*Lâm Khê Thành, ngoại ô phía tây, rạng sáng.
—
Cửa động Dược Tiên cổ mộ mở ra từ lúc trời còn chưa sáng.
Không phải tự mở.
Là bị phá.
Mấy chục tán tu liều mạng đã xông vào từ đêm qua, kích hoạt cơ quan, phá vỡ lớp đá phong bế.
Khi mặt trời lên, cửa động đã mở toang, đen ngòm như miệng quỷ.
Và hàng ngàn người đang đứng trước miệng quỷ ấy.
Tiếng ồn ào như vỡ chợ.
– Tránh đường!
Thiếu Lâm đến rồi!
– Vô Đăng đạo trưởng!
Ngài đi trước!
– Thanh Thành phái!
Ai dám cản?
Nhưng không ai tránh, không ai nhường.
Tán tu – những kẻ không môn không phái, những kẻ sống lay lắt ở hạ tầng giang hồ – hôm nay mắt đỏ như máu.
Trước mặt họ là Dược Tiên cổ mộ, là cơ hội đổi đời duy nhất trong đời.
Nhường ư?
Nhường để Cửu Phái lấy hết bảo vật, còn mình chỉ được nhìn?
Không đời nào.
Họ chen lấn, xô đẩy, chửi bới.
Có chỗ đã động thủ.
Kiếm quang lóe lên, máu bắn ra, vài xác ngã xuống bị đám đông giẫm đạp lên.
Cửu Phái Nhất Bang đứng ở phía xa, nhìn đám đông điên loạn mà mặt đầy khinh bỉ.
– Dơ bẩn.
– Một lão tăng Thiếu Lâm lẩm bẩm, tay lần tràng hạt.
La Vân Tranh cười khẩy:
– Cứ để chúng tự giết nhau.
Bớt được vài tên, sau này khỏi mất công dọn dẹp.
Lâm Triều đứng giữa đám đông.
Hắn không chen lấn, không xô đẩy.
Hắn chỉ lặng lẽ di chuyển như một dòng nước, len qua những kẽ hở, tránh những va chạm.
Người ta không để ý đến hắn.
Hắn quá bình thường – áo vải thô, kiếm cũ, mặt mày lem luốc như bao tán tu nghèo khổ khác.
Hắn nhìn về phía Cửu Phái.
Chúng vẫn đứng đó, chưa vào.
Chúng đợi đám tán tu chết bớt, đợi cơ quan trong mộ tiêu hao lực lượng của nhau, rồi mới ung dung tiến vào.
– Khôn đấy.
– Lâm Triều nghĩ thầm.
– Nhưng cũng hèn đấy.
Hắn tiếp tục di chuyển, tiến dần về phía cửa động.
Một gã to lớn chặn hắn lại.
– Ê!
Mày!
– Gã quát, mặt đầy hung tợn.
– Nhìn cái mặt thấy ghét!
Đứng lại!
Lâm Triều dừng bước, ngước nhìn.
Gã cao hơn hắn cả cái đầu, vai u thịt bắp, tay cầm đại phủ nặng trịch.
– Có chuyện gì?
– Lâm Triều hỏi, giọng bình thản.
– Chuyện?
– Gã cười khằng khặc.
– Tao thấy mày lén lút thế nào ấy.
Định vào trước à?
Để tao xem mày có gì trong túi!
Hắn vung tay toan lục soát.
Kiếm quang lóe lên.
Không ai kịp thấy Lâm Triều xuất kiếm lúc nào.
Chỉ biết một khắc sau, đại phủ của gã to lớn đã văng khỏi tay, cắm phập xuống đất cách đó ba trượng.
Gã đứng sững, nhìn bàn tay rỗng không, mặt tái mét.
Lâm Triều đã đứng sau lưng hắn.
– Chậm quá.
Gã to lớn run lên, quỳ sụp xuống:
– Đại.
đại hiệp tha mạng!
Lâm Triều không nói gì.
Hắn bước tiếp, để lại gã run rẩy dưới đất.
Xung quanh, vài tên chứng kiến vội vàng né sang một bên, không dám nhìn thẳng.
Đến trước cửa động, Lâm Triều dừng lại.
Phía trong, bóng tối dày đặc.
Thỉnh thoảng lại có tiếng la hét thảm thiết vọng ra – những kẻ vào trước đã chạm cạm bẫy.
Hắn không vội.
Hắn đứng nép vào một góc đá, quan sát.
Cửu Phái bắt đầu động.
Thiếu Lâm đi đầu, thiền trượng gõ đất từng nhịp đều đặn.
Võ Đang theo sau, kiếm trong tay sáng loáng.
Thanh Thành, Nga My, Không Động, Côn Luân.
tất cả lần lượt tiến vào, trật tự, nghiêm chỉnh, không hề hoảng loạn.
Đám tán tu còn lại nhìn theo, mắt đầy ghen tị và bất lực.
Họ không dám chen vào.
Ai chen vào lúc này, khác nào tự tìm chết.
Nhưng Lâm Triều không phải đám tán tu thường.
Khi đoàn người cuối cùng của Cửu Phái khuất dạng trong bóng tối, hắn động.
Thân ảnh hắn lao vút vào cửa động như một mũi tên.
Nhanh.
Nhẹ.
Im lặng.
Không ai kịp thấy.
Không ai kịp phản ứng.
Chỉ có vài tán tu ở gần đó chợt giật mình, nhìn nhau:
– Vừa rồi.
có cái gì bay vào không?
– Mày hoa mắt rồi.
Chẳng có gì.
Bên trong động, tối om.
Lâm Triều dừng lại sau một tảng đá lớn, lắng nghe.
Tiếng bước chân của Cửu Phái đã xa dần.
Họ đi sâu vào trong, theo con đường chính.
Hắn không đi theo.
Hắn rẽ sang một lối nhỏ bên trái – nơi không có dấu chân, nơi những mạng nhện dày đặc cho thấy đã lâu không ai qua.
Cuốn *
"Đan dược tâm đắc"
* của Dược Vân chân nhân có nhắc đến Dược Tiên.
Và có một chi tiết nhỏ:
Dược Tiên thích ẩn mình, không thích phô trương.
Những thứ quý giá nhất, ông thường giấu ở những nơi ít ngờ tới nhất.
Lối đi chính chỉ là bẫy.
Lối phụ mới là đường vào thực sự.
Lâm Triều bước đi trong bóng tối, tay trái dò dẫm vách đá, tay phải nắm chặt chuôi kiếm.
Phía trước, tiếng gió rít lên từ sâu trong lòng đất.
Và trong bóng tối, đôi mắt hắn sáng lên một tia lạnh lẽo.
*Đằng xa, tiếng la hét từ con đường chính vọng lại.
Cạm bẫy đã phát động.
Kẻ xông vào đang chết dần.
*Nhưng Lâm Triều không ngoái lại.
*Hắn đi sâu vào bóng tối, nơi không ai ngờ tới.
*Nơi có thể có những thứ hắn cần.
**Hết chương 60.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập