*Nha môn phủ, đông.
—
Thánh chỉ từ kinh đô truyền xuống.
Vạn Nhân Bang – tà phái đệ nhất thiên hạ – chính thức bị triều đình liệt vào hàng “tặc khấu truy nã gắt gao”.
Ai giết được một tên, thưởng năm trăm lượng.
Ai giết được đường chủ, thưởng năm ngàn lượng.
Ai giết được Mạc Diêu Quân – phong hầu, ban thưởng vạn kim, và được triều đình trọng dụng.
Cả phủ sôi sục.
Lưu Hổ xoa tay, mắt sáng rực:
– Năm trăm lượng một tên!
Giết mười tên là đủ sống cả đời rồi!
Đổng Thanh nhắc nhở:
– Đừng có mơ.
Vạn Nhân Bang không phải bọn cướp thường.
Đừng để tiền mù mắt mà mất mạng.
Nhưng lời ông ta chẳng thấm vào đâu.
Ai nấy đều hăm hở, bàn tán ầm ĩ.
Chỉ có một người im lặng.
Lâm Triều đứng ở góc phòng, tay cầm chén trà, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong đầu hắn, một ý nghĩ đang hình thành.
Đêm đó, hắn ra khỏi phủ, đi thẳng vào rừng sâu.
Hắn biết một ổ của Vạn Nhân Bang ở phía bắc, nơi hắn đã phát hiện ra từ mấy hôm trước.
Khoảng hai ba chục tên, canh giữ một kho hàng cướp được.
Hắn đứng trên ngọn cây cao, nhìn xuống.
Dưới kia, lửa trại bập bùng.
Bọn cướp đang ăn uống, cười nói ầm ĩ.
Tên nào cũng mặt mày hung tợn, đao kiếm để ngổn ngang.
– Hai mươi ba tên.
– Lâm Triều đếm.
– Hai mươi ba cái đầu.
Hắn rút kiếm.
Thanh kiếm Hoa Sơn sáng lên một đường cong dưới ánh trăng.
Rồi hắn lao xuống.
Kiếm quang lóe lên.
Tên đầu tiên chưa kịp quay đầu, cổ họng đã đứt.
Hắn ngã xuống, tay còn cầm miếng thịt chưa kịp nhai.
Tên thứ hai nghe tiếng động, vừa đứng dậy – kiếm đã xuyên qua ngực.
Tên thứ ba, thứ tư, thứ năm – chỉ trong ba nhịp thở, năm xác ngã xuống quanh đống lửa.
Đến tên thứ sáu mới kịp hét lên:
– Có địch!
Bọn chúng vùng dậy, cầm đao kiếm xông vào.
Nhưng quá muộn.
Lâm Triều như một cơn lốc giữa bọn chúng.
Kiếm của hắn không phải kiếm – là hoa đào nở rộ trong đêm.
Mỗi đường kiếm là một cánh hoa.
Mỗi cánh hoa là một mạng người.
Đẹp.
Mỏng.
Và chết chóc.
Không ai kịp thấy hắn xuất kiếm lúc nào.
Chỉ biết một khắc sau, binh khí của chúng đã văng khỏi tay, hoặc cắm phập vào thân cây, hoặc gãy làm đôi.
Một tên to lớn gầm lên, nội lực cuồn cuộn như sóng lớn, vung đại đao chém tới.
Lâm Triều chỉ khẽ nhấc kiếm.
Một động tác tưởng như tùy ý.
Sóng lớn tan rã như đập vào vách núi.
Đại đao văng khỏi tay, cắm phập xuống đất ngay cạnh chân hắn.
Tên đó sững sờ nhìn bàn tay rỗng không, rồi nhìn Lâm Triều.
– Ngươi.
ngươi là ai?
Lâm Triều đứng trước mặt hắn, kiếm chỉa xuống đất, mặt không biểu cảm.
– Ngươi dùng hết sức để sống sót.
Hắn cười nhạt.
– Ta còn chưa bắt đầu nghiêm túc.
Kiếm quang lóe lên lần cuối.
Tên to lớn ngã xuống.
Im lặng bao trùm khu rừng.
Dưới ánh trăng, hai mươi ba xác người nằm la liệt.
Máu chảy thành suối, nhuộm đỏ cả một khoảng đất.
Lâm Triều đứng giữa bãi chiến trường, kiếm trong tay nhỏ giọt máu.
Hắn nhìn quanh, đếm lại.
– Hai mươi ba.
– Hắn lẩm bẩm.
– Nhân năm trăm.
mười một nghìn năm trăm lượng.
Hắn phủi bụi trên áo, nhăn mặt:
– Phiền thật.
Lại phải giặt áo.
Rồi hắn cúi xuống, cắt lấy tai mỗi tên – vật làm bằng chứng.
Sáng hôm sau, Lâm Triều đến nha môn, đổ hai mươi ba cái tai lên bàn trước mặt Đổng Thanh.
Cả phủ im phăng phắc.
Đổng Thanh nhìn đống tai, nhìn Lâm Triều, rồi nhìn lại đống tai.
Mặt ông ta tái xanh.
– Lâm.
Lâm Triều.
đây là.
– Vạn Nhân Bang.
– Lâm Triều đáp, giọng bình thản như đi chợ.
Tôi kiểm kỹ rồi, không thiếu.
Mọi người trong phủ nhìn hắn như nhìn một con quỷ.
Lưu Hổ đứng bên cạnh, mồm há hốc, không nói được lời nào.
Lâm đệ.
– Hắn lắp bắp.
– Đệ.
đệ làm thế nào?
Lâm Triều nhìn hắn, cười nhạt:
– Lưu ca, tôi chỉ làm phận sự thôi mà.
Hắn quay sang Đổng Thanh:
– Đại nhân, làm phiền ngài kiểm đếm giúp.
Tôi về thay áo, dính máu nhiều quá.
Nói rồi hắn quay lưng bước ra, để lại cả phủ đứng như trời trồng.
Một tháng sau, Lâm Triều được thăng chức.
Từ sai nha đội trưởng lên thẳng sai đầu – chức vụ cao nhất trong hàng ngũ sai nha phủ.
Đổng Thanh đích thân trao bằng, mặt đầy kính nể pha lẫn sợ hãi.
– Lâm đại nhân, từ nay mong ngài chiếu cố.
Lâm Triều nhận bằng, cười nhạt:
– Đổng đại nhân khách sáo.
Tôi vẫn là tôi thôi mà.
Nhưng trong mắt mọi người, hắn không còn là Lâm Triều ngày nào nữa.
Khi hắn đi qua hành lang, những sai nha khác đều né sang một bên, cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
Khi hắn ngồi trong phòng trực, không ai dám bước vào nếu không được gọi.
Khi hắn nói chuyện với ai, người đó đều run run, nói năng lắp bắp.
Lưu Hổ là người duy nhất vẫn dám lại gần.
Nhưng ngay cả hắn, khi nhìn Lâm Triều, cũng có một tia sợ hãi trong mắt.
– Lâm đệ.
à không, Lâm đại nhân.
Lâm Triều nhìn hắn:
– Lưu ca, cứ gọi ta là Lâm đệ như trước.
Lưu Hổ lắc đầu:
– Không được.
Đệ bây giờ là sai đầu rồi.
Lễ nghi phải có.
Lâm Triều nhìn hắn hồi lâu, rồi thở dài:
– Tùy ca.
Tối hôm đó, Lâm Triều ngồi một mình trong phòng mới – phòng riêng của sai đầu, rộng hơn, sạch hơn, ấm hơn phòng cũ rất nhiều.
Hắn nhìn quanh, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi trăng vẫn sáng.
– Lão Thất ơi, con lên chức rồi.
– Hắn thì thầm.
– Sai đầu đấy.
Có phòng riêng, có quyền, có tiền.
– Nhưng mà chẳng vui gì.
Ai cũng sợ mình.
Lưu ca cũng sợ.
Chẳng còn ai nói chuyện với mình nữa.
Hắn im lặng một lúc, rồi nói tiếp:
– Nhưng mà.
thế cũng tốt.
Càng ít người lại gần, càng ít người phát hiện ra bí mật.
Hắn đứng dậy, lôi cuốn sách ra đọc.
Bên ngoài, gió thổi qua, cuốn theo lá khô.
Trong lòng hắn, một nỗi cô đơn lặng lẽ lớn dần.
Nhưng hắn không để nó ảnh hưởng.
Hắn đã chọn con đường này.
Và hắn sẽ đi đến cùng.
*Từ ngày đó, Lâm Triều trở thành sai đầu Lâm đại nhân.
*Uy quyền trong tay, tiền bạc dư dả, danh tiếng lẫy lừng.
*Nhưng không ai dám lại gần hắn nữa.
*Chỉ còn những đêm, hắn lại ra khu rừng sau làng, luyện kiếm dưới trăng.
*Và trong đôi mắt hắn, ngọn lửa vẫn cháy.
*Âm ỉ.
*Bền bỉ.
*Chờ ngày bùng lên.
**Hết chương 53.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập