Đúng chín giờ.
Một chiếc Rolls-Royce đỗ ở bãi đậu xe dưới lầu tòa nhà 18.
Buổi sáng ngày làm việc, người ít, xe cũng ít, Mạnh Hiển Văn hạ cửa sổ hàng ghế sau xuống, lướt mắt nhìn quanh bên ngoài một vòng, không thấy bóng người, anh thu lại ánh nhìn, mở Wechat lên.
Giao diện vẫn đang dừng lại ở một tin nhắn cô gửi trong khung chat từ ba phút trước:
[Em xuống lầu rồi đây /ngoan ngoãn.
jpg]
"Có thấy ai không?"
Mạnh Hiển Văn tắt màn hình, hỏi tài xế ở ghế lái.
Tài xế hơi sửng sốt, lắc lắc đầu:
"Không có ạ.
"Đây đúng là chuyện hiếm thấy.
Trước kia mỗi lần chú ấy cùng tổng giám đốc Mạnh đến đón cô Ninh, cô đều đợi sẵn ở dưới lầu từ sớm, thấy xe là tươi cười rạng rỡ ra đón chào.
Mạnh Hiển Văn
"ừ"
một tiếng, cúi đầu gửi tin nhắn cho Ninh Chân:
[Người đâu rồi]
Một phút trôi qua.
Hai phút trôi qua.
Cô không có lấy nửa điểm phản ứng nào.
Mạnh Hiển Văn cau mày, gọi điện thoại cho cô, nhưng chuông reo mãi vẫn không có người nghe máy.
Ngay khi chút kiên nhẫn ít ỏi của anh đã cạn kiệt, định đẩy cửa xuống xe đi tìm thì tài xế ở ghế lái lên tiếng nhắc nhở:
"Tổng giám đốc Mạnh, cô Ninh đến rồi.
"Anh nhướng mắt, ánh mắt xuyên qua kính chắn gió, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang thong thả bước tới.
Bên ngoài xe.
Ninh Chân không nhanh không chậm tháo tai nghe xuống, tiếp đó chậm rề rề cất hộp tai nghe vào trong túi xách.
Cô đi đến bên cạnh xe, thấy Mạnh Hiển Văn đang ngồi ngay ngắn ở hàng ghế sau, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm mình, liền cúi người xuống:
"Vốn dĩ em đang đợi ở dưới lầu rồi, nhưng đột nhiên nhớ ra hình như chưa khóa cửa, em không yên tâm nên lại đi lên.
"Cô mỉm cười dịu dàng:
"Em có phải là rất hồ đồ không?"
"Hơi đãng trí."
Anh bình thản nói.
".
.."
Nghe thấy lời này, Ninh Chân không hề tức giận chút nào, cô coi như anh đang mắng mình, ý cười trên mặt không thay đổi, kéo cửa xe ra, ngồi yên vị bên cạnh:
"Em muộn vài phút, anh sẽ không để bụng chứ?"
"Có."
Anh lẳng lặng nhìn cô, cũng bật cười.
"Anh ăn sáng chưa?"
"Ừ.
"Dường như việc chờ đợi vài phút thực sự quá thử thách sự kiên nhẫn của anh, anh chỉ đáp một tiếng, thậm chí cũng chẳng thèm hỏi cô đã ăn sáng chưa.
Khi chiếc xe một lần nữa lăn bánh, anh dứt khoát dựa lưng vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần, rõ ràng là một bộ dạng lười nói chuyện với cô.
Ninh Chân hoàn toàn không bận tâm, người tí hon trong lòng đang chống nạnh cười điên cuồng.
Anh càng nhẫn nhịn không phát tác, cô càng có cảm giác thành tựu.
Cô nếm mật nằm gai chẳng phải là vì những thời khắc này sao?
Tiếp đó, đoạn đường từ khu chung cư đến bệnh viện nhà họ Lộ, trong xe im ắng lạ thường, đến cả tài xế cũng cảm thấy kỳ quái, liên tục nhìn vào kính chiếu hậu, nhưng vừa nhìn, lại cảm thấy dường như mình đã đa tâm, hai người ngồi ở hàng ghế sau trông vô cùng hòa hợp.
Cô Ninh đang vui vẻ dùng điện thoại nhắn tin với ai đó, nét mặt rạng rỡ nụ cười.
Tổng giám đốc Mạnh đang nhắm mắt dưỡng thần đột nhiên mở bừng mắt ra, nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, khẽ nhếch khóe môi.
Mạnh Hiển Văn đến bệnh viện với danh nghĩa tái khám.
Lộ Nguyên là bạn nối khố nhiều năm của anh, tối qua mới biết được tình hình thực sự của anh, gấp gáp đến mức thức trắng cả đêm, nửa đêm thức dậy lật xem các tài liệu liên quan, cũng như hồ sơ bệnh án của cụ Mạnh năm xưa.
Ba người vừa gặp mặt liền đi thẳng vào vấn đề chính.
Lộ Nguyên đã sớm sắp xếp ổn thỏa một đội ngũ bác sĩ giàu kinh nghiệm, chờ để kiểm tra tổng quát toàn diện cho Mạnh Hiển Văn, sau đó mới bàn bạc phương án điều trị thích hợp nhất.
"Em không thể vào sao?"
Cửa phòng khám đang mở.
Ninh Chân đi theo phía sau Mạnh Hiển Văn bước vào, cô ló đầu nhìn rõ tình hình bên trong, nhưng lại bị Lộ Nguyên mang nụ cười ấm áp cản lại, anh ta bất đắc dĩ cười nói:
"Chân Chân, anh biết em rất lo lắng cho Hiển Văn, nhưng hãy tin anh, có anh ở đây, sẽ không để cậu ấy xảy ra chuyện gì đâu, được không?"
"Lộ Nguyên, đừng làm cô ấy sợ.
"Mạnh Hiển Văn đi phía trước quay đầu lại, để tiện cho việc kiểm tra, anh tiện tay tháo đồng hồ ra, vô cùng tự nhiên mà đưa cho Ninh Chân, dùng giọng điệu ôn hòa an ủi cô:
"Không sao đâu, hôm nay chỉ tái khám đơn giản thôi, em đợi anh ở bên ngoài là được.
"Ninh Chân nhận lấy chiếc đồng hồ, bên trên vẫn còn vương hơi ấm của anh, cô dường như không tình nguyện lắm mà gật gật đầu:
"Vậy cũng được.
"Lộ Nguyên và Mạnh Hiển Văn bất động thanh sắc trao đổi một ánh mắt với nhau.
Thực ra những mục kiểm tra này, Ninh Chân hoàn toàn có thể ở bên cạnh, nhưng tối qua khi anh ta nhận điện thoại, Hiển Văn đã đặc biệt dặn dò, bất luận là ai đi cùng, đều phải chặn ở bên ngoài.
Mặc dù anh ta thấy khó hiểu, nhưng là bạn bè nhiều năm, anh ta biết Hiển Văn nhất định có lý do riêng, nên đành phải phối hợp.
Hai người đi vào trong.
Lộ Nguyên đưa tay ấn nút, cửa phòng khám tự động đóng lại, cách ly ánh mắt đầy lo âu của Ninh Chân.
"Hiển Văn, bên này.
"Lộ Nguyên dẫn Mạnh Hiển Văn đi vào trong, anh ta quá lo lắng cho sức khỏe của bạn thân, vẻ mặt có chút không chờ đợi được:
"Hôm qua mình đã lục tung tất cả các báo cáo khám sức khỏe khi ông nội Mạnh còn sống lên xem một lượt, cậu đừng lo lắng, kỹ thuật y tế của mấy chục năm trước làm sao so sánh được với hiện tại——"
"Lộ Nguyên.
"Mạnh Hiển Văn dừng bước, bình tĩnh lên tiếng ngắt lời anh ta:
"Hôm nay mình đến đây, không phải để tái khám, muốn nhờ cậu giúp một việc."
"Ý gì đây?"
Lộ Nguyên mang vẻ mặt khó hiểu.
"Cậu biết mình đã chuẩn bị cho dự án này mấy năm trời rồi."
Mạnh Hiển Văn trước nay chưa bao giờ là người thừa kế chỉ biết làm theo khuôn phép, anh có dã tâm, Hằng Hưng do một tay ông nội sáng lập, trong cái thời đại sóng to đãi cát này, anh hy vọng Hằng Hưng có thể bước lên một đỉnh cao mới trong tay mình:
"Hai tháng nữa, mình có thể đợi, mình không muốn nảy sinh thêm rắc rối, cậu hiểu không?"
Lộ Nguyên sững người.
"Bất luận là phương án gì, chắc chắn sẽ tồn tại những rủi ro con người không thể kiểm soát được."
Giọng điệu Mạnh Hiển Văn trầm hoãn:
"Mình không thể nào mạo hiểm vào cái thời điểm mấu chốt này được, cho nên, mình nhờ cậu giúp một tay, giúp mình an ủi ba mẹ mình, Gia Nhiên còn có.
"Anh khựng lại:
"Chân Chân.
Nói với họ là mình đang phối hợp với phương án của cậu."
"Nhưng.
Lộ Nguyên bốn mắt nhìn nhau với anh, nhìn ra được sự nghiêm túc cẩn trọng, cùng sự cầu xin của anh, bọn họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, quen biết hơn hai mươi năm, chẳng khác gì anh em ruột thịt:
"Cậu là người có trí nhớ tốt nhất mà mình từng gặp, bây giờ bị mất trí nhớ, chuyện này rất nghiêm trọng, đừng có đùa nữa có được không!"
"Không nghiêm trọng.
"Ánh mắt Mạnh Hiển Văn vô cùng tĩnh lặng:
"Những thứ mình quên không phải là chuyện gì to tát, không giống với ông nội mình.
"Lộ Nguyên tức đến bật cười, mang vẻ mặt khó tin:
"Quên mất bạn gái của mình, mà không phải chuyện to tát sao?"
Anh ta nói rồi nói, rõ ràng biết hiệu quả cách âm rất tốt, ai cũng không nghe thấy, Ninh Chân đang chờ ngoài hành lang lại càng không thể nghe thấy, nhưng vẫn bất giác hạ thấp giọng xuống.
Mạnh Hiển Văn không đưa ra ý kiến.
Anh nói:
"Được hay không?"
Lộ Nguyên trừng mắt nhìn anh, vài phút sau, đành phải bại trận, vừa là cảnh cáo cũng vừa là nhắc nhở:
"Nhiều nhất là đợi hai tháng, chuyện này không thể thương lượng.
"Mạnh Hiển Văn giãn chân mày, bật cười:
"Không thành vấn đề, còn một chuyện nữa phải nhờ cậu giúp."
"Số việc cậu cần mình giúp trong một ngày, gộp lại bằng cả một năm trời rồi."
Lộ Nguyên thở dài một hơi, chỉ cảm thấy từ tối hôm qua đến giờ, sợ hãi đến mức tim đập chân run, cũng may là anh ta còn đủ trẻ, có thể chống đỡ được:
"Được rồi, nói đi, mình chịu đựng được."
"Thời gian tới mình muốn dọn đến Lan Đình, lỡ có nhức đầu sổ mũi gì, ba mẹ mình chắc chắn sẽ gọi cho cậu, chịu khó một chút.
"Lộ Nguyên càng nghe càng mù mịt:
"Sao mình nghe không hiểu nhỉ, cậu dọn đến Lan Đình?
Vì sao chứ?"
"Cậu cứ coi như mình đang trốn tìm chỗ thanh tĩnh đi.
"Đây cũng là quyết định của Mạnh Hiển Văn sau khi đã suy nghĩ cặn kẽ.
Anh căn bản không hề muốn sống chung với Ninh Chân.
Nhưng lúc đó trên bàn ăn nếu không diễn vở kịch ấy, e rằng cũng chỉ có hai kết quả, hoặc là duy trì hiện trạng không thay đổi, nhưng với thái độ căng thẳng của ba mẹ hiện tại, e rằng dăm bữa nửa tháng lại chạy đến chỗ anh một chuyến, anh thực sự chịu không thấu.
Hoặc là Ninh Chân bị ba mẹ ép đến mức đâm lao phải theo lao, đầu óc nóng lên, dọn dẹp hành lý chuyển đến chỗ ở của anh.
Cân nhắc đi cân nhắc lại, vẫn là Lan Đình thích hợp nhất.
Ở Lan Đình anh có một căn hộ, là hàng xóm trên dưới lầu với Lộ Nguyên, có Lộ Nguyên ở đó, ba mẹ cũng có thể yên tâm.
Ba chữ
"trốn tìm chỗ thanh tĩnh"
vừa thốt ra, Lộ Nguyên liền ngầm hiểu:
"Không vấn đề, khi nào thì dọn?"
"Hôm nay.
Hành lang.
Ninh Chân ngồi trên băng ghế dài, cô ngủ muộn, lúc này rõ ràng là buồn ngủ díp mắt, nhưng lại không ngủ được.
Đương nhiên là cô không ngủ được rồi.
Để phân tán sự căng thẳng, ngón tay cô bận rộn lướt chuyển qua lại giữa các ứng dụng, lúc cô mua sắm linh tinh không biết đã chốt bao nhiêu đơn thì cửa phòng khám cuối cùng cũng mở ra.
Cô cất điện thoại, sải bước tiến lên đón Mạnh Hiển Văn.
Dường như anh đã làm không ít những bước tái khám rườm rà, vẻ mặt hơi tỏ ra bực dọc và mệt mỏi.
"Sao rồi, có sao không anh?"
Cô gấp gáp hỏi.
Đừng có bị làm sao thật nha!
"Không sao."
Anh nói.
Lộ Nguyên đi theo ra ngoài, trong tay cầm một túi hồ sơ, cười giải thích:
"Hôm nay chỉ tái khám thôi, yên tâm đi, tất cả dữ liệu kiểm tra đều được bảo mật, lát nữa anh sẽ thảo luận với đội ngũ y bác sĩ, vạch ra vài phương án, thử từng cái một.
"Ninh Chân kinh ngạc trong tích tắc:
"Thường thì có những phương án nào ạ?"
"Nếu Tây y không được, thì xem thử Đông y."
"Có cả Đông y nữa ạ?"
Lộ Nguyên bật cười, suy nghĩ đến việc cô còn quá trẻ, tuổi đời còn nhỏ, gặp phải loại chuyện này e rằng vừa tủi thân vừa hoang mang, để bầu không khí thoải mái hơn một chút, anh ta nói:
"Chắc là châm cứu, kích thích huyệt đạo, yên tâm đi, không có vấn đề gì lớn đâu.
"Ninh Chân bán tín bán nghi, tưởng tượng đến cảnh tượng đó, trong lòng không nhịn được mà vui sướng.
Thầm nghĩ, nếu thực sự dùng phương án này, đến lúc đó nói gì thì nói cô cũng phải đi cùng, để chụp ảnh!
Mạnh Hiển Văn nhẹ nhàng lướt mắt liếc Lộ Nguyên một cái, ý tứ rất rõ ràng, đừng có đùa nữa, có chút y đức đi.
Lộ Nguyên dời ánh nhìn đi, thầm nghĩ, không biết là đang cứng miệng cái gì nữa, nói những thứ quên đi không quan trọng, thế nào gọi là không quan trọng?
Bị mất trí nhớ rồi mà vẫn không quên bảo vệ cô đấy sao?
Đang đúng giờ ăn cơm.
Ngày thường công việc mà Lộ Nguyên cần xử lý cũng không hề ít hơn Mạnh Hiển Văn, anh ta khéo léo từ chối lời mời ăn trưa của Ninh Chân, đi tiễn họ ra tận bãi đỗ xe rồi mới xoay người đi thang máy tiếp tục lao vào công việc bận rộn.
"Đi thôi."
"Ồ, vậy bây giờ về nhà chính sao anh?"
Mạnh Hiển Văn đưa tay lên xem đồng hồ:
"Không về nữa, phiền phức lắm.
"Anh chuyển hướng câu chuyện, đầy thâm ý hỏi:
"Hôm qua em đã bàn bạc với dì xong chưa?"
Ninh Chân buông cánh tay đang khoác tay anh ra, kéo cửa xe ngồi vào hàng ghế sau, cố tình úp úp mở mở:
"Anh đoán xem.
"Mạnh Hiển Văn lên xe, sau khi ngồi ngay ngắn liền lướt mắt nhìn cô một cái, không lên tiếng.
"Đoán đúng có thưởng, đoán sai bị phạt."
Ninh Chân thừa thắng xông lên, khởi động chế độ máy lặp, lải nhải bên tai anh, thúc giục:
"Đoán mau đoán mau đi!
"Mạnh Hiển Văn rướn người hạ vách ngăn xuống:
"Dì đồng ý rồi à?"
Tuy là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại vô cùng khẳng định.
Tối qua cô không về nhà bố mẹ mà đi đến chỗ bạn, giờ phút này lại đang vô cùng đắc ý.
Hoàn toàn không cần phải thử dò xét, anh biết rõ cô căn bản chưa hề hé răng nhắc đến chuyện này với mẹ.
Nguyên nhân thì anh cũng đoán được.
Cô quả quyết rằng anh sẽ không ở được nhà cô quá vài ngày.
Đã như vậy, anh cũng đỡ phải phí lời.
"Đoán đúng rồi——"Cơ thể Ninh Chân sáp lại gần anh, ánh mắt ngập tràn ý cười:
"Cơ mà, mẹ em cũng dặn dò em nhiều thứ lắm, tóm lại, mẹ nói em đã là một người trưởng thành có thể chịu trách nhiệm với cuộc đời mình rồi, tự em quyết định.
Được rồi, đoán đúng có thưởng, anh mau nhắm mắt lại đi!
"Mạnh Hiển Văn:
"Anh đưa tay ra giữ lấy trán cô, đẩy cô ra xa:
"Em cứ coi như anh đoán sai đi.
"Ninh Chân gạt tay anh ra, khẽ hừ một tiếng.
Không kiềm chế được sự xúc động muốn trợn trắng mắt.
Lẽ nào anh tưởng cô sẽ hôn anh sao, trời còn chưa tối, anh đang mơ mộng hão huyền cái gì thế!
"Vậy đoán sai phải phạt."
Cô đã sớm liệu trước được anh sẽ có cái kiểu phản ứng tự mình đa tình này, lông mày cong cong, ra lệnh:
"Bây giờ anh hãy đăng một dòng trạng thái có liên quan đến em lên vòng bạn bè đi."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập