Chương 22: Võ công tăng cao**

Từ sau ngày Lý Tráng chết, Lục Trường Sinh như biến thành người khác.

Hắn vẫn đi tuần, vẫn nhận hối lộ, vẫn làm ng trước bao chuyện bất công.

Nhưng khi đêm xuống, khi mọi người trong khu lều trại đã chìm vào giấc ngủ, hắn lại lặng lẽ ra bờ sông phía tây thành, tu luyện không ngừng nghỉ.

《Thanh Phổ tâm kinh》 trong người hắn vận chuyển cuồn cuộn như dòng chảy xiết.

Mỗi đêm, hắn ngồi xếp bằng trên tảng đá phủ đầy rêu, mặc cho gió đông cắt da thịt, mặc cho mưa phùn thấm ướt vai áo.

【 Tu luyện 6 canh giờ, kinh nghiệm +60.

【 Tu luyện 7 canh giờ, kinh nghiệm +70.

【 Tu luyện 8 canh giờ, kinh nghiệm +80.

Đã ba tháng nay, hắn chưa một đêm ngủ quá hai canh giờ.

Thời gian còn lại, hoặc là tu luyện, hoặc là múa kiếm, hoặc là ngồi thiền cảm nhận từng luồng khí chảy trong kinh mạch.

Lão Từ thấy hắn gầy đi, mắt thâm quầng, có lần hỏi:

"Lục đệ, ngươi làm sao thế?

Đêm không ngủ à?"

Lục Trường Sinh chỉ cười nhạt:

"Có việc phải làm.

"Lão Từ nhìn hắn một lúc, rồi thở dài:

"Ta biết ngươi còn đau vì chuyện Lý Tráng.

Nhưng đừng hành hạ mình quá.

"Lục Trường Sinh không trả lời.

Hắn không hành hạ mình.

Hắn chỉ đang chuẩn bị.

Một tháng nữa trôi qua.

Đêm ấy, trăng tròn vành vạch, soi sáng cả bờ sông như dát bạc.

Lục Trường Sinh ngồi trên tảng đá quen thuộc, mắt nhắm nghiền.

Hơi thở hắn đều đặn, nhẹ nhàng, như hòa vào nhịp chảy của dòng nước.

Bỗng nhiên, một luồng khí nóng từ đan điền bùng lên dữ dội.

Nó chạy dọc theo kinh mạch, xuyên qua những huyệt đạo từng bị tắc nghẽn, mạnh mẽ như vũ bão.

【 Cảnh báo!

Nội lực tăng vọt!

【 Đột phá!

Luyện Thể tầng tám!

【 Đột phá!

Luyện Thể tầng chín!

Lục Trường Sinh mở mắt, hai tia sáng lóe lên trong đêm.

Hắn đứng dậy, cảm nhận cơ thể.

Khác hẳn.

Khí lực tràn trề, mỗi thớ thịt, mỗi tấc xương như chứa đựng sức mạnh chưa từng có.

Tay hắn nắm lại, nghe tiếng xương kêu răng rắc.

Hắn rút kiếm, múa thử một đường.

Kiếm vút lên, xé toạc không gian.

Không phải là đường kiếm bình thường, mà là một luồng kiếm khí vô hình phóng ra, chém đứt một cành cây cách đó hơn ba trượng.

Lục Trường Sinh sững người nhìn cành cây rơi xuống, lòng dậy sóng.

Kiếm khí.

Đó là dấu hiệu của cảnh giới Luyện Thể đỉnh phong, sắp bước vào Khai Mạch.

【 Cảnh giới hiện tại:

Luyện Thể tầng chín (157/5000)

【 Nội công:

《Thanh Phổ tâm kinh》 tầng ba (157/5000)

【 Kỹ năng:

Kiếm pháp trung đẳng (489/500)

, sắp đột phá.

Hắn đứng đó hồi lâu, nhìn trăng, nhìn sông, nhìn bầu trời đêm bao la.

Ba tháng khổ luyện, cuối cùng cũng có kết quả.

Hắn đã mạnh hơn nhiều so với trước.

Mạnh hơn cả Hổ Đầu Lý ngày xưa.

Mạnh hơn cả những tên bang chúng Bạch Hổ bang mà hắn từng kiêng nể.

Nhưng liệu có đủ để đối đầu với cả một bang phái?

Liệu có đủ để bảo vệ những người hắn thương?

Hắn không biết.

Nhưng hắn biết, mình đã tiến thêm một bước dài trên con đường trường sinh.

Rạng sáng, hắn trở về khu lều trại.

Lý Thanh Lam đã thức dậy, đang nhóm bếp nấu cháo.

Thấy hắn từ ngoài bước vào, nàng ngạc nhiên:

"Sao huynh đi sớm thế?

Hay.

chưa ngủ?"

Lục Trường Sinh không trả lời, chỉ ngồi xuống bên đống lửa, hơ tay cho ấm.

Lý Thanh Lam nhìn hắn một lúc, rồi khẽ thở dài:

"Lại thức trắng đêm à?"

"Ừ.

"Nàng bưng bát cháo nóng đưa cho hắn:

"Ăn đi rồi nghỉ một lát.

"Lục Trường Sinh nhận bát, nhưng không ăn vội.

Hắn nhìn nàng, thấy mắt nàng cũng thâm quầng, gầy hơn trước.

"Muội cũng thức?"

Lý Thanh Lam cúi mặt:

"Muội.

muội không ngủ được.

Cứ nhắm mắt là lại thấy anh hai.

"Lục Trường Sinh im lặng.

Một lúc lâu sau, hắn đặt bát cháo xuống, nắm tay nàng:

"Sẽ ổn thôi.

"Lý Thanh Lam ngước lên nhìn hắn, mắt rưng rưng:

"Thật không?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Thật.

Ta hứa.

"Trong lòng hắn, một lời thề lặng lẽ hình thành.

Hắn sẽ bảo vệ nàng.

Bằng bất cứ giá nào.

Dù có phải đối đầu với cả Bắc Thành này.

Hai hôm sau, Lục Trường Sinh gặp lại Hổ Đầu Lý.

Hắn ta đến nha môn tìm Lục Trường Sinh, mặt mày hớn hở:

"Lục huynh đệ, lâu ngày không gặp!

Đi uống chén đã!

"Lục Trường Sinh nhìn hắn, hơi ngạc nhiên.

Hai người từng đấu với nhau trong kỳ thi tuyển, sau đó thỉnh thoảng gặp nhau vài lần, nhưng chưa thân.

"Lý huynh có việc gì?"

Hổ Đầu Lý cười xòa:

"Có chút chuyện muốn nhờ.

Đi uống rượu đã, vừa uống vừa nói.

"Trong tửu lầu, Hổ Đầu Lý rót rượu mời Lục Trường Sinh, rồi nói:

"Ta biết chuyện Lý Tráng rồi.

Rất tiếc.

"Lục Trường Sinh im lặng, nhìn chén rượu.

Hổ Đầu Lý nói tiếp:

"Ta cũng biết ngươi muốn trả thù.

Nhưng ta khuyên ngươi, đừng.

"Lục Trường Sinh ngước lên:

"Sao lại khuyên ta đừng?"

Hổ Đầu Lý thở dài:

"Vì tên giết Lý Tráng không phải đệ tử thường của Bạch Hổ bang.

Hắn là Lý Ngũ, đường chủ của bọn ta.

Võ công của hắn, ngay cả ta cũng không dám chắc thắng.

"Lục Trường Sinh nhìn hắn:

"Ngươi nói thật?"

Hổ Đầu Lý gật đầu:

"Thật.

Lý Ngũ là người thứ ba trong Bạch Hổ bang, sau bang chủ và phó bang chủ.

Hắn đã đạt tới Luyện Thể tầng chín, sắp bước vào Khai Mạch.

"Lục Trường Sinh không nói gì, nhưng trong lòng dậy sóng.

Luyện Thể tầng chín.

Cùng cảnh giới với hắn bây giờ.

Hổ Đầu Lý nhìn hắn:

"Ta nói cho ngươi biết, vì ta coi ngươi là bằng hữu.

Đừng dại dột.

"Hắn đứng dậy, vỗ vai Lục Trường Sinh:

"Có gì cần, tìm ta.

"Rồi hắn bỏ đi.

Lục Trường Sinh ngồi lại một mình, nhìn chén rượu còn đầy.

Luyện Thể tầng chín.

Bằng hắn.

Nhưng hắn có lợi thế:

《Thanh Phổ tâm kinh》 là công pháp thượng đẳng, nội lực dồi dào hơn người thường.

Hơn nữa, hắn còn có hệ thống.

Hắn cần thêm thời gian.

Cần mạnh hơn nữa.

Đêm đó, hắn lại ra bờ sông, tiếp tục tu luyện.

《Thanh Phổ tâm kinh》 vận chuyển, luồng khí trong người cuồn cuộn như sóng.

Hắn cảm nhận từng huyệt đạo, từng kinh mạch, cố gắng khai thông những chỗ còn tắc nghẽn.

Đến nửa đêm, một cảm giác kỳ lạ ập đến.

Cơ thể hắn như muốn nổ tung.

Nội lực dồn về một điểm, đau đớn tột cùng.

【 Cảnh báo!

Sắp đột phá Khai Mạch!

【 Cảnh báo!

Nguy hiểm!

Cần thêm thời gian!

Lục Trường Sinh gắng gượng, điều chỉnh hơi thở, làm chậm dòng chảy nội lực.

Nhưng nó vẫn cuồn cuộn, mạnh mẽ, như muốn phá tung mọi giới hạn.

Đúng lúc đó, một bàn tay đặt lên vai hắn.

Một luồng khí lạnh từ bàn tay truyền vào, làm dịu cơn bão trong người hắn.

Lục Trường Sinh mở mắt, ngạc nhiên.

Trịnh Hùng.

Sai đầu Trịnh đứng đó, mắt nhìn hắn đầy phức tạp.

"Ngươi điên rồi.

Đột phá Khai Mạch không phải chuyện đùa.

Suýt chết đấy.

"Lục Trường Sinh thở hổn hển:

"Sai đầu, sao người.

"Trịnh Hùng ngồi xuống bên cạnh:

"Ta theo dõi ngươi mấy tháng nay.

Đêm nào cũng thấy ngươi ra đây.

Tưởng ngươi làm gì, hóa ra là tu luyện.

"Ông nhìn xa xăm:

"Ngươi có thiên phú tốt, lại có nghị lực phi thường.

Nhưng nóng vội sẽ hỏng việc.

"Lục Trường Sinh cúi đầu:

"Con xin lỗi.

"Trịnh Hùng lắc đầu:

"Không cần xin lỗi.

Ta hiểu ngươi muốn mạnh.

Nhưng mạnh không phải một sớm một chiều.

Phải từ từ.

"Ông đứng dậy:

"Từ mai, ta sẽ chỉ dạy thêm cho ngươi.

Có lẽ.

ngươi xứng đáng.

"Lục Trường Sinh ngạc nhiên:

"Sai đầu, người.

"Trịnh Hùng cười nhạt:

"Ngươi tưởng ta là ai?

Một lão sai dịch già yếu?

Ta cũng từng có thời oanh liệt.

Chỉ là.

giấu mình thôi.

"Ông nhìn trăng:

"Mai tối, đến nhà ta.

"Rồi ông biến mất trong bóng đêm, nhanh đến mức Lục Trường Sinh không kịp thấy đường đi.

Hắn ngồi đó, lòng dậy sóng.

Thì ra, trong cái nha môn nhỏ bé này, còn ẩn giấu cao nhân.

Một tháng sau.

Lục Trường Sinh ngồi trong sân nhà Trịnh Hùng, mồ hôi ướt đẫm.

Trịnh Hùng đứng trước mặt, tay cầm một cây gậy dài.

"Ngươi tiến bộ nhanh thật.

Ta không ngờ.

"Ông nhìn Lục Trường Sinh, mắt hài lòng:

"Với tốc độ này, một tháng nữa ngươi có thể đột phá Khai Mạch.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Sai đầu, năm xưa người ở cảnh giới nào?"

Trịnh Hùng im lặng một lát, rồi đáp:

"Khai Mạch tầng năm.

Nhưng đó là chuyện hai mươi năm trước.

"Lục Trường Sinh kinh ngạc.

Khai Mạch tầng năm!

Cao hơn hắn bây giờ rất nhiều.

"Sao người lại.

làm sai dịch?"

Trịnh Hùng cười nhạt:

"Đời người có nhiều lựa chọn.

Ta chọn bình yên.

"Ông nhìn xa xăm:

"Nhưng bình yên cũng phải trả giá.

Và cái giá đó, là phải chứng kiến nhiều chuyện, phải làm ngơ nhiều chuyện.

"Lục Trường Sinh hiểu.

Đêm hôm ấy, khi trở về khu lều trại, Lục Trường Sinh thấy Lý Thanh Lam vẫn thức, ngồi đợi hắn bên đống lửa.

"Về rồi à?"

Lục Trường Sinh gật đầu, ngồi xuống bên cạnh.

Lý Thanh Lam nhìn hắn một lúc, rồi khẽ nói:

"Huynh lại gầy thêm rồi."

"Không sao.

"Nàng im lặng một lát, rồi hỏi:

"Huynh có còn nhớ.

nhớ anh hai không?"

Lục Trường Sinh nhìn vào lửa:

"Nhớ.

Mỗi ngày."

"Huynh có còn muốn trả thù?"

Lục Trường Sinh im lặng hồi lâu, rồi nói:

"Muốn.

Nhưng không phải bây giờ.

Khi đủ mạnh.

"Lý Thanh Lam gật đầu:

"Muội hiểu.

"Nàng tựa đầu vào vai hắn, nhẹ nhàng:

"Chỉ cần huynh còn sống, còn ở đây, là đủ rồi.

"Lục Trường Sinh không trả lời.

Hắn chỉ nhìn lên bầu trời đầy sao, cảm nhận luồng khí trong người đang chảy cuồn cuộn.

Mạnh hơn nữa.

Phải mạnh hơn nữa.

Vì nàng.

Vì những người hắn thương.

Và vì chính hắn.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập