Nắng sớm lọt qua những kẽ lá cây bàng trước cửa nha môn, vẽ lên mặt đất những vệt sáng lốm đốm.
Lục Trường Sinh đứng trước cánh cổng lớn, tay nắm chặt bộ y phục màu xanh mới được phát.
Hắn mặc vào người, thấy hơi rộng, nhưng cũng ra dáng một tên sai dịch.
Thẻ bài gỗ đeo bên hông, khắc hai chữ
"Lục – Sai"
bằng mực đen.
Hít một hơi thật sâu, hắn bước qua ngưỡng cửa.
Nha môn Bắc Thành rộng hơn hắn tưởng.
Qua cổng là một cái sân lớn lát đá xanh, hai bên trồng mấy cây tùng cao vút.
Phía cuối sân là một dãy nhà ngói đỏ, mái cong vút, lợp ngói ống men xanh.
Trên bậc thềm, mấy tên sai dịch đang ngồi uống nước, thấy hắn bước vào liền ngoảnh lại nhìn.
"Mới à?"
Một tên đứng dậy, bước tới.
Hắn ta chừng ba mươi, mặt rỗ, mắt láo liên.
Lục Trường Sinh chắp tay:
"Dạ, tôi mới nhận việc hôm nay.
"Tên mặt rỗ cười khẩy:
"Lại thêm một thằng nhãi ranh.
Tên gì?"
"Lục Trường Sinh.
"Tên mặt rỗ gật gù, rồi ngoảnh lại nói với đám kia:
"Ê, thằng nhỏ họ Lục kìa, ai dẫn nó đi gặp sai đầu?"
Một tên khác đứng dậy, cao lớn hơn, mặt có vẻ hiền lành:
"Để ta.
"Hắn bước tới, vỗ vai Lục Trường Sinh:
"Đi theo ta.
".
Hắn dẫn Lục Trường Sinh qua một dãy hành lang dài, men theo những bức tường đá rêu phong.
Cuối hành lang là một căn phòng nhỏ, cửa gỗ đóng kín.
"Đây là chỗ sai đầu."
Tên kia nói nhỏ.
"Vào đi.
Nhớ, nói năng cẩn thận.
"Hắn gõ cửa.
"Cứ vào.
"Tiếng nói trầm trầm vọng ra.
Lục Trường Sinh đẩy cửa bước vào.
Căn phòng nhỏ, nhưng bài trí gọn gàng.
Một chiếc bàn gỗ lim kê sát cửa sổ, trên bày giấy tờ, bút lông, nghiên mực.
Phía cuối phòng, một người đàn ông ngồi trên ghế, tay cầm cuốn sách, mắt nhìn hắn chăm chú.
Người đàn ông chừng bốn mươi lăm, năm mươi.
Tóc hơi muối tiêu, để dài, búi gọn sau gáy.
Mặt chữ điền, râu quai nón rậm, mắt sáng như sao.
Hắn mặc áo dài màu xám, tay áo xắn cao, lộ ra cánh tay rắn chắc đầy vết sẹo.
"Sai dịch mới?"
Hắn hỏi, giọng trầm.
Lục Trường Sinh cúi đầu:
"Dạ, tôi là Lục Trường Sinh, vừa trúng tuyển hôm qua.
"Người đàn ông gật đầu, bỏ sách xuống.
Hắn đứng dậy, bước tới.
Dáng đi chậm rãi, nhưng mỗi bước đều rất vững, như ghim chặt xuống nền đất.
"Ta là Sai đầu họ Trịnh, tên một chữ Hùng."
Hắn dừng lại trước mặt Lục Trường Sinh, nhìn hắn từ đầu đến chân.
"Ngươi biết sai đầu là gì không?"
"Thưa, là người đứng đầu đám sai dịch, coi sóc mọi việc trong nha môn.
"Trịnh Hùng cười nhạt:
"Nói đúng, nhưng chưa đủ.
Sai đầu không chỉ coi sóc sai dịch, mà còn phải lo việc quan hệ với các bang phái trong thành, với các phủ quan trên, với dân chúng dưới.
Làm không tốt, dễ mất đầu lắm.
"Hắn vòng ra sau bàn, ngồi xuống:
"Ngươi đỗ hạng nhì trong kỳ thi, ta xem hồ sơ rồi.
Đánh bại Hổ Đầu Lý, chỉ chịu thua hắn một chút.
Có bản lĩnh đấy.
"Lục Trường Sinh khiêm tốn:
"May mắn thôi."
"May mắn?"
Trịnh Hùng nhướng mày.
"Trong cái nha môn này, may mắn không cứu được ai.
Chỉ có thực lực và đầu óc mới sống được.
"Hắn đứng dậy, bước tới cửa sổ, nhìn ra sân:
"Bắc Thành bây giờ, bề ngoài thì yên ổn, nhưng trong lại loạn.
Bạch Hổ bang và Thanh Long hội tranh giành địa bàn, đánh nhau chết người như ngả rạ.
Quan phủ thì có, nhưng chẳng dám đụng vào bọn chúng.
Chỉ có đám sai dịch chúng ta là ở giữa, ngày thì tuần tra giữ trật tự, tối thì làm cầu nối cho các bên.
"Hắn quay lại nhìn Lục Trường Sinh:
"Ngươi hiểu ý ta không?"
Lục Trường Sinh suy nghĩ một lát:
"Ý sai đầu là, chúng ta không thể đắc tội với bên nào, nhưng cũng không thể để chúng làm loạn quá mức?"
Trịnh Hùng gật đầu:
"Khá thông minh.
Ở cái chỗ này, phải biết giữ thăng bằng.
Nghiêng bên nào cũng chết.
"Hắn trở lại bàn, lấy một xấp giấy đưa cho Lục Trường Sinh:
"Đây là quy định trong nha môn.
Về đọc, thuộc lòng.
Mai bắt đầu đi tuần.
"Lục Trường Sinh nhận lấy, cúi đầu:
"Đa tạ sai đầu."
"Đi đi."
Trịnh Hùng phất tay.
Rồi bỗng gọi giật lại:
"Khoan.
"Lục Trường Sinh dừng.
Trịnh Hùng nhìn hắn một lúc:
"Nghe nói ngươi là lưu dân, từ phương nam lên, còn mang theo cả một nhóm người?"
Lục Trường Sinh khựng người, rồi gật đầu.
Trịnh Hùng cười nhạt:
"Ở Bắc Thành này, không có gì qua mắt ta được.
Nhóm người của ngươi ở khu lều trại phía tây, đúng không?
Hai mươi bảy người, già trẻ đủ cả.
"Hắn đứng dậy, bước tới gần Lục Trường Sinh, giọng trầm xuống:
"Ngươi yên tâm, ta không có ý xấu.
Nhưng nhớ, ở đây, càng ít người biết về ngươi, càng tốt.
Đừng để ai lợi dụng điểm yếu đó.
"Lục Trường Sinh cúi đầu:
"Đa tạ sai đầu chỉ bảo.
"Trịnh Hùng gật đầu:
"Đi đi.
Ra khỏi phòng, Lục Trường Sinh thở phào.
Hắn cảm thấy vị sai đầu này không đơn giản.
Vừa mới gặp đã biết hết lai lịch của hắn, lại còn biết cả nhóm người hắn mang theo.
Rõ ràng là người có tai mắt khắp nơi.
Tên mặt rỗ đón hắn ở đầu hành lang:
"Sao?
Gặp sai đầu rồi?"
Lục Trường Sinh gật đầu.
Tên mặt rỗ cười:
"Sai đầu Trịnh nghiêm lắm đấy, nhưng cũng công bằng.
Làm tốt thì được, mà làm sai thì ăn đòn.
"Hắn vỗ vai Lục Trường Sinh:
"Đi, ta dẫn ngươi đi gặp mấy anh em.
Phòng sai dịch nằm ở dãy nhà phía đông, một căn phòng rộng, bày la liệt những chiếc bàn nhỏ.
Trong phòng có chừng mười mấy người, đang ngồi uống trà, đánh cờ, nói chuyện phiếm.
Thấy Lục Trường Sinh bước vào, mọi người ngoảnh lại.
"Ê, thằng nhỏ mới hả?"
Một người đứng dậy, bước tới.
Hắn ta chừng ba lăm, cao lớn, mặt có vẻ thật thà.
"Tên gì?"
"Lục Trường Sinh ạ."
"Ta là Trương Đại Ngưu, làm sai dịch ở đây năm năm rồi."
Hắn cười xòa, vỗ vai Lục Trường Sinh.
"Vào ngồi đi, uống chén trà.
"Mọi người xúm lại, hỏi han linh tinh.
Quê quán đâu, làm nghề gì trước đây, có vợ con chưa.
Lục Trường Sinh trả lời qua loa, không nói nhiều.
Một người trạc bốn mươi, mặt có vẻ từng trải, lên tiếng:
"Thôi, đừng hỏi nhiều.
Để người ta yên tĩnh chút.
"Hắn bước tới, nhìn Lục Trường Sinh:
"Ta là Lão Từ, làm ở đây cũng mười mấy năm rồi.
Ngươi mới vào, nhớ mấy điều này.
"Lục Trường Sinh chăm chú lắng nghe.
Lão Từ nói:
"Một, đừng tin ai hết.
Hai, đừng nhận tiền của ai hết, trừ khi biết chắc là tiền sạch.
Ba, khi đi tuần, thấy gì cũng coi như không thấy, trừ khi sai đầu bảo can thiệp.
"Ông ta nhìn Lục Trường Sinh:
"Nhớ chưa?"
Lục Trường Sinh gật đầu:
"Nhớ rồi ạ.
"Lão Từ hài lòng:
"Tốt.
Mai theo ta đi tuần, ta chỉ đường cho.
Chiều hôm đó, Lục Trường Sinh về khu lều trại.
Lý Thanh Lam đợi hắn ở cửa, thấy hắn về liền chạy ra:
"Sao rồi?
Có việc gì không?"
Lục Trường Sinh lắc đầu:
"Không sao.
Mọi chuyện ổn.
"Hắn ngồi xuống bên đống lửa, kể lại cho Lý Tráng và Lý Thanh Lam nghe về buổi đầu tiên, về sai đầu Trịnh Hùng, về lời dặn của Lão Từ.
Lý Tráng nghe xong, lo lắng:
"Có vẻ phức tạp nhỉ?"
"Ừ.
Nhưng cũng học được nhiều.
"Lý Thanh Lam nhìn hắn:
"Huynh có mệt không?
Để muội nấu chút gì cho huynh ăn.
"Lục Trường Sinh nhìn nàng, thấy mắt nàng long lanh dưới ánh lửa.
Lòng hắn ấm áp lạ thường.
"Ừ, đói rồi.
Sáng hôm sau, Lục Trường Sinh dậy từ lúc trời còn tối.
Hắn vận công một lúc, rồi thay y phục sai dịch, lên đường vào nha môn.
Trời vừa hửng sáng, phố xá còn vắng.
Hắn đi dọc con đường lát đá, thỉnh thoảng gặp vài người bán hàng dọn quán, vài đứa trẻ đi chăn trâu.
Đến nha môn, Lão Từ đã đợi sẵn.
"Đi."
Ông ta phất tay.
Hai người bước ra đường, bắt đầu tuần.
Lão Từ vừa đi vừa chỉ:
"Khu này là phía nam thành, dân cư đông, nhưng cũng lắm kẻ xấu.
Những tay trộm cướp thường ẩn náu trong các ngõ nhỏ.
Thấy ai khả nghi thì để ý, nhưng đừng manh động.
"Họ đi qua một khu chợ nhỏ, người đã tấp nập.
Lão Từ dừng lại, mua hai bánh bao, đưa cho Lục Trường Sinh một cái:
"Ăn đi, sáng sớm chưa kịp ăn gì.
"Lục Trường Sinh nhận lấy, vừa đi vừa ăn.
Đến một con phố vắng, Lão Từ bỗng dừng lại.
Phía trước, có tiếng ồn ào.
Một nhóm người đang vây quanh một quán ăn nhỏ.
Họ mặc y phục giống nhau, trên ngực thêu hình con hổ trắng.
Bạch Hổ bang.
Lão Từ thì thầm:
"Đừng lại gần.
Đứng đây xem.
"Bọn Bạch Hổ bang đang đập phá quán.
Người chủ quán van xin, nhưng chúng không nghe.
Một tên cầm đầu, mặt đầy thịt, tay cầm đao chỉ vào mặt chủ quán:
"Mày không nộp tiền bảo kê, là muốn chết à?"
Chủ quán khóc lóc:
"Đại gia ơi, tôi hết tiền rồi.
Hôm qua mới nộp cho Thanh Long hội, bây giờ lại nộp cho các người, tôi lấy đâu ra?"
Tên mặt thịt cười nhạt:
"Thanh Long hội?
Cái bọn đó mà cũng đòi thu tiền khu này?
Khu này của Bạch Hổ bang chúng tao!
"Hắn vung đao, chém xuống quầy.
Bát đĩa vỡ tan tành.
Lục Trường Sinh nhíu mày, tay nắm lại.
Lão Từ giữ tay hắn:
"Đừng.
Không phải việc của mình."
"Nhưng.
.."
"Không nhưng gì hết.
Ngươi muốn chết à?"
Lục Trường Sinh im lặng, nhìn cảnh tượng trước mặt.
Bọn Bạch Hổ bang đập phá xong, bỏ đi.
Chủ quán ngồi giữa đống đổ nát, ôm mặt khóc.
Lão Từ kéo Lục Trường Sinh đi:
"Đi thôi.
Về báo cho sai đầu biết.
Chiều hôm đó, trong phòng Trịnh Hùng.
Lão Từ và Lục Trường Sinh đứng đó, kể lại chuyện sáng nay.
Trịnh Hùng ngồi nghe, mặt không biểu cảm.
Hồi lâu, ông ta mới nói:
"Bạch Hổ bang và Thanh Long hội đang tranh giành khu phía nam.
Chuyện này sẽ còn nhiều.
"Ông nhìn Lục Trường Sinh:
"Ngươi thấy thế nào?"
Lục Trường Sinh trầm mặc một lát, rồi nói:
"Dân chúng khổ.
"Ừ, dân chúng khổ.
Nhưng ta làm gì được?
Quan phủ còn chẳng làm gì được.
"Ông đứng dậy, bước tới cửa sổ:
"Ở Bắc Thành này, bang phái mới là vua.
Chúng có người, có tiền, có vũ khí.
Quan phủ chỉ là cái bình phong.
Còn chúng ta, chỉ là những con kiến, cố gắng sống sót giữa đám voi.
"Ông quay lại nhìn Lục Trường Sinh:
"Ngươi hiểu chưa?"
"Hiểu rồi ạ.
"Trịnh Hùng phất tay:
"Về đi.
Ngày mai tiếp tục tuần.
Tối đó, Lục Trường Sinh nằm trong lều, trằn trọc không ngủ được.
Hắn nhớ lại cảnh chủ quán khóc, nhớ lại tiếng bát đĩa vỡ tan tành.
Nhớ lại lời Trịnh Hùng:
"Chúng ta chỉ là những con kiến.
"Nhưng hắn không muốn làm kiến.
Hắn muốn mạnh hơn.
Đủ mạnh để bảo vệ những người hắn thương, đủ mạnh để ngăn những cảnh tượng như sáng nay.
Bên ngoài, gió thu thổi nhè nhẹ.
Tiếng lá khô xào xạc.
Hắn nhắm mắt, vận chuyển công pháp.
Luồng khí trong người chảy đều, ấm áp.
【 Tu luyện trong đêm, kinh nghiệm +5.
【 Cảnh giới:
Luyện Thể tầng bảy (1289/2000)
Còn xa lắm.
Nhưng hắn không nản.
Bởi vì phía trước, còn cả một con đường dài.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập