*Dược Tiên cổ mộ, lối vào chính.
—
Máu.
Máu loang khắp nền đá.
Máu bắn lên vách động.
Máu nhỏ giọt từ trần hang.
Tiếng la hét, tiếng chửi rủa, tiếng binh khí va chạm, tiếng xương gãy, tiếng thét cuối cùng trước khi chết – tất cả hòa vào nhau thành một bản giao hưởng địa ngục.
Cửa động vốn rộng, nhưng với hàng trăm con người chen nhau vào, nó trở nên chật chội như một cái bẫy.
Người ngã, người xô, người dẫm lên nhau.
Một tán tu trẻ tuổi vừa ngã xuống, chưa kịp đứng dậy, đã bị hàng chục bàn chân giẫm lên người.
Hắn gào thét, vẫy vùng, nhưng không ai dừng lại.
Mọi người chỉ muốn tiến về phía trước.
Tiến vào trong.
Tiến đến bảo vật.
Khi đám đông đi qua, thân thể hắn đã không còn nguyên vẹn.
Bên cạnh, một lão già chừng năm mươi bị đẩy ngã, đầu đập vào vách đá.
Máu từ trán chảy xuống, che khuất một bên mắt.
Lão cố bò dậy, nhưng một bàn chân khác giẫm lên tay lão.
Tiếng xương gãy khô khốc vang lên, lão hét thảm thiết rồi ngất đi.
Đám đông tiếp tục dẫm lên người lão.
Sống?
Chết?
Không ai quan tâm.
Chỉ cần tiến lên.
Giữa cảnh hỗn loạn ấy, một khoảng trống bỗng nhiên xuất hiện.
Không phải tự nhiên.
Là do một nhóm người tạo ra.
Cửu Phái Nhất Bang.
Họ bước đi giữa đám đông như những vị thần.
Thiếu Lâm tăng nhân đi đầu, thiền trượng gõ đất từng nhịp, mỗi nhịp là một luồng kình lực đẩy những kẻ cản đường văng ra.
Võ Đang đạo sĩ theo sau, kiếm chưa rút khỏi vỏ, nhưng khí thế của họ khiến người ta tự động né tránh.
Thanh Thành bạch y lướt qua như một làn gió.
Ai không kịp tránh, sẽ bị đẩy ngã, giẫm đạp, và bỏ lại phía sau.
Đám tán tu – những kẻ vừa rồi còn điên cuồng chen lấn nhau – giờ đây cúi đầu, nép sát vào vách đá, nhường đường.
Không ai dám cản.
Không ai dám nhìn thẳng.
Họ chỉ biết cúi đầu, run rẩy, và cầu mong mình không bị để ý.
Một lão tăng Thiếu Lâm nhìn đám tán tu, mắt đầy từ bi nhưng cũng đầy xa cách.
Ông lẩm bẩm:
– Chúng sinh mê muội.
Vì bảo vật mà quên mất sinh mạng.
Một đệ tử Thanh Thành cười khẩy:
– Sư phụ, người thương hại chúng làm gì?
Chúng chỉ là lũ kiến cỏ.
Sống chết có đáng gì?
La Vân Tranh đi giữa, Hoa Sinh kiếm bên hông sáng loáng.
Hắn nhìn đám tán tu đang cúi rạp, khóe miệng nhếch lên:
– Kiến cỏ.
Đúng vậy.
Có đáng để nhìn không?
Hắn bước qua một xác chết, không thèm liếc mắt.
Phía xa, trong bóng tối của một lối đi phụ, Lâm Triều đứng im.
Hắn nhìn thấy tất cả.
Nhìn thấy đám tán tu giẫm đạp lên nhau để sống.
Nhìn thấy Cửu Phái Nhất Bang bước đi như thần thánh.
Nhìn thấy La Vân Tranh với nụ cười khinh bỉ trên môi.
Tay hắn nắm chặt chuôi kiếm.
Nhưng rồi hắn thả lỏng.
Hít một hơi thật sâu.
Rồi thở ra.
– Hắn thì thầm, giọng không cảm xúc.
– Đúng, với chúng, chúng ta chỉ là kiến cỏ.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Bàn tay đã giết không biết bao nhiêu người.
Bàn tay đã từng run rẩy vì sợ hãi, giờ đây vững như bàn thạch.
– Nhưng kiến cỏ cũng có thể cắn chết rắn độc.
– Hắn nói tiếp.
– Nếu biết cách.
Hắn quay lưng, đi sâu vào lối phụ.
Bóng tối nuốt chửng lấy hắn.
Phía sau, tiếng la hét vẫn vang lên không ngớt.
Một tán tu khác ngã xuống, bị đám đông giẫm lên.
Hắn giơ tay lên trời, như cầu cứu, như van xin.
Nhưng không ai nhìn thấy.
Không ai nghe thấy.
Bàn tay hắn từ từ hạ xuống, rồi im lặng.
Trên cao, những vòm đá cổ xưa chứng kiến cảnh tượng ấy, lạnh lùng và vô cảm.
Dược Tiên cổ mộ đã mở ra.
Và nó đang nuốt chửng từng sinh mạng.
Trong bóng tối, Lâm Triều bước tiếp.
Mỗi bước chân hắn đều đều, không nhanh không chậm.
Hắn không vội.
Hắn biết, những thứ quý giá nhất thường nằm sâu nhất.
Và những kẻ mạnh nhất thường là những kẻ cuối cùng xuất hiện.
Phía trước, một luồng sáng yếu ớt lọt qua khe đá.
Hắn tiến lại gần.
Đó là một gian phòng nhỏ, với một bệ đá ở giữa.
Trên bệ, một chiếc hộp ngọc bích tỏa ra ánh sáng lấp lánh.
Nhưng xung quanh bệ, hàng chục bộ xương nằm la liệt.
Những kẻ đã đến trước, và đã chết tại đây.
Lâm Triều dừng lại, quan sát.
Kỹ lưỡng.
Từng chi tiết nhỏ nhất.
Rồi hắn cười nhạt.
– Cạm bẫy.
– Hắn thì thầm.
– Đẹp đấy.
Hắn không tiến vào ngay.
Hắn ngồi xuống, nhắm mắt, vận công.
Bên ngoài, tiếng la hét vẫn vọng vào, nhưng ngày càng xa dần.
Hắn có thời gian.
Hắn có kiên nhẫn.
Và hắn có một mục tiêu.
*Đám tán tu vẫn tiếp tục chết, tiếp tục giẫm đạp lên nhau, tiếp tục bị Cửu Phái coi như kiến cỏ.
*Nhưng trong bóng tối sâu nhất, một con kiến đang lặng lẽ chờ đợi.
*Chờ đợi cơ hội để cắn chết rắn độc.
**Hết chương 61.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập