Tại một quảng trường làng nhỏ một người đàn ông dáng vẻ gầy gò khuôn mặt hấp tấp liền chạy xung quanh khắp nơi, hắn liên tục hô to.
“Thanh niên trái tráng”.
“Chưa vợ, mau chóng ra nhận vợ sinh con nối dõi”.
“Tăng dân kháng chiến, tránh việc ra chiến trường không có con nối dõi”
Nhanh chóng cánh cửa mở toang, một thiếu niên dáng dấp hắn gầy gò chạy vào.
“Anh Trọng Sinh đại Hồng quân đang phát vợ”.
“Nam trên hai mươi phải ra nhận vợ”.
“Nếu không ra nhận tru di tam tộc”.
Thanh niên gầy gò khuôn mặt hoảng loạn thông báo với, một tên trung niên hắn khuôn mặt lạnh, đang một tay cầm rìu bổ xuống.
Khúc gỗ liền nhẹ nhàng chẻ thành đôi.
Khuôn mặt của người thanh niên nhìn Trọng Sinh, có chút kinh ngạc nói.
“Em vẫn không thể tin được là với cơ thể gầy gò đó, trong chiến tranh loạn lạc hiện nay”.
“Vậy mà lại có thể sống sót tới giờ đấy”.
Trọng Sinh chỉ cười ném rìu qua một bên.
“Đi thôi nhóc Hưng”.
Không nói nhiều hắn một thân hình gầy gò từ từ mặc lại chiếc áo vải cũ kỷ có phần rách nát.
Nhóc Hưng cũng liền nhanh chóng đi theo sau lưng y, Hưng nhìn vào mặt hắn, mặc dù nhìn hắn luôn cười.
Nhưng Hưng có thể cảm giác bản thân y luôn có chút gì đó ảm đạm trên khuôn mặt.
Trọng Sinh thì không để chỉ bước đi từ từ tới quảng trường làng, hắn bắt đầu nhớ lại quảng thời gian trước.
Hắn một kẻ trùng sinh qua thời cổ đại này, sinh ra không phải công tử giàu có, nhưng may mắn là con nhà quan nhỏ.
Nhưng cha hắn chết đột ngột còn hắn với mẹ không đủ tiền trang trải lẫn đi học, y đành phải tòng quân ra chiến trướng.
Sống mười bảy năm với danh phận con nhà quan, nay lên chiến trường nghênh địch, còn nhớ lần đầu suýt chết.
Mới nhận ra bản thân có cheat.
Trong cơ thể hắn là hai món vũ khí giết thần của một vụ trụ anh hùng nổi tiếng ở nước y.
Bên phải y là thanh vũ khí được xưng là All Black the necrosword, bên phải y là một cây thương được gọi là All-blood the necrospear.
Và y Trọng Sinh ngoài ý thức con người hiện tại, y còn một phân thân ý thức trong cơ thể y được cho là giống loài cộng sinh mạnh mẽ nhất vũ trụ có bộ mã codex đa dạng chỉ cần thôn phệ.
Klyntar.
Và sinh thể Klyntar của hắn có màu tượng trực cố định nhất màu đen tuyền, chính là cá thể cộng sinh nổi tiếng nhất Venom.
Nhưng vì một lý do nào đó, cá thể cộng sinh này không có ý thức riêng mà lại dung hòa với ý thức hắn hình thành hai ý thức.
có thể gọi đây là phân thân của y.
Nhờ vào sức mạnh của giống loài klyntar, hắn liền có sức mạnh hơn người đánh đâu thắng đó.
Nhanh chóng trở thành một tướng quân uy chấn một phương.
Chỉ là không ngờ hắn có một hẹn ước với người con gái, nhưng vì gia đình nàng bắt gả giờ đây nàng khoác lễ y bước lên xe hoa.
Chỉ hận hắn không thể gặp nàng nói rõ vì trấn thủ biên cương, đã thế thêm tin dữ mẹ hắn không biết vì sao lại tử tử.
Khiến y mất đi lí trí sống, ngay khi đánh xong trận lớn.
Liền giả chết trốn về thôn lãng sơn nhỏ này, ẩn mình sống qua ngày mà chờ chết.
nhưng khuôn mặt y không khi nào bỏ đi được sự đượm buồn trong đôi mắt.
Trong khi y đang chìm đắm trong suy nghĩ quá khứ, giọng nói liền kéo y về hiện thức.
“Anh Trọng Sinh tới nơi rồi”.
Y gật đầu với nhóc Hưng rồi cả hai cùng nhau chen vào giữa đám đông.
một ông lão đứng cạnh một tên tướng mặt y phục sang trọng, ngực hắn ưỡn thẳng dáng người vạm vỡ, khăn choàng đỏ đằng sau.
dắt theo đám nữ nhân trong lồng, đám đông vây quanh lồng từ từ bàn tán.
Tên tướng quân, đi thẳng lên trên nói với đam tụi hắn.
“Các ngươi là trai trẻ, trong thời loạn lạc đói khát”.
“Nhanh chóng chọn cho mình một ý trung nhân”.
“Cung nhau lập nghiệp ổn định gia thế, có lỡ tòng quân chết trận còn có con nối dõi”.
Nhóc Hưng liền ghé tai nói nhỏ với hắn.
“Anh Trọng Sinh anh mau lên chọn trước, anh đám người đó chỉ có chọn trước mới chọn người có thể làm việc”.
Trọng Sinh chỉ nhiếu mày không trả lời, hắn dù sao cũng là một người hiện đại xuyên không.
Bảo hắn chấp nhận một tập tục vô lý như ép lấy vợ như này, hắn thật sự rất khó chịu, cuối cùng đắn đo đám trai trong làng cuối cùng đểu đã chọn xong.
Dù không muốn nhưng hắn cũng phải chọn, y đã bỏ qua 3 đợt chọn vợ, nếu còn bỏ qua nữa khả năng cao sẽ bị xét vào tội nặng.
Từ chối quân vụ, thời nạn đói thiếu dân như này cần nhất là người là dân số.
Hắn cuối cùng đi lên, trước mặt hắn ba người phụ nữ lấm lem bụi đất, nhưng nhìn qua đều thấy rõ là ba đại mỹ nhân.
các tấm váy vóc trên thân các nàng cũng là váy đắt tiền đã rách nát.
Nhóc Hưng thấy ba người này liền sị mặt nói.
“Anh Trọng Sinh em đã nói với anh là nhanh lên mà, giờ anh coi ba người gầy gò nhỏ nhắn này”.
“Nhìn là biết chưa từng làm ruộng lúa, mình anh đi chặt gỗ kiếm sống đã mệt”.
“Vác thêm miếng ăn không làm được nhiều việc gì vậy chả phải là chết đói”.
Trọng Sinh không nói gì vì y hiểu, trong thời nạn đói chiến tranh liên miên này, thì sắc đẹp là thứ mất giá nhất.
Nếu sinh ra trong gia đình có gia thế thì không nói, nhưng ở trong một gia đình nghèo, hai là xui xẻo như bị bắt đi này.
Thì chỉ có thể vào tửu lầu.
Bàn thân các nàng chắc chắn sẽ không được chọn dù đẹp thế nào, dân thì không đủ ăn đều gầy gò không đủ nuôi thân đâu rảnh đưa thêm một miệng ăn về.
Hắn lại nhìn qua tên tướng quân đang nhìn hắn, biểu cảm có chút không vui.
“Này ngươi, ngươi đã ba lần bỏ qua đợt phát vợ, nếu lần này còn bỏ”.
“Thì ngươi có biết ngay bây giờ liền sẽ bị chém đầu ?
“Tướng quân tất nhiên rồi lần này tôi sẽ chọn đàng hoàng”Trọng Sinh hắn dù có cheat đấy, nhưng không có mục đích sống.
Hắn giờ chỉ còn muốn an hưởng sống qua những ngày này rồi chết già thôi.
Với suy nghĩ của hắn cũng chỉ đành chọn vợ, dù sao thì chọn về thì các nàng cũng có thể bỏ hắn trốn đi.
Dù sao hắn cũng đâu thể ngăn cản.
Với suy nghĩ đó hắn liền lên chọn đại một trong ba người.
Ngay khi hắn định chọn, đột nhiên một tên lính tiến lên bẩm báo.
Tướng quân Tửu lâu hết chổ không thể nhận người nữa.
Tên Tướng quân nghe vậy khuôn mặt liền trầm thấp.
“Chết tiệt đây đã là làng cuối trong tuyến đường an toàn, không thể đưa mấy đứa này theo trên chiến trường”.
Nghĩ một hồi hắn nhìn lên Trọng Sinh khuôn mặt lạnh tanh nhìn lại hắn.
Rồi đắc ý cười.
“Thanh niên Nếu ngươi nhận một lúc ba người này làm thê tử”.
“Quân danh sẽ cho ngươi miễn năm năm gọi lính để ổn định”.
“Đồng thời phát ngươi lương thực để ngươi đủ ăn miễn thuế trong 1 năm”.
“Ngươi nghĩ sao mong ngươi có đầu óc khôn ngoan, đây là một đãi ngộ tốt”.
Trọng Sinh liền nhiều mày đây rõ ràng là cảnh báo hắn, đãi ngộ cái rắm.
Nhưng cũng không sao dù sao thì với hắn một hay ba thì không quan trọng, dù sao hắn cũng đâu có ý định giữ lại.
Các nàng dù sao cũng là kiêu nữ, chắc chắn sẽ không chịu kết phu thê với kẻ như hắn mà tìm cách chạy trốn.
Đã thế hắn còn được lương thực ăn nhàn sống.
Thế thì ngại gì lại không đồng ý.
“Được ta đồng ý”.
Nghe lời của Trọng Sinh, Tên tướng quân cười lớn.
Hảo được lắm.
Đúng là người hiểu chuyện, ta thích người dễ nói chuyện như ngươi.
Hắn nhìn về phía ba vị nương tử sắp được đưa về của hắn.
Cả ba đều là khuôn mặt lo sợ, còn lại là đề phòng và khinh thường.
Tấu Chương Xong.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập