Mặt trời vừa lên khỏi rặng tre, ánh nắng vàng óng trải dài trên những mái ngói đỏ tươi của thị trấn Thanh Khê.
Trong lữ điếm
"Lai Phượng"
, bốn người Hoa Sơn đang túm tụm bên chiếc bàn tròn, trước mặt là mấy tách trà nguội lạnh từ bao giờ.
"Sư đệ, đêm qua đệ thức suốt đêm à?"
Lý Tiểu Ngưu nhìn quầng thâm dưới mắt Thanh Hoà, lo lắng hỏi.
Thanh Hoà gật đầu, đẩy một xấp giấy về phía ba người.
Trên đó là những nét chữ nắn nót, tỉ mỉ, vẽ thành từng sơ đồ, từng mũi tên chỉ dẫn.
"Đây là kế hoạch đối phó với tên Nguyễn Hữu Lợi."
Thanh Hoà chỉ vào những dòng chữ.
"Ta đã tìm hiểu kỹ về hắn qua mấy người bán hàng rong và mấy chú tiểu ở chợ.
Tên này có ba thói hư tật xấu chính:
thứ nhất, thích rượu ngon;
thứ hai, mê cờ bạc;
thứ ba, ham đồ cổ.
Đặc biệt, hắn rất tự phụ về tài đánh cờ của mình, thường thách đấu với bất kỳ ai dám nhận lời.
"Thạch Đại Tráng gãi đầu:
"Nhưng sư đệ, chúng ta có ai biết đánh cờ đâu?
Ta chỉ biết đánh nhau thôi.
"Thanh Hoà cười bí hiểm:
"Đại Tráng sư huynh không biết, nhưng ta biết.
"Ba người nhìn nhau, rồi lại nhìn Thanh Hoà.
Từ trước đến nay, họ đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ lạ từ cậu bé này, nên chuyện biết đánh cờ cũng chẳng có gì ngạc nhiên.
"Kế hoạch cụ thể thế nào, sư đệ?"
Triệu Tam Cẩu hỏi.
Thanh Hoà trải tờ giấy lớn nhất ra, bắt đầu giải thích:
"Một:
Tạo thanh thế.
Hôm nay, Tiểu Ngưu sư huynh và Tam Cẩu sư huynh sẽ đi khắp thị trấn, tung tin rằng có một kỳ thủ cao tay từ Hoa Sơn xuống núi, muốn tìm người tỉ thí.
Nhớ là phải nói thật huyền bí, càng thần bí càng tốt.
Tin này chắc chắn sẽ đến tai Nguyễn Hữu Lợi.
"Lý Tiểu Ngưu gật gù:
"Hiểu rồi!
Cứ để ta lo."
"Hai:
Dụ địch.
Khi hắn tìm đến, ta sẽ không gặp ngay.
Cứ bảo là kỳ thủ đang bế quan, chỉ tiếp những người thực sự có thành ý.
Hắn càng tò mò, càng muốn gặp."
"Ba:
Tỉ thí.
Ta sẽ đấu cờ với hắn.
Mỗi ván cược năm mươi lượng.
Ta sẽ thua vài ván đầu để hắn chủ quan, rồi thắng liên tiếp những ván sau.
Đến lúc đó, hắn sẽ cay cú mà đặt cược lớn hơn.
"Thạch Đại Tráng lo lắng:
"Nhưng sư đệ, đệ có chắc là thắng không?
Lỡ thua thật thì sao?"
Thanh Hoà cười tự tin:
"Sư huynh yên tâm.
Cờ tướng, ta đã chơi từ.
ừm.
rất lâu rồi.
Tên công tử đó dù có tài đến đâu, cũng chỉ là hạng nghiệp dư.
Ta có thể điều khiển ván cờ theo ý muốn."
"Bốn:
Ép giao ước.
Khi hắn thua đủ, ta sẽ đề nghị một ván cuối, cược bằng.
con gái ông Trần.
Nếu hắn thắng, chúng ta sẽ không can thiệp vào chuyện hắn lấy cô ấy.
Nếu hắn thua, hắn phải viết giấy cam kết từ bỏ vĩnh viễn và không được quấy rối gia đình ông Trần nữa.
"Ba người nghe xong, im lặng hồi lâu.
Cuối cùng, Triệu Tam Cẩu lên tiếng:
"Kế này hay thật, nhưng liệu hắn có chịu cược không?
Và nếu hắn thua mà nuốt lời thì sao?
Hắn là con quan, chúng ta làm gì được?"
Thanh Hoà mỉm cười đầy ẩn ý:
"Sư huynh hỏi rất hay.
Chính vì thế, chúng ta cần có 'khán giả'.
Trận đấu sẽ được tổ chức công khai ở tửu lầu lớn nhất thị trấn, mời tất cả mọi người đến xem.
Có dân chúng chứng kiến, có các vị thương gia có uy tín làm nhân chứng, hắn dám nuốt lời sao?
Dù là con quan, hắn cũng không dám làm mất mặt cha mình trước công chúng."
"Và nếu hắn vẫn liều?"
Thạch Đại Tráng hỏi.
"Thì chúng ta có nắm đấm."
Thanh Hoà nhìn ba người, ánh mắt kiên định.
"Nhưng đó là biện pháp cuối cùng.
Ta tin, với kế hoạch này, chúng ta sẽ thành công.
"—
Tin tức về kỳ thủ Hoa Sơn lan truyền như gió.
Chỉ trong vòng nửa ngày, khắp thị trấn Thanh Khê đều bàn tán xôn xao.
Có người nói đó là một cao nhân tuổi đã ngoại thất tuần, có người bảo là một đạo sĩ trẻ tuổi nhưng kỳ nghệ siêu phàm.
Sự thật thì không ai biết, càng tạo thêm vẻ huyền bí.
Đến chiều, đúng như dự đoán, một tên sai vặt của phủ Tri phủ tìm đến lữ điếm, mang theo thiếp mời của Nguyễn Hữu Lợi, mời kỳ thủ Hoa Sơn đến phủ tỉ thí.
Thanh Hoà sai Lý Tiểu Ngưu ra tiếp, nói rằng sư phụ đang bế quan luyện tập, không thể gặp riêng, nếu muốn tỉ thí thì hãy đến tửu lầu Vọng Giang Lâu vào giờ Tý ba ngày sau, nơi sẽ tổ chức công khai cho mọi người cùng xem.
Tên sai vặt lui về, mang theo câu trả lời.
Nguyễn Hữu Lợi nghe xong, cười khẩy:
"Kẻ đó chắc sợ ta nên mới tổ chức công khai để có người chứng kiến, phòng ta ăn gian đây mà.
Được, ta chiều!
Bảo với hắn, ta sẽ đến đúng giờ.
Và nhớ, chuẩn bị tiền cược cho đủ!
Tửu lầu chật kín người.
Không chỉ dân chúng trong thị trấn, mà còn có các thương gia giàu có, các vị chức sắc trong vùng, thậm chí có cả mấy vị quan nhỏ từ phủ lân cận cũng tới xem.
Họ ngồi chật các bàn, chen nhau đứng dọc hành lang, ai nấy đều háo hức chờ đợi trận tỉ thí kỳ lạ này.
Ở giữa sảnh chính, một chiếc bàn gỗ lim được kê trang trọng, trên đó bày bàn cờ tướng bằng ngà voi tinh xảo.
Hai bên bàn là hai chiếc ghế bọc gấm, dành cho hai kỳ thủ.
Nguyễn Hữu Lợi đến sớm, ăn mặc bảnh bao, mặt đầy vẻ tự mãn.
Hắn ngồi xuống ghế, nhìn quanh với ánh mắt khiêu khích.
Đám tùy tùng đứng chật phía sau, tay cầm gậy gộc, sẵn sàng hù dọa bất kỳ ai dám cản đường công tử.
Giờ Tý điểm, mọi người đều hướng mắt về phía cầu thang.
Một bóng người nhỏ bé xuất hiện, bước từng bước chậm rãi nhưng đầy uy nghi.
Đó là Thanh Hoà, mặc một bộ đạo bào màu xám được may lại từ mấy mảnh vải cũ nhưng trông vẫn trang nghiêm.
Sau lưng hắn là ba sư huynh, Thạch Đại Tráng mặt căng cứng, Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu thì cố giữ vẻ mặt lạnh lùng.
Cả tửu lầu ồ lên.
Kỳ thủ Hoa Sơn lại là một đứa trẻ?
Nguyễn Hữu Lợi bật cười ha hả, chỉ tay vào Thanh Hoà:
"Các ngươi đùa ta à?
Đây là kỳ thủ cao tay?
Một thằng nhóc còn chưa hết mùi sữa?"
Thanh Hoà không nói gì, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống ghế đối diện, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào Nguyễn Hữu Lợi.
Hắn cất giọng, âm thanh non nớt nhưng vang vọng khắp sảnh đường:
"Nguyễn công tử, đánh cờ không phân biệt già trẻ, lớn bé.
Chỉ phân biệt cao thấp.
Nếu công tử đã tự tin như vậy, sao lại ngại tỉ thí với một đứa trẻ?"
Nguyễn Hữu Lợi tức nghẹn, đập bàn:
"Được!
Nói đi, cược bao nhiêu?"
"Mỗi ván năm mươi lượng."
Thanh Hoà thản nhiên đáp.
"Chúng ta đánh năm ván.
Nếu công tử thắng, tôi trả năm mươi lượng mỗi ván.
Nếu tôi thắng, công tử trả tôi năm mươi lượng mỗi ván."
"Cược ít thế?"
Nguyễn Hữu Lợi cười khẩy.
"Đánh năm ván, mỗi ván một trăm lượng!
Dám không?"
Thanh Hoà mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ:
"Con cá cắn câu rồi."
Hắn gật đầu:
"Được, theo lời công tử.
"Ván đầu tiên bắt đầu.
Nguyễn Hữu Lợi ra quân rất nhanh, thế công ào ạt như vũ bão.
Thanh Hoà thủ thế chậm rãi, tỏ ra lúng túng.
Chỉ sau nửa giờ, quân của hắn đã bị dồn vào thế bí, cuối cùng thua cuộc.
Nguyễn Hữu Lợi cười lớn:
"Ha ha!
Kỳ thủ Hoa Sơn chỉ có thế thôi sao?
Trả tiền đây!
"Thanh Hoà sai Lý Tiểu Ngưu mang một trăm lượng bạc đến, vẻ mặt vẫn bình thản:
"Công tử cao tay, tôi xin bái phục.
Mời công tử tiếp ván hai.
"Ván hai, ván ba, ván bốn diễn ra tương tự.
Nguyễn Hữu Lợi thắng liền ba ván, thu về bốn trăm lượng bạc.
Hắn cười đến nỗi không ngậm được miệng, đắc ý nhìn quanh:
"Các vị thấy chưa?
Kỳ thủ Hoa Sơn chỉ là hư danh!
Đánh với ta còn non lắm!
"Đám đông xôn xao.
Nhiều người bắt đầu thất vọng, tưởng được xem cao thủ, ai ngờ chỉ là trẻ con bị lừa.
Nhưng Thanh Hoà vẫn thản nhiên, hắn ngước nhìn Nguyễn Hữu Lợi, giọng nhẹ nhàng:
"Công tử, còn ván cuối.
Công tử có muốn đánh không?"
"Đánh chứ sao không!
Ván cuối cũng một trăm lượng!
Đánh nhanh để ta còn về!"
"Khoan đã."
Thanh Hoà giơ tay.
"Ván cuối, tôi muốn cược lớn hơn.
"Nguyễn Hữu Lợi ngừng cười, nhíu mày:
"Cược lớn hơn?
Cược bao nhiêu?"
"Không phải tiền."
Thanh Hoà nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Tôi nghe nói, công tử đang để ý đến con gái ông Trần chủ tiệm tơ lụa.
Ván cuối này, nếu công tử thắng, chúng tôi sẽ không can thiệp vào chuyện của công tử với cô ấy nữa.
Nhưng nếu công tử thua, công tử phải viết giấy cam kết từ bỏ vĩnh viễn, không được quấy rối gia đình họ.
"Cả tửu lầu im phăng phắc.
Nguyễn Hữu Lợi sững người, rồi bật cười:
"Thì ra các ngươi vì chuyện đó mà đến.
Được, ta chấp nhận!
Dù sao cũng chỉ là một cô gái nhà quê, có thua cũng chẳng mất gì.
Mà các ngươi nghĩ ta thua được sao?
Bốn ván vừa rồi chưa đủ chứng tỏ sao?"
"Vậy công tử đồng ý?"
"Đồng ý!
"Thanh Hoà gật đầu, ra hiệu cho Triệu Tam Cẩu.
Triệu Tam Cẩu bước ra, tay cầm một xâp giấy và bút mực, đặt lên bàn.
"Mời các vị có mặt ở đây làm chứng, "
hắn nói lớn.
"Nếu Nguyễn công tử thua, sẽ lập tức viết cam kết tại chỗ.
"Đám đông ồ lên hưởng ứng.
Nguyễn Hữu Lợi cười khẩy, vẫy tay:
"Nhanh lên, đánh đi!
"Ván cờ cuối cùng bắt đầu.
Lần này, Thanh Hoà không còn giả vờ nữa.
Hắn ra quân chậm rãi, nhưng mỗi nước đi đều chính xác, sắc sảo.
Nguyễn Hữu Lợi đánh được vài nước thì bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.
Thế trận của hắn bị phong tỏa từng bước, quân của hắn bị ăn dần, ăn mòn.
Mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán Nguyễn Hữu Lợi.
Hắn cố gắng phản công, nhưng mỗi đợt tấn công đều bị Thanh Hoà hóa giải một cách nhẹ nhàng, thậm chí còn phản đòn khiến hắn mất thêm quân.
Đến nước thứ năm mươi, Thanh Hoà đưa xe lên, chiếu tướng.
Nguyễn Hữu Lợi kéo tướng sang trái, Thanh Hoà đưa pháo sang phải, lại chiếu.
Kéo tướng lên, mã nhảy vào, chiếu lần nữa.
Kéo tướng xuống, tốt tiến lên, chiếu tướng lần cuối.
"Chiếu bí."
Thanh Hoà thản nhiên nói, tay chỉ vào bàn cờ.
Cả tửu lầu vỡ òa trong tiếng vỗ tay, tiếng reo hò.
Nguyễn Hữu Lợi ngồi như trời trồng, mặt tái mét, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Hắn không thể tin nổi, mình vừa thua một đứa trẻ?
Một đứa trẻ mà bốn ván trước hắn đã thắng dễ dàng?"
Công tử, "
Thanh Hoà lên tiếng, phá tan sự im lặng.
"Xin mời viết cam kết.
"Nguyễn Hữu Lợi run run cầm bút, nhưng rồi hắn bỗng ném bút xuống bàn, đứng phắt dậy:
"Các ngươi lừa ta!
Thằng nhỏ này chắc chắn đã ăn gian!
Bốn ván trước thua, ván này lại thắng?
Không thể nào!
Nhiều người bắt đầu la ó.
Thạch Đại Tráng bước lên, nắm chặt tay:
"Ngươi nói ai ăn gian?"
Thanh Hoà giơ tay ngăn Thạch Đại Tráng lại, bình thản nhìn Nguyễn Hữu Lợi:
"Công tử, ở đây có hàng trăm người chứng kiến.
Tôi đi nước nào, công tử đi nước nào, mọi người đều thấy rõ.
Công tử bảo tôi ăn gian, vậy xin hỏi, tôi ăn gian bằng cách nào?
Giấu quân trong tay áo à?"
Một vài người cười khúc khích.
Nguyễn Hữu Lợi đỏ mặt, nhưng vẫn cố chấp:
"Ta không tin!
Các ngươi chắc chắn đã dùng yêu thuật gì đó!
"Thanh Hoà thở dài:
"Công tử, thua thì thua, sao lại không dám nhận?
Đường đường là công tử quan phủ, lại sợ thua một đứa trẻ sao?
Nếu công tử không giữ lời, sau này ai còn tin tưởng lời nói của công tử nữa?
Mà không chỉ công tử, ngay cả cha công tử, Tri phủ đại nhân, cũng bị mang tiếng là nuôi dạy con không nên người.
"Đám đông lại ồ lên, lần này là những lời xì xào không mấy thiện cảm với Nguyễn Hữu Lợi.
Một vị thương gia lớn tuổi, có vẻ rất có uy tín trong vùng, đứng dậy nói:
"Nguyễn công tử, lão hủ làm chứng, ván cờ này hoàn toàn công bằng.
Công tử đã thua, xin hãy giữ lời.
Nếu không, sau này ai dám làm ăn với nhà họ Nguyễn nữa?"
Nguyễn Hữu Lợi cắn răng, mặt lúc trắng lúc đỏ.
Cuối cùng, hắn cầm bút lên, run run viết mấy dòng cam kết, rồi ném về phía Thanh Hoà.
"Cầm lấy!
Nhưng nhớ mặt ta!"
Hắn nghiến răng, quay lưng bỏ đi cùng đám tùy tùng, bỏ lại sau lưng những tràng vỗ tay và tiếng cười của đám đông.
Khi Nguyễn Hữu Lợi đã khuất, mọi người vây quanh bốn người Hoa Sơn, trầm trồ khen ngợi.
Ông Trần từ trong đám đông bước ra, hai hàng nước mắt lăn dài, quỳ xuống lạy tạ:
"Các ân nhân!
Các người đã cứu con gái tôi!
Tôi không biết lấy gì đền đáp!
"Thanh Hoà đỡ ông dậy, mỉm cười:
"Ông Trần, chúng tôi không cần đền đáp.
Chỉ mong từ nay gia đình ông được yên ổn, làm ăn phát đạt.
"Đêm đó, cả thị trấn Thanh Khê như mở hội.
Người ta kéo nhau đến tửu lầu, mời bốn người Hoa Sơn uống rượu, ăn mừng.
Thạch Đại Tráng uống say mèm, ôm lấy Thanh Hoà mà nói:
"Sư đệ.
huynh phục đệ rồi.
sau này đệ bảo gì.
huynh làm nấy!
"Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu cũng phấn khích không kém, nhưng vẫn còn giữ được chút tỉnh táo.
Họ nhìn Thanh Hoà với ánh mắt kính phục chưa từng có.
Thanh Hoà ngồi đó, nhìn ba sư huynh, nhìn đám đông hân hoan, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả.
Hắn nhớ lại ba trăm năm trước, khi Hoa Sơn huy hoàng, những bữa yến tiệc cũng tưng bừng như thế.
Nhưng lần này, niềm vui có một ý nghĩa khác:
họ không chỉ vì danh vọng, mà vì đã làm được một việc có ích cho đời.
"Đây mới là khởi đầu, "
hắn thầm nghĩ.
"Còn nhiều việc phải làm, nhiều người cần giúp đỡ.
Và ba sư huynh này, tuy ngốc nghếch, nhưng sẽ là những người đồng hành đáng tin cậy nhất.
"Ánh trăng vằng vặc soi sáng khung cửa sổ, gió đêm mát rượi thổi vào, mang theo hương lúa từ cánh đồng xa.
Một ngày dài đầy biến động đã kết thúc, nhưng những ngày tiếp theo chắc chắn sẽ còn nhiều điều thú vị hơn nữa.
—
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Chương này có lẽ là một trong những chương tôi thích nhất khi viết.
Không phải vì màn tỉ thí cờ tướng gay cấn, mà vì sự trưởng thành của ba sư huynh.
Họ bắt đầu hiểu rằng, hành hiệp trượng nghĩa không chỉ là đánh nhau, mà còn là dùng trí tuệ, là phối hợp nhịp nhàng, là tin tưởng tuyệt đối vào nhau.
*Thanh Hoà cũng dần nhận ra, dù hắn có tài giỏi đến đâu, nếu không có những người đồng hành tin cậy, cũng khó lòng làm nên chuyện lớn.
Ba con người ngốc nghếch ấy, chính là món quà quý giá nhất mà số phận ban tặng cho hắn ở kiếp này.
*Còn về Nguyễn Hữu Lợi, liệu hắn có thực sự buông tay?
Một kẻ ngang ngược, tự phụ như hắn, làm sao dễ dàng chấp nhận thất bại?
Câu trả lời sẽ có ở những chương sau, khi Tứ Đại Hiệp Hoa Sơn đối mặt với những thử thách lớn hơn, những kẻ thù nguy hiểm hơn.
*Hẹn gặp lại các bạn!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập