Phía trước cả bọn tầm 10 mét, hai bóng đen đang lúi húi chuyển động rất nhanh.
Đó là hai con Pan nhỏ đang xơi tái một con nai.
Khi trong tiềm thức của họ, ấn tượng về lũ Pan chỉ là loài ăn những động vật nhỏ hay thực vật thì hiện tại hiện thực trước mắt lại khiến bọn họ nổi hết gai ốc.
Mặc dù những người dân trong làng đã cảnh báo về sự thay đổi, hóa điên của lũ Pan, cũng như thỉnh thoảng Ari cùng ba người kia sẽ gặp một hai con Pan chạy tới bìa rừng.
Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên chứng kiến cảnh lũ Pan đang dùng hàm răng nhọn lởm chởm của mình cố xé xác con nai ra làm nhiều mảng, sau đó chúng tranh nhau ngấu nghiến từng bộ phận ruột gan, ngồn ngộn như không muốn bỏ sót thứ gì.
Cả đoàn khựng lại, mùi tanh tưởi xộc lên thấu mũi khiến anh thầy thuốc bất giác buồn nôn
Đường lập tức thắc mắc trong lúc cả bọn nép vội vào một mỏm đá gần đó, cậu dò hỏi:
– Có phải bọn Pan đấy không?
– Chính nó, động vật rừng này cũng sắp bị giết hết rồi.
Ari khẳng định, vừa nói vừa nhíu hàng lông mày lại, nhìn thẳng vào đám quái vật đang say sưa đánh chén kia mà gằn giọng, lòng dấy lên chút căm phẫn.
Người im lặng nhất đoàn lên tiếng:
– Hãy để chúng cho tôi, hai con này chỉ là tép riu thôi, tôi sẽ xử lý gọn.
Rin vụt dậy, toan rời khỏi chỗ ẩn nấp, chuẩn bị xông tới chỗ bọn Pan.
Khuôn mặt cô ánh lên đầy vẻ tự tin bất chấp, phun điếu thuốc đang hút trên miệng ra.
Đường đưa mắt dõi theo bóng lưng của Rin trong lòng có phần cảm phục sự quyết đoán, dũng cảm của cô gái này.
Cô rút sợi roi da bên hông ra, dáng điệu trông rất thuần thục.
Sau đó vượt lên trước cả đoàn, Rin phóng tới chỗ tụi Pan.
Rin vẫn giữ nguyên vẻ mặt ban nãy, hai chân đạp đất đầy uy lực trước cú nhảy vừa rồi, đứng chính diện với lũ Pan.
Những con Pan nhỏ này tuy hung hãn nhưng sức chiến đấu không cao, nó có thể gây khó dễ đối với người bình thường, nhưng đối với những người có kỹ năng chiến đấu như Rin thì chúng không phải là đối thủ.
Rin khéo léo di chuyển êm như chân mèo, vòng ra sau lưng một con Pan, thừa cơ lúc nó vẫn còn đang mải mê với món mồi ngon liền vung roi ra.
Một chiêu xuất ra đã thấy đầu roi siết chặt cổ con Pan mấy vòng, tiếp đó cô kéo dựng ngược đầu nó lên.
Đang hì hục ăn mồi thì bị tấn công bất chợt, con thú kia hốc cái miệng còn vương vãi máu ra sức vùng vẫy.
Dân làng sau nhiều lần có va chạm cũng đã phần nào rõ được tập tính của lũ Pan, đòn dây thừng siết cổ của Rin đã ngăn không cho con Pan kịp lên tiếng vừa khống chế được nó.
Điểm cốt yếu là phải hạ chúng thật nhanh, vì Pan có thể dùng tiếng kêu để gọi đồng bọn tới.
Rin mạnh tay giật ngược đoạn dây thừng làm con Pan bị ngã ra sau, thành công kéo lê nó một đoạn, nó vung cả bốn chân lên trời kêu gào quờ quạng bất lực vì cái cổ bị khóa.
Nhận thấy đồng bọn gặp nguy hiểm, con Pan còn lại chấp nhận từ bỏ miếng ăn đang lở dở nhanh chóng chuyển sang thế công.
Nó bật toàn thân lên cao, giương cặp chân trước với những móng vuốt sắc nhọn ra, cái miệng đỏ lòm đầy răng cũng nhe nanh, tất cả hướng về phía Rin mà vồ vập, coi Rin như con mồi mới.
Dù bị tấn công bất ngờ nhưng Rin đã có sự đề phòng từ trước, Rin thu roi lại, lách mình sang một bên tránh thoát được đòn tấn công mạnh mẽ của con Pan.
“Ầm” Một tiếng va chạm mạnh giữa đầu con Pan và mặt đất, đất đá từ cú va chạm văng ra một đoạn.
Rin lên tiếng trêu chọc:
“Hừ, quá chậm.
” Không nghĩ con Pan này lại rất tinh ranh, đòn tấn công đầu tiên của nó chỉ để đánh lạc hướng của Rin, ngay khi cô né người đi thì nó ngay tức khắc dùng đuôi quật một cú thật mạnh về phía Rin khiến cô không kịp đề phòng.
Đối với loài Pan cái đuôi là một vũ khí rất linh hoạt, chúng dễ dàng quật ngã đối thủ chỉ với một cú quật đuôi.
Vốn đây không phải là lần đầu tiên Rin chiến đấu cùng lũ Pan nhưng con Pan này lại có vẻ như thông minh hơn những con trước đó, khiến cô chủ quan không né kịp.
Con quái quật mạnh đuôi vào chân Rin, cô ngã oạch xuống đất, từ vết thương một cơn tê dại truyền đến não khiến cô tỉnh táo hơn.
Nhưng con Pan này lại quá ranh mãnh xảo quyệt, nó không đợi Rin có thời gian chuẩn bị, ngay lập tức lao tới tiếp tục tấn công Rin.
Ari bên này vẫn luôn giương cung về phía Rin đầy cảnh giác, cảm thấy tình hình không ổn, cô lập tức buông tay, mũi tên theo đà mạnh mẽ xuyên qua lớp vảy đâm thẳng vào đầu con quái.
Con Pan đau đớn ré lên một tiếng vang trời “Créccccc”
Giữa tình thế ngặt nghèo, Ari nhanh tay buông cung cứu Rin một mạng, nhưng cô biết rằng mũi tên này cũng khiến cả bọn rơi vào tình thế rắc rối hơn.
Rin lên tiếng:
– Chết rồi, nó kêu lên rồi!
Ari ngay lập tức gào lên:
– Rin, mau rút về sau đi!
Cô biết rằng, khi tiếng hét của con Pan giãy chết vang lên, xung quanh sẽ vang vọng lại những âm thanh hồi đáp của đồng bọn.
Rõ ràng giữa lãnh địa của loài Pan, Rin thì bị thương, cả lũ thì vẫn chưa tìm thấy được hang ổ, vậy nên cuộc chiến định mệnh này tạm thời cứ phải né tránh đã.
Thế rồi cả bọn nhanh chóng rút sâu vào rừng lánh nạn.
Tạm thời cứ kiếm tìm một nơi an toàn để chữa thương và chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo.
Người và ngựa cứ thế chạy nhanh nhất có thể, bất kể phương hướng thế nào cũng không dám dừng chân, không dám ngoảnh đầu quan sát.
Năm người tương trợ lẫn nhau hòng thoát khỏi bọn Pan trước khi chúng kịp kéo bè kéo lũ tới hỗ trợ hai con kia.
Không biết đã chạy mất bao lâu, được đoạn đường bao xa mà chỉ thấy chẳng mấy chốc mặt trời đã khuất núi.
Khi nghĩ rằng đã nguy hiểm chắc đã nằm lại phía sau, họ thống nhất phải chọn ra được một vị trí an toàn để nghỉ ngơi đêm nay, dù sao nhóm cũng đã có một người bị thương và cần phải liệu tính kế hoạch cho ngày hôm sau.
Chạy dọc đường mòn sâu trong rừng Gai Lan, nhóm Ari may mắn bắt gặp một vách đá có phần kín đáo, dễ thủ khó công, vừa vặn có đủ chỗ để cho ngựa nghỉ ngơi và nhóm năm người trú ngụ.
Họ quyết định đốt lửa tại đó vừa để xua đuổi thú dữ vừa để chuẩn bị thức ăn, người lo cho mấy cái bụng rỗng không ai khác ngoài anh thầy thuốc.
Đêm tối, ánh lửa hiu hắt chiếu mờ mờ lên gương mặt năm người, gió nhẹ thổi qua mang theo hơi nóng bổ thốc vào mặt, sưởi ấm đến từng lỗ chân lông trên cơ thể các thành viên trong đoàn.
Ari ngồi im, cô bé đăm đăm nhìn vào đám muội than li ti đang bay ngược lên trời kêu lách tách.
Đường quay sang Ari đánh tiếng hỏi:
– Mọi người bảo lũ Pan gần đây mới trở nên hung dữ như thế sao?
– Đúng vậy, loài Pan đã cai quản khu rừng này rất nhiều đời rồi.
Tuy chúng tôi không tiếp xúc với chúng nhiều nhưng chúng chưa từng làm hại ai.
Vài tháng trước có một người dân làng bị lạc trong rừng và mất tích.
Sau đó lũ Pan bắt đầu trở nên hung hãn tìm cách bắt người để ăn thịt.
Ari buồn rầu đáp, vẻ mặt trầm ngâm không còn hồn nhiên như lúc mới khởi hành nữa.
– Có thể là do quá trình chuyển hóa.
– Đường suy nghĩ giây lát rồi buông một câu chắc nịch.
– Quá trình chuyển hóa?
Tất cả mọi người nghe đường nói vậy đều rất hoài nghi, vốn dĩ những kiến thức này họ chưa từng biết, thậm chi cả anh thầy thuốc cũng chưa từng nghe đến bao giờ.
Tất cả bọn họ đều trố mắt nhìn Đường, người thờ ơ như Nic cũng không thể không bận tâm mà lắng nghe.
Đáp lại với ánh mắt của mọi người, Đường tiếp tục ôn tồn giải thích:
– Tinh quái là dạng thấp nhất của linh vật.
Chúng tồn tại như một cá thể có trí thông minh và cảm xúc.
Những con Pan chúng ta đã gặp đều ở dạng này.
Bốn bề bỗng trở nên thinh lặng như tờ, yên tĩnh đến nổi tiếng lách tách của ngọn lửa cũng trở nên mồn một.
Cả bọn im lặng đổ dồn ánh mắt hau háu của trí tò mò bị thôi thúc, trước thứ kiến thức xa lạ đầy mới mẻ ấy cả mấy đứa đều lẳng lặng chăm chú lắng nghe, Đường tiếp tục cất giọng nói:
– Tuy có trí tuệ nhưng chúng dễ bị điều khiển bởi những con có cấp bậc cao hơn, cụ thể là con Pan chúa.
Tôi nghĩ bây giờ nó đã thành yêu quái rồi!
Rồi cậu tiếp lời:
– Khi tinh quái chuyển thành yêu quái sẽ có hai con đường:
Thứ nhất là tự thân tu luyện, rèn giũa tinh thần và năng lực.
Phương pháp này cần thời gian rất lâu, có thể mất hàng chục năm.
Nếu đạt thành vẫn giữ được bản năng và tính cách vốn có.
Loại thứ hai là hấp thụ lực lượng từ một nguồn năng lượng nào đó phù hợp với thể chất hoặc sở hữu thần vật cũng có thể tạo nên sự chuyển hóa.
Phương pháp này nhanh chóng hơn nhưng còn hạn chế về nguồn năng lượng có hạn và rất khó tìm được nguồn cung cấp phù hợp với bản thể.
Đường ngưng lại một chút, cậu vội nhặt lấy khúc cây đang cháy dở, vẽ nguệch ngoạc giữa nền đất hình một con Pan đang há mõm trong tư thế tấn công.
Tất nhiên, Đường không quên vẽ thêm con mồi cạnh bên cho nó, một con mồi rất giá trị.
Con người!
Đường ngẩng đầu, đảo mắt một lượt về phía bốn gương mặt đang ngơ ngác nhìn mình kia rồi hít vội một hơi.
Dưới ánh nhìn hiếu kỳ và tập trung của cả bọn, Đường lại nhỏ giọng nói tiếp:
– Nhưng vẫn còn một cách nữa, cũng là cách ngắn nhất và phổ biến nhất.
Đó là ăn thịt lòai sở hữu trí tuệ, như con người chẳng hạn.
Tinh quái ăn thịt người sẽ trở nên tha hóa và biến chất.
Chúng sẽ tìm mọi cách để có thêm thịt.
Loại này mặc dù đã chuyển hóa thành yêu quái nhưng vì bản chất không còn nó sẽ biến thành loại gây hại.
Đường Đưởng ngoảnh đầu nhìn về phía Ari, thấy cô đang chăm chú lắng nghe, cậu lại nói tiếp:
-Tôi đặt giả thuyết cách đây vài tháng khi nguồn thực phẩm của chúng khan hiếm, một người nào đó đã vô tình chết ở trong rừng, con Pan chúa đã vô tình tìm thấy.
Dù thịt người không nằm trong thực đơn của nó, nhưng trong cuộc đấu tranh sinh tồn tàn nhẫn này, lũ Pan cần thích ứng được để tồn tại.
Khi cái dạ dày của nó kêu gào, nó đã ăn cái xác.
Lẽ dĩ nhiên, ăn thì lại dễ hơn là không ăn.
“BỤP.
”- Đường ném thanh củi mồi thêm cho đám lửa, trong chốc lát ngọn lửa hừng hực đã nuốt trọn nó một cách dễ dàng, Đường xoáy mắt đăm đăm về phía đống lửa, không giấu nổi sự đăm chiêu, cậu nói:
– Sau đó, Pan chúa đã trở nên mạnh hơn, bắt đầu chuyển hóa.
Để tìm được nhiều thịt người hơn nó đã điều khiển bầy Pan nhỏ tấn công dân làng.
Càng ăn thịt người thì nó càng mạnh và càng biến chất.
Đường lầm rầm kể tiếp, dứt lời cậu hướng mắt lên bầu trời, trăng non đã quá đỉnh đầu, dát lên núi rừng thứ ánh sáng dịu dàng man mác.
Xốc lại tâm trạng, Đường quay qua cả bọn khẽ nhún vai nói lớn:
– Thôi, đến đây thôi, mọi người nghỉ sớm, tối nay còn luân phiên canh gác.
Cả đám nãy giờ đang chăm chú lắng nghe, đột nhiên bị cắt ngang không tránh khỏi bối rối.
Nhận ra đêm đã khá khuya, mọi người nhanh chóng xếp dọn chỗ ngủ một cách cẩn thận.
Chỉ có anh thầy thuốc là chậm rãi, anh vẫn còn bị choáng ngợp, vẫn phân vân rằng từ đâu mà cậu trai trẻ này có thể suy luận mọi thứ một cách rành rọt như vậy.
Bôn ba vất vả cả ngày trời, đáng lẽ phải vùi đầu lăn ra ngủ, nhưng những con người đang mệt mỏi rã rời ấy vẫn không sao ngủ được.
Trước đây họ cũng từng không ít lần vượt núi băng rừng, nhưng làm việc nguy hiểm như thế này vẫn là lần đầu tiên.
Trong nhóm ngoài Đường ra, đối với bốn người còn lại, đây tuyệt đối là những trải nghiệm hoàn toàn mới.
Đêm ấy cả bọn đã chìm vào giấc ngủ một cách vô cùng vất vả.
Họ ngủ trong sự cảnh giác, ngủ trong sự bất an và pha lẫn chút hưng phấn khó tả.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập