Chương 11: Một Ngày Đi Chơi Cùng Klee

Thấy Amon đề nghị, Klee mặc dù không hiểu anh muốn làm gì, nhưng vốn tính ngây thơ và tin người, cô bé vẫn ngoan ngoãn giao quả bom tròn vo vào tay cậu.

"Anh cầm cẩn thận nhé, nó có thể 'bùm' một phát cực kỳ to luôn đó!"

Klee nhắc nhở với đôi mắt lấp lánh đầy tự hào.

Ngay khi những ngón tay chạm vào lớp vỏ rực rỡ của quả bom, Amon lập tức phát động Nirvana Seal.

Một luồng sáng lam nhạt từ ấn ký lướt qua, trực tiếp phân tích và cướp đoạt lấy cấu trúc năng lượng hỏa đậm đặc cùng công thức thuốc nổ kỳ dị bên trong.

Một cảm giác nóng rực râm ran lan tỏa, Amon vui vẻ nở nụ cười khi nhận ra mình vừa sở hữu năng lực mới thứ 4 đứng ngang hàng với Kho Đồ, Tốc Biến và Tàng Hình.

Cậu đặt tên cho nó là Bộc Phá.

Với kỹ năng này, Amon có thể dùng năng lượng của bản thân tụ lại thành một quả bom.

Nếu nạp năng lượng ít, cậu có thể tạo ra những quả bom nhỏ xinh.

Nhưng nếu cậu tập trung toàn bộ nguồn năng lượng khổng lồ từ hình thái Seraphel, việc tạo ra một vụ nổ có sức công phá ngang ngửa vụ nổ hạt nhân cỡ nhỏ cũng không thành vấn đề.

"Thật sự là một món hời, "

Amon thầm nghĩ, cảm nhận bộ kỹ năng của mình đang dần trở nên hoàn mỹ và hủy diệt hơn sau mỗi lần cường hóa.

Cậu trả quả bom lại cho Klee trong trạng thái vẫn còn nguyên vẹn, xoa đầu cô bé rồi nói bằng giọng đầy ôn hòa:

"Cảm ơn em nhé, Klee.

Đồ chơi của em thực sự rất mạnh đấy.

Nhưng mà nghe anh, hôm nay đánh cá thế này là đủ rồi, kẻo Jean lại bắt gặp bây giờ.

"Klee nhận lại quả bom, nghiêng đầu nhìn Amon với vẻ ngưỡng mộ:

"Oa, anh giỏi quá!

Không ai ở Mondstadt dám cầm bom của Klee lâu như thế đâu!

Từ giờ anh là bạn tốt của Klee nhé!

"Để cảm ơn Klee vì

"món quà"

năng lượng quý giá, Amon quyết định dẫn cô bé đi chơi nguyên ngày.

Cậu thừa biết hiện tại Jean cùng nhóm Lumine đang bận rộn với việc tìm kiếm thêm những giọt nước mắt kết tinh của Dvalin, nên cả hai hoàn toàn có thể tận hưởng khoảng thời gian rảnh rỗi này.

Nhìn đống cá nằm la liệt trên mặt nước hồ Sao Rơi sau những cú nổ của Klee, Amon thong thả xắn tay áo.

Cậu dùng Tốc Biến lướt nhẹ trên mặt hồ, nhặt sạch những con cá béo nhất mang lên bờ.

"Nào Klee, em nổ cá xong rồi thì giờ chúng ta cùng ăn thôi.

Để anh trổ tài nướng cá cho em nhé!"

Amon cười ôn hòa nói.

Klee nghe thấy được ăn cá nướng thì đôi mắt sáng rực lên, đôi tai dài khẽ vẫy vẫy đầy phấn khích:

"Oa!

Anh Amon tốt quá!

Klee thích ăn cá nướng nhất luôn!

"Amon nhanh chóng thu gom củi khô xung quanh.

Thay vì dùng đá lửa, cậu khẽ búng tay, một tia lửa nhỏ từ năng lượng Bộc Phá vừa cướp đoạt được xuất hiện, làm đống lửa bùng cháy ổn định.

Cậu xiên cá vào cành cây, bắt đầu nướng dưới sự quan sát đầy thèm thuồng của cô bé áo đỏ.

Mùi thơm của cá nướng lan tỏa khắp một góc hồ.

Amon lấy thêm một chút gia vị thơm ngon từ Kho Đồ (vốn

"mượn"

được từ Đạo Bảo Đoàn và mua ở quán Người Săn Hươu)

rắc lên trên, khiến miếng cá vàng ươm, giòn rụm.

"Của em đây, cẩn thận nóng nhé."

Amon đưa xiên cá đầu tiên cho Klee.

Klee đón lấy, vừa thổi vừa ăn một cách ngon lành:

"Ngon quá đi mất!

Anh Amon nướng cá giỏi hơn anh Kaeya nhiều!

"Hai người ngồi bên bờ hồ, một thiếu niên tóc trắng trầm ổn và một cô bé nhỏ nhắn tinh nghịch, tạo nên một khung cảnh yên bình hiếm hoi giữa cơn bão của Phong Ma Long.

Sau khi hai anh em đánh chén xong xuôi đống cá nướng thơm phức bên bờ hồ, Amon nhìn Klee đang xoa cái bụng tròn căng với vẻ mãn nguyện, cậu khẽ mỉm cười rồi đứng dậy phủi bụi trên áo.

"Ăn no rồi thì phải vận động một chút chứ nhỉ?

Đi nào, anh dẫn em đi xem cái này thú vị lắm.

"Nói xong, Amon dẫn Klee tiến sâu vào bìa rừng, dừng lại ở một vách đá nhìn xuống một doanh trại Hilichurl khá lớn đang tụ tập bên dưới.

Klee nghiêng đầu tò mò, đôi tai dài khẽ động đậy:

"Anh Amon ơi, chúng ta định làm gì với mấy bạn Hilichurl xấu tính đó ạ?"

Amon không đáp, cậu chỉ khẽ đưa tay ra phía trước.

Trong lòng bàn tay cậu, năng lượng bắt đầu cô đặc lại, ánh sáng đỏ cam rực rỡ của Bộc Phá cuộn trào, hình thành một quả cầu năng lượng tròn trịa nhưng ẩn chứa sức mạnh hủy diệt kinh người.

Klee nhìn thấy cảnh này thì đôi mắt vàng óng sáng rực lên, em nhảy cẫng lên đầy phấn khích:

"Oa!

Anh Amon cũng có bom giống Klee!

Nhìn nó đẹp quá đi mất!"

"Nhìn kỹ nhé, Klee.

"Amon khẽ mỉm cười, cậu dùng sức mạnh ném thẳng quả bom năng lượng vào ngay chính giữa doanh trại.

Quả bom xé toạc không khí, lao đi như một tia chớp đỏ.

OÀNH!

Một vụ nổ khủng khiếp vang lên, mặt đất rung chuyển dữ dội.

Luồng nhiệt lượng từ kỹ năng Bộc Phá tỏa ra thiêu rụi mọi thứ trong nháy mắt, hất tung cả lều trại lẫn đám Hilichurl lên không trung.

Khác với bom của Klee thường để lại tàn lửa, bom năng lượng của Amon sạch sẽ và uy lực hơn hẳn, chỉ để lại một cái hố sâu hoắm trên nền đất.

Klee há hốc mồm kinh ngạc, rồi vỗ tay reo hò ầm ĩ:

"Tuyệt quá!

'Bùm bùm' của anh Amon còn to hơn cả Jumpy Dumpty của Klee nữa!

Anh dạy Klee làm quả bom to như thế được không?"

Amon xoa đầu cô bé, cảm nhận rõ rệt sự hoàn thiện của kỹ năng mới.

Cậu thầm nghĩ, đây mới chỉ là một lượng năng lượng nhỏ, nếu dùng hình thái Seraphel thì chắc chắn cả khu rừng này sẽ biến mất.

"Muốn học thì phải ngoan đã, "

Amon cười đáp.

"Giờ thì chúng ta nên chuồn lẹ thôi, tiếng nổ lúc nãy chắc chắn đã kinh động đến đội tuần tra rồi.

"Nghe tiếng bước chân dồn dập và tiếng giáp sắt va chạm từ phía con đường mòn, Amon biết ngay đội tuần tra đang đến rất gần sau vụ nổ vừa rồi.

Cậu cúi xuống bế bổng Klee lên tay.

"Suỵt, chúng ta chơi trò trốn tìm nhé.

"Amon lập tức phát động Tàng Hình.

Trong nháy mắt, hình bóng của chàng thiếu niên tóc trắng và cô bé áo đỏ tan biến hoàn toàn vào không trung.

Cậu thản nhiên bế Klee, sải những bước chân nhẹ tênh ngang nhiên đi qua ngay trước mặt đám kỵ sĩ đang hớt hải chạy vào hiện trường.

Một kỵ sĩ thậm chí còn cảm nhận được một luồng gió lạ lướt qua vai mình, nhưng khi ngoái lại thì chỉ thấy những bụi cỏ lay động.

Klee ở trong vòng tay Amon, dù không nhìn thấy chính mình nhưng cảm giác

"vô hình"

khiến cô bé thích thú đến mức phải lấy hai tay bịt chặt miệng để không bật cười thành tiếng.

Đôi tai dài khẽ vẫy vẫy, mắt sáng rực đầy phấn khích.

Sau khi thoát khỏi vòng vây, Amon dẫn Klee đi chơi khắp các thảo nguyên, từ việc hái quả vắt vẻo trên những tán cây cổ thụ cho đến việc lướt qua những cánh đồng hoa bồ công anh lộng gió.

Hai người dạo chơi quên cả thời gian, cho đến khi ánh mặt trời bắt đầu ngả sang màu vàng cam rực rỡ.

Cuối cùng, cả hai dừng chân trên một đỉnh núi cao lộng gió, nơi có thể thu trọn toàn cảnh thành Mondstadt và hồ Sao Rơi vào tầm mắt.

Amon đặt Klee xuống thảm cỏ xanh, cả hai cùng ngồi tựa lưng vào một phiến đá lớn để ngắm hoàng hôn.

Bầu trời lúc này nhuốm một màu đỏ quạch pha lẫn tím thẫm, những tia nắng cuối ngày dát vàng lên mái tóc trắng của Amon và bộ đồ rực rỡ của Klee.

Cô bé giọng nói nhỏ nhẹ pha chút luyến tiếc:

"Anh Amon ơi.

hôm nay là ngày vui nhất của Klee luôn!

Không bị nhốt vào phòng giam, lại được ăn cá nướng và xem 'bùm' to đùng nữa.

Giá mà ngày nào cũng được như thế này thì tốt quá.

"Amon khẽ xoa đầu Klee, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi này:

"Cứ ngoan đi, khi nào rảnh anh lại dẫn em đi 'kiểm tra mật độ' cá tiếp.

Nhưng giờ thì đến lúc phải đưa em về rồi.

"Cậu bế Klee lên, đồng thời phát động cả Tàng Hình lẫn Tốc Biến.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, không gian xung quanh họ nhòe đi rồi định hình lại ngay bên trong căn phòng tạm giam quen thuộc của Đội Kỵ, Sĩ.

Klee ngơ ngác nhìn bốn bức tường, rồi nhảy cắng lên thì thầm đầy phấn khích:

"Oa!

Anh Amon đỉnh quá!

Chị Jean chắc chắn sẽ không biết Klee vừa đi nổ cá đâu!

"Amon khẽ xoa đầu cô bé, để lại một túi kẹo nhỏ

"mượn"

được từ Đạo Bảo Đoàn rồi trực tiếp biến mất.

Rời khỏi tổng bộ Đội Kỵ Sĩ sau khi bí mật đưa Klee về phòng giam, Amon lững thững đi bộ về phía quán rượu Quà Tặng Thiên Sứ.

Cậu muốn ghé qua xem nhóm Lumine, Paimon và tên hát rong Venti đã đi thu thập các giọt nước mắt kết tinh về chưa.

Vừa bước chân vào không gian nồng mùi men rượu của quán, Amon không thấy bóng dáng quen thuộc của nhóm bạn đâu.

Anh chàng bartender Charles đang lau ly sứ, ngước lên thấy Amon liền gật đầu chào rồi truyền đạt lại lời nhắn:

"Cậu là Amon, Kỵ Sĩ Danh Dự đúng không?

Ông chủ Diluc có dặn lại, nếu cậu đến thì nhắn cậu hãy lập tức đi đến Tửu Trang Dawn luôn.

"Amon khẽ nhướng mày, thầm nghĩ:

"Chạy nhanh thật, xem ra mọi việc đều thuận lợi.

"Cậu không chần chừ thêm, bước ra khỏi quán rượu rồi nhìn về hướng ngoại ô thành Mondstadt, nơi những cánh đồng nho bạt ngàn của nhà Ragnvindr đang chìm trong ánh chiều tà.

Thay vì đi bộ thong thả, Amon kích hoạt hình thái đại bàng kết hợp với Tàng Hình ngay trong tích tắc.

Vút!

Bóng chim vô hình xé toạc màn đêm, lao đi với tốc độ kinh người hướng thẳng về phía Tửu Trang Dawn.

Chỉ trong vài phút, cậu đã thấy ánh đèn lung linh từ căn biệt thự sang trọng hiện ra giữa thung lũng.

Amon đáp xuống một góc khuất gần sảnh chính, trở lại hình người rồi thong thả bước vào.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập