Thành Trung Châu, Tiêu phủ
Năm thứ hai sau đại chiến, tháng giêng, mùa đông
Giờ Dần
—
Trời vẫn chưa sáng.
Con đường từ cổng chính vào sâu trong phủ Tiêu gia trải dài dưới lớp sương mờ.
Hai bên đường, những chiếc đèn lồng đã tắt từ lâu, chỉ còn trơ lại khung tre già nua, phủ đầy bụi và mạng nhện.
Làn sương dày đặc bám lấy từng ngọn cỏ, từng phiến lá, tạo nên một thứ ánh sáng ma mờ hư ảo dưới ánh trăng cuối đêm.
Phía xa xa, nơi Đông viện của Tiêu Vân, những dải lụa đỏ đã được treo sẵn từ chiều qua, vẫn còn phấp phới trong gió sớm.
Hàng chục chiếc đèn lồng lớn nhỏ đủ màu sắc treo dọc hành lang, dưới ánh trăng nhìn như những trái cây kỳ lạ đang ngủ yên chờ ngày hội.
Bậc thềm đá xanh được lau chùi sạch bóng, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Mấy chậu hoa mai vàng được bày biện cẩn thận trên giá gỗ chạm khắc tinh xảo, những cánh hoa mỏng manh khẽ rung rinh trong gió, tỏa ra một mùi hương thanh khiết thoang thoảng.
Nhưng con đường dẫn về phía Tây, nơi có Tây viện – nơi ở của Tiêu Biệt Ly – lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Chỉ cần rẽ vào lối đi nhỏ sau dãy nhà chính, không gian dường như thay đổi ngay lập tức.
Con đường lát đá xanh ngày nào giờ đã mọc đầy rêu và cỏ dại.
Rêu phủ xanh cả những phiến đá, dày đến nỗi không còn nhìn thấy màu xanh nguyên bản.
Cỏ dại mọc lên từ mọi khe nứt, từ những chỗ đá vỡ, mọc tràn cả ra lối đi, cao đến đầu gối, ướt đẫm sương đêm.
Mỗi bước chân đặt xuống đều phải cẩn thận kẻo trượt ngã trên lớp rêu trơn.
Cỏ dại quấn lấy mắt cá chân, để lại những vết ướt lạnh trên da.
Bụi cây hoang dại hai bên đường mọc um tùm, cành lá đan xen vào nhau, che khuất ánh sáng từ xa.
Trong bóng tối lờ mờ, chúng trông như những bàn tay gầy guộc đang vươn ra, sẵn sàng níu kéo bất cứ ai đi qua.
Mùi đất ẩm, mùi cỏ mục, mùi của sự bỏ hoang xộc vào mũi.
Thỉnh thoảng, một con chuột hoặc một con thạch sùng chạy vụt qua, làm lay động những bụi cỏ, tạo nên những tiếng động nhỏ xé tan màn đêm tĩnh mịch.
Càng đi sâu, không gian càng hoang tàn.
Những bức tường đá ong đã bong tróc từng mảng lớn, để lộ lớp gạch bên dưới cũng đã mốc meo, rêu phong.
Mái ngói trên các dãy nhà phụ đã sụp đổ từ lâu, chỉ còn trơ lại những thanh xà gỗ mục nát, nghiêng ngả trong gió.
Cây khô mọc ngay trên mái, rễ cây luồn lách qua những kẽ ngói vỡ, bám chặt vào tường, như những mạch máu đang hút chất dinh dưỡng cuối cùng từ ngôi nhà đang hấp hối.
Những căn phòng dọc lối đi đều đã bỏ hoang, cửa gỗ mở toang hoặc rơi rụng từ lâu.
Bên trong tối om, chỉ thấy thấp thoáng những bóng đồ vật đổ nát.
Mạng nhện giăng đầy từ cửa vào, những con nhện lớn nhỏ nấp trong góc, mắt sáng quắc trong bóng tối, chờ đợi con mồi vô tình sa bẫy.
Và ở cuối con đường hoang tàn ấy, một căn phòng nhỏ lẻ loi đứng đó, như một minh chứng cuối cùng cho sự tồn tại của con người giữa chốn hoang phế này.
Đó là phòng của Tiêu Biệt Ly.
Căn phòng chừng ba gian, nhưng chỉ còn một gian là còn có thể ở được.
Hai gian bên cạnh đã sập mái từ lâu, gạch vụn và ngói vỡ chất đống, cỏ dại mọc um tùm từ những đống đổ nát.
Gian giữa còn lại cũng chẳng khá hơn là bao.
Mái nhà lợp bằng những mảnh ngói cũ, nhiều chỗ đã vỡ, để lộ những lỗ hổng lớn.
Những tia sáng yếu ớt từ ô cửa sổ duy nhất hắt vào, soi rõ những hạt bụi đang lơ lửng trong không khí.
Tường nhà bong tróc từng mảng lớn, để lộ lớp gạch mốc meo, có chỗ còn thấy cả những vết nứt dài chạy dọc từ trần xuống nền.
Nền đất được lát bằng những viên gạch vuông đã cũ kỹ, nhiều chỗ đã vỡ, lồi lõm.
Những vũng nước nhỏ đọng lại từ những lần mưa dột vẫn chưa khô hẳn, tạo thành những vũng bùn loang lổ.
Rêu mọc xanh cả những khe gạch, và ở những góc tối, nấm mọc lên từng đám trắng nhờn.
Trên chiếc giường kê sát vách, một thân hình gầy gò đang co ro.
Chiếc giường được ghép từ những tấm ván cũ, không còn nhìn rõ màu sơn ban đầu.
Chân giường kê trên những viên gạch vỡ để cân bằng, vì một chân đã gãy từ lâu.
Tấm phản trải lên giường đã rách nát, sờn chỉ, lòi ra lớp rơm bên trong đã mục nát, bốc mùi ẩm mốc khó chịu.
Tấm chăn phủ lên người – nếu có thể gọi là chăn – chỉ là một mảnh vải dày đã bạc màu, loang lổ đủ thứ vết bẩn, nhiều chỗ thủng để lộ lớp bông đã vón cục, ố vàng, có mùi hôi khó tả.
Khuôn mặt người đó hướng lên trần nhà, đôi mắt mở to trong bóng tối.
Một đôi mắt vô hồn, đồng tử giãn rộng, không có điểm dừng, không có tiêu cự.
Dưới ánh trăng mờ nhạt từ ô cửa sổ hắt vào, có thể thấy hốc mắt người đó sâu hoắm, gò má nhô cao, da mặt dán sát vào xương như chỉ còn lớp da mỏng.
Mỗi hơi thở của hắn đều khó nhọc, lồng ngực phập phồng lên xuống yếu ớt.
Trên mặt hắn, những giọt mồ hôi lạnh lấm tấm, long lanh dưới ánh trăng, lăn chậm chạp xuống thái dương, xuống má, xuống cằm, cuối cùng nhỏ giọt xuống manh áo đã ướt đẫm từ lâu.
Hắn – Tiêu Biệt Ly – đang nghĩ về cái chết.
Không phải cái chết của thân xác này, mà là cái chết của một con người khác.
Một con người từng tràn đầy nhiệt huyết, từng tin vào công lý, từng nghĩ rằng hy sinh sẽ được đền đáp.
Con người đó đã chết từ lâu rồi.
Có lẽ đã chết ngay trong đêm hắn nằm đây, lắng nghe tiếng yến tiệc mừng công của em trai vọng sang từ Đông viện.
Có lẽ đã chết khi hắn nhìn thấy ánh mắt xa lạ của cha mẹ lần cuối họ đến thăm.
Có lẽ đã chết khi hắn hiểu ra rằng, trong thế giới tu tiên này, tình nghĩa chỉ tồn tại khi ngươi còn giá trị.
*Ta từng nghĩ.
* – Hắn nhắm mắt, để cho dòng ký ức cuốn mình đi.
– *.
rằng nếu ta hy sinh vì gia tộc, gia tộc sẽ mãi mãi ghi nhớ.
Nếu ta cứu họ, họ sẽ cứu ta khi ta gặp nạn.
Nếu ta yêu thương họ, họ sẽ yêu thương lại ta.
Một tiếng cười khô khốc thoát ra từ cổ họng hắn, hòa lẫn vào cơn ho sắp ập đến.
Nhưng khi cơn ho đến, nó không còn là cơn ho của tuyệt vọng nữa.
Nó là cơn ho của một kẻ đang ôm trong lòng một thứ cảm xúc mới – một thứ vừa chua chát, vừa lạnh lùng, vừa tính toán.
*Ngốc quá.
Ngốc đến mức đáng thương.
Hai năm trước – Hồi tưởng
Chiến trường tan hoang.
Những tòa nhà bằng gỗ đổ sụp, bụi mù mịt trời.
Tiếng gào thét, tiếng khóc than, tiếng binh khí va chạm hỗn loạn khắp thành Trung Châu.
Con yêu thú cao hơn ba trượng từ đâu xuất hiện, phá tan tường thành, xông thẳng vào nội thành.
Mỗi bước chân nó giẫm xuống, mặt đất nứt toác, mấy chục mạng người tan xác.
Móng vuốt nó vung lên, một mảng tường thành bay đi, chục tu sĩ Luyện Khí kẹt trong đó vỡ vụn như tương.
Tiêu Biệt Ly – mười bảy tuổi, Luyện Khí tầng chín, thiên tài kiệt xuất nhất lịch sử Tiêu gia – đứng giữa chiến trường, tay cầm thanh trường kiếm cha trao từ nhỏ.
Máu từ vết thương trên trán chảy xuống, lem nhem khóe mắt.
Hắn không lau, chỉ nhìn chằm chằm vào con yêu thú đang điên cuồng phá phách.
Đôi mắt hắn sáng rực, không phải ánh sáng của linh lực, mà là ánh sáng của quyết tâm, của sẵn sàng hy sinh vì những người hắn yêu thương.
Xung quanh hắn, người người ngã xuống.
Những gương mặt quen thuộc – chú bác, anh em, bằng hữu – lần lượt đổ gục dưới móng vuốt của yêu thú.
Tiếng khóc than của những người mất người thân vang lên từ khắp các ngõ ngách.
Hắn nhìn về phía đông thành, nơi gia tộc hắn đang cố gắng sơ tán phụ nữ và trẻ em.
Nhìn về phía tây thành, nơi những gia tộc khác đang liều mạng chống trả.
Nhìn về phía nam thành, nơi lão tổ Tiêu Chấn Sơn vẫn đang bế quan, không ai biết sống chết thế nào.
Và hắn nhìn về phía bắc thành, nơi con yêu thú đang tiến thẳng về phủ đệ Tiêu gia.
Hắn biết mình phải làm gì.
Tiêu Chấn Vũ – cha hắn – từ xa chạy đến, mặt đỏ bừng vì khói bụi và nước mắt, hai mắt đỏ ngầu, giọng khản đặc, đôi tay run rẩy nắm chặt lấy vai hắn:
– Biệt Ly!
Con dẫn đám em chạy đi!
Nghe cha!
Tiêu Biệt Ly lắc đầu.
Hắn quay sang nhìn cha, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ.
Nụ cười ấy, sau này cha hắn có còn nhớ không?
Trong đôi mắt hắn lúc đó, ánh lên một thứ gì rất trong trẻo, rất thuần khiết – là tình yêu thương vô điều kiện, là sẵn sàng trao đi tất cả mà không cần nhận lại.
– Cha, con ở lại.
– Mày điên rồi hả?
– Cha hắn hét lên, hai tay nắm chặt, gân xanh nổi lên trên cổ, nước mắt trào ra.
– Nó là Trúc Cơ!
Mày chỉ Luyện Khí!
– Con biết.
Hắn nhìn sang bên cạnh.
Tiêu Vân – em trai hắn, mười lăm tuổi, Luyện Khí tầng năm – đang ôm chân cha, mặt đầm đìa nước mắt, hai vai run lên bần bật.
Đôi mắt đỏ hoe của Tiêu Vân nhìn hắn với tất cả sự sợ hãi và van xin.
– Huynh!
– Tiêu Vân nức nở, giọng lạc đi vì khóc.
– Huynh định làm gì?
Tiêu Biệt Ly vươn tay xoa đầu em.
Bàn tay hắn run nhẹ, những ngón tay lướt qua mái tóc ướt đẫm mồ hôi và nước mắt của em.
Một cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng.
Hắn nhìn vào mắt em trai, đôi mắt vẫn còn quá trẻ, quá non nớt để hiểu được những gì sắp xảy ra.
– Nhị đệ, sau này nhờ cả vào đệ đấy.
Hắn buông tay, quay người, xông thẳng về phía yêu thú.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn ngoái đầu nhìn lại, thấy cha đang quỳ gục xuống, thấy em trai gào khóc gọi tên mình.
Một giọt nước mắt lăn dài trên má hắn, nhưng ngay lập tức bị gió chiến trường thổi bay.
*Vì gia tộc.
Vì cha mẹ.
Vì em trai.
Vì tất cả.
* – Hắn nghĩ, và lao vào trận chiến với một niềm tin mãnh liệt rằng mình đang làm điều đúng đắn.
Một tháng sau đại chiến
Tiêu Biệt Ly mở mắt trong một căn phòng sạch sẽ, thơm mùi thuốc bắc.
Căn phòng đó ở ngay Đông viện, cạnh phòng của cha mẹ hắn.
Nền lát gạch men xanh, tường quét vôi trắng, cửa sổ mở ra khu vườn nhỏ có hồ cá và non bộ.
Trên bàn, một lư hương nhỏ đang tỏa khói thơm.
Trên giá sách, những cuốn công pháp được xếp ngay ngắn.
Trên tường, một bức họa sơn thủy treo trang trọng.
Bên cạnh, mẹ hắn đang ngồi, mắt đỏ hoe, thấy hắn tỉnh liền ôm chầm lấy, khóc nức nở.
Nước mắt bà ướt đẫm vai áo hắn.
Con tỉnh rồi!
Trời ơi, con tỉnh rồi!
Hắn không cử động được.
Hắn cố gắng cảm nhận cơ thể mình.
Trống rỗng.
Không có linh lực.
Không có kinh mạch.
Chỉ còn một cái xác rỗng.
– Con nằm yên, đừng cử động.
– Mẹ hắn lau nước mắt, mỉm cười.
– Linh dược, cha con đã mua rất nhiều linh dược, con sẽ khỏe lại thôi!
Hắn nhìn mẹ, cố mỉm cười.
Đôi mắt hắn lúc đó vẫn còn nguyên vẹn niềm tin, nguyên vẹn hy vọng.
*Không sao.
Chỉ cần còn sống.
Chỉ cần gia tộc an toàn.
Lúc đó, hắn thực sự tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Ba tháng sau
Phòng hắn vẫn đông người ra vào.
Linh dược chất đầy bàn.
Những hộp gỗ chạm trổ, những bình ngọc nhỏ xinh, những gói thuốc quý hiếm xếp chồng lên nhau.
Trưởng lão trong tộc thay phiên nhau đến thăm, ai cũng khen ngợi:
– Biệt Ly là anh hùng của Tiêu gia!
– Không có nó, Tiêu gia chúng ta tiêu rồi!
– Cứ yên tâm dưỡng bệnh, gia tộc sẽ lo hết!
Những lời nói ấy, những ánh mắt ấy, khiến lòng hắn ấm áp.
Hắn nằm đó, nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bầu trời xanh, thấy mây trắng bay, thấy chim chóc hót ca.
Khu vườn trước phòng xanh tươi, những khóm hoa đủ màu sắc đua nhau khoe sắc.
Tiếng nước chảy róc rách từ hồ cá vọng vào, êm dịu như một bản nhạc ru.
*Đáng giá.
Tất cả đều đáng giá.
Hắn không biết rằng, những ngày tươi đẹp ấy sắp kết thúc.
Sáu tháng sau
Phòng hắn vắng dần.
Những hộp linh dược quý hiếm biến mất trước tiên.
Rồi đến những bình thuốc thường.
Rồi đến những gói dược liệu rẻ tiền.
Người hầu từ năm bảy đứa, rút xuống còn hai, rồi một.
Các trưởng lão không đến nữa.
Chỉ thỉnh thoảng có người ghé qua, đứng ngoài cửa nhìn vào, rồi lắc đầu bỏ đi.
Ánh mắt họ không còn là ánh mắt kính trọng nữa.
Đã bắt đầu có những cái nhìn lướt qua, những cái liếc mắt xa lạ.
Một hôm, cha hắn đến.
Ông đứng ở cửa, không bước vào.
Mặt ông có vẻ gì đó rất lạ – vừa áy náy, vừa tránh né, vừa có chút gì như.
tính toán?
Đôi mắt ông nhìn xuống đất, không dám nhìn thẳng vào con.
– Biệt Ly.
– Ông ngập ngừng, tay vân vê vạt áo.
– Con thấy thế nào?
– Dạ, con vẫn thế.
– Ừ.
ừ.
– Ông nhìn quanh căn phòng, rồi lại nhìn xuống đất.
– Con cứ nghỉ ngơi đi.
Sẽ khỏe thôi.
Ông quay người bỏ đi, không nói thêm lời nào.
Bóng ông khuất dần sau hành lang, để lại hắn với một cảm giác trống vắng.
Tiêu Biệt Ly nhìn theo bóng cha, trong lòng có chút gì đó se lại.
*Cha bận.
Cha phải lo cho gia tộc.
Không sao.
Nhưng lần đầu tiên, một tia nghi ngờ lóe lên trong đầu hắn.
Và hắn vội vàng dập tắt nó ngay lập tức.
Chín tháng sau
Bữa cơm hôm đó là bát cháo loãng, vài cọng rau luộc héo úa.
Đứa ở mới – Tiêu Thất – đặt bát xuống bàn, mặt nhăn nhó, môi bĩu dài.
Nó không thèm nhìn hắn, chỉ ném bát cháo xuống bàn như ném cho chó ăn.
– Ăn đi!
Hắn nhìn bát cháo.
Nước cháo trong veo, lơ thơ vài hạt gạo.
Mấy cọng rau luộc úa vàng, dập nát.
– Hôm nay không có thuốc à?
Tiêu Thất quay lại, nhìn hắn từ đầu xuống chân với ánh mắt khinh miệt.
Khóe miệng nó nhếch lên, lộ ra hàm răng vàng khè.
– Thuốc?
Linh dược giờ quý lắm, ai mà phí cho người vô dụng?
Hắn sững người.
Câu nói ấy như một nhát dao cứa vào tim.
*Vô dụng?
– Ta là anh hùng của Tiêu gia.
Tiêu Thất phá lên cười.
Tiếng cười của nó the thé, chói tai trong căn phòng nhỏ.
– Anh hùng?
Anh hùng hồi nào?
Chuyện năm ngoái rồi!
Bây giờ ngươi chỉ là phế vật, nằm một chỗ, chẳng làm được gì!
Ngươi tưởng gia tộc còn nhớ đến công lao của ngươi à?
Quên đi!
Ở đây, chỉ có kẻ mạnh mới được nhớ, kẻ yếu chỉ là gánh nặng!
Nó chỉ vào bát cháo.
Đói thì ăn, không ăn thì nhịn!
Nó bỏ ra ngoài, đóng sầm cửa lại.
Hắn nhìn bát cháo, nước mắt lăn dài.
Nhưng trong nước mắt ấy, lần đầu tiên, có một thứ gì đó khác – không chỉ là đau đớn, không chỉ là tuyệt vọng, mà là sự tỉnh ngộ.
Mười một tháng sau
Tiêu Vân lên Luyện Khí tầng bảy.
Cả Tiêu phủ mở yến tiệc linh đình.
Khách khứa từ các gia tộc lân cận kéo đến chúc mừng.
Những chiếc kiệu hoa nối tiếp nhau đỗ trước cổng.
Những thiếu gia, tiểu thư áo quần lộng lẫy bước vào, tiếng cười nói rộn ràng khắp sân.
Đàn ca thánh thót, rượu ngon ê hề.
Đông viện sáng đèn suốt ba ngày ba đêm.
Những dải lụa đỏ bay phấp phới trong gió.
Mùi thơm của các món ăn quý hiếm tỏa ra thơm nức cả một góc phủ.
Hắn nằm ở Tây viện, lắng nghe tất cả.
Căn phòng hắn tối om, lạnh lẽo.
Không đèn, không lửa, không hơi ấm.
Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng mưa nhỏ giọt từ mái dột, và tiếng cười nói từ xa vọng lại, như từ một thế giới khác.
Hắn muốn dậy, muốn ra đó, muốn chúc mừng em trai.
Nhưng hắn không dậy nổi.
Cơ thể hắn yếu đến mức đi lại vài bước đã thở không ra hơi.
Đến ngày thứ hai, Tiêu Vân đến.
Hắn đứng ở cửa, không bước vào.
Ánh sáng từ phía sau hắt vào, tạo thành một bóng đen dài trên nền đất.
Hắn mặc bộ y phục đẹp nhất, màu xanh ngọc thêu kim tuyến, tóc búi cao cài ngọc quan.
Trên tay hắn, những chiếc nhẫn ngọc lấp lánh dưới ánh nắng.
Khuôn mặt hắn sáng láng, đôi mày kiếm, sống mũi cao, đôi môi mím nhẹ.
Nhưng đôi mắt – đôi mắt ấy đã khác xưa nhiều lắm.
– Huynh.
– Nhị đệ!
– Hắn mừng rỡ, cố gượng dậy.
– Vào đây!
Huynh nghe nói đệ lên tầng bảy rồi?
Giỏi lắm!
Tiêu Vân không nhúc nhích.
Hắn đứng đó, nhìn vào căn phòng tồi tàn, nhìn người anh trai tiều tụy trên giường bệnh.
Một tia gì đó lướt qua mắt hắn – quá nhanh, không kịp nhận ra là gì.
Cũng nhờ linh dược gia tộc cung cấp.
– Tốt quá!
Nhị đệ sau này nhất định sẽ còn tiến xa hơn huynh!
Tiêu Vân nhìn hắn một lúc lâu.
Đôi mắt ấy – hắn chưa từng thấy ánh mắt đó ở em trai mình bao giờ.
Nó xa lạ, lạnh lùng, và có một chút gì đó như.
khinh thường?
Hay là thương hại?
Hay là cả hai?
có khỏe không?
– Ừ, huynh vẫn ổn.
Tiêu Vân đứng đó thêm vài giây, rồi quay người bỏ đi.
Không một lời từ biệt.
Không một ánh mắt ngoái lại.
Hắn nhìn theo bóng em, lần đầu tiên cảm thấy một nỗi cô đơn không thể diễn tả.
Căn phòng bỗng trở nên rộng lớn và trống trải hơn bao giờ hết.
*Nhị đệ bận.
Nhị đệ có nhiều khách.
Nhưng trong lòng, hắn biết có sao.
Có sao đấy.
Mười hai tháng sau
Đông chí.
Trời rét căm căm.
Tuyết rơi trắng xóa khắp thành Trung Châu.
Những mái nhà phủ đầy tuyết, những con đường phủ đầy tuyết, những cành cây phủ đầy tuyết.
Cả thành phố như chìm trong một tấm chăn trắng khổng lồ, tĩnh mịch và lạnh lẽo.
Phòng hắn không có lò sưởi.
Cửa sổ giấy rách nát, gió lùa vào từng hồi.
Tuyết từ mái dột rơi xuống từng mảng nhỏ, tạo thành những đống tuyết nhỏ dưới nền nhà.
Hắn co ro trên giường, tấm chăn mỏng chẳng đủ ấm.
Cả người hắn run lên từng hồi, hàm răng va vào nhau lập cập.
Hơi thở hắn tạo thành những làn khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh giá.
Hôm nay, không ai mang cơm.
Từ sáng đến chiều, không ai đến.
Hắn nằm đó, lắng nghe tiếng gió rít, tiếng tuyết rơi, và tiếng lòng mình đang dần nguội lạnh.
Tối, Tiêu Thất mới xuất hiện.
Nó mặc một chiếc áo bông dày, quàng khăn len, tay cầm một nắm cơm nguội.
Nó ném nắm cơm xuống bàn như ném cho chó.
May còn có cái này!
– Sao hôm nay không có cháo?
Tiêu Thất nhún vai, cười khẩy.
– Hết thuốc, hết gạo.
Ngươi muốn ăn ngon thì tự mà đi kiếm!
Nó cười khẩy, liếc nhìn hắn với ánh mắt đầy khinh miệt, rồi bỏ đi.
Hắn nhìn nắm cơm nguội.
Cơm khô, cứng, lẫn cả sạn và mấy hạt cát.
Có lẽ là cơm thừa từ bữa trưa của đám nô bộc.
Hắn lặng lẽ nhặt từng hạt bỏ vào miệng.
Nhai.
Nuốt.
Mắt nhìn xa xăm.
*Mình đã cứu cả gia tộc.
Mình đã hy sinh tất cả.
Và đây là những gì mình nhận được.
Nước mắt hắn rơi.
Nhưng lần này, nước mắt không còn mặn nữa.
Nó nhạt nhẽo, vô vị, như chính cuộc đời hắn bây giờ.
*Nếu có cơ hội làm lại.
mình có còn làm thế không?
Câu hỏi ấy cứ lởn vởn trong đầu hắn suốt đêm hôm đó.
Và khi bình minh ló dạng, hắn đã có câu trả lời.
*Không.
Không bao giờ.
Mười ba tháng sau
Tết Nguyên Đán.
Cả thành Trung Châu đỏ rực ánh đèn lồng.
Pháo nổ đì đùng khắp nơi.
Trẻ con chạy nhảy tung tăng trên đường phố, người lớn tụ tập uống rượu, ăn thịt.
Mùi thơm của bánh chưng, bánh tét, của thịt nướng, rượu ngâm tỏa ra từ mọi nhà.
Tiêu phủ cũng đỏ đèn, cũng rực rỡ không kém.
Từ cổng chính, những dải lụa đỏ dài được buộc lên hai cột trụ cao, phất phới trong gió.
Hàng trăm chiếc đèn lồng đủ màu sắc treo dọc hành lang, soi sáng cả một góc trời.
Tiếng nhạc, tiếng hát, tiếng cười nói vọng ra từ Đông viện, nơi gia tộc đang sum họp đón năm mới.
Tây viện – nơi hắn ở – tối om.
Không đèn, không lửa, không người.
Chỉ có hắn và bóng tối, và tiếng pháo nổ từ xa vọng lại như nhắc nhở hắn về thế giới bên ngoài mà hắn không còn thuộc về.
Hắn ngồi tựa vào tường, lắng nghe.
Lắng nghe tiếng cười của cha mẹ, tiếng nói của em trai, tiếng chúc tụng của họ hàng.
Tất cả đều vọng từ xa, nhỏ dần, rồi tan biến trong không gian lạnh lẽo.
Hắn đưa tay sờ lên ngực.
Nơi đó, vết sẹo từ trận chiến năm xưa vẫn còn đó, lồi lõm, xấu xí.
Hắn sờ lên nó, cảm nhận từng đường nét sần sùi dưới đầu ngón tay.
*Vết sẹo này.
có ai còn nhớ nó đến từ đâu không?
Hắn cười.
Một nụ cười chua chát, đắng nghét.
*Có lẽ không.
Có lẽ họ đã quên.
Có lẽ họ chưa bao giờ thực sự nhớ.
Đêm đó, hắn không ngủ.
Hắn ngồi đó, nhìn vào bóng tối, và lần đầu tiên trong đời, hắn nghĩ về bản thân mình.
Không phải về gia tộc.
Không phải về trách nhiệm.
Không phải về nghĩa vụ.
Mà về chính hắn.
Về những gì hắn đã mất.
Về những gì hắn đáng được nhận.
Về những gì hắn sẽ làm để không bao giờ rơi vào tình cảnh này nữa.
*Ta đã cho đi tất cả.
Ta đã hy sinh tất cả.
Và ta nhận lại được gì?
Câu trả lời hiện ra trước mắt hắn:
một căn phòng tồi tàn, một tấm chăn rách, những bữa cơm nguội lạnh, những ánh mắt khinh miệt, những lời nói xa lánh, và sự lãng quên của tất cả những người mà hắn từng yêu thương.
*Không bao giờ nữa.
Ba chữ ấy vang lên trong đầu hắn, rõ ràng, dứt khoát, như một lời thề với chính mình.
*Không bao giờ hy sinh vì bất cứ ai nữa.
Không bao giờ để mình bị đối xử như thế này nữa.
Không bao giờ tin vào tình nghĩa, vào công lý, vào sự đền đáp.
Từ nay, chỉ có ta – và lợi ích của ta.
Đó là khoảnh khắc con người cũ trong hắn chết đi.
Và một con người mới bắt đầu thức tỉnh.
Hiện tại – năm thứ hai sau đại chiến, tháng giêng, mùa đông
Tiếng ho khan xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
Tiêu Biệt Ly ôm ngực, co ro trên tấm phản rách nát, từng cơn ho như bóp nghẹt lồng ngực.
Khuôn mặt hắn nhợt nhạt dưới ánh trăng lờ mờ từ ô cửa sổ hắt vào.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, lăn dài xuống thái dương, tụ lại ở khóe mắt rồi chảy vào tóc.
Hàm răng hắn nghiến chặt, cơ hàm nổi lên cuồn cuộn, nhưng không thể kìm được những cơn ho dữ dội.
Khạc!
Một búng máu đen bắn ra, vương lên manh áo, vương lên cả gối nằm.
Hắn nhìn búng máu, nhưng không phải nhìn bằng ánh mắt vô hồn như trước nữa.
Đôi mắt hắn lúc này – dù vẫn còn hốc hác, vẫn còn quầng thâm sâu – đã có một tia sáng khác.
Một tia sáng lạnh lùng, tỉnh táo, như ánh mắt của một con thú vừa thoát khỏi bẫy, đang tính toán đường đi nước bước tiếp theo.
Hắn lau vết máu trên miệng, chậm rãi, từ tốn.
Những ngón tay gầy guộc, xương xương, run nhẹ trong không khí lạnh.
*Lại thêm một lần nữa.
Mỗi ngày một lần.
Cơ thể này sắp hết rồi.
Hắn nhìn lên trần nhà, nơi những tia trăng lọt qua khe ngói, tạo thành những vệt sáng mờ nhạt.
Mạng nhện giăng đầy trên xà nhà, những con nhện lớn nhỏ ẩn mình trong góc, chờ đợi.
*Nhưng ta không thể chết ở đây.
Chưa thể chết.
Ta còn nợ bọn họ một món.
Hắn từ từ ngồi dậy.
Mỗi cử động đều chậm rãi, đau đớn.
Đầu tiên là cánh tay phải chống xuống giường, những ngón tay bấu chặt vào manh chiếu rách.
Rồi đến nửa thân trên nhấc lên, lưng cong lại, các đốt sống kêu lên cót két.
Cuối cùng là toàn bộ thân hình ngồi dậy, tựa vào tường, thở hổn hển.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ngoài kia, màn đêm vẫn còn dày đặc.
Nhưng phía Đông viện – nơi Tiêu Vân ở – đã lấp lóe ánh đèn.
Những ánh đèn vàng ấm áp, lung linh, chiếu sáng cả một góc trời.
Thỉnh thoảng, tiếng cười, tiếng nói, tiếng đàn réo rắt vọng qua khoảng không lạnh giá, lọt vào tai hắn.
Tiếng cười của ai đó, trong trẻo, vui vẻ.
Tiếng đàn của ai đó, du dương, thánh thót.
Tất cả hòa vào nhau, tạo nên một bức màn âm thanh của sự sống, của niềm vui.
Hắn lắng nghe.
Lắng nghe một cách chăm chú, tỉ mỉ, như một kẻ đang thu thập dữ liệu.
*Ở đó, người ta đang vui vẻ.
Đang cười đùa.
Đang tận hưởng cuộc sống.
Và ở đây, ta ngồi trong bóng tối, trong cô đơn, trong bệnh tật.
Khóe môi hắn nhếch lên.
Một nụ cười lạnh.
*Nhưng không sao.
Mỗi tiếng cười của họ, mỗi niềm vui của họ, sẽ là một nguồn năng lượng cho ta.
Họ càng vui, càng hạnh phúc, càng không thèm để ý đến ta – thì ta càng an toàn.
Và một ngày nào đó, khi ta đứng lên, họ sẽ phải trả giá.
Hắn nhìn xuống dưới gối, nơi giấu một cuốn sách cũ.
Bìa da đã ố vàng, mốc meo, nhiều chỗ bị mối ăn.
Nhưng với hắn, đó là tia hy vọng duy nhất.
*Vạn Tượng Luyện Hư Công.
Hấp thụ cảm xúc tiêu cực, luyện hóa thành Ma Khí.
Càng bị khinh miệt, càng mạnh.
Một nụ cười thật sự – nụ cười đầu tiên sau hai năm.
*Thì ra, cái thân phế vật này, cái cuộc đời bị vứt bỏ này, lại chính là mảnh đất màu mỡ nhất để tu luyện.
Hắn nhìn về phía Đông viện, nơi ánh sáng rực rỡ, nơi tiếng cười nói rộn ràng.
*Ở nơi đó, có biết bao nhiêu người sẵn sàng dành cho ta những thứ đó.
Vô số.
Miễn phí.
Và họ còn vui vẻ làm điều đó nữa.
Hắn cất cuốn sách vào trong ngực áo, sát vào lồng ngực gầy gò.
*Hôm nay, Vân Tịch đến.
Món thu nhập đầu tiên của ta.
Cốc!
Tiếng gõ cửa vang lên, thô bạo, dồn dập, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
Cánh cửa gỗ mục rung lên từng hồi, bụi trên khung cửa rơi xuống lả tả.
Những mảnh vụn gỗ mục theo đó cũng rơi xuống, tạo thành một đống nhỏ dưới chân cửa.
Trên giường, Tiêu Biệt Ly từ từ quay đầu về phía cửa.
Động tác chậm rãi, nhưng ánh mắt thì nhanh – nhanh và sắc, như một lưỡi dao.
Cánh cửa mở tung.
Một luồng gió lạnh ùa vào, cuốn theo những bông tuyết mỏng manh.
Trên nền trời đen đặc phía sau, một bóng người nhỏ bé hiện ra, đứng chặn ở ngưỡng cửa, tạo thành một bóng đen dài trên nền đất.
Đó là một đứa trẻ, chừng mười ba, mười bốn tuổi.
Nhưng khuôn mặt nó không còn nét trẻ thơ.
Nó mặc một bộ áo vải đã sờn vai, nhưng sạch sẽ – tương phản hoàn toàn với bộ đồ rách rưới của Tiêu Biệt Ly.
Hai má nó đỏ gay vì lạnh, đôi môi tím tái, hơi thở tạo thành những làn khói trắng.
Trên tay nó là một bát thuốc bốc khói nghi ngút – thứ duy nhất trong căn phòng này còn có hơi ấm.
Đứa trẻ đứng ở cửa, không bước vào ngay.
Nó nhìn vào trong bóng tối, nhìn về phía chiếc giường.
Đôi mắt nó híp lại, cố gắng điều tiết để nhìn rõ thứ đang ngồi trong góc tối.
Khuôn mặt nó lộ rõ vẻ khó chịu, như thể việc phải đến đây đã là một cực hình.
Rồi nó bước vào.
Từng bước chân nó in trên nền đất lạnh, để lại những vết giày ướt trên nền gạch rêu phong.
Nó đi thẳng đến chiếc bàn kê giữa phòng, nơi có một ngọn đèn dầu đã tắt từ lâu, phủ đầy bụi.
Nó nhìn ngọn đèn, nhìn cái bát đổ trên bàn từ hôm qua, nhìn những mảnh giấy vụn dưới đất, nhìn mạng nhện trên xà nhà.
Khuôn mặt nó nhăn lại, một biểu cảm khó chịu, chán ghét.
Sự khó chịu của một kẻ sạch sẽ đang phải đứng trong một nơi bẩn thỉu.
Nó quay sang phía giường.
Ánh mắt nó nhìn thân hình ngồi đó từ đầu xuống chân, từ trên xuống dưới.
Cái nhìn của một kẻ đang quan sát một con vật, một thứ vô dụng, một gánh nặng mà xã hội không muốn nhưng không thể vứt bỏ.
Rồi nó giơ tay lên – cái tay cầm bát thuốc.
Choang!
Bát thuốc đập xuống mặt bàn.
Một tiếng động khô khốc, dữ dội.
Thuốc trong bát sánh ra, bắn lên mặt bàn, chảy thành dòng nhỏ giọt xuống nền đất, hòa vào những vũng nước đọng sẵn từ lâu.
Làn khói từ bát thuốc vẫn bốc lên, nhưng đã loãng hơn, yếu ớt hơn, như hơi thở cuối cùng của một người sắp chết.
Đứa trẻ đứng đó, tay vẫn còn để trên bàn, mắt vẫn nhìn về phía giường.
Nó không nói gì.
Nó chỉ đứng đó, chờ đợi – chờ đợi một phản ứng, chờ đợi một cơ hội để chế giễu.
Trên giường, thân hình đó từ từ cử động.
Tiêu Biệt Ly nhìn nó.
Nhìn cái cách nó đứng, cái cách nó ném bát, cái cách nó nhìn hắn với ánh mắt khinh miệt.
Ngày xưa, hắn sẽ cảm thấy đau.
Sẽ cảm thấy thất vọng.
Sẽ tự hỏi mình đã làm gì sai.
Nhưng hôm nay, hắn chỉ quan sát.
Quan sát như một kẻ đang thu thập dữ liệu.
*Tiêu Thất.
Mười ba tuổi.
Nô bộc.
Đã ở đây được tám tháng.
Tính cách:
háo thắng, thích chọc ngoáy, thích nhìn người khác đau khổ.
Có thể lợi dụng được.
– Để đó đi.
Ba chữ.
Không hơn, không kém.
Giọng nói khàn đặc, yếu ớt, nhưng không có vẻ van xin, không có vẻ đau khổ.
Chỉ là một câu nói bình thản, như thể hắn đang nói với một người hầu thực sự.
Đứa trẻ nghe xong, khóe miệng nhếch lên.
Một nụ cười nửa miệng, nửa khinh nửa thương.
Nó nhìn hắn, nhìn cái dáng ngồi co ro, nhìn bộ áo rách, nhìn mái tóc bù xù, nhìn đôi mắt vô hồn.
Rồi nó nói.
Giọng nói của nó còn trẻ con, nhưng đã thoang thoảng mùi đời.
Nó nói chậm rãi, nhấn mạnh từng chữ, như thể đang dạy cho một đứa trẻ bài học về cuộc sống.
– Lần nào cũng
"để đó đi"
Xong nhớ rửa bát đấy, lần trước để bát cả ngày, thối um lên cả phòng!
Ngươi tưởng ta là osin của ngươi chắc?
Ngươi tưởng ngươi còn là đại công tử năm xưa à?
Nói xong, nó phẩy tay, như xua đuổi một thứ gì đó khó chịu.
Rồi nó quay người, bước về phía cửa.
Nhưng khi vừa đến ngưỡng cửa, nó dừng lại.
Nó đứng đó, quay nửa người lại, nhìn vào trong bóng tối.
Khuôn mặt nó nửa sáng nửa tối – một bên được ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, một bên chìm trong bóng tối của căn phòng.
Trên khuôn mặt đó, một nụ cười khác từ từ nở ra.
Không phải nụ cười nửa miệng lúc nãy, mà là một nụ cười đầy ẩn ý, đầy tính toán, của một kẻ sắp nói ra một điều thú vị, một điều mà nó biết chắc sẽ làm tổn thương người nghe.
– Mà này.
– Nó kéo dài giọng, đôi mắt nheo lại.
– Hôm nay thiếu gia có khách đấy.
Con cháu các gia tộc lớn trong vùng.
Nghe nói có cả Vân tiểu thư nữa.
Hai chữ
"Vân tiểu thư"
được nó nhấn mạnh, kéo dài, như thể ném một hòn đá xuống mặt hồ phẳng lặng.
Nó quan sát.
Trong bóng tối, thân hình trên giường khựng lại.
Một sự khựng lại rất nhỏ, rất khẽ, nhưng với một kẻ đang cố tình quan sát, nó rõ như ban ngày.
Hai bàn tay đang đặt trên giường bất giác nắm chặt.
Những ngón tay gầy guộc bấu vào manh chiếu, nắm đến nỗi các khớp xương trắng bệch, nổi gân xanh.
Một cử động vô thức, nhưng nói lên rất nhiều.
Trên khuôn mặt hắn – nếu có thể nhìn rõ trong bóng tối – khóe môi hơi mím lại.
Đôi mắt, vốn đã có một tia sáng lạnh, giờ càng trở nên sắc hơn.
Đứa trẻ ở cửa nhìn thấy tất cả.
Nó cười.
Một nụ cười đắc ý, thỏa mãn, như một con mèo vừa vờn được con chuột.
– Ố, phản ứng hay đấy.
– Nó hất hàm, mắt nheo lại thành một đường chỉ.
– Vân tiểu thư đến làm gì nhỉ?
Thăm bệnh chăng?
Hay là.
đến để từ hôn?
Tiếng cười khẩy của nó vang lên trong căn phòng nhỏ, chói tai, như tiếng mảnh sành cào trên nền đất.
Rồi nó đợi.
Đợi một phản ứng, đợi một câu trả lời, đợi một biểu cảm đau khổ.
Nhưng không có gì.
Thân hình trên giường vẫn ngồi im, bất động.
Khuôn mặt vẫn chìm trong bóng tối, không rõ biểu cảm.
Chỉ có đôi tay vẫn nắm chặt, vẫn trắng bệch, vẫn run nhẹ.
Đứa trẻ chờ một lúc, mặt hơi mất kiên nhẫn.
Nó muốn thấy hắn đau khổ, muốn thấy hắn tuyệt vọng, muốn thấy nước mắt.
– Thôi, ta đi đây.
– Nó nhún vai, làm ra vẻ không quan tâm.
– Còn bao nhiêu việc phải làm.
Nhớ rửa bát đấy!
Nó bước ra ngoài, không quay lại.
Cánh cửa đóng sầm lại, chặn đứng luồng gió lạnh từ bên ngoài.
Tiếng dép lê của nó trên nền đá vọng vào, mỗi lúc một xa dần, mỗi lúc một nhỏ dần, cho đến khi tắt hẳn.
Trong căn phòng, bóng tối lại trở về.
Tiêu Biệt Ly vẫn ngồi im, bất động.
Đôi mắt hắn nhìn về phía cánh cửa đã đóng, nhưng không phải nhìn, mà là nhìn vào một thứ khác, một thứ ở rất xa, rất xa.
*Vân Tịch.
Cái tên ấy vang lên trong đầu hắn, không phải như một tiếng chuông xa vọng nữa, mà như một món hàng, một cơ hội, một nguồn lợi.
Hắn nhớ.
Nhớ ngày ấy, khi hắn còn đứng trên lôi đài, toàn thân sáng rực linh lực, kiếm trong tay vung lên, một nhát chém xé tan bầu trời.
Dưới khán đài, muôn người reo hò, và trong muôn người ấy, có một thiếu nữ áo trắng, mặt đỏ bừng, mắt sáng rực nhìn hắn với tất cả sự ngưỡng mộ.
Nhớ ngày ấy, khi sứ giả Vân gia đến cầu hôn, cha hắn cười tươi như hoa, mẹ hắn mừng rơi nước mắt.
Vân Tịch khi ấy e thẹn đứng sau cha mẹ, thỉnh thoảng ngước lên nhìn hắn, rồi lại cúi xuống, má đỏ ửng hồng, đôi mắt long lanh.
Nhớ ngày ấy, khi hắn nằm trên giường bệnh, vừa tỉnh dậy sau trận chiến, nàng là người đầu tiên hắn muốn gặp.
Và nàng đã đến.
Nàng đứng ở cửa, nhìn hắn với ánh mắt phức tạp – thương hại, tiếc nuối, và một thứ gì đó mà lúc đó hắn không dám nghĩ tới.
Nhớ sau đó, nàng không đến nữa.
Một tháng, hai tháng, ba tháng.
rồi một năm.
Và hôm nay, nàng đến.
*Đến để từ hôn.
Hắn biết.
Hắn biết chắc như đinh đóng cột.
Một người như nàng, con gái cưng của Vân gia, thiên tài tu luyện, danh tiếng lẫy lừng, làm sao có thể lấy một phế vật?
Làm sao có thể chấp nhận một kẻ nằm một chỗ, không thể tu luyện, không thể sinh con, không thể làm rạng danh gia tộc?
Và hắn chấp nhận.
Nhưng không phải chấp nhận với sự đau khổ như trước nữa.
Mà chấp nhận với sự tính toán.
*Nàng đến từ hôn.
Ta sẽ mất một vị hôn thê.
Nhưng ta có thể được gì từ chuyện đó?
Hắn nhìn vào bóng tối, đôi mắt sáng lên một tia tính toán.
*Nàng là con gái cưng của Vân gia.
Vân gia giàu có.
Nàng sẽ không muốn mất mặt trước đám đông.
Nếu ta tỏ ra đau khổ, tỏ ra tuyệt vọng, nàng có thể sẽ cho ta thứ gì đó để yên chuyện.
Một nụ cười lạnh tanh trong bóng tối.
*Và nếu ta tỏ ra đáng thương hơn nữa, tỏ ra vô dụng hơn nữa, tỏ ra mặt dày hơn nữa.
có khi lại kiếm được nhiều hơn.
Hắn từ từ đứng dậy.
Lần này, động tác không còn quá nặng nhọc.
Vẫn chậm, vẫn đau, nhưng có một sự quyết tâm trong từng cử động.
Hắn lê ra bàn, lục tìm dưới đống giấy vụn, rút ra cuốn sách cũ.
Vạn Tượng Luyện Hư Công.
Hắn lật đến trang cuối cùng, nơi những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc:
"Ma Khí tích lũy đủ, có thể ngưng tụ thành Ma Chủng.
Ma Chủng thành, có thể tái tạo kinh mạch, mở lại đan điền.
Khi đó, bắt đầu con đường tu luyện thực sự."
Hắn đọc đi đọc lại mấy dòng đó.
Và hắn cười.
Một nụ cười thật sự – nụ cười của một kẻ vừa tìm thấy con đường.
Giờ Tỵ
Mặt trời đã lên cao.
Ánh nắng vàng nhạt của mùa đông trải dài trên những mái ngói rêu phong, làm tan đi lớp sương mỏng còn đọng lại sau đêm.
Nhưng ánh nắng ấy dường như ngại ngùng không muốn soi tới Tây viện.
Nó chỉ dừng lại ở ranh giới giữa Đông và Tây, nơi con đường rẽ hai ngả.
Một bên, con đường rộng rãi, sạch sẽ, lát đá xanh phẳng lỳ, hai bên trồng những hàng tùng bách xanh tốt.
Đèn lồng đủ màu sắc treo dọc hành lang, tung bay trong gió nhẹ.
Khói hương thơm ngát tỏa ra từ những lư đồng đặt trước cửa chính.
Tiếng người hầu chạy qua chạy lại, mặt mày hớn hở, tay bê khay, tay xách ấm trà, chuẩn bị cho yến tiệc.
Bên kia, con đường nhỏ hẹp, rêu phong cỏ mọc, hoang tàn đổ nát.
Càng đi sâu, không gian càng tối tăm, càng ẩm thấp.
Cỏ dại cao đến đầu gối, quấn lấy chân người đi.
Và cuối con đường ấy, căn phòng tồi tàn của Tiêu Biệt Ly vẫn lặng lẽ đứng đó, như một chứng nhân cuối cùng cho những gì đã qua.
Trong phòng, Tiêu Biệt Ly đã thay bộ áo khác – cũng rách, cũng sờn, nhưng sạch hơn một chút.
Hắn dùng tay vuốt lại mái tóc rối, chải qua loa bằng những ngón tay.
Khuôn mặt vẫn hốc hác, xanh xao, nhưng đôi mắt thì khác.
Đôi mắt ấy không còn vô hồn nữa.
Nó sáng lên một thứ ánh sáng lạnh lùng, tỉnh táo, của một người vừa tìm thấy mục tiêu.
Tiếng ồn ào từ cổng chính báo hiệu khách khứa đã bắt đầu đến.
Một chiếc kiệu hoa dừng lại trước cổng.
Kiệu sơn son thếp vàng, rèm the lụa là, tám người khiêng ăn mặc chỉnh tề, đầu đội khăn xếp, mình mặc áo dài đỏ.
Từ trong kiệu bước ra một thiếu nữ.
Nàng mặc áo lụa trắng dài, bên ngoài khoác áo choàng lông thú trắng muốt, không một vết bẩn.
Lông thú ấy – Ngân Nguyệt Hồ – mềm mại, óng ả, dưới ánh nắng lấp lánh như tuyết.
Tóc nàng búi cao, cài trâm vàng chạm khắc hình phượng hoàng, đôi cánh phượng xòe ra, điểm xuyết những hạt ngọc trai nhỏ li ti.
Khuôn mặt nàng trắng trẻo, mịn màng, đôi mắt phượng hơi xếch, lông mày lá liễu, môi son điểm nhẹ.
Vân Tịch.
Tiêu Biệt Ly đứng trong bóng tối của hành lang, nhìn nàng từ xa.
Ánh mắt hắn lướt nhanh trên người nàng, đánh giá, tính toán.
*Áo lụa:
tơ tằm Nam Hải, khoảng năm mươi linh thạch.
Áo choàng lông Ngân Nguyệt Hồ:
năm trăm linh thạch.
Trâm vàng khảm ngọc:
ba mươi linh thạch.
Túi linh thạch đeo bên hông:
khoảng hai mươi viên.
Tổng cộng:
sáu trăm linh thạch.
Hắn cười thầm.
*Giàu thật.
Tốt.
Tiêu lão nhị từ trong phòng chính vội vã bước ra, mặt tươi như hoa, hai tay chắp lại cung kính đến mức gần như cúi rạp người.
Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của lão, từng cơ, từng thớ thịt đều căng ra để tạo nên một nụ cười niềm nở nhất có thể.
Đôi mắt lão nheo lại, ánh lên những tia tính toán.
– Vân tiểu thư quang lâm, thất đón tiếp từ xa, có lỗi có lỗi!
Mời vào trong uống chén trà!
Gia tộc chúng tôi đã chuẩn bị sẵn.
Vân Tịch không thèm nhìn lão.
Mắt nàng chỉ nhìn thẳng vào cổng chính, khuôn mặt lạnh như tiền, không một chút biểu cảm.
Nàng cắt ngang lời lão, giọng lạnh tanh, dứt khoát:
– Ta đến gặp Tiêu công tử.
Tiêu lão nhị ngớ người.
Nụ cười trên mặt lão cứng đờ, như bị đóng băng.
Đôi mắt lão mở to, ánh lên vẻ ngỡ ngàng, rồi nhanh chóng chuyển sang tính toán.
– Tiêu công tử?
Ý ngài là.
– Tiêu Biệt Ly.
Hôn phu của ta.
Mặt Tiêu lão nhị biến sắc.
Nụ cười tắt ngấm, thay vào đó là một biểu cảm khó tả – vừa ngỡ ngàng, vừa tính toán, vừa có chút đắc ý khó giấu.
Lão liếc mắt sang đám đông đang tụ tập, rồi nhanh chóng trở lại vẻ cung kính.
– À à, cháu nó ở viện Tây.
Để ta sai người đưa đi.
– Không cần.
Ta tự đi.
Vân Tịch bước thẳng vào cổng, không nhìn ai.
Đôi hài thêu của nàng bước trên nền đá xanh sạch bóng, để lại những dấu chân nhẹ nhàng.
Đám gia đinh đứng hai bên vội vàng cúi đầu, nép sát vào tường nhường lối.
Tiếng xì xào nổi lên sau lưng nàng, nhưng nàng chẳng thèm để ý.
Nàng rẽ vào con đường dẫn về phía Tây.
Và ngay khi bước vào con đường nhỏ hẹp ấy, bước chân nàng chậm lại.
Nàng nhìn con đường đầy rêu và cỏ dại.
Nhìn những bức tường đổ nát.
Nhìn những căn phòng bỏ hoang.
Nhìn những bụi cây hoang dại mọc um tùm hai bên.
Mũi nàng hơi nhăn lại.
Một biểu cảm khó chịu lướt qua khuôn mặt.
Nàng cẩn thận bước từng bước, tránh để vạt áo lụa trắng chạm vào cỏ dại ướt sương.
Tiêu Biệt Ly đứng trong bóng tối của hành lang, nhìn nàng đi qua.
Nàng không nhìn về phía hắn.
Nàng đi thẳng về phía căn phòng tồi tàn của hắn, nơi cỏ dại mọc cao nhất, nơi hoang tàn nhất.
Hắn đợi một lúc, rồi lặng lẽ bám theo.
Nàng đứng trước cửa phòng hắn.
Cánh cửa gỗ mục, rêu phong, bản lề hoen gỉ, những vết nứt dọc ngang trên mặt gỗ.
Xung quanh, cỏ dại mọc lên từ những khe đá, từ những chỗ tường vỡ, cao đến đầu gối, ướt đẫm sương.
Những bụi cây hoang dại xơ xác vì mùa đông, cành lá đan xen vào nhau, tạo thành một bức màn dày đặc.
Vân Tịch nhìn căn phòng, nhìn cánh cửa, nhìn những vết nứt trên tường.
Khuôn mặt nàng không biểu cảm, nhưng khóe môi hơi nhếch lên một chút.
Đó là một nụ cười rất nhẹ, rất khẽ.
Một nụ cười của sự khinh miệt, của sự thương hại, của sự hài lòng khi thấy kẻ khác thảm hại hơn mình.
Nàng đưa tay lên, nhưng không gõ.
Nàng đứng đó, chờ đợi.
Một lúc sau, cánh cửa mở ra từ bên trong.
Tiếng kẽo kẹt của bản lề gỉ sét vang lên, chói tai.
Tiêu Biệt Ly đứng đó.
Hắn đứng dựa vào khung cửa, một tay vịn vào cánh cửa để giữ thăng bằng.
Thân hình gầy gò của hắn như chỉ còn da bọc xương, đứng trong bóng tối của căn phòng, nửa sáng nửa tối.
Hai người nhìn nhau.
Vân Tịch nhìn hắn từ đầu xuống chân.
Cái nhìn của một người đang đánh giá, đang so sánh, đang kết luận.
Nàng nhìn mái tóc rối bù, nhìn khuôn mặt hốc hác, nhìn bộ áo rách, nhìn đôi mắt.
Nàng nhìn vào đôi mắt hắn.
Và nàng thấy một điều gì đó khiến nàng hơi khựng lại.
Đôi mắt ấy – không phải đôi mắt vô hồn mà nàng tưởng tượng.
Nó có một tia sáng lạnh, một sự tỉnh táo, một thứ gì đó như.
đang quan sát, đang đánh giá lại nàng.
Nhưng tia sáng ấy vụt tắt ngay lập tức, thay vào đó là một ánh mắt đờ đẫn, vô hồn, yếu ớt.
Hắn cất tiếng.
– Vào đi.
Giọng nói khàn đặc, yếu ớt, như tiếng gió rít qua khe cửa.
Hắn bước lui, mở rộng cửa.
Vân Tịch do dự một chút, rồi bước vào.
Nàng đứng giữa căn phòng, nhìn xung quanh.
Ánh mắt nàng lướt qua chiếc giường tồi tàn, qua tấm chăn rách, qua cái bàn đầy vết thuốc đổ, qua những mảnh giấy vụn dưới đất, qua mạng nhện trên xà nhà, qua những vũng nước đọng trên nền.
Mũi nàng nhăn lại rõ rệt.
Mùi ẩm mốc, mùi thuốc bắc, mùi của sự nghèo hèn, của sự bỏ hoang xộc vào mũi, khiến nàng muốn buồn nôn.
Nàng quay lại nhìn hắn.
Tiêu Biệt Ly vẫn đứng ở cửa, tựa vào khung cửa, tay khoanh trước ngực.
Hắn không mời nàng ngồi, không hỏi nàng uống gì.
Hắn chỉ đứng đó, nhìn nàng với đôi mắt vô hồn.
Vân Tịch hít một hơi thật sâu – một hơi thở mà nàng cố gắng không để mùi của căn phòng lọt vào – như để chuẩn bị cho điều sắp nói.
Nàng mở miệng.
– Ta nói thẳng.
Tiêu Biệt Ly gật đầu, không nói gì.
Ánh mắt hắn vẫn vô hồn, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy một tia sáng rất nhỏ đang chờ đợi.
– Hôn ước giữa hai nhà, từ nay hủy bỏ.
Câu nói vang lên trong căn phòng nhỏ, rõ ràng, dứt khoát, không chút do dự.
Tiêu Biệt Ly nghe xong, vẫn đứng đó, vẫn tựa vào khung cửa, vẫn khoanh tay, vẫn nhìn nàng.
Khuôn mặt hắn không hề thay đổi.
Không đau đớn, không giận dữ, không ngỡ ngàng.
Chỉ có một sự bình thản lạ lùng.
Vân Tịch nhìn hắn, chờ đợi phản ứng.
Nàng đã chuẩn bị cho mọi kịch bản:
nước mắt, van xin, giận dữ, thậm chí là tuyệt vọng.
Nàng đã chuẩn bị tinh thần để đối phó với tất cả.
Nhưng sự im lặng này.
nó khiến nàng bất an.
– Ngươi.
không có gì để nói sao?
– Nàng hỏi, giọng hơi dao động.
Tiêu Biệt Ly nhìn nàng thật lâu.
Nhìn vào mắt nàng, nhìn vào khuôn mặt nàng, nhìn vào từng đường nét mà ngày xưa hắn từng yêu.
Rồi hắn cười.
Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, chỉ đủ để khóe môi hơi cong lên.
Một nụ cười không buồn không vui, không giận không hờn.
Một nụ cười của một người đã vượt qua tất cả, và giờ chỉ còn biết chấp nhận.
– Ừ, hủy thì hủy.
Vân Tịch sững người.
ngươi nói gì?
– Ta nói:
ừ, hủy thì hủy.
– Hắn nhún vai.
– Vân cô nương không nghe rõ sao?
Vân Tịch nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu.
Nàng không thể tin được.
Một người đàn ông, bị từ hôn, lại có thể bình thản đến thế?
không giận?
Không buồn?
Không muốn giữ lại?
– Giận để làm gì?
Buồn để làm gì?
Giữ lại để làm gì?
Nàng không muốn ta, ta có níu kéo cũng vô ích.
Chi bằng chấp nhận, còn hơn làm khổ nhau.
Vân Tịch nhíu mày.
Câu nói của hắn quá lý trí, quá bình thản, khiến nàng cảm thấy khó chịu.
Nàng muốn hắn đau khổ, muốn hắn van xin, muốn hắn tuyệt vọng – để nàng có thể cảm thấy mình đúng, mình xứng đáng, mình không có lỗi.
Nhưng hắn không cho nàng cơ hội đó.
thật sự không sao chứ?
– Nàng hỏi, giọng có chút nghi ngờ.
Tiêu Biệt Ly nhìn nàng, mắt hắn chợt sáng lên một tia gì đó.
Rất nhanh, rất khẽ, nhưng Vân Tịch vẫn kịp nhận ra.
Đó là tia sáng của sự tính toán.
Hắn nhìn xuống đất, rồi lại nhìn lên nàng, mặt lộ vẻ ngập ngừng.
Tay hắn xoa xoa vào nhau, như một người đang rất ngượng ngùng, rất khó nói.
– Có một chuyện.
Nàng không thích cái vẻ ngập ngừng này.
Nó khiến nàng cảm thấy bất an.
– Nói đi.
Hắn ngẩng lên, nhìn nàng với ánh mắt đầy hy vọng.
Đôi mắt ấy, thoáng nhìn thì có vẻ đáng thương, như một con chó ướt mưa đang cầu xin.
Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy một tia sáng khác – tia sáng của một kẻ đang câu cá, đang thả mồi, đang chờ con mồi cắn câu.
– Vân cô nương thấy đấy.
– Hắn chỉ vào căn phòng, chỉ vào thân thể mình.
– Ta bây giờ là phế vật, không thể tu luyện, không thể làm gì.
Sống thì cần ăn, cần uống, cần thuốc thang.
Mà Tiêu gia.
cũng chẳng còn quan tâm đến ta nữa.
Hắn dừng lại, thở dài một tiếng não nề.
Tiếng thở dài ấy vang lên trong căn phòng nhỏ, thảm thương, tội nghiệp.
– Vân gia giàu có, chắc không thiếu chút linh thạch.
Vân cô nương cho ta xin ít?
Coi như.
coi như từ thiện?
Vân Tịch trợn mắt, há hốc mồm.
Nàng chưa bao giờ nghe một câu nói nào như thế này.
Một người đàn ông, bị từ hôn, lại đi xin tiền người đã từ hôn mình?
Trước mặt bao nhiêu người?
ngươi điên rồi sao?
– Nàng thốt lên, giọng đầy kinh ngạc và khinh bỉ.
Tiêu Biệt Ly vẫn giữ vẻ mặt đáng thương đó.
– Điên đâu mà điên.
Tỉnh lắm.
Hắn nhìn ra ngoài cửa, nơi đám đông đã tụ tập từ lúc nào, mặt người nào người nấy đầy vẻ thích thú, mắt sáng rực như được xem kịch hay.
Họ đứng thành vòng tròn quanh căn phòng, thì thầm, xì xào, chỉ trỏ.
– Mọi người đến xem đông nhỉ?
– Hắn cười, nụ cười hiền lành, vô hại.
– Vui thì cười đi, không sao đâu.
Mà Vân cô nương, cô có cho không?
Không cho thì thôi, ta cũng chẳng mất gì.
Chỉ hỏi thử vận may thôi.
Đám đông bật cười.
Những tiếng cười vang lên, khinh miệt, chế giễu, hả hê.
– Hahaha!
Nó xin tiền kìa!
– Trời ơi, mặt dày quá!
– Đại công tử ngày xưa mà thế này sao?
– Phế vật đúng là phế vật, không còn chút liêm sỉ nào!
Những lời nói ấy, những tiếng cười ấy, những ánh mắt ấy – tất cả đều hướng về hắn, tất cả đều chứa đầy sự khinh miệt.
Tiêu Biệt Ly lắng nghe.
Trong lồng ngực hắn, một luồng khí lạ lẫm đang cuộn chảy.
Nó ấm, nó tăm tối, nó mang theo cảm giác của những ánh mắt khinh miệt, những tiếng cười chế giễu, những lời nói miệt thị.
*Tốt.
Hấp thụ.
Mỗi tiếng cười là một ít Ma Khí.
Mỗi ánh mắt là một ít sức mạnh.
Vân Tịch mặt đỏ bừng, không phải vì ngượng, mà vì tức.
Nàng bị một thằng phế vật xin tiền trước mặt bao nhiêu người!
Chuyện này mà đồn ra ngoài, Vân gia mất mặt biết bao!
Danh tiếng của nàng sẽ ra sao?
Nàng móc từ trong túi ra một túi linh thạch, ném mạnh xuống đất.
– Cầm lấy!
coi như tiền ma chay!
Túi linh thạch rơi xuống đất, phát ra tiếng keng nhẹ.
Vài viên linh thạch lăn ra ngoài, lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt chiếu qua ô cửa sổ.
Vân Tịch quay người bỏ đi thẳng, không thèm nhìn lại.
Đám đông tách ra nhường lối, mặt người nào người nấy vẫn còn tươi cười, hả hê.
Tiêu Biệt Ly cúi xuống, nhặt từng viên linh thạch một cách chậm rãi, cẩn thận.
Hắn phủi bụi trên mỗi viên, thổi nhẹ, rồi bỏ vào túi.
Mười lăm viên linh thạch hạ phẩm.
Hắn đứng dậy, bắt gặp ánh mắt của Tiêu Vân từ xa.
Em trai hắn đang đứng ở cuối hành lang, tựa vào cột, tay khoanh trước ngực.
Trên khuôn mặt điển trai ấy, một biểu cảm phức tạp đang hiện ra – vừa khinh thường, vừa nghi ngờ, vừa khó hiểu.
Tiêu Biệt Ly cười với em trai.
Một nụ cười hiền lành, vô hại.
Rồi hắn ôm túi linh thạch, lê bước về phòng.
Trước khi vào, hắn ngoái lại nhìn đám đông vẫn còn đang xì xào.
Trong lồng ngực hắn, luồng Ma Khí đang cuộn chảy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Nó ấm áp, nó mạnh mẽ, nó là thứ duy nhất hắn có thể tin tưởng.
Hắn không biết nó sẽ dẫn hắn đến đâu.
Nhưng hắn biết, từ nay, hắn sẽ không bao giờ là kẻ hy sinh vô điều kiện nữa.
Từ nay, mọi thứ đều phải có giá của nó.
Và ai muốn lấy thứ gì của hắn, phải trả giá xứng đáng.
Tối hôm đó
Tiêu Biệt Ly ngồi trong bóng tối, cuốn Vạn Tượng Luyện Hư Công mở ra trước mặt.
Căn phòng tối om, chỉ có một tia trăng mờ nhạt từ ô cửa sổ hắt vào, soi sáng một vùng nhỏ trên nền đất.
Trong vùng sáng ấy, hàng triệu hạt bụi đang nhảy múa, xoay tròn, như những vũ công vô hình trong vũ điệu của đêm tối.
Hắn đọc từng chữ, từng chữ, cố gắng hiểu thấu đáo.
Hắn gấp sách lại, nhìn ra ngoài trời.
Ngoài kia, trăng lạnh, sao thưa.
Đông viện đã tắt đèn từ lâu.
Mọi người đã ngủ say sau một ngày yến tiệc linh đình.
Chỉ còn lại những ngọn gió đêm vẫn thổi, rít lên qua những khe hở trên mái ngói.
Hắn đưa tay sờ lên ngực, nơi luồng Ma Khí vẫn còn đang dao động.
Hôm nay, hắn đã hấp thụ được không dưới năm trăm đơn vị Ma Khí.
Từ ánh mắt khinh miệt của Vân Tịch, từ tiếng cười chế giễu của đám đông, từ thái độ của Tiêu lão nhị, từ ánh mắt nghi hoặc của Tiêu Vân.
Tất cả đều chảy vào hắn, luyện hóa thành thứ sức mạnh âm thầm.
*Năm trăm đơn vị.
Còn bao lâu nữa để đạt tới một ngàn?
Mười ngàn?
Một trăm ngàn?
Hắn không biết.
Nhưng hắn biết, con đường phía trước đã rõ.
Hắn sẽ tiếp tục đóng vai phế vật đáng thương.
Sẽ tiếp tục để người đời khinh miệt.
Sẽ tiếp tục thu thập từng ánh mắt, từng lời nói, từng tiếng cười – và biến tất cả thành sức mạnh cho riêng mình.
Và một ngày nào đó, khi hắn đứng trên đỉnh cao, tất cả những kẻ từng khinh thường hắn sẽ phải cúi đầu.
Không phải vì hắn tha thứ.
Mà vì hắn sẽ khiến họ phải trả giá.
Hắn nhìn lên trần nhà tối om, nơi những tia trăng lọt qua khe ngói, tạo thành những vệt sáng mờ nhạt.
Trong bóng tối, một nụ cười từ từ nở trên môi hắn.
Nụ cười của một kẻ vừa tìm thấy vũ khí.
Vũ khí để chiến đấu.
Vũ khí để trả thù.
Vũ khí để sống.
*Ngày xưa, ta hy sinh vì gia tộc, vì tình nghĩa, vì những thứ mà ta cho là cao đẹp.
Một căn phòng tồi tàn, những bữa cơm nguội lạnh, và sự khinh miệt của tất cả.
Một nụ cười lạnh lẽo trong bóng tối.
*Từ nay, ta chỉ hy sinh vì một người duy nhất:
bản thân ta.
Từ nay, mọi thứ ta làm đều phải có lợi cho ta.
Từ nay, ta sẽ không bao giờ chịu thiệt vì bất cứ ai nữa.
Hắn nhắm mắt, cảm nhận luồng Ma Khí đang lưu chuyển trong cơ thể.
Nó ấm áp.
Nó mạnh mẽ.
Nó là thứ duy nhất hắn có thể tin tưởng.
Bên ngoài, gió vẫn thổi.
Trăng vẫn lạnh.
Mùa đông vẫn chưa qua.
Nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa mới đã được thắp lên.
Ngọn lửa của lòng ích kỷ.
Của sự tính toán.
Của khát vọng sống – không phải để phục vụ ai, mà để chính mình được tồn tại và vươn lên.
Đêm đó, Tiêu Biệt Ly ngủ một giấc ngon lành nhất trong suốt hai năm qua.
Không mộng mị.
Không ác mộng.
Không những ký ức đau buồn về quá khứ.
Chỉ có bóng tối êm ái, và trong bóng tối ấy, một nụ cười nhẹ trên môi.
Nụ cười của kẻ đã tìm thấy con đường của riêng mình.
Bên ngoài, gió đêm vẫn thổi qua những mái ngói rêu phong, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tròn trong sân.
Cỏ dại vẫn mọc um tùn trên con đường dẫn về Tây viện, ướt đẫm sương đêm.
Và trong căn phòng tồi tàn ấy, một sinh mệnh mới đang âm thầm lớn dậy, như một mầm cây độc mọc lên từ đống đổ nát.
Một ngày mới sắp bắt đầu.
Và với Tiêu Biệt Ly, đó sẽ là một ngày hoàn toàn khác.
Hết chương 1
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập