Chương 5: Lạc Lối Trong Tuyết

Sau khi rời khỏi cổng thành Mondstadt và tiến vào vùng ngoại ô vắng vẻ, Amon dừng lại bên một bụi cây rậm rạp.

Cậu tập trung ý niệm, kích hoạt Nirvana Seal để bao phủ toàn thân trong làn khói trắng thanh khiết.

Lần này, thay vì màu trắng đặc biệt, cậu chọn biến hóa thành một tên Hilichurl bình thường với lớp lông nâu xám để dễ dàng trà trộn.

Với nhân dạng mới, Amon lững thững đi bộ về phía doanh trại mà Jean đã chỉ.

Vừa bước vào khu vực trại, cậu liếc mắt nhìn quanh và dừng lại ở trung tâm.

Ánh mắt xanh thẳm ẩn sau chiếc mặt nạ gỗ chợt sáng lên đầy vui vẻ khi thấy một tên Bạo Đồ Hilichurl to lớn đang ngồi chễm chệ trước nồi canh đang sôi sùng sục.

Đám Hilichurl nhỏ xung quanh khựng lại một chút, chúng nhìn tên đồng bọn lạ mặt này với vẻ thắc mắc nhưng rồi cũng nhanh chóng tảng lờ đi, tiếp tục nhảy nhót quanh đống lửa.

Amon nhàn nhã bước tới, đứng ngay sát cạnh tên Bạo Đồ cao lớn.

Chẳng để đối phương kịp phản ứng hay nhận ra sự bất thường, Amon bình thản đặt bàn tay lên lớp da dày cộm của tên khổng lồ.

Trong nháy mắt, Nirvana Seal vận hành với cường độ mạnh mẽ.

Tên Bạo Đồ thậm chí chưa kịp gầm lên một tiếng hay hiểu chuyện gì đang xảy ra đã bị luồng sức mạnh tinh khiết nuốt chửng hoàn toàn, tan biến vào hư không.

Luồng sức mạnh cuồn cuộn từ một sinh vật cấp cao hơn tràn vào cơ thể Amon.

Cậu nhắm mắt cảm nhận quá trình cướp đoạt đang diễn ra cực kỳ thuận lợi:

từ sức mạnh cơ bắp thô bạo cho đến kỹ năng sử dụng những vũ khí hạng nặng.

Tuy nhiên, tâm trí cậu vẫn giữ được sự tĩnh lặng tuyệt đối, không hề bị ảnh hưởng bởi bản tính hung hãn của tên Bạo Đồ Hilichurl này.

Amon khẽ nắm chặt nắm đấm, cảm nhận cơ thể mình vừa được cường hóa thêm một bậc đáng kể.

Sau khi tên Bạo Đồ to lớn tan biến vào hư không, đám Hilichurl nhỏ xung quanh bắt đầu nhốn nháo, chúng cầm gậy gộc quơ múa loạn xạ vì không hiểu thủ lĩnh của mình đã đi đâu.

Amon vẫn giữ vẻ bình thản, cậu lướt đi giữa vòng vây, bàn tay liên tục chạm vào từng mục tiêu.

Chỉ trong vài nhịp thở, cả doanh trại trở nên tĩnh lặng tuyệt đối, không còn một bóng dáng quái vật nào.

Đứng giữa khu trại trống trải, Amon khẽ nhắm mắt để kiểm tra lại những gì vừa diễn ra bên trong cơ thể.

Một sự thật mới mẻ hiện lên trong tâm trí cậu thông qua Nirvana Seal:

những luồng năng lượng từ đám Hilichurl thường này không hề làm cơ bắp hay gân cốt của cậu nhích thêm một li nào cả.

Cậu khẽ lẩm bẩm:

"Ra là vậy.

Khi bản thân đã mạnh lên đến một mức độ nhất định, thì những sinh vật yếu ớt này sẽ không còn tác dụng cường hóa nữa.

"Dù vậy, quá trình cướp đoạt vẫn vận hành hoàn hảo.

Những kỹ năng cơ bản của loài Hilichurl như cách ném đá chính xác, sự nhạy bén của các giác quan hay cách vận dụng sức bật của đôi chân đều đã nằm gọn trong kho tàng kiến thức của Amon.

Cậu cảm nhận được sự dẻo dai của mình đã đạt đến một ngưỡng giới hạn mới so với lúc vừa đặt chân đến Teyvat.

Amon nhìn xuống bàn tay mình, ánh sáng từ Nirvana Seal vẫn thanh khiết như cũ, không một chút vấy bẩn dù vừa nuốt chửng cả một doanh trại.

Cậu khẽ siết nắm đấm, cảm nhận sức mạnh bộc phát từ khối cơ bắp vừa được tước đoạt từ tên Bạo Đồ.

"Muốn mạnh thêm nữa, mình phải tìm những con mồi 'chất lượng' hơn rồi.

"Ánh mắt Amon dời khỏi đống tro tàn của doanh trại Hilichurl, hướng thẳng về phía dải núi sừng sững phủ đầy tuyết trắng ở phía Nam.

Long Tích Tuyết Sơn hiện ra trong tầm mắt cậu với vẻ lạnh lẽo và đầy áp lực.

Trong ký ức về trò chơi, cậu nhớ rất rõ ở khu vực dưới chân núi có một kẻ thống trị vùng lãnh địa băng giá này:

Vua Mũ Băng Hilichurl.

"Đó mới là con mồi xứng tầm để cường hóa lúc này, "

Amon khẽ lẩm bẩm.

Không một chút do dự, cậu xoay người và bắt đầu chạy.

Với vóc dáng cao ráo 1m77 cùng đôi chân đã được cướp đoạt sức bật từ đám quái vật trước đó, mỗi bước dậm của Amon đều khiến mặt đất rung nhẹ, đưa cậu lướt đi với tốc độ đáng kinh ngạc.

Càng tiến gần về phía chân núi, không khí càng trở nên loãng và lạnh lẽo, những bông tuyết bắt đầu rơi lất phất trên mái tóc trắng của thiếu niên.

Vượt qua những rặng thông già, Amon dừng lại trước một thung lũng nhỏ bị bao phủ bởi lớp băng vĩnh cửu.

Ở chính giữa, một thực thể khổng lồ đang ngồi tĩnh lặng như một tảng đá.

Lớp lông xanh đậm bám đầy băng giá, chiếc mũ sừng băng cứng cáp tỏa ra luồng hàn khí thấu xương.

Đó chính là mục tiêu của cậu.

Amon không hề giảm tốc độ mà lao thẳng vào trung tâm lãnh địa.

Sự xuất hiện của một kẻ ngoại lai khiến Vua Mũ Băng gầm lên một tiếng xé toạc màn đêm, mặt đất xung quanh nứt toác vì áp lực nguyên tố Băng cực mạnh.

Hắn đứng phắt dậy, vung nắm đấm khổng lồ nện xuống vị trí của Amon.

Cậu khẽ lách người né tránh, bàn tay phải âm thầm vận hành Nirvana Seal.

Một nụ cười ôn hòa nhưng đầy nguy hiểm hiện lên trên gương mặt:

"Xin lỗi nhé, năng lực và thể chất của ngươi, ta nhận lấy đây.

"Bàn tay cậu dứt khoát đặt lên lớp da dày cộm đang tỏa ra hàn khí thấu xương của Vua Mũ Băng.

Nirvana Seal lập tức bùng nổ sức mạnh.

Một luồng xoáy năng lượng tinh khiết nhưng đầy tham lam nuốt chửng lấy toàn bộ khối cơ bắp và nguyên tố Băng đậm đặc của con quái vật.

Tiếng gầm của Vua Mũ Băng nghẹn lại trong cổ họng, rồi cả thân hình sừng sững ấy tan rã thành những hạt sáng, bị hút sạch vào lòng bàn tay của thiếu niên tóc trắng.

Ngay lập tức, một nguồn sức mạnh bùng nổ dữ dội hơn hẳn đám Hilichurl trước đó tràn vào cơ thể.

Amon đứng lặng giữa trời tuyết, cảm nhận từng sợi cơ và khung xương của mình đang được cường hóa đến mức độ kinh ngạc.

Lớp áo trên người cậu dường như trở nên chật chội hơn khi vóc dáng 1m77 vốn đã cao ráo nay lại thêm phần rắn chắc và đầy uy lực.

Cậu siết chặt nắm đấm, không khí xung quanh dường như cũng bị áp lực từ cơ bắp của cậu bóp nghẹt.

Không cần nói đến những kỹ thuật hoa mỹ hay ma pháp nguyên tố, chỉ riêng nguồn sức mạnh thể chất thuần túy này thôi cũng đủ để cậu cảm thấy mình đã ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

Amon khẽ nhếch môi, tự nhủ trong lòng:

"Với nguồn sức mạnh cơ bắp này.

giờ mình tự tin có thể đánh tay đôi với Diluc rồi đấy nhỉ?"

Cậu khẽ lắc cổ, tiếng xương khớp kêu răng rắc đầy uy lực.

Tuy nhiên, dù vừa nuốt chửng một thực thể hung bạo, ánh mắt xanh thẳm của cậu vẫn giữ được vẻ ôn hòa và tỉnh táo tuyệt đối, bản tâm không hề bị lay động bởi sự cuồng nộ của chúng.

Nhìn bầu trời đã sập tối, Amon dừng lại, khẽ phủi lớp tuyết đọng trên vai áo.

Cậu nhận ra việc tiếp tục thôn phệ lũ quái vật yếu ớt quanh đây không còn mang lại tác dụng cường hóa thể chất đáng kể nào nữa, trừ khi cậu tìm được những thực thể cùng cấp độ hoặc mạnh hơn cả Vua Mũ Băng.

Đang trên đường chậm rãi quay về, một con đại bàng dũng mãnh bất ngờ lướt ngang qua đỉnh đầu.

Tận dụng tốc độ và sức bật kinh người vừa có được từ cơ bắp của Vua Mũ Băng, Amon tung mình lên không trung, đôi tay chuẩn xác tóm gọn lấy sinh vật kiêu hãnh đó rồi thực hiện quá trình thôn phệ trong chớp mắt.

Ngay lập tức, Amon kích hoạt khả năng biến hóa.

Cơ thể cậu thu nhỏ lại, thay thế bằng đôi cánh đại bàng rộng lớn xé toạc màn đêm.

Từ trên cao nhìn xuống với tầm mắt sắc lẹm vừa cướp đoạt được, cậu phát hiện một đốm lửa nhỏ đang lụi tàn giữa nền tuyết trắng xóa.

Amon đáp xuống, trở lại nhân dạng bình thường và tiến lại gần xem xét.

Đó là một người đàn ông đang nằm run rẩy, gương mặt tái nhợt vì lạnh và đã hoàn toàn ngất đi.

Chẳng chút chần chừ, Amon trực tiếp vác ông lên vai, sải bước vững chãi về phía ánh đèn của doanh trại thám hiểm nằm ở bìa rừng trước núi tuyết.

Vừa đến nơi, một cậu bé với gương mặt lấm lem, ánh mắt đầy lo âu đã vội vàng chạy nhào đến.

Amon đứng khựng lại khi nhận ra đó chính là Joel, đứa trẻ trong trò chơi vẫn luôn mòn mỏi ngóng trông cha mình trở về từ vùng núi tử thần mỗi ngày.

"Cha!

Là cha của em!

Anh ơi, anh đã cứu cha em sao?"

Joel khóc nấc lên, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy nắm chặt lấy vạt áo cha mình.

Amon nhẹ nhàng đặt người đàn ông xuống chiếc giường bạt gần đống lửa, nhìn đứa trẻ đang ôm chầm lấy người thân mà lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Cậu đưa bàn tay có lướt nhẹ qua lồng ngực người đàn ông, âm thầm cướp đoạt đi phần hàn khí đang gặm nhấm phổi của ông ta để giúp ông sớm hồi tỉnh.

Xong việc, Amon xoa đầu Joel, giọng nói vẫn trầm ổn và ôn hòa:

"Cha em chỉ mệt quá nên lịm đi thôi.

Chăm sóc ông ấy cho tốt nhé.

"Amon xoay người rời đi, bóng dáng cao ráo dần hòa vào màn đêm lạnh lẽo của chân núi tuyết.

Phía sau lưng cậu, Joel vẫn nắm chặt tay cha mình, đôi mắt nhòe đi vì lệ nhưng tràn đầy ánh sáng của hy vọng, nhìn theo vị cứu tinh với sự biết ơn vô hạn.

Những nhà mạo hiểm trong doanh trại cũng dừng mọi việc đang làm, họ đứng lặng nhìn theo chàng thiếu niên tóc trắng với những cái nhìn kính trọng sâu sắc, không chỉ vì sức mạnh kinh người khi vác một người đàn ông vượt bão tuyết, mà còn vì hành động nghĩa hiệp âm thầm của cậu.

Cậu không đợi một lời cảm ơn chính thức, cũng chẳng cần danh tiếng.

Đối với Amon, việc cứu người đàn ông này chỉ là một chuyện tiện tay trên hành trình tìm kiếm sức mạnh của mình.

Tuy nhiên, cậu biết rõ, sự hiện diện của Nirvana Seal đã thực sự bắt đầu viết lại những trang sử bi thương nhất của lục địa này.

Khi đã cách xa ánh lửa của doanh trại, Amon khẽ cử động bả vai.

Cậu cảm nhận rõ rệt nguồn sức mạnh từ Vua Mũ Băng đang cuộn trào, làm cho từng bước đi trên nền tuyết trở nên nhẹ tênh.

Cậu nhếch môi cười nhạt, đôi mắt xanh thẳm ánh lên tia sáng sắc lẹm của loài đại bàng vừa cướp đoạt được.

"Đến lúc về ngủ một giấc thật ngon rồi.

"Cậu nhún người bật nhảy, hóa thành đại bàng bay vút lên cao, hướng thẳng về phía những ánh đèn lung linh của thành phố tự do Mondstadt.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập