Chương 5: Không lẽ trước kia .. chỗ này là ? (2/2)

Lách qua thêm một vài khúc cua gấp nữa, trước mặt Đường hiện ra một hẻm núi đá có dạng vòng cung, ngay bên bờ hẻm núi là một tảng đá nhô ra dốc chéo hướng lên.

Đây chính là nơi mà Đường định dùng cho kế hoạch hạ bệ vị chúa tể.

Lúc này, Ari đứng ở vị trí ngắm bắn, từ nãy đến giờ, cô chưa một lần dám buông lỏng đôi tay mình, hai mắt căng ra, rê đường tên theo sát Đường không rời.

Cô bé biết thời khắc này là lúc mình cần tỉnh táo nhất, chỉ một phút lơ là thôi sẽ lỡ mất cơ hội mà ngài pháp sư đang dùng tính mạng đánh đổi.

Nhưng áp lực từ cây cung nặng nề đến mức khiến Ari phải khuỵu chân xuống, hạ thấp trọng tâm chống đỡ.

Lần này thời gian chờ kéo dài hơn rất nhiều so với mũi tên lần trước.

Ari gắng gượng hết sức nữ nhi, gồng cứng cả người, cô cố gắng vừa giữ vừa lên tiếng một cách khó khăn:

– Được chưa?

Ari sốt ruột hét lên, anh thầy thuốc đứng bên mồ hôi cũng vã ra như tắm, tay anh nắm chặt ống thổi, nín thở đợi chờ.

– Chưa!

– Câu trả lời của Đường từ xa đáp lại vẫn không thay đổi khiến Ari vốn đã nóng lòng lại thêm áp lực, cánh cung thêm phần nặng trĩu.

“Ké é ét.

Đôi giày trượt đưa Đường hướng về ngay đỉnh mỏm đá nơi rìa hẻm núi.

Cậu xoay cổ chân nhanh chóng hãm lại tốc của mình, trượt thêm một đoạn rồi kịp dừng lại ngay sát phần rìa.

Đường lấy lại thăng bằng trong tích tắc rồi thu lại bánh xe, thoáng nhìn xuống phía dưới ước chừng khoảng cách.

-Tới rồi!

– cậu phấn khởi reo lên.

Nhưng con Pan cũng đã tới, nó nãy giờ vẫn đuổi sát ngay sau cậu.

Đường biết rõ điều đó nhưng vẫn không nhúc nhích, chỉ thủ sẵn tư thế để có thể tung bước chạy, tiếp tục kế hoạch bất cứ lúc nào.

Cậu đưa mắt nhìn vào thứ đang muốn đè nát mình kia, nó cũng theo cậu mà đang leo lên rồi.

Đường nhìn xuống một khu vực vòng cung bên dưới, đó là một hẻm đá rộng, với những tảng đá hoa cương gồ ghề to lớn xếp chồng lên nhau tạo thành những vách đá khổng lồ.

Chỗ Đường đứng là đỉnh vách đá cheo leo có dạng con dốc, dựng đứng hơn vài mét.

Nổi bật ở chân dốc, tiếng ầm ầm khủng khiếp vang lên sau lưng và bụi tung mù bốn phía.

Khối cầu gai đang đâm sầm đến vị trí của Đường, trên này hai chân cậu đã vào tư thế.

“Lần này mày không thoát được đâu!

Đường Đường tự tin nhìn thẳng con quái vật to lớn đang lao về phía mình.

Cậu lần này dụ con Pan đến đây chính là muốn lợi dụng lực ly tâm để hạ nó.

Lực Li Tâm là một lực quán tính xuất hiện trên mọi vật nằm yên trong hệ quy chiếu quay so với một hệ quy chiếu quán tính.

Trong một hệ quy chiếu quay, các vật thể chuyển động thẳng đều trong hệ quy chiếu quán tính, đều bị đẩy ra theo phương xuyên tâm quay.

Lực đẩy ra này chính là lực li tâm.

Trong một chuyển động tròn, lực li tâm được tính theo công thức:

f =M.

W².

Trong đó R là bán kính của quỹ đạo tròn.

Vị trí càng xa tâm quay thì lực tạo ra càng lớn.

Một chiếc bánh xe càng lớn thì càng đi được xa.

Con Pan lao đến khoảng đất trống gần nơi Đường đứng với tốc độ kinh hoàng.

Nó lao nhanh trên một đường thẳng tắp hướng toàn lực tới Đường, như muốn nghiền nát cái kẻ nãy giờ không ngừng trêu ngươi mình.

Nhưng tốc độ nó đạt đến càng cao lại càng hợp ý của cậu ta.

Khi khoảng cách của nó và Đường chỉ còn một khoảng ngắn, những người phía dưới quan sát cũng trợn mắt há miệng, thở cũng không dám thở thì Đường đột nhiên nhảy xuống.

Cơ thể Đường rơi xuống bên dưới nhưng con Pan chúa thì không.

Với cái thân hình đồ sộ cộng thêm tốc độ lăn siêu siêu nhanh, một thứ tốc độ cuồng loạn như gió bão, điều đó đồng nghĩa với việc sức hủy diệt là cực kỳ lớn.

Trớ trêu thay, điểm mạnh đó cũng chính là điểm yếu chết người của Pan chúa, nó không thể quay đầu được nữa rồi.

Bởi theo lý thuyết, nếu đại lượng R càng lớn, càng khó công phá.

Nhưng nếu tác động một lực vào giữa tâm của chuyển động.

“Kẻ hủy diệt sẽ trở thành kẻ bị hủy diệt!

Khoảnh khắc con Pan chúa xoay tròn trên không trung, tất cả mọi giác quan trên người Ari như bừng tỉnh.

Trong mắt cô bây giờ, con Pan đang xoay tròn trên không trung trông như thể một bảng hồng tâm di động khổng lồ, phần giữa thân con Pan đang cuộn mình, vừa hay chính là vị trí hồng tâm của mục tiêu và cũng là nơi mà Ari nhắm đến.

Cô gái gắng sức di chuyển cánh tay đang hết sức nặng nề của mình vào điểm bắn.

Mũi tên đã chờ đợi khoảnh khắc được găm thẳng vào mục tiêu quá lâu rồi, những luồng năng lượng xanh bung tỏa khắp đầu tên như muốn nhấn mạnh thêm điều đó:

“Vừa đúng tâm”.

Từng giác quan trong cơ thể như đang thôi thúc cô.

Ari như được tiếp thêm năng lượng vào đôi tay tưởng như đã đông cứng của mình, cô từ từ chỉnh hướng tên.

Thời khắc quyết định, từng giây như trôi chậm lại, anh thầy thuốc cũng nhận thấy thời cơ đã đến, tiếp thêm ngọn lửa phép thuật vào mũi tên.

Sức mạnh từ hai pháp khí được cộng dồn tạo nên nguồn năng lượng cực lớn, từ mũi tên, những âm thanh rền rền nổi lên rồi dần chuyển sang tiếng rít chói tai đầy mạnh mẽ.

“Vụt!

Ari cuối cùng cũng nhả tên, mũi tên mang theo toàn bộ sức lực cùng với quyết tâm của cô rời đi, khoảnh khắc ấy cô như vừa trút được gánh nặng ngàn cân, toàn thân run rẩy đổ sập xuống đất.

Trước mắt cô, mũi tên đang vẽ ra một vệt năng lượng dài.

Vật chất, năng lượng hòa làm một, y hệt con hỏa điểu đang dang rộng sải cánh, từ xa lao nhanh về phía con Pan chúa, uy lực thách thức chúa tể của vùng đất này.

“Ầm!

Tiếng nổ vang to như tiếng đại bác, ánh lửa xanh bùng lên sáng rực.

Con Pan chúa cứ thế hứng trọn mũi tên với bao nhiêu năng lượng tích tụ cùng ngọn lửa phép.

Mũi tên đẩy Pan chúa bay chệch khỏi đường lao tới theo đà lúc nãy của nó, khiến nó bay ngang thêm một đoạn như bị một chưởng lực cực mạnh đánh, rồi đâm sầm vào vách đá phía sau, khi đó hình dáng nó vẫn còn cuộn tròn tư thế lăn ban nãy.

“Uỳnh uỳnh!

” Thân hình nặng nề của con Pan đập xuống chấn động mấy tầng đất, đất cát vụn đá bắn tung tóe ra xa hơn chục mét.

Kế đó, từ chỗ cái lỗ lớn do va chạm mạnh khiến cho vách núi bị mất liên kết vỡ ra rồi sụt lở, tạo thành một cơn mưa đất đá ào ào trượt xuống, vùi lấp con Pan mất dạng và đắp cho nó một mồ chôn.

Ngay cả những dấu tích của năng lượng cũng theo con Pan vùi sâu dưới đống đổ nát.

Bốn bề bỗng trở nên yên ắng tức thì, xung quanh không một tiếng động, cả đám mấy đứa lúc này cũng chìm trong choáng ngợp, lặng người chờ đợi dưới bầu trời đầy khói bụi.

Đối lập sâu bên trong rừng già thăm thẳm đầy rẫy hiểm nguy căng thẳng đến nghẹt thở, thì phía bên ngoài, trời vẫn thật trong xanh, ánh nắng tỏa khắp ngôi làng Thượng Thụ, nơi được bao bọc bởi những tán rừng bình yên còn nguyên vẹn tươi tốt.

Một đường ranh mong manh, phân cách sự cuồng nộ của loài Pan và cuộc sống thơ mộng của con người nơi đây.

Bên cạnh con đường lớn cạnh ngôi làng, có hai đứa trẻ con độ tầm năm sáu tuổi đang đùa vui dưới ánh mặt trời.

Có vẻ những bận tâm của người lớn như tìm kiếm thức ăn, tiền bạc hay những con Pan chưa bao giờ khiến niềm vui của tụi nhỏ trở nên vướng bận, chúng vẫn ríu ra ríu rít, tiếng cười trong trẻo vui vẻ vang lên:

“Hihi, hahaha!

Lũ trẻ tranh nhau nói ra những điều khiến chúng vui vẻ, những điều khiến chúng tự hào.

Những gương mặt non nớt ngây thơ làm không gian cả góc làng như bừng sáng, khiến cho ai đó nếu lỡ ngang qua đều phải tò mò tự hỏi xem cả bọn đang chơi trò gì.

Bỗng nhiên, bọn trẻ cùng dừng lại, ngước những đôi mắt ngây thơ tò mò nhìn về hướng cửa làng.

Từ hướng đó càng ngày càng nghe rõ, âm thanh của những tiếng vó đồng loạt truyền đến, âm thanh rõ ràng đang ngày một đến gần.

“Ai vậy cà?

– Bất chợt lũ trẻ quay mặt về phía âm thanh, đảo tròn bốn mắt, rồi chất giọng non nớt trong trẻo vang lên.

Hai chị em không phải chờ lâu.

Tiếng vó đã tiến sát gần, một nhóm người rầm rộ xuất hiện.

Hai đứa nhỏ tình cờ thấy được một sự việc lạ kì, miệng há hốc, mắt chứa đầy ánh nhìn kinh ngạc.

Từ phía xa, những cái đầu chim hay thú gì đấy đồng loạt ngoi lên, đó là một sinh vật bí ẩn mà trước giờ đám nhỏ chưa từng gặp, cũng chưa bao giờ nghe người lớn kể qua.

Những sinh vật lướt ngang qua đám nhỏ trong dáng vẻ đầy kiêu sa đầy quyền quý, với đôi mắt to lấp lánh trên khuôn mặt hiền lành.

Một loài vật với cái lưng ngựa, nhưng bốn chân có đến tận ba khớp gối.

Chúng có cái cổ cao được bao phủ bằng một lớp lông màu bạc chạy đến tận tai, trên đỉnh đầu điểm xuyết một chùm lông đỏ tía.

Tuy nhìn như thú nhưng trên người chúng toàn lông vũ.

Trông cứ như tận mắt thấy được những tạo vật của thánh thần vậy.

Nhưng bọn này vẫn chỉ là vật cưỡi, hiên ngang và oai vệ hơn vẫn là những chủ nhân nom vô cùng bí ẩn của chúng.

Họ ăn mặc rất khác so với cư dân thông thường.

Ẩn mình trong bộ y phục dài bằng lụa trắng, mặt được trùm kín bằng khăn choàng cùng màu, cưỡi trên yên cương bằng bạc, tay nắm chặt dây cương.

Đoàn người di chuyển qua làng chậm rãi.

Cả người và vật đều oai vệ dưới ánh nắng của buổi ban mai.

Những tia nắng chiếu lên yên cương và trang sức màu bạc của những vật cưỡi càng làm cho đoàn người thêm phần lung linh huyền ảo.

Đó là một khung cảnh tráng lệ mà những đứa trẻ nơi rừng sâu này hiếm hoi mới được chứng kiến một lần trong đời.

Nổi bật nhất giữa đám người, là một thanh niên trẻ tuổi, anh ta để đầu trần, làm lộ ra khuôn mặt thanh thoát với mái tóc dài màu bạch kim lấp lánh, tay cầm trượng dài chạm trổ nhiều hoa văn tinh xảo.

Người đó vừa đi vừa nhìn vào ngôi làng bằng một sắc mặt điềm đạm nhưng cũng đầy bí ẩn.

(…)

Quay lại chốn rừng sâu, lúc này đã không còn là sự chiến đấu căng thẳng nữa, mọi thứ có vẻ đã kết thúc, không còn âm thanh đáng sợ của con Pan nữa mà thay vào đó từ xa đã vang lên tiếng cô con gái trưởng làng.

Sau phát bắn thần sầu triệt hạ con Pan chúa.

Ari giờ đây, bỏ hết lo lắng cùng với mệt mỏi lúc nãy, đang hớn hở cười giỡn với chú ngựa cưng của mình mừng thắng lợi.

“Con Pan chúa lao tới bằng một tốc độ rất khủng khiếp.

♩ Nhưng Ari không hề nao núng ♪ bắn một mũi tên trúng điểm yếu của nó.

” ♫♬

“Ari là người hùng đã cứu dân làng ♫♬ Cùng hoan hô Ari, tân thủ lĩnh nào ♪♪!

Cô chủ nhỏ đang múa may tự hào tự khen ngợi bản thân, chú ngựa ở bên cũng rất biết phụ họa theo, cũng khoa chân, lắc lư, hí vang theo từng lời Ari hát, người tung ngựa hứng, nửa nói nửa ca.

Rồi Ari khuỵu chân xuống đất, một tay đặt lên ngực, tay kia dang ra như đón ánh sáng huy hoàng từ thiên đường chiếu xuống, điệu bộ như thể đây là ngày cô được tái sinh lần nữa.

Biểu cảm này thật sự rất lãng phí nếu không đi đóng nhạc kịch đấy.

Ở một bên, Rin và Nic đang được anh thầy thuốc tận tình chăm sóc mấy vết thương từ mấy cú bay xa do lúc nãy chiến đấu.

Cả hai cũng phải chịu những thương tích cũng không nhỏ, đang khá đau đớn và mệt nỏi nhưng Rin quay sang nhìn chủ tớ nhà Ari đang tấu hài không khỏi bật cười tán thưởng:

– Ari vẫn còn sung sức thật!

Cô cũng không quên cà khịa chút:

– Đúng là đồ ngốc thì không biết mệt nhỉ!

Anh thầy thuốc chỉ mỉm cười đáp lại, chăm chú băng bó cho Rin, dù sao tính Ari thì mọi người cũng không còn lạ lùng gì nữa rồi.

Ari múa may một mình còn cảm thấy chưa thỏa mãn, kéo theo Đường Đường phụ họa cùng cô.

Lúc này, vẻ mặt Đường không thể nào ngốc hơn, cứ như người lúc nãy đưa ra kế hoạch, người lúc nãy dụ con Pan đến bước đường cùng là một người khác vậy.

“Lên nóc nhà là bắt con gà!

Đường cũng rất biết phối hợp theo không phụ lại sự vui vẻ của Ari.

Đang bước đi, tự dưng Đường hụt chân, té cái Oạch may mà cậu chống tay kịp không lại một lần nữa đem gương mặt thân thương gửi vào mặt đất.

“Úi!

Ari ở một bên giật mình nhìn Đường té sấp.

Đường lồm cồm chống tay ngồi dậy, định đem tay phủi sạch bụi đất thì bỗng nhiên nhận ra điều gì, Đường đưa bàn tay mình lên, lần nữa nhìn kỹ càng những vệt đang bám trên đó, cậu ngạc nhiên nói:

– Đây là đất phù sa mà!

Lúc này cậu mới định thần quan sát vùng đất xung quay, chỗ khiến cậu hụt chân chính là dấu vết để lại trên đường lăn của con Pan chúa trước đó, giờ đã thành một rãnh rộng khá sâu.

Nhìn kỹ hơn nơi vùng đất đó lại là không phải vùng đất như những khu vực khác trong khu rừng mà là một nền đất phù sa, đáng ra với loại đất thế này, ở đây phải rất xanh tươi trù phú, nhưng ngược lại nó lại rất hoang tàn.

“Không lẽ trước kia chỗ này là một con kênh?

– Đường tự hỏi trong lòng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập