Thành Trung Châu, Tiêu phủ
Năm thứ hai sau đại chiến, tháng giêng, mùa đông
Giờ Mão
—
Trời vừa hửng sáng.
Những tia nắng đầu tiên của ngày mới len lỏi qua những khe ngói vỡ trên mái nhà, chiếu xuống căn phòng tồi tàn ở Tây viện những vệt sáng dài mảnh như những sợi chỉ vàng.
Trong không gian ẩm thấp vẫn còn đọng lại mùi của đêm qua – mùi đất ẩm, mùi nước đọng, mùi của những giấc mơ chẳng lành, mùi của sự mục nát đang âm thầm len lỏi vào từng thớ gỗ, từng viên gạch, từng tấm ván mục.
Trên chiếc giường kê sát vách, Tiêu Biệt Ly từ từ mở mắt.
Hắn không cử động ngay.
Hắn nằm đó, nhìn lên trần nhà, nơi những tia nắng đang nhảy múa trên những sợi mạng nhện óng ánh.
Những sợi tơ mỏng manh ấy lấp lánh dưới ánh sáng, như những đường chỉ bạc được dệt nên bởi những bàn tay vô hình.
Đôi mắt hắn – vẫn còn hốc hác, vẫn còn quầng thâm sâu như hai vết mực loang trên nền giấy trắng – nhưng đã có một tia sáng khác.
Một tia sáng tỉnh táo, lạnh lùng, như ánh mắt của một con thú vừa thoát khỏi cạm bẫy và đang bắt đầu tính toán đường đi nước bước tiếp theo.
Hắn đưa tay sờ lên ngực.
Nơi đó, cuốn Vạn Tượng Luyện Hư Công vẫn còn nằm yên, ép sát vào lồng ngực gầy gò.
Cảm giác ấm áp từ cuốn sách truyền vào da thịt, như một nhịp tim thứ hai, như một lời nhắc nhở rằng hắn không còn đơn độc, rằng hắn đã tìm thấy thứ vũ khí để chiến đấu, để tồn tại.
*Đêm qua.
* – Hắn nhắm mắt, hồi tưởng.
Những luồng khí tăm tối vẫn còn lưu dấu trong cơ thể, như những dòng suối ngầm đang âm thầm chảy.
– *.
Ma Khí đã ngưng tụ nhiều hơn.
Mỗi tiếng cười khinh miệt, mỗi ánh mắt khinh thường, mỗi lời nói chế giễu – tất cả đều chảy vào ta, như nước chảy vào lòng đất khô cằn.
Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười nhẹ.
Nụ cười ấy không hề chạm tới đôi mắt – đôi mắt vẫn lạnh tanh, vẫn tính toán.
*Năm trăm đơn vị chỉ trong một ngày.
Nếu cứ thế này, chẳng mấy chốc ta sẽ đủ để ngưng tụ Ma Chủng.
Hắn từ từ ngồi dậy.
Như mọi khi, từng cử động đều đau đớn, nhưng hắn đã quen rồi.
Nỗi đau ấy giờ đây không còn là kẻ thù, mà là người bạn – nó nhắc hắn rằng hắn vẫn còn sống, vẫn còn cơ hội, vẫn còn mục tiêu để vươn tới.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ngoài kia, ánh nắng đã trải dài trên những mái ngói rêu phong.
Phía Đông viện, nơi Tiêu Vân ở, những dải lụa đỏ hôm qua vẫn còn đó, nhưng giờ đã rũ xuống sau một ngày hội.
Chúng buông thõng trên các cột trụ, ướt đẫm sương đêm, không còn vẻ kiêu hãnh như ngày hôm qua.
Tiếng người hầu lọc xọc dọn dẹp vọng sang – tiếng chổi quét trên nền đá, tiếng nước đổ ào ào từ những chậu đồng, tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười nói xa xa.
Hắn lắng nghe.
Lắng nghe những âm thanh của cuộc sống đang trôi qua ở nơi khác, nơi mà hắn không còn thuộc về, nơi mà hắn đã bị đẩy ra từ lâu.
Rồi hắn nhìn xuống chiếc túi nhỏ trên bàn – túi linh thạch của Vân Tịch.
Mười lăm viên linh thạch hạ phẩm, lấp lánh dưới ánh nắng.
Chúng nằm đó, xinh đẹp và quyến rũ, như những viên kẹo ngọt dành cho trẻ con.
Với một người bình thường, đó là số tiền đủ sống vài tháng.
Với một phế vật như hắn, đó là cả một gia tài, là những bữa cơm no, là những thang thuốc đỡ đau.
Hắn cầm lấy một viên, đưa lên ngửi.
Mùi của linh thạch – mùi của linh khí, mùi của sự giàu có, mùi của quyền lực.
Ngày xưa, hắn có hàng trăm viên như thế, chất đầy trong túi trữ vật, ném đi không tiếc.
Giờ đây, mười lăm viên này là tất cả, là cả thế giới của hắn.
*Nhưng không sao.
* – Hắn nghĩ, đặt viên linh thạch xuống, mắt vẫn dán vào chúng.
– *Đây mới chỉ là bắt đầu.
Mười lăm viên hôm nay, một trăm viên ngày mai, một ngàn viên ngày kia.
Rồi ta sẽ có tất cả.
Hắn đứng dậy, lê bước ra bàn, cầm lấy bát thuốc từ hôm qua.
Bát thuốc đã khô từ lâu, đọng lại một lớp cặn đen dưới đáy, khô cứng như một lớp bùn phơi nắng.
Mùi thuốc cũ hăng hắc, khó chịu.
Hắn nhìn bát thuốc một lúc, rồi đặt xuống.
*Hôm nay, ta sẽ không uống thuốc nữa.
Hắn quyết định.
Thuốc rẻ tiền này chẳng giúp ích gì cho thân thể hắn.
Nó chỉ đủ để hắn sống lay lắt, không chết ngay, nhưng cũng chẳng đủ để hắn khỏe lên.
Mà hắn không cần sống lay lắt nữa.
Hắn cần sống để tu luyện.
Hắn cần đủ tỉnh táo, đủ sức lực để thực hiện những kế hoạch trong đầu.
Và để tu luyện, hắn cần Ma Khí.
Và để có Ma Khí, hắn cần bị khinh miệt.
Hắn nhìn về phía Đông viện, nơi ánh nắng đang ngày càng rực rỡ, nơi cuộc sống đang sôi động.
Trong đầu hắn, một kế hoạch đang hình thành, từng bước, từng bước, rõ ràng và chi tiết.
*Hôm qua, ta mới chỉ gặp Vân Tịch và đám đông.
Hôm nay, ta sẽ gặp thêm nhiều người nữa.
Càng nhiều người biết đến ta, càng nhiều người khinh miệt ta, càng tốt.
Hắn cười.
Nụ cười lạnh lẽo, tính toán, nhưng vẫn giữ vẻ ngoài hiền lành, vô hại.
*Nhưng phải cẩn thận.
Không được để lộ.
Phải giữ vai diễn thật tốt.
Hắn bắt đầu diễn.
Khuôn mặt hắn trở lại vẻ vô hồn, đờ đẫn.
Đôi mắt mất đi tia sáng tính toán, thay vào đó là sự mệt mỏi, yếu ớt.
Đôi vai hắn trễ xuống, bước chân nặng nhọc hơn, hơi thở khò khè hơn.
Hắn mở cửa, bước ra ngoài.
Đông viện – hai năm trước
Ánh nắng rực rỡ.
Những dải lụa đỏ bay phấp phới trong gió, như những cánh tay vô hình đang vẫy gọi niềm vui.
Tiếng đàn, tiếng sáo, tiếng cười nói rộn ràng khắp sân.
Trên bậc thềm cao nhất, một thiếu niên đang đứng, mặc y phục đẹp nhất, tóc búi cao, cài ngọc quan xanh biếc, khuôn mặt sáng láng rạng ngời như mặt trời giữa trưa.
Tiêu Vân – mười lăm tuổi, vừa lên Luyện Khí tầng bảy.
Hôm ấy là ngày vui lớn của Tiêu gia.
Khách khứa từ khắp nơi kéo đến chúc mừng.
Những bậc trưởng lão râu tóc bạc phơ, những gia chủ các tộc lân cận với y phục lộng lẫy, những thiên tài trẻ tuổi với ánh mắt kiêu hãnh – tất cả đều tề tựu về đây, mang theo lễ vật, mang theo những lời chúc tụng, mang theo những toan tính riêng.
Tiêu Biệt Ly – mười bảy tuổi, Luyện Khí tầng chín – đứng ở một góc sân, dưới bóng cây đa cổ thụ.
Hắn mặc một bộ y phục màu lam nhạt, đơn giản nhưng lịch sự.
Ánh mắt hắn dõi theo em trai với tất cả niềm tự hào và yêu thương.
Ngày ấy, hắn vẫn còn là đại công tử, vẫn còn được kính trọng, vẫn còn là niềm tự hào của gia tộc.
Ngày ấy, hắn chưa biết đến những ngày tăm tối sắp ập xuống đời mình.
Tiêu Chấn Vũ – cha hắn – bước đến từ phía sau, vỗ vai hắn thật mạnh, tiếng vỗ tay giòn giã.
Khuôn mặt ông đỏ hồng vì rượu, đôi mắt sáng long lanh, nụ cười rạng rỡ đến nỗi những nếp nhăn trên mặt cũng giãn ra.
– Biệt Ly, con xem, Vân nhi giỏi quá!
– Ông chỉ về phía Tiêu Vân, giọng đầy tự hào.
– Mới mười lăm đã Luyện Khí tầng bảy, sau này nhất định sẽ còn tiến xa!
Có khi còn hơn cả con nữa đấy!
Tiêu Biệt Ly gật đầu, mắt vẫn dõi theo em:
– Vâng, nhị đệ có thiên phú, lại chăm chỉ, sau này hơn con là cái chắc.
Con mừng cho nó lắm.
Tiêu Chấn Vũ cười lớn, tiếng cười vang xa, khiến mấy người gần đó cũng ngoái nhìn:
– Hai đứa đều giỏi!
Tiêu gia ta có các con, thật là phúc lớn!
Tổ tiên phù hộ!
Ông lại vỗ vai hắn, rồi bước về phía đám khách quý, để lại hắn một mình dưới gốc cây.
Đêm hôm đó, khi yến tiệc tàn, khi khách khứa đã ra về, khi những dải lụa đỏ đã ngừng bay, Tiêu Biệt Ly tìm gặp em trai.
Hắn đứng trước cửa phòng Tiêu Vân, chờ em ra.
Cánh cửa mở.
Tiêu Vân bước ra, mặt còn hơi đỏ vì rượu, mắt hơi men, nhưng vẫn sáng ngời.
Thấy anh, hắn cười tươi, nụ cười của một đứa em trai đang hạnh phúc:
– Huynh!
Sao chưa ngủ?
Muộn rồi đấy!
Tiêu Biệt Ly mỉm cười, lấy từ trong túi trữ vật ra một cuốn sách nhỏ.
Cuốn sách được bọc trong một miếng vải lụa tím, buộc bằng một sợi dây tơ.
– Đệ sắp lên Luyện Khí tầng bảy rồi, huynh có món quà này tặng đệ.
Tiêu Vân nhận lấy, bỏ miếng vải bọc ra, mở cuốn sách.
Mắt hắn sáng lên, mở to, không thể tin nổi:
– Thanh Phong Kiếm Quyết?
Đây là.
đây là kiếm pháp của Thanh Phong chân nhân?
Huynh lấy ở đâu vậy?
Nghe nói tiền bối ấy đã thất tung mấy chục năm rồi!
Tiêu Biệt Ly cười hiền, đôi mắt ánh lên niềm vui khi thấy em mình hạnh phúc:
– Huynh có cơ duyên gặp được tiền bối ấy năm ngoái, trong một lần đi săn yêu thú ở Hắc Mộc Lâm.
Người thấy huynh có duyên, đã chỉ dạy vài chiêu.
Trước khi đi, người cho huynh cuốn này, bảo huynh luyện tập.
Nhưng huynh thấy nó hợp với đệ hơn.
Đệ dùng kiếm, lại có thiên phú, chắc chắn sẽ luyện thành.
Tiêu Vân ôm chầm lấy anh, thật chặt.
Hắn cảm nhận được hơi ấm từ người anh, nghe được nhịp tim của anh.
Mắt hắn rưng rưng, giọng nghẹn ngào:
Cảm ơn huynh!
Đệ nhất định sẽ luyện thật tốt!
Nhất định sẽ không phụ lòng huynh!
Tiêu Biệt Ly vỗ lưng em, nhẹ nhàng, trìu mến.
Lòng hắn đầy ấm áp, một thứ ấm áp thuần khiết mà sau này hắn mới biết, đó là tình thương vô điều kiện, là sự hy sinh không toan tính:
– Cố lên, nhị đệ.
Sau này, hai anh em mình cùng nhau làm rạng danh Tiêu gia.
Cùng nhau ngao du thiên hạ, trừ ma diệt yêu.
Rồi đệ sẽ còn tiến xa hơn huynh nữa.
Đêm hôm ấy, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, hai anh em đứng đó, ôm nhau, cười nói.
Họ không biết rằng, chỉ một năm sau, mọi thứ sẽ thay đổi.
Rằng người anh sẽ nằm liệt giường, còn người em sẽ trở thành niềm tự hào duy nhất.
Họ không biết.
Và có lẽ, nếu biết, họ vẫn sẽ chọn con đường ấy.
Tây viện – hiện tại
Tiêu Biệt Ly khựng người.
Ký ức ùa về như một cơn lũ dữ dội, cuốn hắn đi, nhấn chìm hắn trong những ngày xưa cũ.
Hắn đứng đó, giữa căn phòng tồi tàn, giữa mùi ẩm mốc và bóng tối, mà trong đầu là hình ảnh của hai năm trước – khi hắn còn là đại công tử, khi em trai còn nhìn hắn với ánh mắt ngưỡng mộ, khi tình nghĩa anh em còn là thứ thiêng liêng cao quý nhất.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình – bàn tay gầy guộc, xanh xao, run nhẹ, những ngón tay khẳng khiu như que củi, móng tay dài và ố vàng.
Bàn tay ấy, ngày xưa từng cầm kiếm vẽ nên những đường kiếm sáng lòa, từng chém đầu yêu thú, từng vỗ về em trai những lúc nó buồn.
Bàn tay ấy, giờ chỉ còn biết cầm bát thuốc rẻ tiền và nhặt linh thạch từ tay người khác ném xuống đất như cho chó ăn.
*Thanh Phong Kiếm Quyết.
* – Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc, khô khốc như tiếng gió rít qua khe cửa.
cuốn sách ấy, giờ chắc vẫn còn trong phòng nó.
Hắn nhớ lại những ngày sau đó.
Nhớ lại lần đầu tiên thấy em trai thi triển Thanh Phong Kiếm Quyết trước mặt các trưởng lão.
Những đường kiếm mềm mại nhưng sắc bén, uyển chuyển nhưng đầy uy lực.
Nhớ lại những lời khen ngợi từ các trưởng lão, những ánh mắt ngưỡng mộ từ các tộc nhân dành cho Tiêu Vân.
Nhớ lại niềm tự hào trong lòng khi thấy em mình thành công, khi thấy món quà của mình được sử dụng tốt.
Và nhớ lại những ngày sau này, khi hắn nằm trên giường bệnh, Tiêu Vân đến thăm ngày càng thưa.
Lúc đầu còn hàng ngày, rồi cách ngày, rồi mỗi tuần, rồi mỗi tháng.
Cho đến khi hắn không còn nhìn thấy bóng em trước cửa nữa.
Hắn nhớ lại lần cuối cùng Tiêu Vân đến – cách đây ba tháng.
Hôm ấy trời mưa, những hạt mưa lạnh buốt gõ trên mái ngói.
Tiêu Vân đứng ở cửa, không bước vào, nhìn vào căn phòng tối om, nhìn hắn với ánh mắt xa lạ.
Ánh mắt ấy không còn là của một người em trai, mà là của một người xa lạ, thậm chí có chút khinh thường, có chút thương hại.
– Huynh vẫn khỏe chứ?
– Ừ, vẫn ổn.
– Ừ.
Và hắn bỏ đi.
Mưa vẫn rơi, và bóng hắn khuất dần sau những bức tường đổ nát.
* – Tiêu Biệt Ly nghĩ, mắt nhìn xa xăm, nhìn vào khoảng không vô định.
giá như ngày ấy ta giữ lại.
Giá như ta không cho nó.
Thì bây giờ, ít nhất ta còn có thứ gì đó để bán lấy linh thạch, để đổi lấy thuốc men, để sống.
Hắn cười chua chát, nụ cười chỉ làm khóe môi nhếch lên một chút, nhưng đôi mắt thì vô hồn:
*Nhưng không, ta đã cho.
Ta đã cho tất cả.
Cho gia tộc, cho cha mẹ, cho em trai, cho những người mà ta nghĩ là sẽ mãi mãi bên ta, sẽ mãi mãi yêu thương ta.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đang dần lên cao, chiếu sáng những mái ngói xa xa.
Ánh sáng vàng ấm áp, nhưng không lọt được vào căn phòng này:
*Và bây giờ, ta chẳng còn gì.
Chẳng còn ai.
Một lúc lâu sau, hắn đứng dậy, lê bước ra cửa.
Hắn cần ra ngoài.
Cần gặp người.
Cần thu thập Ma Khí.
Hắn cần bắt đầu cuộc sống mới.
Con đường từ Tây viện ra ngoài vẫn hoang tàn như mọi khi.
Cỏ dại vẫn mọc cao, ướt đẫm sương sớm, những giọt sương long lanh đọng trên đầu ngọn cỏ, như những giọt nước mắt của đất.
Những bụi cây hoang dại vẫn đan xen vào nhau, cành lá khô khốc đan chéo, như những bàn tay gầy guộc đang vươn ra níu kéo bất cứ ai đi qua.
Những bức tường đá ong hai bên đường đã bong tróc từng mảng lớn, để lộ lớp gạch mốc meo bên dưới.
Trên những mảng tường còn lại, rêu xanh mọc dày, phủ lên một lớp nhung mượt mà nhưng ẩm ướt.
Những vết nứt dài chạy dọc từ chân tường lên đến mái, như những vết sẹo của thời gian.
Tiêu Biệt Ly lê từng bước trên con đường ấy, tay vịn vào tường để giữ thăng bằng.
Những bức tường lạnh toát dưới lòng bàn tay hắn, cảm giác như chạm vào da thịt của một người chết.
Hắn đi về phía Đông viện – nơi có ánh sáng, có người, có tiếng cười nói, có cuộc sống.
Khi hắn bước ra khỏi con đường nhỏ, bước vào khoảng sân rộng trước Đông viện, tất cả như dừng lại.
Im lặng.
Một sự im lặng đến ngột ngạt.
Những người hầu đang quét dọn ngừng tay, cán chổi đứng khựng giữa không trung.
Những tên nô bộc đang bưng bê khay chậu dừng bước, những khay đồ suýt rơi khỏi tay.
Mấy cô gái đang phơi quần áo cũng ngừng tay, những tấm vải ướt rủ xuống, nhỏ giọt nước lộp bộp.
Tất cả đều nhìn về phía hắn – cái bóng gầy gò, rách rưới, lọt thỏm giữa không gian rộng lớn và sạch sẽ.
Những ánh mắt.
Đủ loại ánh mắt.
Kinh ngạc, khinh miệt, tò mò, chế giễu, thương hại – tất cả hòa vào nhau, tạo thành một bức tường vô hình bao quanh hắn.
Tiêu Biệt Ly cảm nhận tất cả.
Từng ánh mắt, từng cái nhìn, như những mũi kim nhỏ đâm vào da thịt hắn.
Nhưng thay vì đau đớn, hắn cảm thấy một luồng khí ấm áp đang chảy vào lồng ngực, luồn lách qua từng thớ thịt, từng mạch máu, ngưng tụ lại nơi đan điền vốn đã vỡ nát.
*Tốt.
Hấp thụ.
Hắn cúi đầu, lê bước chậm rãi qua sân.
Hắn cố tình đi chậm, cố tình để mọi người có thời gian nhìn ngắm, bàn tán, chế giễu.
Mỗi bước chân hắn in trên nền đá sạch bong, để lại những vết bùn đất từ Tây viện.
Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, như những cơn gió nhẹ thoảng qua:
– Kìa!
Thằng phế vật kia kìa!
– Hắn ra ngoài làm gì?
Cút về chuồng của hắn đi!
– Mặt dày thật!
Tưởng còn là đại công tử ngày xưa chắc?
– Thấy chưa?
Bị từ hôn xong, không biết xấu hổ, còn dám ra ngoài!
– Có lẽ hắn điên rồi!
Tiêu Biệt Ly vẫn cúi đầu, vai hơi run run như đang xấu hổ, như đang đau đớn.
Không ai thấy khóe môi hắn khẽ cong lên, không ai thấy ánh mắt hắn sáng lên một tia đắc ý.
Hắn đi đến một gốc cây lớn ở góc sân – một cây đa cổ thụ, tán lá rộng, rễ phụ buông dài như những bím tóc của người khổng lồ.
Hắn ngồi xuống, tựa lưng vào thân cây sần sùi, phủ đầy rêu.
Hắn nhắm mắt, như thể đang nghỉ ngơi, như thể đang tận hưởng chút nắng ấm hiếm hoi của mùa đông.
Nhưng thực chất, hắn đang cảm nhận từng luồng Ma Khí từ những ánh mắt, những lời nói đang đổ về phía mình.
Hắn đang đếm.
*Mười bảy ánh mắt.
Hai mươi lăm lời thì thầm.
Bảy tiếng cười khẽ.
Tổng cộng khoảng năm mươi đơn vị Ma Khí.
Hắn mỉm cười trong lòng.
*Chỉ mới nửa canh giờ.
Nếu cứ thế này, hôm nay ta có thể thu được gấp đôi hôm qua.
Đông viện, phòng Tiêu Vân
Tiêu Vân đang ngồi trước bàn, tay cầm một cuốn sách.
Hắn mặc một bộ thường phục màu xanh nhạt, chất vải mềm mại, đường may tinh xảo.
Tóc hắn vẫn còn hơi ẩm sau khi tắm rửa, buông xõa sau lưng, vài sợi tóc mai còn đọng nước lấp lánh.
Khuôn mặt hắn sáng láng, đôi mày kiếm, sống mũi cao, đôi môi mím nhẹ – tất cả đều toát lên vẻ tự tin của tuổi trẻ tài cao, của một thiên tài đang trên đà thăng tiến.
Trên bàn, bên cạnh cuốn sách hắn đang đọc, là một cuốn khác – cũ hơn, bìa da đã ố màu, gáy sách đã bong chỉ, nhưng vẫn được giữ gìn cẩn thận.
Thanh Phong Kiếm Quyết.
Tiêu Vân nhìn cuốn sách, mắt trầm ngâm, những ngón tay thon dài vuốt nhẹ trên bìa sách, như thể đang vuốt ve một kỷ vật quý giá.
Hắn nhớ lại ngày nhận được nó từ tay anh trai.
Ngày ấy, hắn vui mừng biết bao.
Ngày ấy, hắn nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ, tự hào, yêu thương.
Hắn nhớ lại những ngày sau đó, khi anh trai hắn nằm trên giường bệnh, hắn vẫn thường xuyên đến thăm.
Lúc đầu là hàng ngày, rồi dần thưa đi.
Không phải vì hắn không quan tâm, mà vì hắn bận.
Bận tu luyện, bận giao tiếp với các gia tộc khác, bận xây dựng thanh danh cho bản thân, cho gia tộc.
Hắn tự nhủ:
anh trai sẽ hiểu.
Anh trai luôn hiểu mà.
Nhưng có thật không?
Hắn nhớ lại lần cuối cùng hắn đến thăm.
Căn phòng ấy, hồi đó vẫn còn ở Đông viện, vẫn còn sạch sẽ, vẫn còn có người hầu túc trực.
Nhưng anh trai hắn – người đã từng là thiên tài, từng là niềm tự hào – nằm đó, mắt vô hồn, không nói, không cười, không phản ứng.
Hắn đã đứng đó một lúc, định nói gì đó, nhưng không biết nói gì.
Hắn chỉ đứng đó, nhìn anh, rồi bỏ đi.
Sau đó, anh trai hắn được chuyển ra Tây viện.
Hắn biết, nhưng không đến.
Hắn tự nhủ rằng mình bận, rằng có đến cũng chẳng giúp được gì, rằng anh trai cần yên tĩnh, rằng.
Rằng hắn không muốn nhìn thấy anh mình như thế.
Rằng nhìn thấy anh mình như thế, hắn cảm thấy có lỗi.
Rằng nhìn thấy anh mình như thế, hắn sợ.
Tiêu Vân thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, đặt cuốn Thanh Phong Kiếm Quyết xuống.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đang trải dài trên sân, nơi những bóng người đang lướt qua, nơi cuộc sống đang diễn ra.
– Thiếu gia!
– Một giọng nói vọng vào từ ngoài cửa, lanh lảnh, hớn hở.
Là Tiêu Thất.
Tiêu Vân quay lại, hơi cau mày:
– Gì?
Tiêu Thất bước vào, mặt hớn hở, mắt sáng rực như vừa thấy điều gì thú vị lắm.
Nó cúi người, nhưng không giấu được vẻ thích thú:
Đại công tử.
hắn ra ngoài kia kìa!
Ngồi dưới gốc cây ở góc sân ấy!
Tiêu Vân nhíu mày, một tia khó chịu lướt qua mặt:
– Ra ngoài làm gì?
Tiêu Thất cười khẩy, cái kiểu cười của kẻ thích chọc ngoáy:
– Ai biết được!
Chắc là ra hóng gió, hóng nắng, cho đỡ thối xác!
Mà thiếu gia, hắn hôm qua bị Vân tiểu thư từ hôn xong, hôm nay lại mặt dày ra ngoài, không biết xấu hổ gì cả!
Cả đám nô bộc đang bàn tán ầm lên kìa!
Tiêu Vân im lặng một lúc, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía góc sân có cây đa cổ thụ.
Rồi hắn đứng dậy:
– Ta ra xem.
Tiêu Thất hơi ngỡ ngàng, nhưng rồi cười theo, hấp tấp bước theo sau.
Dưới gốc cây đa cổ thụ, Tiêu Biệt Ly vẫn ngồi đó, mắt nhắm, lưng tựa vào thân cây.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên người hắn, trên bộ áo rách, trên mái tóc rối bù, trên khuôn mặt hốc hác.
Thân cây đa sần sùi, những chiếc rễ phụ buông xuống như những sợi dây thừng, khẽ đung đưa trong gió.
Xung quanh, những chiếc lá khô thi thoảng rơi xuống, xoay tròn trong không trung rồi đáp nhẹ xuống đất.
Xung quanh hắn, đám nô bộc vẫn đang làm việc, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía hắn, thì thầm với nhau, cười khúc khích.
Mỗi ánh mắt, mỗi lời thì thầm, mỗi tiếng cười khẽ – tất cả đều chảy vào hắn, luyện hóa thành Ma Khí, như nước chảy vào lòng hồ cạn.
Hắn vẫn đang đếm.
*Bảy mươi lăm đơn vị.
Tám mươi.
Tám mươi lăm.
Bỗng nhiên, những tiếng động xung quanh lắng xuống.
Những lời thì thầm tắt hẳn.
Những tiếng cười khẽ biến mất.
Không khí như đông đặc lại.
Tiêu Biệt Ly mở mắt.
Tiêu Vân đang đứng trước mặt hắn, cách chừng năm bước.
Hắn mặc thường phục, tóc vẫn còn hơi ẩm, một vài sợi tóc mai còn dính vào thái dương.
Khuôn mặt hắn không biểu cảm, nhưng trong đôi mắt, có một tia gì đó rất phức tạp.
Đằng sau hắn, Tiêu Thất đang đứng, mặt vẫn còn nụ cười nửa miệng, mắt sáng rực như đang xem kịch hay.
Hai anh em nhìn nhau.
Một khoảng lặng dài.
Tiêu Vân nhìn anh trai – người đàn ông gầy gò, rách rưới, ngồi dưới gốc cây như một kẻ ăn mày.
Hắn nhìn mái tóc rối bù, lòa xòa trước mặt, che đi một phần khuôn mặt.
Hắn nhìn bộ áo sờn rách, loang lổ đủ thứ vết bẩn, vết máu khô.
Hắn nhìn đôi mắt hốc hác, sâu hoắm, quầng thâm đen kịt.
Hắn nhìn bàn tay gầy guộc, những ngón tay khẳng khiu như que củi.
Tiêu Biệt Ly nhìn em trai – chàng thiếu niên sáng láng, khỏe mạnh, giàu có, đứng đó như một vị thiếu gia đích thực.
Hắn nhìn bộ y phục đẹp, chất vải mềm mại, đường may tinh xảo.
Hắn nhìn mái tóc gọn gàng, mượt mà.
Hắn nhìn đôi mắt sáng, đôi môi hồng hào.
Hắn nhìn bàn tay trắng trẻo, thon dài, không một vết chai sần.
Trong đầu Tiêu Biệt Ly, những ký ức lại ùa về.
Ngày ấy, khi hắn còn là thiên tài, Tiêu Vân nhìn hắn với ánh mắt ngưỡng mộ.
Ngày ấy, khi hắn tặng Thanh Phong Kiếm Quyết cho em, Tiêu Vân ôm chầm lấy hắn, mắt rưng rưng, miệng nói những lời cảm ơn.
Ngày ấy.
Và bây giờ.
Ánh mắt ấy đã hoàn toàn khác.
Nó xa lạ, lạnh lùng, và có một chút gì đó mà hắn không muốn gọi tên.
*Nhị đệ.
* – Hắn nghĩ, lòng dâng lên một nỗi chua xót khó tả.
đệ có còn nhớ ngày xưa không?
Có còn nhớ những lần hai anh em mình cùng nhau luyện kiếm dưới gốc cây này không?
Có còn nhớ những lời hứa hẹn ngày ấy không?
Tiêu Vân mở miệng trước.
Giọng hắn đều đều, không cao không thấp, nhưng có một chút gì đó gượng gạo:
– Huynh ra đây làm gì?
Tiêu Biệt Ly nhìn em, mắt vô hồn, giọng khàn đặc, yếu ớt:
– Hóng gió.
Hóng nắng.
Tiêu Vân nhíu mày, một tia khó chịu lướt qua:
– Ở trong phòng không tốt sao?
– Trong phòng tối lắm.
– Tiêu Biệt Ly trả lời, mắt vẫn nhìn em, nhưng trong đôi mắt ấy, có một tia gì đó rất xa xăm.
– Ẩm thấp.
Cỏ dại mọc cả vào trong rồi.
Nấm mọc trên tường.
Mạng nhện giăng khắp nơi.
Tiêu Vân im lặng.
Hắn biết Tây viện thế nào.
Hắn biết căn phòng của anh trai thế nào.
Hắn biết, nhưng hắn chưa bao giờ đến đó.
– Huynh nên về phòng.
– Tiêu Vân nói, giọng vẫn đều đều.
– Ở đây, mọi người nhìn.
Tiêu Biệt Ly cười.
Một nụ cười nhẹ, không buồn không vui, không chua chát không đau đớn.
Chỉ là một nụ cười.
– Nhìn thì nhìn.
Có sao đâu.
Ta có làm gì sai đâu?
Ta chỉ ngồi đây, hóng gió, hóng nắng.
Có phạm pháp luật gì không?
Tiêu Vân nhìn nụ cười ấy.
Một nụ cười lạ – không phải nụ cười của kẻ đau khổ, không phải nụ cười của kẻ tuyệt vọng, không phải nụ cười của kẻ chịu đựng.
Mà là một nụ cười mà hắn không thể hiểu nổi.
– Huynh.
– Tiêu Vân ngập ngừng, tay hơi đưa lên rồi lại hạ xuống.
– .
hôm qua.
chuyện Vân tiểu thư.
– Tiêu Biệt Ly gật đầu, vẫn giữ nụ cười đó.
– Từ hôn rồi.
Tiêu Vân nhìn anh, chờ đợi.
Chờ đợi một biểu cảm đau khổ, một lời than thở, một giọt nước mắt.
Chờ đợi một cái gì đó để hắn có thể an ủi, có thể tỏ ra là một người em tốt.
Nhưng không có gì.
Tiêu Biệt Ly vẫn ngồi đó, vẫn nhìn em, vẫn cười.
– Huynh không buồn sao?
– Tiêu Vân hỏi, giọng có chút khó hiểu.
– Buồn?
– Tiêu Biệt Ly nhún vai, một cái nhún vai nhẹ, như thể chuyện này chẳng đáng để bận tâm.
– Buồn để làm gì?
Người ta không muốn, mình có buồn cũng vô ích.
Chi bằng.
Hắn ngừng lại, mắt sáng lên một tia – một tia sáng rất nhanh, rất khẽ, nhưng Tiêu Vân vẫn kịp nhận ra.
Đó là tia sáng của sự tính toán.
chi bằng kiếm chút lợi từ chuyện đó còn hơn.
Tiêu Vân sững người, mắt mở to:
– Kiếm lợi?
– Tiêu Biệt Ly chỉ vào túi linh thạch trong lòng.
– Nàng cho ta mười lăm viên linh thạch đấy.
Nhiều lắm.
Đủ sống mấy tháng.
Tiêu Vân nhìn túi linh thạch, rồi nhìn anh trai.
Trong mắt hắn, một tia gì đó lóe lên – có thể là kinh ngạc, có thể là khinh thường, có thể là một chút gì đó mà chính hắn cũng không hiểu.
xin tiền người ta?
– Giọng Tiêu Vân hơi lạc đi.
– Xin thì sao?
– Tiêu Biệt Ly vẫn cười, nụ cười hiền lành, vô hại.
– Họ giàu, mình nghèo, xin ít linh thạch sống qua ngày, có gì sai?
Không xin thì chết đói à?
Hay là.
nhị đệ cho huynh tiền?
Câu nói cuối cùng như một mũi dao nhẹ nhàng đâm vào Tiêu Vân.
Hắn lùi lại một bước, mặt đỏ lên.
Đám nô bộc xung quanh bật cười khúc khích, những tiếng cười nửa kín nửa hở.
Hắn không biết nói gì.
Người anh trai ngày xưa – thiên tài kiệt xuất, niềm tự hào của gia tộc – giờ đây đang ngồi dưới gốc cây, khoe rằng mình xin được tiền của người từ hôn mình, và hỏi xin tiền em trai.
thay đổi thật.
Một nụ cười sâu hơn, tối hơn, nhưng vẫn giữ vẻ ngoài hiền lành:
– Ừ, phế vật mà.
Không thay đổi sao được.
Ở đời này, không thay đổi thì chết.
Mà ta không muốn chết.
Ta còn muốn sống.
Hai anh em nhìn nhau thêm một lúc.
Rồi Tiêu Vân quay người bỏ đi, không nói thêm lời nào.
Bước chân hắn vội vã, như muốn thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.
Tiêu Thất nhìn theo thiếu gia, rồi nhìn lại Tiêu Biệt Ly, cười khẩy một tiếng, rồi cũng chạy theo sau.
Tiêu Biệt Ly nhìn theo bóng em, nụ cười trên môi vẫn không tắt.
đệ có biết không?
* – Hắn nghĩ, mắt vẫn dõi theo bóng người đang khuất dần.
– *Hôm qua, khi Vân Tịch từ hôn, ta đã học được một bài học quý giá.
Hắn nhìn lên bầu trời xanh, nơi những đám mây trắng đang trôi chậm rãi:
*Bài học ấy là:
tình nghĩa không đáng một xu.
Chỉ có lợi ích mới là thật.
Chỉ có bản thân mình mới là thật.
Còn lại, tất cả đều là hư ảo.
Hắn lại nhắm mắt, tiếp tục cảm nhận những luồng Ma Khí đang chảy vào cơ thể.
Xung quanh, những tiếng xì xào lại bắt đầu, to hơn, rõ hơn:
Thiếu gia cũng chẳng thèm nói chuyện với hắn lâu!
– Đúng rồi, phế vật thì nên ở trong chuồng của mình, ra ngoài làm gì cho người ta nhìn vào mất lịch sự!
– Mà hắn cũng mặt dày thật, bị từ hôn xong còn dám ra ngoài, còn dám xin tiền!
– Còn dám hỏi xin tiền thiếu gia nữa!
Trời ơi, sao trên đời lại có loại người như thế!
– Chắc hắn điên rồi.
Điên thật rồi.
Tiêu Biệt Ly lắng nghe.
Mỗi lời nói, mỗi tiếng cười, mỗi ánh mắt – tất cả đều là Ma Khí.
*Chín mươi đơn vị.
Chín mươi lăm.
Một trăm.
Cứ thế này, chẳng mấy chốc.
Giữa trưa
Mặt trời lên cao.
Ánh nắng gắt hơn, nhưng mùa đông nên vẫn chỉ ấm áp chứ không nóng.
Những tia nắng xiên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất, trên người hắn, như những đồng tiền vàng rải rác.
Tiêu Biệt Ly vẫn ngồi dưới gốc cây.
Hắn không về phòng.
Hắn ngồi đó, như một pho tượng, như một vật trang trí kỳ lạ giữa khoảng sân rộng.
Đám nô bộc đã quen dần với sự hiện diện của hắn.
Họ không còn xì xào nhiều nữa, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn, cười khẩy, rồi lại làm việc tiếp.
Nhưng Ma Khí vẫn chảy vào hắn.
Những ánh mắt vẫn là ánh mắt khinh miệt.
Những tiếng cười vẫn là tiếng cười chế giễu.
Dù ít hơn, nhưng chất lượng không giảm.
Hắn đang nghĩ về quá khứ.
Những ký ức cứ lần lượt hiện ra trong đầu hắn, như một cuốn phim quay chậm, như những mảnh vỡ của một tấm gương đã vỡ.
Hắn nhớ lại những ngày còn nhỏ, khi hắn và Tiêu Vân cùng nhau tập luyện dưới sự dạy dỗ của cha.
Khu tập luyện rộng, đầy nắng, những cây gỗ dùng làm bia đứng thành hàng.
Tiêu Vân khi ấy còn nhỏ, hay khóc nhè mỗi khi bị ngã, mỗi khi đánh trượt mục tiêu.
Hắn thường dừng lại, chạy đến đỡ em dậy, phủi bụi trên áo em, lau nước mắt cho em:
– Đừng khóc, nhị đệ.
Có huynh đây mà.
Từ từ rồi sẽ giỏi thôi.
Tiêu Vân nhìn hắn với đôi mắt đẫm lệ, long lanh, rồi mỉm cười, nụ cười răng sún của một đứa trẻ.
Hắn nhớ lại những ngày hai anh em cùng nhau luyện kiếm trong vườn, dưới bóng cây đa cổ thụ này.
Những đường kiếm vẽ lên không trung những vệt sáng, những tiếng cười giòn tan vang vọng khắp khu vườn.
Đệ đánh trúng huynh rồi!
– Ừ, giỏi lắm!
Nhưng còn chậm quá, phải nhanh hơn nữa!
Nhanh hơn nữa mới có thể đánh bại kẻ thù!
Hắn nhớ lại những đêm hai anh em nằm trên sân thượng, ngắm sao, trò chuyện.
Trời đầy sao, lấp lánh, những chòm sao hiện ra rõ mồn một.
Gió mát, thoảng mùi hoa lài từ khu vườn bên cạnh.
– Huynh, sau này đệ muốn trở thành cường giả như huynh!
– Ừ, nhất định đệ sẽ làm được.
Rồi hai anh em mình sẽ cùng nhau ngao du thiên hạ, trừ ma diệt yêu, làm rạng danh Tiêu gia!
– Thật không huynh?
– Thật.
Huynh hứa.
Những giấc mơ ngày ấy thật đẹp.
Đẹp đến nỗi bây giờ nghĩ lại, hắn thấy xót xa, thấy đau đớn, thấy một nỗi buồn không tên dâng lên từ sâu thẳm.
*Rồi hai anh em mình sẽ cùng nhau ngao du thiên hạ.
* – Hắn lẩm bẩm, môi nở nụ cười chua chát, đắng ngắt.
– *Câu nói ấy, bây giờ nghe thật mỉa mai.
Hắn nhìn về phía Đông viện, nơi Tiêu Vân đang ở, nơi những tòa nhà cao đẹp, nơi ánh sáng rực rỡ.
Trong đầu hắn, một câu hỏi cứ lởn vởn, không dứt:
*Nhị đệ ơi, đệ có còn nhớ những ngày xưa ấy không?
Hay là đệ đã quên hết rồi?
Không có câu trả lời.
Và có lẽ, hắn sẽ không bao giờ có.
Chiều tối
Khi mặt trời bắt đầu lặn, những tia nắng cuối cùng nhuộm đỏ cả bầu trời, Tiêu Biệt Ly mới đứng dậy, lê bước về phòng.
Đám nô bộc nhìn theo hắn, cười cợt, chỉ trỏ:
– Cuối cùng cũng chịu về!
Ngồi cả ngày như ma đói!
– Mai lại ra đấy mà xem!
Tò mò không biết hắn còn ra nữa không?
– Chắc còn chứ!
Ở trong phòng tối thui, ra đây còn có nắng, có người, sướng hơn!
Tiêu Biệt Ly không quay lại.
Hắn vẫn lê bước, vẫn cúi đầu, vai rũ xuống, như thể không nghe thấy, không quan tâm.
Nhưng trong lòng, hắn đang đếm.
*Tổng cộng hôm nay:
khoảng bốn trăm năm mươi đơn vị Ma Khí.
Cộng với hôm qua, tổng cộng chín trăm năm mươi.
Hắn mỉm cười, khóe môi nhếch lên một chút:
*Chỉ còn năm mươi đơn vị nữa là đủ một ngàn.
Hắn về đến phòng, ngồi xuống giường, lấy cuốn Vạn Tượng Luyện Hư Công ra đọc.
Trong ánh sáng le lói cuối ngày, những dòng chữ hiện ra, như những lời thì thầm từ quá khứ:
"Ma Khí tích lũy đủ một ngàn đơn vị, có thể bắt đầu ngưng tụ Ma Chủng sơ cấp.
Ma Chủng thành, có thể cảm nhận được Ma Khí từ xa, đồng thời tăng cường khả năng hấp thụ.
Ma Chủng cũng là hạt giống đầu tiên cho con đường tu luyện về sau.
Hãy trân trọng nó."
Hắn gấp sách lại, nhìn ra ngoài trời.
Ngoài kia, hoàng hôn đang buông xuống.
Những đám mây đỏ rực như lửa, trải dài khắp chân trời, như một biển lửa đang cháy âm ỉ.
Ánh sáng cuối ngày nhuốm màu đỏ cam, phủ lên những mái ngói rêu phong một lớp sương mờ ảo, huyền bí.
Những cánh chim bay về tổ, tiếng kêu lảnh lót trong không trung.
*Ngày mai, ta sẽ lại ra ngoài.
Ngày mai, ta sẽ thu thêm năm mươi đơn vị nữa.
Hắn nằm xuống, nhắm mắt.
Trong đầu hắn, những ký ức lại hiện về.
Nhưng lần này, hắn không còn đau đớn nữa.
Hắn nhìn những ký ức ấy như nhìn một cuốn phim về một người xa lạ.
Một người đã chết từ lâu.
Một người mà hắn từng là, nhưng không còn nữa.
*Ngủ đi.
* – Hắn thì thầm với chính mình, giọng nhẹ như gió thoảng.
– *Ngày mai, lại một ngày mới.
Lại những ánh mắt mới.
Lại những Ma Khí mới.
Lại những bước tiến mới trên con đường của riêng ta.
Bên ngoài, màn đêm buông xuống.
Gió bắt đầu thổi, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc, tạo nên những âm thanh ma mị.
Trăng lên, soi sáng những mái ngói, những con đường, những góc vườn.
Trong căn phòng tồi tàn ở Tây viện, Tiêu Biệt Ly chìm vào giấc ngủ, trên môi vẫn còn nụ cười nhẹ.
Nụ cười của một kẻ vừa tìm thấy con đường.
Và con đường ấy, dù có tăm tối thế nào, dù có gian nan thế nào, cũng sẽ đưa hắn đến nơi hắn muốn.
Đông viện, đêm
Tiêu Vân ngồi trong phòng, trước mặt là cuốn Thanh Phong Kiếm Quyết.
Hắn đã mở nó ra từ lâu, nhưng chưa đọc được chữ nào.
Trong đầu hắn, hình ảnh của người anh trai cứ hiện ra.
Hình ảnh một người đàn ông gầy gò, rách rưới, ngồi dưới gốc cây, cười nói về việc xin tiền người từ hôn mình, và hỏi xin tiền em trai.
Hắn không hiểu.
Hắn không hiểu tại sao anh trai hắn – người từng là thiên tài, từng là niềm tự hào, từng là tấm gương cho hắn noi theo – lại có thể trở nên như thế.
Lại có thể mất hết liêm sỉ, mất hết tự trọng, mất hết tất cả những gì từng làm nên con người hắn.
Hắn nhớ lại những ngày xưa.
Những ngày hai anh em cùng nhau luyện kiếm dưới gốc cây đa, những ngày cùng nhau cười đùa, những ngày cùng nhau mơ ước.
Những ngày ấy, anh trai hắn là thần tượng của hắn, là người hắn ngưỡng mộ nhất trên đời.
Và hắn nhớ lại những ngày sau này.
Khi anh trai hắn nằm trên giường bệnh, hắn dần dần ít đến thăm hơn.
Không phải vì hắn không thương, không phải vì hắn vô tâm, mà vì hắn bận.
Và cũng có thể, vì hắn sợ.
Sợ nhìn thấy anh mình như thế.
Sợ nhìn thấy hình ảnh của sự thất bại, của sự hy sinh vô ích.
Hắn tự hỏi:
nếu ngày ấy hắn đến nhiều hơn, nếu ngày ấy hắn quan tâm hơn, liệu anh trai hắn có ra nông nỗi này không?
Liệu anh trai hắn có còn là con người cũ không?
Liệu mọi chuyện có thể khác không?
Hay là, dù có thế nào, anh trai hắn cũng sẽ ra nông nỗi này?
Bởi vì thế giới tu tiên vốn tàn khốc, bởi vì con người vốn ích kỷ, bởi vì tình nghĩa vốn mong manh?
Hắn không biết.
Hắn chỉ biết, mỗi lần nhìn thấy anh trai, trong lòng hắn lại dâng lên một cảm xúc khó tả.
Không phải thương hại.
Không phải khinh thường.
Mà là một thứ gì đó pha trộn giữa hai thứ ấy, và thêm một chút gì đó nữa – một chút mà hắn không dám đối diện, không dám gọi tên.
Có thể đó là mặc cảm tội lỗi.
Có thể đó là sự day dứt.
Có thể đó là nỗi đau khi nhìn thấy người mình yêu quý tan nát.
Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, gấp cuốn Thanh Phong Kiếm Quyết lại, cất vào ngăn kéo, đẩy thật sâu vào trong.
* – Hắn tự nhủ, giọng mệt mỏi.
Lại những việc phải làm.
Lại những người phải gặp.
Lại những kỳ vọng phải đáp ứng.
Hắn tắt đèn, nằm xuống.
Nhưng trong bóng tối, hình ảnh người anh trai vẫn còn đó.
Ngồi dưới gốc cây.
Cười.
Nói về những viên linh thạch xin được.
Và hắn biết, đêm nay, hắn sẽ khó ngủ.
Tây viện, cùng lúc
Tiêu Biệt Ly ngủ say.
Trong giấc ngủ của hắn, không có những ký ức đau buồn, không có những giấc mơ ác mộng, không có những hình ảnh giày vò.
Chỉ có bóng tối êm ái, và trong bóng tối ấy, một luồng Ma Khí đang âm thầm lưu chuyển, như một dòng suối ngầm, ấm áp và mạnh mẽ.
Hắn mơ thấy mình đang đứng trên đỉnh cao.
Một đỉnh núi cao vút, mây trắng bao phủ bên dưới, gió thổi vi vu, lạnh buốt.
Hắn đứng đó, mặc một bộ y phục đen tuyền, tóc bay trong gió, mắt nhìn xuống phía dưới.
Bên dưới, muôn người đang quỳ lạy.
Họ quỳ trên những thảm cỏ xanh, trên những bậc thềm đá, trải dài đến tận chân trời.
Họ cúi đầu, run rẩy, không dám ngẩng lên.
Và trong số đó, có những gương mặt quen thuộc.
Cha mẹ hắn, quỳ ở hàng đầu, đầu cúi thấp, vai run run.
Em trai hắn, Tiêu Vân, quỳ sau cha mẹ, mặt tái mét, môi mím chặt.
Vân Tịch, vị hôn thê cũ, quỳ giữa đám đông, mặt trắng bệch, nước mắt lưng tròng.
Tiêu lão nhị, những trưởng lão, những tộc nhân, tất cả đều quỳ, đều run rẩy.
Hắn nhìn xuống họ, mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, không tha thứ, không thương xót.
Một nụ cười của kẻ đã chiến thắng, của kẻ đã vượt lên trên tất cả.
– Các ngươi.
– Hắn nói, giọng vang vọng khắp không gian.
có biết vì sao các ngươi ở dưới đó, còn ta ở trên này không?
Không ai dám trả lời.
– Bởi vì các ngươi đã dạy cho ta một bài học.
– Hắn tiếp tục, giọng vẫn lạnh tanh.
– Bài học rằng tình nghĩa không đáng một xu.
Rằng chỉ có bản thân mình mới là thật.
Rằng muốn sống, muốn tồn tại, muốn vươn lên, phải biết ích kỷ, phải biết tính toán, phải biết dùng tất cả những gì mình có.
Hắn ngừng lại, nhìn xuống họ, mắt sáng quắc.
– Và ta đã học được bài học đó.
Nhờ các ngươi.
Cảm ơn các ngươi.
Một nụ cười dài, lạnh lẽo, vang vọng khắp không gian.
Và dưới kia, muôn người vẫn quỳ, vẫn run rẩy.
Tiêu Biệt Ly thức giấc.
Trời vẫn còn tối.
Ngoài kia, gió vẫn thổi.
Trong phòng, bóng tối vẫn bao trùm.
Hắn nằm đó, nhìn lên trần nhà, môi vẫn còn nụ cười.
*Một giấc mơ đẹp.
* – Hắn nghĩ.
– *Một ngày nào đó, nó sẽ thành hiện thực.
Hắn nhắm mắt, chìm lại vào giấc ngủ.
Và trong giấc ngủ ấy, Ma Khí vẫn tiếp tục lưu chuyển, âm thầm, mạnh mẽ, như một lời hứa về tương lai.
Bên ngoài, gió đêm vẫn thổi qua những mái ngói rêu phong, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tròn trong sân.
Cỏ dại vẫn mọc um tùn trên con đường dẫn về Tây viện, ướt đẫm sương đêm, lung linh dưới ánh trăng.
Và trong căn phòng tồi tàn ấy, một sinh mệnh mới đang âm thầm lớn dậy, như một mầm cây độc mọc lên từ đống đổ nát.
Ngày mai, lại một ngày mới.
Lại những ánh mắt khinh miệt.
Lại những Ma Khí.
Và Tiêu Biệt Ly sẽ tiếp tục con đường của mình.
Con đường của kẻ đã chết đi để sống lại.
Hết chương 2
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập