Chương 19: Đủ vô cảm liền dễ sống**

Tuyết đầu mùa rơi nhẹ trên Bắc Thành.

Lục Trường Sinh đứng bên cửa sổ phòng sai dịch, nhìn những bông tuyết trắng xóa bay lả tả.

Tay hắn cầm chén trà nóng, nhưng lòng thì lạnh ngắt.

Ba tháng làm sai dịch, hắn đã thấy quá nhiều.

Những đứa trẻ chết cóng trong đêm.

Những người đàn bà bị cướp mất chồng, mất con.

Những ông lão bị đuổi khỏi nhà vì không nộp đủ tiền bảo kê.

Và những kẻ mạnh, ngày ngày vẫn thản nhiên đạp lên kẻ yếu để sống.

Ban đầu, hắn còn thấy xót xa.

Còn muốn giúp.

Còn muốn can thiệp.

Nhưng rồi hắn nhận ra một điều:

càng có cảm xúc, càng dễ tổn thương.

Càng quan tâm, càng dễ mất mát.

"Lục đệ, lại đây uống rượu."

Lão Từ vẫy tay từ góc phòng.

Lục Trường Sinh bước tới, ngồi xuống bên cạnh ông ta.

Mấy tên sai dịch khác cũng đang quây quần bên bếp lửa nhỏ, vừa uống rượu vừa kể chuyện ma.

Lão Từ rót cho hắn một chén:

"Uống đi, cho ấm người.

"Lục Trường Sinh nhận lấy, uống một hơi.

Rượu cay xè cổ họng, nhưng ấm bụng.

Lão Từ nhìn hắn:

"Mấy hôm nay ta thấy ngươi trầm tư lắm.

Có chuyện gì à?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Không có gì.

"Lão Từ cười nhạt:

"Đừng giấu.

Ta sống lâu rồi, mắt còn tinh.

Ngươi đang nghĩ về những chuyện mình thấy trên đường tuần, đúng không?"

Lục Trường Sinh im lặng.

Lão Từ nói tiếp:

"Ta hiểu.

Ai mới vào nghề cũng thế.

Thấy người ta chết, thấy người ta khổ, thấy bất công, ai chẳng xót xa.

Nhưng rồi sẽ quen.

"Ông ta nhìn vào ngọn lửa:

"Năm ta mới làm, cũng từng khóc vì một đứa bé chết đói.

Nhưng bây giờ, thấy xác chết ngoài đường, ta chỉ nghĩ:

lát nữa về báo cho đội vệ sinh dọn.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Làm sao để.

quen?"

Lão Từ nhìn hắn, mắt sâu thẳm:

"Phải hiểu một điều.

Thế giới này vốn thế.

Kẻ mạnh sống, kẻ yếu chết.

Mình không thể cứu hết được.

Thương xót thì tốt, nhưng thương xót quá, mình sẽ chết theo.

"Ông ta đặt tay lên vai Lục Trường Sinh:

"Đủ vô cảm liền dễ sống.

Đó là chân lý ở Bắc Thành này.

"Đủ vô cảm liền dễ sống.

Câu nói ấy cứ văng vẳng trong đầu Lục Trường Sinh suốt những ngày sau.

Một tuần sau.

Lục Trường Sinh đang đi tuần ở khu phố tây thì gặp một cảnh tượng quen thuộc.

Một toán côn đồ Bạch Hổ bang đang vây quanh một quán ăn nhỏ.

Chủ quán là một người đàn bà trẻ, ôm đứa con nhỏ trong lòng, mặt tái mét.

"Mày không nộp tiền, thì đừng trách bọn tao.

"Tên cầm đầu giơ đao lên.

Lục Trường Sinh đứng từ xa nhìn.

Tay hắn nắm lại, rồi buông.

Hắn quay người bước đi.

Phía sau, tiếng la hét, tiếng bát đĩa vỡ, tiếng trẻ con khóc vọng lên.

Nhưng hắn không ngoảnh lại.

Đủ vô cảm liền dễ sống.

Hắn lẩm bẩm câu ấy, bước nhanh hơn.

Tối đó, khi về khu lều trại, Lý Thanh Lam thấy mặt hắn khác lạ.

"Huynh có chuyện gì sao?"

Lục Trường Sinh ngồi xuống bên đống lửa, nhìn vào ngọn lửa cháy bập bùng:

"Hôm nay, ta thấy một người đàn bà bị cướp.

Ta không giúp.

"Lý Thanh Lam ngồi xuống bên cạnh:

"Sao huynh không giúp?"

Lục Trường Sinh im lặng một lát:

"Vì giúp rồi cũng vô ích.

Ngày mai chúng lại đến.

Ta không thể ở đó mãi.

"Lý Thanh Lam nhìn hắn, mắt buồn:

"Huynh thay đổi rồi.

"Lục Trường Sinh gật đầu:

"Ừ.

Ta thay đổi.

Ở cái nơi này, không thay đổi thì không sống được.

"Lý Thanh Lam nắm tay hắn:

"Nhưng huynh vẫn còn là huynh chứ?"

Lục Trường Sinh nhìn nàng, thấy trong mắt nàng ánh lên tia lo lắng.

Hắn cười nhạt:

"Vẫn còn.

Chỉ là.

biết chọn lọc hơn thôi.

".

Hôm sau, Lục Trường Sinh đến gặp Trịnh Hùng.

"Sai đầu, con có chuyện muốn nói.

"Trịnh Hùng ngước lên:

"Nói đi.

"Lục Trường Sinh đặt lên bàn một túi bạc:

"Đây là số bạc con nhận được tháng này.

Con xin nộp một nửa cho quỹ chung của anh em.

"Trịnh Hùng ngạc nhiên:

"Sao thế?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Con nghĩ, sống ở đây phải biết dựa vào nhau.

Một mình con giữ bạc cũng vô ích.

Chia cho anh em, mọi người cùng có lợi, cùng bảo vệ nhau.

"Trịnh Hùng nhìn hắn một lúc, rồi gật đầu:

"Ngươi khôn đấy.

"Ông nhận túi bạc:

"Được, ta sẽ chia cho mọi người.

Ngươi yên tâm.

"Lục Trường Sinh cúi đầu:

"Đa tạ sai đầu.

"Ra khỏi phòng, hắn thấy lòng nhẹ nhõm.

Hắn hiểu rồi.

Ở Bắc Thành này, không thể sống một mình.

Phải có đồng minh, phải có người che chở.

Và muốn có người che chở, phải biết chia sẻ.

Đủ vô cảm liền dễ sống.

Nhưng vô cảm không có nghĩa là cô độc.

Ba tháng sau, mùa xuân đến.

Lục Trường Sinh đã trở thành một sai dịch có tiếng trong nha môn.

Hắn không phải người mạnh nhất, cũng không phải người thông minh nhất, nhưng hắn biết cách sống.

Hắn nhận hối lộ, nhưng biết điểm dừng.

Hắn làm ngơ trước nhiều chuyện, nhưng vẫn giữ một giới hạn.

Hắn kết giao với đủ loại người, từ bang phái đến thương nhân, từ quan lại đến dân nghèo.

Khu lều trại của hắn giờ đã thành một xóm nhỏ yên ổn.

Nhờ có hắn che chở, không ai dám đến quấy phá.

Lý Thanh Lam mở một lớp học dạy trẻ con trong xóm.

Lý Tráng và Lý Thiết Ngưu mở một tiệm rèn nhỏ, chuyên sửa vũ khí cho sai dịch và lính canh.

Một buổi chiều cuối xuân, Lục Trường Sinh ngồi bên suối, nhìn những cánh hoa đào rơi lả tả trên mặt nước.

Lý Thanh Lam đến bên cạnh, ngồi xuống.

"Huynh nghĩ gì thế?"

Lục Trường Sinh nhìn xa xăm:

"Ta nghĩ về những ngày ở thung lũng.

Về Phong đại ca.

Về lão hòa thượng.

"Lý Thanh Lam im lặng.

Lục Trường Sinh nói tiếp:

"Họ dạy ta nhiều thứ.

Nhưng có lẽ, thứ quan trọng nhất ta học được, là ở Bắc Thành này."

"Là gì?"

"Đủ vô cảm liền dễ sống.

"Lý Thanh Lam nhìn hắn:

"Huynh thấy mình vô cảm chưa?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Chưa.

Vẫn còn chỗ để thương.

Vẫn còn chỗ để đau.

"Hắn nhìn nàng:

"Vẫn còn muội.

"Lý Thanh Lam đỏ mặt, quay đi.

Lục Trường Sinh cười, rồi nhìn lại dòng suối.

Hắn biết, con đường phía trước còn dài.

Sẽ còn nhiều chuyện phải chứng kiến, nhiều mất mát phải trải qua.

Nhưng ít nhất, bây giờ hắn đã hiểu:

sống ở loạn thế, phải biết giữ mình, nhưng cũng phải biết giữ người.

Vô cảm để sống.

Còn cảm xúc để còn là người.

Đó là cách hắn chọn.

Tuyết tan, hoa nở.

Một mùa xuân mới lại về trên Bắc Thành.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập