Trong tích tắc, Amon đã lướt qua khu vực ngoại thành Mondstadt với tầm mắt đại bàng sắc lẹm.
Ngay phía dưới con đường mòn dẫn vào rừng, cậu phát hiện bóng dáng Thuật Sĩ Cicin của Fatui đang ôm khư khư cây Đàn Thiên Không, sau khi phỗng tay trên của Lumine.
Dù mọi chuyện diễn ra hơi sớm so với dự tính, Amon cũng chẳng mấy bận tâm.
Cậu lập tức kích hoạt Tàng Hình ngay trong hình thái đại bàng.
Không một tiếng động, không một gợn gió, cậu lao xuống như một bóng ma vô hình.
Vừa lướt ngang qua vai ả Thuật Sĩ đang đắc ý, Amon chỉ cần một ý niệm:
cây đàn trên tay ả biến mất không dấu vết, trực tiếp bị hút gọn vào Kho Đồ.
Thuật Sĩ Cicin khựng lại, đôi tay bỗng chốc nhẹ bẫng khiến ả đứng hình giữa đường.
Ả ngơ ngác nhìn xuống bàn tay trống không, rồi nhìn dáo dác xung quanh với vẻ bàng hoàng tột độ.
Không có ai, không có dấu vết ma pháp, cây bảo vật quốc gia cứ thế bốc hơi vào không khí.
Trong khi ả Thuật Sĩ Cicin còn đang đứng chết trân giữa đường, bàng hoàng nhìn đôi bàn tay trống không của mình, Amon đã vỗ cánh bay vút đi.
Cậu không vội vàng lộ diện mà bay thẳng về phía cửa sổ phòng trọ của mình.
Vừa đáp xuống sàn gỗ, Amon lập tức trở lại hình người.
Cậu thong thả đi tắm rửa sạch sẽ, rũ bỏ hết bụi bặm và cái lạnh lẽo của núi tuyết Long Tích.
Khi bước ra, cậu liếc nhìn đồng hồ, kim ngắn vừa mới chỉ đến số 7 giờ tối.
"Vẫn còn sớm chán, "
Amon lẩm bẩm.
Thay vì chạy đi tìm nhóm Lumine đang nháo nhào vì vụ trộm thất bại, Amon thản nhiên trèo lên giường, đắp chăn và trực tiếp đánh một giấc ngon lành.
Thời gian lẳng lặng trôi qua, Amon tỉnh dậy khi đồng hồ đã điểm đúng 12 giờ đêm.
Cậu ngồi dậy, biết rõ lúc này Diluc đã bí mật mời Jean đến để giải quyết rắc rối, Amon không chần chừ, cậu kích hoạt Tàng Hình và thi triển Tốc Biến.
Chỉ trong giây lát, cậu đã xuất hiện ngay bên trong Quán Rượu Quà Tặng Thiên Sứ.
Lúc này, bầu không khí bên trong vô cùng căng thẳng.
Venti, Lumine và Paimon đang đứng nghe, còn Diluc và Jean đang trao đổi tin tức tình báo.
Diluc trầm giọng:
"Có rất nhiều thành viên Fatui còn sót lại trong thành Mondstadt.
Tôi đã moi được tin tức từ bọn họ.
"Đúng lúc đó, một giọng nói thản nhiên cắt ngang lời anh ta:
"Có phải hay không là đàn đã mất rồi?"
Thanh âm của Amon bỗng nhiên vang lên giữa khoảng không trống trải, dọa cả bọn giật mình bắn người.
Diluc phản xạ cực nhanh, tay đã chạm vào chuôi trọng kiếm, còn Jean cũng lập tức rút kiếm thủ thế, ánh mắt sắc lẹm đảo quanh tìm kiếm kẻ đột nhập.
Nhưng trước khi họ kịp ra đòn, hai bàn tay của Amon đã nhẹ nhàng đặt lên vai của cả hai.
Luồng sức mạnh của cậu khiến họ cảm thấy một áp lực nặng nề và kiên cố như núi đá.
Amon từ từ hiện hình ngay giữa hai người, cậu mỉm cười ra hiệu cho họ bình tĩnh lại.
"Là tôi đây, "
Amon thong thả buông tay, phong thái vô cùng tự tại.
Paimon suýt chút nữa là hét lên vì mừng rỡ:
"Oa!
Amon!
Cậu xuất hiện từ đâu vậy?
Làm tụi này hú vía!
"Jean thở phào, hạ thanh kiếm xuống nhưng ánh mắt vẫn đầy kinh ngạc nhìn Amon:
"Kỵ Sĩ Danh Dự?
Cậu.
khả năng ẩn thân này thật đáng sợ.
Tôi thậm chí không cảm nhận được chút dao động nào.
"Diluc nheo mắt nhìn Amon, trực giác của một chiến binh cho anh ta biết thiếu niên tóc trắng này rất đáng sợ.
Trong sự ngỡ ngàng của tất cả những người có mặt tại quán rượu Quà Tặng Thiên Sứ, Amon thản nhiên đưa tay vào khoảng không.
Ngay lập tức, một vết nứt không gian nhỏ mở ra và cậu chậm rãi lấy cây Đàn Thiên Không ra từ Kho Đồ.
Là cây đàn!"
Paimon suýt chút nữa là hét lên vì kinh ngạc, đôi mắt tròn xoe nhìn trân trân vào món bảo vật.
Venti khựng lại, nụ cười tinh quái thường ngày bị thay thế bằng vẻ mặt bàng hoàng tột độ, còn Jean và Diluc thì đứng hình mất vài giây.
Không ai hiểu nổi tại sao món đồ mà cả sứ đoàn Fatui đang ráo riết truy tìm lại nằm gọn trong tay chàng thiếu niên này.
Amon thong thả đặt cây đàn lên mặt bàn gỗ, rồi bắt đầu giải thích đầu đuôi câu chuyện bằng tông giọng trầm ổn:
"Lúc nãy khi vừa bay về đến khu vực ngoài thành, tôi vô tình bắt gặp một Thuật Sĩ Cicin của Fatui đang ôm cây đàn này bỏ chạy.
Đoán chừng là đồ của Mondstadt bị phỗng tay trên, nên tôi trực tiếp dùng Tàng Hình áp sát rồi cướp lại luôn.
Sau đó thấy trời vẫn còn sớm, tôi về phòng đánh một giấc cho khỏe người, giờ mới đem qua cho các vị đây.
"Nghe xong lời giải thích
"tỉnh bơ"
của Amon, cả quán rượu chìm vào im lặng.
Diluc nheo mắt nhìn Amon, thầm đánh giá sức mạnh của một người có thể cướp đồ từ tay Thuật Sĩ Fatui mà đối phương còn không hay biết.
Jean thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn Amon đầy vẻ cảm kích:
"Kỵ Sĩ Danh Dự, cậu thực sự đã cứu nguy cho Mondstadt một bàn thua trông thấy.
Nếu cây đàn này rơi vào tay Fatui, hậu quả sẽ khôn lường.
"Venti nhanh chóng lấy lại vẻ nhí nhảnh, cậu ta tiến lại gần vuốt ve những dây đàn:
"Hì hì, Amon bạn tôi đúng là 'vị cứu tinh' giấu mặt mà!
Có cây đàn này rồi, kế hoạch cứu Dvalin của chúng ta lại có hy vọng!
"Lumine nhìn Amon, khẽ mỉm cười đầy nể phục:
"Cảm ơn cậu, Amon.
Hóa ra lúc chúng tôi gặp rắc rối, cậu đã âm thầm giải quyết mọi chuyện rồi.
"Paimon thì chống nạnh, lầm bầm:
"Hừ, tên này đúng là.
ngủ một giấc dậy mà cũng có thể lập đại công!
Thật là bất công quá đi!
"Amon chỉ thong thả phủi tay, cậu thản nhiên buông một câu xanh rờn:
"Vậy mọi việc giao cho mọi người nhé, tôi về ngủ tiếp đây.
"Chưa kịp để ai hiểu rõ hay thốt lên lời nào, Amon đã ngay lập tức kích hoạt Tốc Biến.
Chỉ trong một cái chớp mắt, bóng dáng của cậu đã hoàn toàn tan biến khỏi không gian quán rượu, không để lại lấy một gợn gió hay chút hơi ấm nào.
Cậu trực tiếp xuất hiện ngay giữa căn phòng trọ tĩnh mịch của mình, thong thả trèo lên giường và đắp chăn, tiếp tục tận hưởng giấc ngủ dang dở sau một ngày bận rộn
"cướp của người giàu chia cho người nghèo"
và
"nhặt đồ"
từ tay Fatui.
Tại quán rượu Quà Tặng Thiên Sứ, cả đám đứng chết trân như những pho tượng đá.
Paimon há hốc mồm, tay chỉ vào khoảng không trống rỗng nơi Amon vừa đứng:
"Cái.
cái tên này!
Cướp được bảo vật quốc gia xong rồi về đi ngủ tỉnh bơ như chưa có chuyện gì xảy ra vậy sao?
"Jean khẽ lắc đầu với nụ cười bất lực, nhưng cũng xen lẫn sự thán phục:
"Kỵ Sĩ Danh Dự của chúng ta.
thực sự là một nhân vật nằm ngoài mọi quy luật.
"Diluc khoanh tay trước ngực, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào cây đàn Thiên Không trên bàn, thầm đánh giá thực lực kinh người của Amon:
"Tốc độ và khả năng ẩn thân đó.
Mondstadt từ bao giờ lại xuất hiện một quái kiệt như vậy?"
Venti thì hì hì cười, tay gảy nhẹ một nhịp đàn đầy thích thú:
"Mặc kệ cậu ấy đi, anh hùng thì cũng cần ngủ nướng mà!
Có đàn rồi, giờ là lúc chúng ta chuẩn bị bước kế tiếp thôi.
".
Khi Amon tỉnh dậy, ánh nắng ban mai của thành Mondstadt đã rọi sáng căn phòng.
Cậu thong thả vệ sinh cá nhân, sau một giấc ngủ sâu từ đêm qua, tinh thần cậu đạt đến trạng thái đỉnh cao nhất.
Cậu bước xuống phố, ghé vào quán Người Săn Hươu gọi một phần bữa sáng thịnh soạn.
Trong khi những thực khách xung quanh vẫn còn xôn xao bàn tán về vụ trộm chấn động ở giáo đường đêm qua, Amon chỉ im lặng thưởng thức món ăn.
Ăn xong, cậu thong thả đi dạo ra khỏi cổng thành, hướng về phía Rừng Rậm Thì Thầm.
Cậu muốn tận hưởng bầu không khí yên tĩnh vào buổi sáng.
Dưới tán lá xanh mướt của Rừng Rậm Thì Thầm, Amon đang thong thả dạo bước thì bất chợt một tiếng nổ lớn
"Bùm"
vang dội từ phía Hồ Sao Rơi làm rung chuyển cả mặt đất.
Cậu khựng lại, đôi mắt lam khẽ nheo lại đầy ý cười.
Chỉ cần chớp mắt vài cái, Amon đã thừa biết chủ nhân của những tiếng nổ
"kinh hoàng"
này là ai rồi.
Không chút do dự, cậu trực tiếp hóa thân thành một con đại bàng dũng mãnh.
Với một nhịp vỗ cánh dứt khoát, Amon xé toạc không trung, bay thẳng về phía trung tâm hồ.
Cậu đáp xuống, đậu nhẹ nhàng trên đỉnh Phong Thần Tượng sừng sững giữa lòng hồ Sao Rơi.
Cái đầu của đại bàng khẽ nghiêng qua một bên, đôi mắt sắc lẹm nhìn xuống phía mặt nước.
Đập vào mắt cậu là hình bóng một cô bé nhỏ nhắn trong bộ đồ đỏ rực rỡ, đội chiếc mũ có gắn lông vũ và vác chiếc balo to đùng sau lưng.
Cô bé đang hăng hái ném những quả bom tròn vo xuống nước, khiến cá nổ tung bay lên trắng xóa cả một vùng.
"Klee.
.."
Amon thầm nhủ trong đầu khi nhận ra
"Kỵ Sĩ Tia Lửa"
lừng danh của Đội Kỵ Sĩ Tây Phong.
Nhìn cô bé vừa nhảy tung tăng vừa reo hò mỗi khi có tiếng nổ vang lên, Amon không khỏi nhớ lại câu chuyện của Bennett về quả bom
"kho báu"
hôm qua.
Cậu vẫn đứng yên trên đỉnh tượng thần, thu mình trong trạng thái quan sát.
Đúng lúc này, Klee dường như cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn mình, cô bé ngẩng cái đầu nhỏ lên, bắt gặp con đại bàng oai vệ đang đậu trên tượng thần Barbatos.
Thấy Klee đã ngẩng đầu phát hiện ra mình, Amon vỗ đôi cánh đại bàng dũng mãnh, lướt một đường từ đỉnh tượng thần xuống bãi cỏ ven hồ.
Ngay khi tiếp đất, cơ thể cậu lập tức trở lại hình người trong tích tắc.
Klee tròn mắt nhìn màn biến hình ảo diệu, đôi môi nhỏ nhắn há hốc, hai cái tai dài khẽ động đậy vì kinh ngạc:
Anh đại bàng.
biến thành người rồi!
Anh là ma pháp sư sao?"
Amon nhìn xuống cô bé nhỏ nhắn chỉ cao đến hông mình, khẽ mỉm cười ôn hòa.
Cậu nhớ đến bộ dạng thê thảm của Bennett hôm qua vì quả bom của cô bé này, liền lên tiếng trêu chọc:
"Chào em.
Anh không phải ma pháp sư, nhưng anh thấy em đang ném 'đồ chơi' hơi hăng say đấy.
Cá ở Hồ Sao Rơi sắp bị em tiễn đi hết rồi kìa.
"Klee nghe vậy thì giật mình, vội vàng giấu quả bom tròn vo ra sau lưng, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì lúng túng:
"A.
Klee.
Klee chỉ đang giúp anh Kaeya khảo sát mật độ cá thôi!
Thật đấy!
Anh đừng nói với đội trưởng Jean nhé, không là Klee lại phải vào phòng giam mất.
Đáng sợ lắm!
"Amon khoanh tay, vóc dáng cao ráo 1m77 của cậu tạo nên sự tương phản rõ rệt với vẻ nhỏ bé của Klee.
Cậu thầm nghĩ về kỹ năng chế tạo thuốc nổ đặc biệt này, nếu cướp đoạt được thì hình thái Seraphel chắc chắn sẽ trang bị thêm được dàn pháo tầm xa cực mạnh.
"Muốn anh không mách Jean cũng được, "
Amon cúi người xuống, ảnh mắt hiện lên vẻ tinh quái,
"Nhưng em phải cho anh xem thử cái 'đồ chơi' kia một chút, được không?"
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập