Chương 4: Chàng Là Ai ?.

Mạnh cơ nhìn một màn máu bắn tung tóe này, gương mặt lạnh nhạc không chút biến sắc ngược lại còn có chút ngưỡng mộ.

Phải nói cô không phải thân nữ nhi yếu đuối gì, nàng là con nhà võ theo cha học võ sớm đã thấy máu động vật, rồi máu thân nhân.

Việc òa khóc, hoảng sợ đối với tình cảnh của nàng hiện tại đã không còn phù hợp nên đối với nàng việc gì phải khóc.

Sau khi hắn giết xong thổ phỉ, việc đầu tiên y làm là nhanh chóng lao tới đại nương tử của y.

Hắn ra xem qua tay chân nàng, giọng nói có chút lo lắng kèm theo sự gấp gáp.

“Nàng không sao chứ”.

Bình thường nàng sẽ la lên tức giận khi có một người đàn ông chạm vào nàng, thâm chí đánh hắn què đôi tay.

Nhưng không hiểu sao bây giờ đối với vị phu quân mới quen trước mặt, nàng có chút thẹn thùng, còn có một chút mong muốn sự quan tâm này.

Thấy nàng im lặng không nói gì, Trọng sinh liền tưởng cô gái trước mặt khó chịu, vì y đã lỡ động chạm cơ thể liền nhanh chóng rút tay ra gãi đầu.

“Chỉ là ta sợ cô bị thương, nên kiểm tra vết thương”.

“Ta không có ý đụng chạm”.

Nhưng Mạnh cơ chỉ cười nhẹ, Tông giọng cũng không còn là giọng điệu cao ngạo bình thường mà từ từ hạ xuống.

“Không…”.

“Không sao, ta hiểu”.

“Không sao là tốt”Vừa nói Trọng Sinh nở nụ cười, vẫn là nụ cười hiền diệu quen thuộc mà các nàng thấy khi y đưa các nàng về.

Đột nhiên như nhớ ra việc quan trọng gì đó, sắc mặt nàng biến sắc.

“Tên hèn…”.

Nàng gọi xong liền sựng lại, đó là biệt hiệu các nàng đặc cho hắn khi nàng còn tưởng y yếu đuối.

Nàng nhanh chóng bỏ đi thẹn thùng đổi cách xưng hô nói tiếp.

“Lang quân, nhanh chóng đi xem hai tỉ muội còn lại”.

Bên họ còn đang bị vài tên cướp đuổi theo, Trọng Sinh nghe gật đầu với nàng, nhanh chong bế nàng lên.

Mạnh cơ lúc đầu được bế có chút bất ngờ, nhưng không kháng cự, cũng có chút muốn dựa đầu vào cơ thể hắn.

Nhưng nàng biết hoàn cảnh gấp gáp thời gian đâu ở đây tình tứ, nàng liền đưa tay chỉ về hướng của hai người Mạnh Huyền chạy đi.

Trọng Sinh gật đầu liền ôm chặt nàng bật nhảy di chuyển nhanh chóng về hướng hai người còn lại chạy đến.

Manh cơ trong lúc đối đầu với mấy tên cướp, đã nhìn thấy vài tên chia ra khuất tầm cô cứ thế đuổi theo hai tỉ muội còn lại.

Nhưng mạng cô còn khó bảo toàn, giờ sức cùng lực kiệt không thể cản hết.

Những gì có thể làm nàng đều đã cố gắng hết sức, còn lại chỉ dựa vào cơ may của hai tỉ muội kia.

Chỉ là không ngờ vị phu quân này của các nàng, còn ẩn chứa rất nhiều bí ẩn.

Hai người tập chung di chuyển nhanh chóng tới nơi, chỉ thấy hai tên thổ phỉ đang áp sát hai người Mạnh Huyền.

“Nhanh bọn họ ở đó”.

Mạnh Cơ lo lắng chỉ xuống, theo hướng nàng chỉ Trọng Sinh nhanh chóng đáp đất.

Bọn cướp đang tiếp cận hai người bị tiếng động lớn hoảng sợ quay người, Mạnh Huyền trong tay ôm Liên Chân cũng theo hướng tiếng động ngước nhìn.

Từ trong khói bụi bóng người dần hiện, Trọng Sinh tay ôm liên cơ đáp đất an toàn.

Mạnh Huyền thấy chị mình liền vui mừng, nhưng một thân đen trắng bộ đồ đó lại là ai.

“Mạnh Huyền Lang quân nhanh cứu muội ấy”.

Vừa nói cô khuôn mặt lo lắng nhìn lên Trọng Sinh, y nghe vậy cũng để nàng ở lại đó dùng lực lao tới tung quyền.

tốc độ vượt qua người thường của y, khiến lũ cướp không kịp phản ứng.

Hai tay nhanh chóng cầm hai bên mặt của hai tên cướp, dùng lực đập mạnh đầu của hai tên vào nhau.

Lực hắn quá mạnh cơ thể hai tên không kịp phản khán.

Chấn động nằm ngay tại chỗ.

Xử lý xong hai tên cướp y nhanh chóng hướng tới Mạnh Huyền đưa người xuống, lấy tay đưa vào mũi kiểm tra hơi thở Liên Chân.

Rồi đưa ngón tay vào mạch nàng dùng Symbiote kiểm tra cơ thể.

Nhưng Mạnh Huyền hoảng hốt, có chút bất ngờ nhưng nàng đã quá mệt để nhấc tay lên.

Liền muốn mở miệng mắng hắn tránh xa.

Thì thấy chị mình đi tới, Mạnh Cơ đem cơ thể nàng nhìn qua một lượt.

“May quá Mạnh Huyền muội không sao”.

“Ta tưởng sẽ mất muội”.

Vừa nói nước mắt nàng không cầm được rơi xuống, nước mắt vui sướng kèm chút hoảng sợ, sợ mất đi người thân.

Mạnh Huyền thấy chị mình như vậy liền cũng không nói gì thuận theo.

Đợi bình tâm lại nàng lại chỉ người Trọng Sinh hỏi.

“Tỉ tỉ đây là…”.

Mạnh cơ nhìn Trọng Sinh rồi nhìn nàng.

“Đừng lo”.

“Còn ai ngoài phu quân của chúng ta”.

“Phu quân ?

Nghe chị mình nói nàng không khỏi kinh ngạc, người phu quân cơ thể thiếu chất, khuôn mặt hiền lành vậy mà lại.

Nhưng nàng không thể không tin khi bộ đồ Symbiote để lộ khuôn mặt của Trọng Sinh.

“Nàng ấy không sao rồi”.

“Nhưng để đề phòng nàng có thể kể ta vì sao nàng lại ngất đi chứ ?

Không thể nhầm lẫn điệu cười hiền lành, khuôn mặt tuần tú ấy, nàng cũng liền thuận theo kể lại.

Vài phút trước khi chạy khỏi chỗ của Mạnh Cơ, hai nàng kéo nhau chạy nhận thấy lũ cướp vẫn đuổi theo.

Nhưng sức hai người lại không thể chạy lại hai tên đàn ông, nhất là khi không đủ chất.

Liên Chân không mặc phận với tính cách nàng quay lại sống chết với hai tên cướp bảo vệ Mạnh Huyền.

Thì liền bị hất văng gáy va chạm mạnh với phần cứng của thân cây liền cứ thế ngất đi.

“Ra vậy…”.

“Vậy trời cũng không còn sớm nữa nhanh chóng về thôi”.

Mạnh cơ không còn sự đối kháng sau khi thấy thực lực của Trọng Sinh, nàng như chú cún ngoan ngoãn gật đầu.

Mạnh Huyền thì không nói tới, ngay từ đầu nàng đã định bỏ qua chuyện cũ an cư lạc nghiệp.

Nhưng nghĩ về tỉ mình đành buông bỏ suy nghĩ ích kỷ sang một bên.

Liên Chân cũng đưa cho Trọng Sinh cõng về.

Trên đường về Mạnh Cơ, Mạnh Huyền ôm chắc đôi tay của y.

Một phần là vì an toàn, một phần là cảm thấy bản thân dường như đã có chút dựa dẫm.

Về tới nhà hắn nhanh chóng đặt Liên Chân lên giường bố Mạnh Huyền chăm sóc.

Y định rời đi quay lại khu rừng, để trói bọn cướp đưa về cống nộp cho huyện đình.

Mạnh Cơ thấy y rời đi liền níu tay y lại.

“La…Lang quân ngươi định…”.

Trọng Sinh nhìn đại phu nhân của y, bình thường mạnh mẽ sắc lạnh, giờ đây khuôn mặt sắc nét lạnh lùng ấy, lại hiện ra biểu cảm lo lắng.

Có chút khiến cho đối phương không nhịn được mà nảy sinh thiện cảm.

“Mạnh Cơ nàng lo lắng ta sao ?

Thấy y nói vậy mặt nàng ngơ ngác, có chút ửng đỏ, thấy nàng không phản ứng lại lời nói của mình.

Y nói tiếp.

“Lúc bưng cơm vào ta vô tình có nghe tên nàng, nếu không phải…”.

Mạnh Cơ nhanh chóng lắc đầu cắt lời y.

“Không được Lang quân để ý biết tên chính là niềm vui của thiếp”.

Nghe vậy khuôn mặt của Trọng Sinh hiền hậu, đưa tay xoa đầu nàng.

“Mạnh Cơ an tâm, ta đi nhanh rồi sẽ về”.

Nói xong y nhanh chóng rời khỏi di chuyển lại vào rừng.

Mạnh cơ nhìn theo bóng lưng của y, khuôn mặt tò mò kèm theo ngưỡng mộ.

“Chàng rốt cuộc là ai, đúng hơn chàng là thần thánh phương nào”.

“Nếu có chàng liệu đại thù của nhà ta, có được báo”.

“Chàng tốt như vậy, ta lợi dụng vậy liệu có đúng”.

Hiện giờ trong đầu nàng có rất nhiều suy nghĩ.

Cứ thế nàng suy tư hết đêm.

Sáng hôm đôi mắt Liên Chân từ từ mở ra, khung cảnh mờ ảo bắt đầu hiện rõ, ngay khi vừa thấy Mạnh Huyền.

Nàng bật mình dậy nắm lấy tay Mạnh Huyền nói lớn.

“Lũ lũ cướp…”.

Mạnh Huyền liền nhanh chóng chấn an nàng.

“Chân tỉ bình…bình tĩnh”.

“Lũ cướp đã bị Lang Quân giải quyết rồi”.

Nghe Vậy Mạnh Huyền liền có chút bối rối nói.

“Lang quân giải quyết lũ cướp ?

Tấu Chương Xong.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập