"Nhịn thì nhịn, nhưng phải tìm cách.
Không thể để chúng đắc ý mãi.
"Lục Trường Sinh lắng nghe, khóe môi khẽ nhếch lên.
Hắn lùi sâu vào bóng tối, chờ đợi.
Một canh giờ sau, bọn Thanh Long Bang giải tán.
Tên đầu đàn đi một mình về phía khu nhà của bang.
Hắn ta men theo con hẻm nhỏ, chân xiêu vẹo vì hơi men.
Đến một khúc quanh vắng vẻ, hắn dừng lại.
Trước mặt hắn, một bóng người đang đứng đó.
"Ngươi là ai?"
Lục Trường Sinh bước ra khỏi bóng tối.
Hắn mặc áo đen, bịt mặt, chỉ để lộ đôi mắt sáng quắc.
"Ta là người muốn giúp các ngươi.
"Tên đầu đàn cười nhạt, tay rút đao:
"Giúp?
Mặt mũi thế này mà bảo giúp?
Muốn cướp thì nói thẳng.
"Hắn xông tới, đao chém xuống.
Lục Trường Sinh né sang bên, nhẹ nhàng như cơn gió.
Một quyền vào bụng tên đầu đàn, hắn ta kêu lên, ngã khụy xuống.
"Coi chừng!"
Đám tùy tùng phía sau xông lên.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, năm tên đều nằm la liệt trên mặt đất, kêu rên thảm thiết.
Lục Trường Sinh đứng giữa bọn chúng, tay không, thở đều.
Tên đầu đàn ôm bụng, mặt tái mét nhìn hắn:
"Ngươi.
ngươi là ai?
Muốn gì?"
Lục Trường Sinh cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn:
"Ta bảo rồi, ta muốn giúp các ngươi.
Các ngươi muốn đánh bại Bạch Hổ Bang, đúng không?"
Tên đầu đàn im lặng.
Lục Trường Sinh nói tiếp:
"Ta có tin cho các ngươi.
Lý Ngũ, đường chủ Bạch Hổ Bang, đêm nào cũng đến Túy Hương Lâu.
Hắn thường chỉ mang theo hai ba tên thân tín.
Các ngươi có thể phục kích.
"Tên đầu đàn nhíu mày:
"Sao ta tin ngươi?"
Lục Trường Sinh cười nhạt:
"Ngươi không cần tin ta.
Cứ phái người theo dõi vài hôm, sẽ thấy ta nói thật.
"Hắn đứng dậy, chuẩn bị bỏ đi, rồi ngoảnh lại nói thêm:
"À quên, Lý Ngũ có thói quen đi đường tắt qua khu chợ cá vào nửa đêm.
Chỗ đó vắng lắm.
"Nói xong, hắn biến mất vào bóng tối, nhanh như một làn khói.
Ba đêm sau.
Lục Trường Sinh lại đứng trên mái nhà, quan sát khu chợ cá phía dưới.
Đêm khuya, chợ vắng tanh.
Chỉ có vài chiếc thúng rách, vài cái sạp xiêu vẹo, và mùi tanh nồng của cá khô vương vãi.
Phía cuối con đường, một toán người xuất hiện.
Dẫn đầu là một gã cao lớn, mặt có vết sẹo dài từ thái dương xuống tận cằm.
Hắn mặc áo bào đen, thêu hình hổ trắng, lưng đeo đại đao.
Lý Ngũ.
Tim Lục Trường Sinh đập nhanh hơn một nhịp.
Tay hắn nắm lại, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay.
Giết hắn ngay bây giờ?
Ra tay một mình?
Không.
Hắn kìm lại.
Kiên nhẫn.
Và rồi, từ trong bóng tối, mấy chục bóng người lao ra.
Chúng vây chặt lấy Lý Ngũ và đám tùy tùng.
Đao kiếm sáng loáng trong đêm.
"Mẹ nó!
Phục kích!"
Lý Ngũ rút đao, quát lớn.
Trận chiến bùng nổ.
Lục Trường Sinh nằm im trên mái nhà, mắt dõi theo từng đường đao, từng nhát kiếm.
Hắn thấy Lý Ngũ quả thực rất mạnh, đại đao vung lên, ba tên Thanh Long Bang ngã xuống chỉ trong chớp mắt.
Nhưng địch đông quá, cứ đánh ngã một tên, hai tên khác lại xông lên.
Một tên cầm thương từ phía sau đâm tới, Lý Ngũ né không kịp, trúng vào vai.
Hắn gầm lên, quay lại chém chết tên đó, nhưng ngay lúc ấy, một nhát kiếm từ bên hông đâm vào sườn hắn.
Lý Ngũ kêu thảm, đao rơi xuống.
Mấy tên Thanh Long Bang xông lên, đâm liên tiếp.
Hắn ngã xuống giữa vũng máu tanh nồng.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Trả thù.
Nhưng sao lòng không thấy vui?
Bọn Thanh Long Bang rút lui nhanh chóng, để lại xác Lý Ngũ và năm sáu tên tùy tùng nằm la liệt giữa chợ.
Lục Trường Sinh đợi cho mọi thứ yên ắng, mới nhẹ nhàng nhảy xuống.
Hắn đứng trước xác Lý Ngũ, nhìn khuôn mặt đã tái nhợt của hắn.
Vết sẹo dài trên má, dưới ánh trăng, trông như một con rắn đang uốn mình.
"Ngươi giết Lý Tráng.
Hôm nay, ngươi chết."
Hắn nói khẽ, như nói với chính mình.
Hắn nhặt một mảnh vải dưới đất, thấm chút máu của Lý Ngũ, rồi gói lại cẩn thận.
Rồi hắn biến mất vào màn đêm.
Sáng hôm sau.
Trong khu lều trại, Lý Thanh Lam đang nấu cháo thì thấy Lục Trường Sinh từ ngoài bước vào.
Hắn đưa cho nàng một mảnh vải nhỏ, bên trong có vết máu khô.
"Của kẻ giết anh muội.
"Lý Thanh Lam sững người, nhìn mảnh vải, rồi nhìn hắn:
"Huynh.
huynh giết hắn rồi?"
Lục Trường Sinh lắc đầu:
"Không phải ta.
Là Thanh Long Bang.
Ta chỉ.
chỉ đưa đường cho chúng.
"Lý Thanh Lam ôm mảnh vải vào lòng, nước mắt lưng tròng.
Nàng không khóc, chỉ run run.
"Cảm ơn huynh.
"Lục Trường Sinh im lặng.
Chiều hôm ấy, hắn đến gặp Trịnh Hùng.
"Sai đầu, con có chuyện muốn nói.
"Trịnh Hùng nhìn hắn một lúc:
"Ta biết rồi.
Chuyện Lý Ngũ chết đêm qua.
"Lục Trường Sinh không ngạc nhiên.
Ở Bắc Thành này, không gì qua mắt Trịnh Hùng.
"Có phải ngươi làm không?"
Lục Trường Sinh gật đầu:
"Con chỉ đưa đường cho Thanh Long Bang.
Chúng tự làm.
"Trịnh Hùng nhìn hắn hồi lâu, rồi gật đầu:
"Khôn đấy.
Biết mượn tay người khác.
Không để lại dấu vết.
"Ông đứng dậy, bước tới cửa sổ:
"Nhưng từ nay, ngươi phải cẩn thận.
Bạch Hổ Bang sẽ điều tra.
Nếu để lộ, chúng sẽ không tha.
"Lục Trường Sinh gật đầu:
"Con biết.
"Trịnh Hùng ngoảnh lại nhìn hắn, mắt phức tạp:
"Ngươi thay đổi nhiều rồi.
Từ một thằng nhóc chất phác, giờ đã biết dùng mưu kế, biết giấu mình.
Có lẽ.
có lẽ ngươi sẽ sống lâu ở Bắc Thành này.
"Lục Trường Sinh cúi đầu:
"Tạ sai đầu.
"Ra khỏi phòng, hắn đứng ở hành lang hồi lâu.
Trời lại mưa.
Mưa phùn lất phất, ướt vai áo.
Hắn nghĩ về Lý Tráng, về Lý Ngũ, về những giọt máu đã đổ.
Nghĩ về lời Lão Từ:
"Đủ vô cảm liền dễ sống.
"Nhưng lòng hắn vẫn đau.
Dù kẻ thù đã chết, nỗi đau vẫn còn đó.
Hắn đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim.
Vẫn đập.
Vẫn sống.
Vậy là đủ.
Ít nhất, hắn còn sống để bảo vệ những người hắn thương.
Còn lại, mọi thứ đều có thể gánh chịu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập