*Khu rừng sau làng, dạ.
—
Trăng lên đỉnh đầu.
Lâm Triều đứng giữa khoảng đất trống, thanh kiếm Hoa Sơn trong tay lặng yên như một cánh hoa đào vừa chớm nở.
Hắn nhắm mắt.
Hít một hơi thật sâu.
Rồi mở mắt.
Trong đôi mắt ấy, có một thứ gì đó đang cháy.
Kiếm động.
Những đường kiếm đầu tiên còn chậm, như người tập viết chữ.
Nhưng chỉ trong vài nhịp thở, chúng bắt đầu tăng tốc.
Nhanh hơn.
Mạnh hơn.
Kiếm quang lóe lên như điện xé màn đêm.
Không có đối thủ, nhưng không khí xung quanh hắn như bị xé toạc.
Những chiếc lá trên cây cách đó mười trượng bỗng nhiên rụng xuống, bị cắt làm đôi bởi kiếm phong vô hình.
Hoa đào không có thật, nhưng trong mắt hắn, chúng đang nở rộ.
Đẹp.
Mỏng manh.
Và chết chóc.
Mỗi đường kiếm là một cánh hoa.
Mỗi cánh hoa là một lưỡi dao vô hình.
Càng đẹp bao nhiêu, càng ít người có thể nhìn thấy tử thần ẩn trong đó.
Lâm Triều múa kiếm giữa rừng cây, thân ảnh lúc ẩn lúc hiện dưới ánh trăng.
Có lúc hắn như đang nhảy múa, có lúc như đang tấn công một kẻ thù vô hình.
Nhưng tất cả đều uyển chuyển, tự nhiên, như thể kiếm đã trở thành một phần cơ thể hắn.
Rồi hắn dừng lại.
Đột ngột.
Như một cơn gió vừa tắt.
Xung quanh hắn, những chiếc lá vừa rụng vẫn còn bay lơ lửng trong không trung.
Rồi chúng từ từ rơi xuống, phủ kín mặt đất thành một lớp mỏng.
Lâm Triều đứng giữa vòng lá, kiếm chỉa xuống đất, mắt nhìn vào khoảng không.
Trong đôi mắt ấy, ngọn lửa vẫn cháy.
Không phải lửa giận.
Không phải lửa thù hận.
Là lửa của người đã tìm thấy con đường của mình.
Hắn ngồi xuống, đặt kiếm lên đùi, nhìn lên trăng.
Mồ hôi trên trán lấp lánh dưới ánh sáng bạc.
– Lão Thất ơi, lão xem, con tập có ra gì không?
– Hắn thì thầm, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Không ai trả lời.
Nhưng trong lòng hắn, một giọng nói vọng lên từ ký ức:
"Được đấy.
Nhưng còn lâu mới bằng tao."
Hắn bật cười.
Tiếng cười nhẹ, vang vọng trong khu rừng đêm, làm mấy con chim đang ngủ giật mình bay đi.
– Lão già này, chết rồi mà vẫn còn khoe.
– Hắn lắc đầu.
– Nhưng mà.
đúng là còn lâu mới bằng lão thật.
Hắn nhìn xuống thanh kiếm.
Ánh trăng phản chiếu trên lưỡi kiếm, tạo thành một vệt sáng dài.
– Nhưng con sẽ cố gắng.
– Hắn nói, giọng trầm xuống.
– Cố gắng để một ngày nào đó, có thể đứng ngang hàng với lão.
Và với những người đã ngã xuống.
Mắt hắn lại sáng lên.
Ngọn lửa ấy, chưa bao giờ tắt.
Hắn đứng dậy, cầm kiếm lên.
Lần này, hắn không múa nữa.
Chỉ đứng đó, nhắm mắt, cảm nhận.
Nội lực trong người chảy như sông lớn.
Kinh mạch rộng mở.
Mỗi hơi thở, mỗi nhịp tim, mỗi tế bào đều hòa cùng kiếm.
Rồi hắn vung kiếm.
Một đường.
Đơn giản.
Thẳng.
Nhưng khi kiếm đi qua không trung, tất cả những chiếc lá trên mặt đất bỗng nhiên bay lên, cuốn theo kiếm phong, tạo thành một cơn lốc nhỏ.
Lốc lá xoay tròn, rồi từ từ tan rã, rơi xuống.
Lâm Triều mở mắt.
Trong đôi mắt ấy, ngọn lửa đã lắng xuống.
Thay vào đó là một sự bình thản sâu thẳm.
– Đại sư trung kỳ.
– Hắn nói, giọng không vui không buồn.
– Gần hơn một chút rồi.
Hắn tra kiếm vào vỏ, quay lưng bước về nhà.
Phía sau hắn, khu rừng chìm trong bóng tối.
Nhưng dấu vết của những đường kiếm vẫn còn đó – trên thân cây, trên mặt đất, trên những chiếc lá bị cắt làm đôi.
Như lời nhắc nhở rằng, nơi đây, có một người đang âm thầm mạnh lên từng ngày.
Một người với đôi mắt luôn cháy sáng trong bóng đêm.
Sáng hôm sau, Lâm Triều lại ra nha môn làm việc như thường.
Gặp Lưu Hổ, hắn cười chào.
Gặp đồng nghiệp, hắn vui vẻ trò chuyện.
Không ai biết.
Không ai thấy.
Đôi mắt hắn hôm nay có gì đó khác – sâu hơn, sáng hơn, nhưng chỉ những ai thực sự để ý mới nhận ra.
Và may mắn thay, không ai để ý.
Hắn vẫn là Lâm Triều, sai nha quèn, người dạy võ cho trẻ con trong xóm.
Bình thường.
Vô hại.
Và dưới lớp vỏ bọc ấy, một ngọn lửa vẫn cháy.
Âm ỉ.
Bền bỉ.
Chờ ngày bùng lên.
*Đêm đó, khi cả làng đã ngủ say, hắn lại ra khu rừng sau làng.
*Lại tập.
*Lại mạnh lên.
*Và trong đôi mắt hắn, ngọn lửa ấy vẫn cháy.
*Sẽ cháy mãi, cho đến ngày hắn đứng trước mặt kẻ thù.
*Cho đến ngày Hoa Sơn được phục hưng.
*Cho đến ngày công lý được thực thi.
**Hết chương 52.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập