Chương 2: Cứu Nương Tử.

“Đây chính là nhà của ta, mong ba vị nương tử không chê cười”.

Sau khi nhận vợ xong, Trọng Sinh liền đưa các nàng về nhà của hắn, cũng không nờ các nàng lại ngoan ngoãn đi theo sau không nói một lời.

“Ta là Trọng Sinh chỉ là một tiều phu quèn, nhà cũng chỉ như vậy”.

“Giường thì không nhiều, cùng lắm các nàng ngủ giường ta ngủ đất”.

“Ta thì không có bản lĩnh gì, mai lương thực mới tới, tối nay đành để các nương tử chịu thiệt chờ lương thực”.

Trọng Sinh liền nói hết về hắn, trong lời nói không quên dìm bản thân xuống.

Như y dự đoán, các nương tử của y trong ánh mặt lộ rõ sự khinh thường, trong đầu e rằng coi y chỉ là một tên hèn, nhân hết các nàng về chắc cũng chỉ để nhận lương.

Mà đó cũng đúng kế hoạch của hắn, các nàng hắn nhìn qua đã biết đều là con nhà quyền quý.

Mà thời xưa cô nương nào mà chả có ước mơ, gả cho anh hùng đầu đội trời chân đạp đất.

Nếu không thì cũng là quan lớn thư sinh đẹp trai lãng tử.

Hắn thì bây giờ có cái gì.

Nhưng dù vậy một trong ba nương tử của hắn liền lên tiếng.

“ra mắt tướng công, tại hạ Mạnh Huyền”.

Cô nàng nhìn qua có vẻ là nhỏ nhất trong ba vị nương tử trên danh nghĩa của hắn, mặc dù còn có chút bụi bẩn dính trên áo quần mặt mũi các nàng.

Nhưng đến hắn cũng có thể nhìn, khuôn mặt các nàng đều là mỹ nhân thiên hạ khó có người sánh bằng.

Mà Mạnh Huyền bụi bẩn dính người cũng không dấu đi được, làn da trắng nõn của nàng cùng khuôn mặt xinh đẹp.

Nếu nàng ở thời hiện đại chắc còn có thể trở thành hoa hậu.

“Muội muội, muội cần gì phải lễ phép với y thật sự xem y là lang quân chắc”.

“Nếu không phải bị thương, ta chắc chắn sẽ đưa muội thoát khỏi đây”.

người còn lại cũng không nói gì chỉ nhìn Trọng Sinh với anh mắt khinh thường.

“Nhưng mà chàng nói sao cũng là người tốt, nếu không phải chàng chịu thu nhận”.

“Thì chúng ta chính là bị đưa vào tửu lầu”.

“Với ánh mắt chàng nhìn chúng ta cũng là không có y xấu, còn có chút tiếc thương”.

“Nên muội nghĩ…”.

Không để nàng nói hết câu, vị nương tử cuối cùng nãy giờ im lặng của hắn, liền lên tiếng.

“Cô nên dạy lại muội muội mình đi”.

“Chẳng qua tên này nhận chúng ta là vị bị ép buộc, cũng như ham lương hám thực”.

“Các người cũng nghe rồi, tửu lâu không nhận người nữa”.

“Hắn thật sự có lòng tốt sao ?

Vừa nói trong đầu vị nương tử này của ý vừa có ý nghĩ, nàng thân là tam công chúa huyết mạch cao quý.

Sao có thể gã cho tên tiều phu, ít ra cũng phải là tướng quân trấn giữ một phương đầu đội trời chân đạp đất.

Nhưng Trọng Sinh lại không phản bác, như vậy cũng đúng ý hắn để thế rồi bọn họ tự rời đi.

Hắn cũng không ý định giữ lại cứ thế để họ bất mãn với hắn cũng được.

“Các cô nói gì vậy, đã là gã về còn không biết đạo kính phu”.

Nhóc Hưng từ ngoài cửa chạy vào mắng lớn, thấy vậy Trọng Sinh liền kéo hắn lại.

“Trọng Sinh huynh để đệ dạy cho họ bài học”.

“Không cần không cần, kệ họ đi”.

“Các nàng nhanh chóng đi tắm rửa ở đằng sau, ta chặt tí gỗ đi đổi tí lương thực rồi về”.

Một trong những nương tử của hắn cũng liền đi vào tặc lưỡi.

“Nhu nhược”.

“Cô!

”.

Nhóc Hưng nghe câu nàng nói liền tức giận, muốn chạy nhanh vào tát nàng một phát.

“Anh Trọng Sinh anh nghẹ vậy không tức sao ?

Bọn họ là nói anh nhu nhược đấy, Trọng Sinh chỉ nờ nụ cười mỉm.

“Kệ họ đi”.

“Cùng ta đi đổi gỗ thôi”.

Hưng nhìn bóng lưng gầy gò của Trọng Sinh cứ thể chặt nốt đống gỗ, bỏ vào rỗ đeo liền chỉ biết thở dài.

Giọng nói hắn nói nhỏ trong miệng.

“Ta biết huynh không yếu”.

Vừa nói hắn liền nhớ lại tối đó khi hắn lạc vào trong rừng, bị một bầy sói hoang tấn công.

tưởng trừng cửu tử nhất sinh, đúng lúc ấy bóng dáng của Trọng Sinh lao ra đỡ cú vồ của con sói.

Khiến y bất ngờ, Trọng Sinh Trọng Sinh trong bộ đồ kì dị bó đen kì dị như một sát thủ trong màn đêm, chỉ với hay một quyền đấm xuống mặt đất nức vỡ, máu con sói xám tung tóe.

Nhìn như một đống thịt bầy nhầy bị giã nát nhiều lần vậy.

Cảnh tượng tối đó in vào con mắt sáng trong đêm đen của một đứa trẻ, Y trong bộ đen bào một mình xé nát bầy sói như xé giấy.

Nhưng hắn vẫn chưa hiểu tại sao, Trọng Sinh có nổi khổ gì tại sao phải giấu.

Quá khứ của y ra sao để tạo nên con người như giờ.

Nhưng cũng không hỏi nhiều cậu, chỉ âm thầm cùng hắn, vác theo bao gỗ cùng y ra chợ đổi chút lương thực.

Ngay khi đổi xong lương thực, Nhóc Hưng cũng liền nhanh chóng chạy về, nhà y mẹ y giờ này cũng đã nấu cơm xong.

Y cũng không tiện ở lại lâu.

Trọng Sinh sau khi tiễn y về cũng đi vào nhà chuẩn bị đồ ăn, sau khi chuẩn bị xong đi vào trước khi vào cửa.

Hắn nghe lời thì thầm của ba phu nhân nhà mình.

“Tối nay chúng ta sẽ cùng nhau bỏ trốn”.

“Tỷ muội chúng ta cùng chung hoàn cảnh, hôm nay cùng nhau kết nghĩa chị em”.

“Mạnh Cơ tỷ tỷ, tỷ lớn tuổi nhất, cũng giỏi võ nghệ bọn em xưng chị là chị cả”.

“Mạnh Huyền nhỏ tuổi nhất, em là tam muội”.

“Ta Liên Chân sẽ là nhị tỷ, chúng ta kết tỷ muội, sống chết có nhau”.

Trọng Sinh đứng ngoài cười nghĩ thầm.

“Ồ tự phân lớn nhỏ luôn, ra đại phu nhân của ta là Mạnh Cơ cũng là chị của Mạnh Huyền”.

“Còn nhị phu nhân kiêu ngạo nhà ta tên là Liên Chân”.

Hắn đứng nghe tiếp một hồi, có vẻ sau khi tối ngủ ba người họ muốn rời khỏi đây, Y nghe vậy liền gật đầu phải thế mới đúng kịch bản.

Dù tối nay sẽ chia tay nhưng, y cũng sẽ nhớ tên người cũng từng là vợ mình.

Nghe lén vậy cũng đủ rồi, y liền mở cửa đi vào.

“Nào các nương tử cùng nhau ăn cho nóng”.

Các nương tử của y khi thấy y đem đồ ăn vào liền im lặng, như chưa từng có cuộc trò chuyện nào.

Hắn cũng đưa các bác cháo vào vẻ mặt hiền hào cười tươi.

Ánh mắt của Nhất, Nhị vẫn đề phòng kèm chút miệt thị, chỉ có tam phu nhân của hắn là thấy hắn như vậy cũng liền tới giúp đỡ.

Không giống như chị nàng, nàng học các phép tắc, được rèn luyện thành một người phụ nữ gia đình.

Hiểu lễ nghĩa giỏi kinh doanh, nàng không đòi hỏi phu quân tương lai mình phải là quân vương, hay anh hùng đầu đội trời, chân đạp đất.

Nàng chỉ cần một lang quân sẵn sàng yêu mình tôn trọng mình là được.

Rồi nàng nhìn Trọng Sinh có chút anh tuấn đã thế còn hiền hậu.

Nhưng thân hình chàng lại gầy gò, nàng thì lại không giỏi việc nông, vốn dĩ nàng đồng ý kế hoạch của các tỷ muội là vì bất đắc dĩ.

Sợ rằng ở lại, thì cả hai sẽ chết đói còn làm ảnh hưởng tới Trọng Sinh.

Cứ thế buổi ăn khó sử này cứ thế diễn, tới tối.

Sau khi phân chia chỗ ngủ.

Trọng Sinh y liền giả vờ ngủ, mà ba vị nương tử một lúc lâu không thấy hắn động đậy liền chắc rằng hắn đã ngủ liền lẳng lặng rời đi.

Một lúc sau khi không nghe tiếng chân của ba cô nàng nữa Trọng Sinh cũng ngồi dậy.

Hắn cười cười, bọn họ đã rời đi rồi mình cũng đã đạt được mục đích.

Nhưng không hiểu sao lòng y lại có chút bất an, nhớ lại lúc đốn củi gần đây.

Hắn thấy bụi rậm có dấu vết khoảng rộng ở giữa.

Thỉnh thoảng lại có cảm giác bị ai đó theo dõi từ xa.

Nhớ tời chiều đi chợ, nghe những bà gì bàn tán.

Gần đây có sơn tặc sắc mặt y liền nghiêm trọng.

Không ổn, nói xong y đứng dậy, Nhanh trong cơ thể y liền tiết ra một chất lỏng màu đen từ dưới chân từ từ bao bọc lên cả cơ thê thể cho đến cổ giữ ngục có biểu tượng rồng trắng ôm sát ngực phản lại màu của bồ khiến bồ đồ nổi bật trong đêm tối.

Từ bộ đồ một cái đầu với những chiếc răng nanh nhọn hiện ra.

“Bản thể chính ngươi chịu dùng tới ta rồi sao, cũng là một thời gian dài đằng đẳng nhỉ”.

Tấu Chương Xong.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập