Chương 22: [Canh một] A a a a a cô sớm muộn gì cũng có một ngày bóp chết anh.

Mặc dù Tiêu Tuyết Trân rất thắc mắc vì sao lại phải ghi chép tài liệu lên tờ khăn giấy, nhưng bà vốn không thích đào sâu tìm hiểu, chủ đề này cứ thế nhẹ nhàng lướt qua.

Hiếm khi bà mới giúp con trai thu dọn hành lý một lần, nên vô cùng tỉ mỉ cẩn thận.

"Sau này con đừng nói những lời đó với Chân Chân nữa.

"Tiêu Tuyết Trân vắt chiếc áo khoác vest của Mạnh Hiển Văn trên tay, nhớ lại cuộc trò chuyện với Ninh Chân vào chiều nay, bà khẽ nhíu mày, chân thành dặn dò:

"Con thử nghĩ xem, con lớn hơn Chân Chân tận sáu tuổi, con bé còn nhỏ tuổi hơn cả em trai con nữa, suốt ngày con cứ lôi mấy cái đạo lý to lớn đó ra nói, hiện tại con bé thích con, nên vui vẻ nghe theo, chứ thời gian dài, ai mà chịu nổi.

"Động tác lau tóc của Mạnh Hiển Văn khựng lại:

"Những lời nào cơ ạ?"

"Suýt thì quên mất, con bị mất trí nhớ.

"Tiêu Tuyết Trân bước lên phía trước, dùng ngón tay chạm vào chiếc bát sứ, canh an thần vẫn còn rất nóng:

"Tóm lại, đừng có bảo con bé phải rèn luyện với chả chịu khổ chịu cực gì nữa.

Những lời đó, mẹ nghe còn thấy phiền, đừng nói là một cô gái trẻ mới hai mươi mấy tuổi đầu.

"Mạnh Hiển Văn trầm mặc một lát, nhẫn nhịn

"vâng"

một tiếng.

Anh không chắc mình có từng nói những lời này hay không, lại càng không chắc Ninh Chân có thêm mắm dặm muối vào hay không.

Nhưng bất luận là trước mặt người nhà, hay là đối ngoại, anh sẽ không phản bác lại cô.

Hôm nay cô đi bái Bồ Tát, tốt nhất Bồ Tát đã nghe thấy lời cầu nguyện của cô, hoặc là cả đời này anh không thể khôi phục lại trí nhớ, hoặc là cô đừng để lộ thêm sơ hở nào nữa, nếu không anh cũng không ngại dạy dỗ cô một chút, làm người thì tối thiểu nhất cũng phải trung thực.

"Không còn sớm nữa.

"Vali hành lý của Mạnh Hiển Văn cũng không có gì nhiều để thu dọn, Tiêu Tuyết Trân cầm chiếc áo khoác vest của anh lên, rời khỏi phòng, trước khi tiện tay đóng cửa lại, bà không ngần ngại dặn dò thêm lần nữa:

"Nghỉ ngơi sớm đi, cẩn thận lát nữa ba con đi dạo tối về mà thấy đèn phòng con vẫn sáng, chắc chắn ông ấy sẽ mắng cho con một trận đó."

"Con biết rồi.

"Sau khi cửa đóng lại, phòng ngủ lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng.

Mạnh Hiển Văn ngồi yên trên chiếc ghế sô pha đơn một hồi lâu, đợi đến khi canh an thần đã nguội ngắt, anh mới bưng lên bước ra khỏi phòng, gõ cửa phòng Gia Nhiên ở ngay sát vách.

Mạnh Gia Nhiên kéo tai nghe xuống, vắt trên cổ, hai tay vẫn đang cầm điện thoại chơi game, hiệu ứng âm thanh lách cách lách cách:

"Anh, có chuyện gì vậy?"

"Cái này cho em.

"Nói rồi, Mạnh Hiển Văn đưa chiếc bát sứ sang cho cậu.

Mạnh Gia Nhiên một lòng hai dạ, rõ ràng là không kịp phòng bị, đợi đến khi hoàn hồn lại, bát canh an thần đó đã nằm gọn trong tay cậu, cậu ngẩn người:

"Anh, cái này là——"Đáp lại cậu là tiếng đóng cửa.

".

"Cùng lúc đó.

Ninh Chân xuống xe trước cổng khu chung cư của Quách Hạ, thông thạo đường đi lối lại mà vòng sang một cổng khác.

Buổi tối có không ít người dọn hàng ra bán, trong không khí bay thoang thoảng những trận hương thơm nức mũi, cô ghé xem từng hàng một, lúc đi vào khu chung cư lần nữa, trên tay đã xách đầy những túi đồ ăn đêm.

Quách Hạ đã đợi ở trong nhà từ sớm.

Cửa vừa mở, cô ấy đã khoa trương dang rộng hai tay ôm chầm lấy Ninh Chân:

"Cục cưng lâu rồi không gặp nha!

"Khóe môi Ninh Chân cong lên, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu buông tha, khẽ hừ một tiếng, cố làm ra vẻ ghét bỏ nói:

"Lâu cái gì mà lâu!

Mới có tám ngày thôi mà!

"Cô và Quách Hạ là bạn học từ hồi cấp hai lên cấp ba.

Lúc đầu hai người chỉ là bạn học bình thường, quan hệ không mấy mặn mà, mãi cho đến lúc điền nguyện vọng thi đại học, họ tình cờ phát hiện ra đối phương cùng thi vào một trường đại học trong nhóm chat của lớp, thế là kết bạn với nhau, nói chuyện ngày đêm không ngớt.

Mùa hè năm đó, họ còn thường xuyên rủ nhau đi dạo quanh khu vực trường Đại học Bắc Thành.

Ăn kem, xem phim, đi hát.

Bốn năm đại học, mặc dù hai người không học cùng một khoa, nhưng dăm bữa nửa tháng lại hẹn gặp nhau, dần dà trở thành những người bạn đặc biệt thân thiết, là bạn thân của nhau.

Họ cũng từng cãi vã, trận cãi vã gay gắt nhất là vào hai năm trước.

Ninh Chân phát hiện ra Quách Hạ đang yêu đương, ban đầu cô còn đặc biệt vui mừng thay cho bạn thân, cho đến khi cô phát hiện ra thời gian của Quách Hạ không còn thuộc về cô nữa, cô không chịu nổi, đâm ra nhìn bạn trai của Quách Hạ càng lúc càng ngứa mắt, càng lúc càng ghét.

Chỉ cần Quách Hạ cãi nhau với bạn trai, cô liền ở bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa, chia tay, nhất định phải chia tay, không chia tay thì giữ lại ăn tết sao?

Mỗi lần như vậy cô đều nói bằng những cảm xúc thật lòng, Quách Hạ cũng nước mắt ngắn nước mắt dài bảo ừ, tớ nhất định sẽ chia tay, kết quả hôm sau, cô ấy lại làm hòa với gã đàn ông đó.

Ninh Chân có cảm giác mình bị trêu đùa, tức giận đến mức âm thầm rơi nước mắt ở nhà, nói chuyện với Quách Hạ cũng mỉa mai xóc óc, vì một chuyện nhỏ không thể nhỏ hơn mà cãi nhau long trời lở đất, suýt chút nữa thì xóa kết bạn tuyệt giao luôn rồi.

Vẫn là Quách Hạ trước sau như một bao dung cô.

Nhưng dường như chỉ sau một đêm cô cũng đã hiểu ra, hóa ra lúc đó, tình bạn phải xếp sau tình yêu.

"Mình cảm thấy phải hơn thế chứ?"

Quách Hạ thân thân thiết thiết kéo cô vào nhà, lục lọi trong tủ giày tìm một đôi dép lê:

"Mau vào đi, mình rửa nho mà cậu thích ăn rồi."

"Cầm lấy này.

"Ninh Chân đưa hết cả đống túi đồ ăn cho cô ấy, ngồi lên ghế thay giày chuẩn bị thay giày, lơ đãng liếc mắt sang bên cạnh.

Chuyến này cô đi quả là không uổng công.

Nghĩ đến đây, cô vội vàng mở khóa điện thoại, ghi chú lại trong phần ghi chú:

[Dép lê đôi]

"Sao thế?"

Quách Hạ quay trở lại hành lang, thấy Ninh Chân đang ngồi xổm một bên nghiên cứu kệ để giày nhà mình:

"Cậu không sợ bị đau bụng đi ngoài sao?"

".

"Ninh Chân vẻ mặt thản nhiên đứng dậy, đi vào trong nhà, đưa mắt nhìn quanh một vòng.

Quách Hạ và bạn trai thuê một căn hộ hai phòng ngủ, căn nhà rộng hơn sáu mươi mét vuông tràn ngập hơi thở của một người khác, mặc dù tạm thời bị đuổi ra ngoài, nhưng người không có mặt, hồn vẫn còn đây.

Đầu Quách Hạ đầy rẫy những dấu chấm hỏi.

Cô đi theo sau Ninh Chân, nhìn cô ấy tỏ vẻ nghiêm trọng đi vòng quanh, chốc thì đứng đực ra trước tủ lạnh nhìn chằm chằm vào bức ảnh đính trên tủ lạnh, chốc thì ngồi trước bàn ăn, hai tay chống cằm, mang vẻ mặt dường như coi chết như không mà nhìn chằm chằm vào hai chiếc cốc sứ đáng yêu.

"Chân Chân, cậu làm sao thế, cậu đừng có như vậy.

.."

Quách Hạ lo lắng nói:

"Trong lòng mình cứ thấy rờn rợn ấy."

"Mình có thể vào phòng ngủ của cậu xem thử không?"

Ninh Chân quay đầu hỏi.

Quách Hạ không hiểu mô tê gì, vội vàng làm ra tư thế công chúa xin mời:

"Cứ tự nhiên đi, nhà mình cũng như nhà cậu mà.

"Ninh Chân cũng chẳng khách sáo với cô ấy, nhấc chân bước vào trong.

Quách Hạ và bạn trai đã sống chung với nhau gần nửa năm, cũng là sau nửa năm, Ninh Chân mới lại đến căn nhà Quách Hạ thuê này một lần nữa, nửa năm trước, cô là khách quen, năm nay đánh giá lại căn nhà này, thoạt nhìn thì không có gì khác biệt so với hồi Quách Hạ sống một mình, nhưng nhìn kỹ lại, thực ra nó đã có những thay đổi nghiêng trời lệch đất.

"Ủa, đây là con thỏ bông mình tặng cậu sao?"

Ninh Chân cầm con thỏ được đặt bên gối lên, quay đầu hỏi Quách Hạ:

"Phải không vậy?"

Quách Hạ mỉm cười gật đầu:

"Đúng rồi, quà sinh nhật năm mười chín tuổi của mình, không đúng, rốt cuộc hôm nay cậu bị làm sao vậy, cứ kỳ kỳ quái quái, "

cô ấy ngẫm nghĩ, chợt nảy ra một phán đoán, dò hỏi:

"Cậu và tổng giám đốc Mạnh cãi nhau rồi à?"

"Đừng nhắc đến anh ta, nhắc đến anh ta là mình lại thấy đau đầu.

"Ninh Chân âm thầm ghi nhớ cách bày trí trong phòng ngủ chính xong, một giây cũng không ở lại thêm, kéo Quách Hạ ra phòng khách.

Hai người ngồi khoanh chân trước bàn trà, đeo găng tay nilon vào ăn uống, thuận tiện chia sẻ với Quách Hạ những bức ảnh và video mà cô chụp ở Nam Thành.

Quách Hạ vừa xem, vừa chửi đổng:

"Sao mình lại không biết phòng khách sạn lại lớn đến thế cơ chứ!

Bọn người có tiền này!

"Ninh Chân cười ha hả:

"Phòng tổng thống đấy, lần sau mình đi Nam Thành, cũng sẽ ở phòng này.

"Hai người nhàn nhã ăn đồ ăn đêm, trò chuyện rôm rả.

Lúc Quách Hạ đang tiếp tục chiêm ngưỡng cuộc sống của những kẻ có tiền đáng chết thì điện thoại bất ngờ rung lên, trên màn hình hiện lên cuộc gọi của Mạnh Hiển Văn, cô ấy sợ hãi đẩy điện thoại sang cho Ninh Chân:

"Ông xã cậu gọi kìa.

"Ninh Chân rút tờ khăn giấy lau sạch ngón tay, nhổ mẩu xương gà ra, sau khi làm đủ các công tác chuẩn bị xong xuôi, mới nghe máy:

"A lô."

"Em đang ở đâu thế?"

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói bình tĩnh của Mạnh Hiển Văn.

"Em không về nhà, bảo chú Lưu lái xe chở đồ đến nhà bố mẹ em rồi."

Ninh Chân tranh thủ uống ngụm nước, nghiêm trang báo cáo hành tung của mình, cô không ngốc, chú Lưu về nhà họ Mạnh có thể cũng sẽ nói chuyện này:

"Em đến nhà Quách Hạ—— bạn của em, anh đã gặp mấy lần rồi đó, cậu ấy cãi nhau với bạn trai, tâm trạng không tốt, em ở bên cạnh an ủi cậu ấy.

"Quách Hạ ngơ ngác vài giây.

Nhận được ánh mắt ra hiệu của Ninh Chân, cô ấy lập tức sụt sịt mũi, bắt đầu nức nở, lấy tiếng khóc nức nở nghẹn ngào làm nhạc nền.

Cô ấy còn định nhân tiện bồi thêm vài câu thoại, vừa mở miệng ra, chữ

"tên khốn nạn"

còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì Ninh Chân đã cầm một quả cà chua bi nhét vào miệng cô ấy, trực tiếp bịt miệng bằng phương pháp thủ công.

Mạnh Hiển Văn dường như cũng không quan tâm đến chuyện này.

Đương nhiên anh cũng chẳng quen thuộc với cái tên Quách Hạ này, anh hững hờ đáp một tiếng:

"Có cần anh sắp xếp tài xế đến đưa em về nhà không?"

"Không cần đâu."

Ninh Chân khẽ cười:

"Anh sẽ gọi điện thoại cho em sao?"

"Trước đây anh không gọi sao?"

"Nếu em nói anh không gọi, vậy anh có thay đổi không?"

Cô hỏi ngược lại:

"Nếu em nói anh có gọi, vậy anh có tiếp tục duy trì thói quen tốt này không?"

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, anh bật cười nhạt:

"Được rồi, anh không hỏi nữa.

"Ninh Chân đưa một tay lên bụm miệng, sợ mình sẽ vì quá đắc ý mà bật cười thành tiếng.

Trời mới biết cô nhịn cực khổ đến mức nào.

"Được rồi, anh không muốn nói chuyện với em sao?"

Cô tỏ vẻ vui sướng, hiếm khi lại có chút hứng thú trò chuyện điện thoại với Mạnh Hiển Văn:

"Trước đây tối nào cũng có em ở bên cạnh, bây giờ không thấy em nên anh không quen đúng không?"

Quách Hạ nghe thấy những lời này, cả người chấn động.

Đây là những lời mà cô ấy có thể nghe sao?

Đầu dây bên kia, Mạnh Hiển Văn cũng rơi vào trầm mặc, vài giây sau, anh đầy hứng thú mà lên tiếng hỏi:

"Chẳng phải, em chắc chắn là bạn em đang cãi nhau với bạn trai sao?"

Sắc mặt Ninh Chân khẽ biến.

Anh đây là đang mỉa mai cô, vào cái lúc bạn mình đang khóc rống lên mà cô lại dám cười vui vẻ như vậy.

A a a a a cô sớm muộn gì cũng có một ngày bóp chết anh.

Mạnh Hiển Văn chỉ điểm tới đó rồi thôi.

Chỉ là, trước khi cúp điện thoại, anh vẫn mang theo ý quan tâm không rõ là thật hay giả mà dặn dò:

"Mấy ngày nay em cũng vất vả rồi, đừng ở lại quá muộn, về nhà sớm đi.

"Ninh Chân mặt lạnh tanh kết thúc cuộc gọi.

Mạnh Hiển Văn cất điện thoại, đi xuống lầu.

Màn đêm buông xuống, tòa nhà tổ nằm cách xa chốn huyên náo ồn ào trở nên vô cùng tĩnh mịch khi đêm về, tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ quả lắc treo trên tường.

Anh dừng bước trước cửa phòng dành cho khách ở tầng một, kể từ khi hai vị trưởng bối trong nhà lần lượt qua đời, số người đến thăm hỏi cũng ít đi, gần như không có ai ngủ lại qua đêm, ngoại trừ một người, Ninh Chân.

Kẹt——

Cánh cửa phòng đang khép hờ dường như bị một cơn gió thổi tung ra.

Mạnh Hiển Văn chậm rãi bước vào.

Diện tích phòng khách ở tầng một nhỏ hơn gần một nửa so với phòng ngủ ở tầng hai và tầng ba.

Vừa bước vào, cách bài trí bên trong đã hiện rõ mồn một.

Anh bình tĩnh lướt mắt một vòng, lúc định xoay người bước ra ngoài, tầm mắt lại quét qua chiếc tủ đứng, chợt khựng lại.

Trên chiếc tủ đứng có một chai sữa bò.

Dưới đáy chai thủy tinh có lót một tờ khăn giấy, đã bị những giọt nước li ti trên thân chai thấm ướt một góc.

Mượn ánh sáng từ dãy hành lang hắt vào, Mạnh Hiển Văn nhìn rõ những dòng chữ trên mặt giấy:

[Ngủ sớm đi nhé Ov O]

Anh lơ đãng nhìn một lúc, rồi bất chợt mỉm cười.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập