Màn đêm buông xuống đỉnh Hoa Sơn, ánh trăng bạc xuyên qua những tán thông già, đổ xuống những vệt sáng mong manh trên nền đá rêu phong.
Sau một ngày dài bận rộn với việc kiểm kê
"chiến lợi phẩm"
từ buổi bán
"Linh Dịch"
đầu tiên, cả bốn sư huynh đệ và Trưởng Lão Vô Căn đều đã chìm vào giấc ngủ say trong gian nhà tồi tàn cạnh đại điện.
Tiếng ngáy của Thạch Đại Tráng vang lên như sấm rền, hoà cùng tiếng gió rít qua khe cửa vỡ tạo nên một bản hoà tấu kỳ lạ.
Nhưng Thanh Hoà thì không ngủ.
Hắn ngồi xếp bằng trên phiến đá trước chính điện, đôi mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi trùng điệp ẩn hiện trong màn sương đêm.
Tâm trí hắn quay ngược dòng thời gian, trở về ba trăm năm trước, khi hắn còn là Thanh Hoà Đại Tiên, một trong những cao thủ kiệt xuất nhất của Hoa Sơn, người đã từng đưa môn phái này lên đỉnh cao vinh quang.
Ngày ấy, Hoa Sơn có bảy ngọn, bảy sắc màu.
Mỗi ngọn núi là một mạch kiếm, mỗi khe đá là một tầng công pháp.
Đệ tử Hoa Sơn tung hoành thiên hạ, kiếm pháp vô địch, nhân tài lớp lớp nối tiếp.
Những cuộc luận kiếm trên đỉnh chính điện thu hút hàng trăm anh tài từ khắp nơi đổ về, những bữa yến tiệc linh đình kéo dài suốt mấy ngày đêm.
Tiếng cười nói, tiếng chén đĩa va vào nhau, tiếng kiếm reo trong gió, tất cả tạo nên một bức tranh huy hoàng rực rỡ.
Rồi một ngày, hắn ngã xuống trong trận chiến sinh tử với kình địch.
Linh hồn hắn phiêu bạt, chứng kiến Hoa Sơn từng bước suy tàn.
Những cao thủ lần lượt ra đi, những bí kíp võ công thất truyền, đệ tử bỏ đi mỗi ngày một nhiều.
Chiến tranh loạn lạc tàn phá sơn môn, lửa thiêu rụi những tàng kinh các, mưa nắng bào mòn những bậc thềm uy nghi.
Đến khi hắn đầu thai trở lại, Hoa Sơn chỉ còn là một phế tích với bốn con người:
một lão già lẩm cẩm, ba gã đồ đệ ngốc nghếch, và hắn – một đứa trẻ mười hai tuổi mang trong mình ký ức ba trăm năm.
"Phải làm gì đây?"
Thanh Hoà tự hỏi.
"Tiền bạc có thể kiếm được nhờ 'Linh Dịch', nhưng danh tiếng võ học thì không thể dựa vào trò bịp bợm mãi được.
"Hắn nhìn xuống bàn tay nhỏ bé của mình.
Đôi bàn tay từng cầm kiếm chém gió, từng kết ấn triệu hồi linh khí, từng viết nên những bí kíp võ công lừng lẫy.
Giờ đây, nó chỉ có thể làm những việc vụn vặt, cầm bút vẽ ra những kế hoạch điên rồ.
"Ta cần nhân tài, "
hắn lẩm bẩm.
"Cần những người có tố chất, có thể truyền thụ võ công, có thể kế thừa y bát của Hoa Sơn.
Nhưng với bốn cái đầu óc như thế kia, biết đến bao giờ mới gây dựng lại được cơ đồ?"
Hắn nhìn về phía gian nhà tồi tàn, nơi ba sư huynh đang ngủ say.
Thạch Đại Tráng, sức vóc như trâu nhưng đầu óc đơn giản đến mức buồn cười.
Lý Tiểu Ngưu, lanh lợi một chút nhưng cũng chỉ biết nhìn theo cái bụng đói mà nghĩ cách kiếm ăn.
Triệu Tam Cẩu, người được cho là khôn ngoan nhất trong ba kẻ ngốc, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức biết nịnh nọt, biết nhìn trước ngó sau một chút.
"Ba kẻ này.
nói thật thì không có tư chất gì để luyện võ.
Nhưng, "
Thanh Hoà nheo mắt,
"chính sự ngốc nghếch của họ lại là điểm mạnh.
Họ trung thành, dễ bảo, không có nhiều tâm tư.
Chỉ cần họ tin tưởng tuyệt đối vào ta, mọi chuyện đều có thể giải quyết.
"Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn.
Hắn nhớ lại những câu chuyện mà Trưởng Lão Vô Căn thỉnh thoảng vẫn kể trong những lúc tỉnh táo hiếm hoi.
Chuyện về những kỳ nhân dị sĩ ẩn mình trong dân gian, chuyện về những đệ tử có tư chất thiên bẩm nhưng không có cơ duyên gia nhập môn phái lớn, chuyện về những mảnh vỡ của võ học thất truyền vẫn còn lưu lạc đâu đó.
"Đúng rồi!"
Thanh Hoà đập tay vào đùi, suýt bật dậy.
"Ta không thể ngồi yên trên núi chờ nhân tài đến.
Ta phải xuống núi, tìm kiếm, phát hiện và thu nhận họ!
Một mình ta dù có tài giỏi đến mấy, với cái thân xác mười hai tuổi này cũng chẳng làm được gì.
Cần phải có người, cần phải có một đội ngũ!
"Nhưng xuống núi như thế nào?
Đi đâu?
Làm gì?
Và quan trọng nhất, làm sao thuyết phục ba gã đồ đệ ngốc nghếch kia cùng đi?
Họ mà biết hắn định làm gì, chắc chắn sẽ can ngăn, sẽ sợ hãi, sẽ chạy đi mách Trưởng Lão.
Thanh Hoà trầm ngâm suy nghĩ.
Màn đêm càng về khuya càng tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió vi vu và tiếng côn trùng rả rích.
Đến lúc trăng đã lên cao quá đỉnh đầu, hắn mới khẽ mỉm cười, trong mắt ánh lên một tia tinh quái quen thuộc.
"Được rồi, cứ thế mà làm!
Với cái miệng này, với cái đầu này, ta tin là có thể thuyết phục được bọn họ.
Dù sao thì, trong mắt họ, ta là 'sư đệ thần bí' được Trưởng Lão đưa về, là người đã giúp Hoa Sơn kiếm được mớ tiền đầu tiên.
Ta nói gì, chúng cũng sẽ nghe, chỉ cần nói đúng cách.
"—
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh vừa hé rạng, Thanh Hoà đã đánh thức ba sư huynh dậy.
Hắn bảo họ tập trung trước chính điện, có việc quan trọng cần bàn.
Thạch Đại Tráng vừa dụi mắt vừa lẩm bẩm:
"Thanh Hoà sư đệ, lại có chuyện gì mà sớm thế?
Ta còn đang mơ thấy ăn bánh bao nhân thịt nữa.
"Lý Tiểu Ngưu thì lanh lẹ hơn, nhưng cũng không giấu vẻ tò mò:
"Sư đệ, có phải lại có kế hoạch gì mới không?
Hay là chúng ta lại xuống núi bán 'Linh Dịch' nữa?"
Triệu Tam Cẩu không nói gì, chỉ nhìn Thanh Hoà với ánh mắt dò xét.
Hắn là người nhạy cảm nhất trong ba người, cảm nhận được không khí khác thường của buổi sáng nay.
Thanh Hoà đứng trước mặt họ, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ nghiêm trang khác thường.
Hắn hắng giọng, rồi cất tiếng, giọng nói non nớt nhưng đầy uy lực:
"Các sư huynh, hôm nay ta có một chuyện hệ trọng muốn bàn với các huynh.
Chuyện này liên quan đến tương lai của Hoa Sơn chúng ta.
"Ba người nhìn nhau, vẻ mặt từ mơ màng chuyển sang ngơ ngác.
Thạch Đại Tráng gãi đầu:
"Tương lai của Hoa Sơn?
Là chuyện gì thế sư đệ?"
Thanh Hoà bước lên một bậc đá, để mình cao hơn ba người một chút, tạo thế đứng uy nghi.
Hắn bắt đầu:
"Các huynh có biết vì sao Hoa Sơn chúng ta suy tàn đến mức này không?
Không phải vì võ công thất truyền, không phải vì địch nhân mạnh mẽ.
Mà là vì.
chúng ta quá khép kín, quá an phận, quá chờ đợi!
"Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào từng người.
Thạch Đại Tráng vẫn gãi đầu, Lý Tiểu Ngưu chớp mắt liên hồi, còn Triệu Tam Cẩu thì bắt đầu chăm chú lắng nghe.
"Ba trăm năm trước, Hoa Sơn lừng lẫy thiên hạ là nhờ đâu?
Nhờ các bậc tiền bối không ngừng ngao du sơn thuỷ, tầm sư học đạo, phát hiện nhân tài, mở rộng giao du với thiên hạ hào kiệt!
Họ không ngồi yên một chỗ, họ không chờ người khác tìm đến, mà họ chủ động đi tìm cơ duyên!
"Thanh Hoà nói đến đây, giọng trở nên hùng hồn, đầy cảm xúc.
Ba gã đồ đệ bắt đầu bị cuốn vào câu chuyện, dù chưa hiểu hết nhưng đã cảm nhận được sự nhiệt huyết toát ra từ người sư đệ nhỏ bé.
"Vậy nên, ta quyết định!"
Thanh Hoà đưa tay lên cao, chỉ về phía chân trời.
"Ta sẽ xuống núi!
Đi khắp thiên hạ, tìm kiếm những mảnh vỡ của võ học Hoa Sơn, phát hiện những nhân tài có tư chất, chiêu mộ họ về đây, cùng nhau gây dựng lại cơ đồ!
"Ba người đồng loạt há hốc mồm.
Thạch Đại Tráng mắt chữ A mồm chữ O:
"Xuống.
xuống núi?
Đi khắp thiên hạ?
Sư đệ, đệ còn nhỏ như vậy, đi đâu được?
Lỡ gặp nguy hiểm thì sao?"
Lý Tiểu Ngưu cũng lo lắng:
"Đệ nói nghe thì hay đấy, nhưng chúng ta có biết gì về thiên hạ đâu?
Biết đi đâu mà tìm?
Lỡ gặp phải kẻ xấu, bị lừa bị đánh thì chết mất!
"Triệu Tam Cẩu im lặng, nhưng ánh mắt hắn tỏ rõ sự do dự và lo âu.
Thanh Hoà cười nhạt, nụ cười của kẻ từng trải:
"Các huynh lo lắng cho ta?
Ta cảm ơn.
Nhưng các huynh hãy nhìn lại xem, chúng ta có gì để mất?
Một sơn môn đổ nát?
Mấy bộ quần áo rách?
Hay mấy cái chum nước suối?
Nếu không liều, thì mãi mãi cũng chỉ là đám ăn mày trên núi này thôi!
"Hắn bước xuống, đến gần từng người, nhìn thẳng vào mắt họ.
"Đại Tráng sư huynh, huynh khoẻ như trâu, sức vóc hơn người, nhưng chỉ biết khuân vác.
Nếu theo ta xuống núi, huynh sẽ có cơ hội học võ, trở thành một cao thủ thực thụ, không còn phải sợ đói sợ rét nữa!
"Thạch Đại Tráng nghe vậy, mắt sáng lên:
"Thật sao?
Ta có thể học võ thật à?"
"Tất nhiên!
Ta sẽ dạy cho huynh!"
Thanh Hoà nói, mặc dù trong lòng nghĩ:
"Dạy thì được, nhưng có học được hay không lại là chuyện khác.
"Hắn quay sang Lý Tiểu Ngưu:
"Tiểu Ngưu sư huynh, huynh lanh lợi, nhanh nhẹn.
Nếu theo ta, huynh sẽ học được cách giao tiếp, cách nhìn người, cách ứng xử với thiên hạ.
Sau này, Hoa Sơn có phát triển, huynh sẽ là người quản lý mọi việc, lo liệu đối ngoại, không phải lo nghĩ về miếng ăn nữa!
"Lý Tiểu Ngưu nuốt nước bọt, vẻ mặt đầy khát khao.
Cuối cùng, Thanh Hoà nhìn Triệu Tam Cẩu, người khó đoán nhất.
"Tam Cẩu sư huynh, huynh là người thông minh nhất trong ba người.
Huynh hiểu rõ hơn ai hết rằng, ở lại đây chỉ có chết đói.
Nhưng nếu đi, huynh sẽ có cơ hội thể hiện tài năng, được trọng dụng, được sống một cuộc đời xứng đáng hơn nhiều!
"Triệu Tam Cẩu im lặng hồi lâu, rồi chậm rãi hỏi:
"Sư đệ nói vậy, nhưng đi đâu?
Chúng ta không có tiền, không có quen biết, không có gì cả.
Lỡ thất bại thì sao?"
Thanh Hoà mỉm cười đầy bí hiểm:
"Sư huynh hỏi đúng lắm!
Ta đã tính cả rồi.
Chúng ta có tiền!
Mấy ngàn lượng bạc từ 'Linh Dịch' đó, đủ để chúng ta bắt đầu.
Chúng ta sẽ không đi một mình mà sẽ đi cùng nhau, bảo vệ lẫn nhau.
Về điểm đến.
.."
Hắn dừng lại, nhìn về phía xa.
"Ta nghe Trưởng Lão kể, ở vùng Giang Nam phồn hoa, có rất nhiều hội chợ võ lâm, nhiều cuộc tỉ thí, nhiều nhân tài tụ hội.
Chúng ta sẽ đến đó, vừa học hỏi, vừa tìm kiếm cơ duyên."
"Giang Nam?"
Ba người đồng thanh thốt lên, vẻ mặt vừa háo hức vừa lo sợ.
Đó là vùng đất xa xôi mà họ chỉ mới nghe qua những câu chuyện của Trưởng Lão.
Thanh Hoà gật đầu:
"Đúng vậy!
Nhưng trước khi đi, chúng ta cần chuẩn bị kỹ lưỡng.
Mua sắm quần áo tươm tất, trang bị vài món binh khí, học thêm chút kiến thức về giang hồ.
Và quan trọng nhất.
Hắn nhìn về phía căn phòng Trưởng Lão Vô Căn.
".
phải thuyết phục được Trưởng Lão cho phép.
"Ba người lại nhìn nhau.
Thuyết phục Trưởng Lão ư?
Một lão già lẩm cẩm, lúc tỉnh lúc mê, nói chuyện như rồng bay phượng múa?
Đó quả là một thử thách không nhỏ.
Thanh Hoà thấy vẻ mặt lo lắng của họ, liền trấn an:
"Các huynh đừng lo, để ta nói chuyện với Trưởng Lão.
Các huynh chỉ cần chuẩn bị tinh thần và thu xếp đồ đạc thôi.
Chúng ta sẽ đi trong vài ngày tới.
"Nói rồi, hắn quay người bước về phía căn phòng của Trưởng Lão, để lại ba người đứng ngẩn ngơ giữa sân chính điện.
Thạch Đại Tráng thì thầm:
"Các đệ có tin lời sư đệ ấy nói không?"
Lý Tiểu Ngưu lắc đầu:
"Không biết nữa, nhưng mà.
ta thấy có gì đó thuyết phục.
Dù sao ở đây cũng chẳng còn gì.
"Triệu Tam Cẩu trầm ngâm:
"Ta cũng nghĩ vậy.
Thanh Hoà sư đệ không phải người thường.
Từ ngày đệ ấy đến, Hoa Sơn đã có nhiều thay đổi.
Biết đâu, lần này lại là một bước ngoặt lớn.
"Cả ba cùng nhìn về phía căn phòng nhỏ, nơi Thanh Hoà vừa bước vào, lòng đầy hy vọng và lo âu đan xen.
—
Trong phòng, Trưởng Lão Vô Căn đang ngồi xếp bằng trên chiếc giường tre ọp ẹp, mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm điều gì không rõ.
Thanh Hoà nhẹ nhàng đến gần, quỳ xuống trước mặt lão, cất tiếng:
"Trưởng Lão, con có việc muốn thưa.
"Trưởng Lão mở mắt, đôi mắt đục ngầu nhìn Thanh Hoà hồi lâu, rồi bỗng nhiên sáng lên một cách lạ thường.
Lão cất tiếng, giọng nói không còn lơ mơ như mọi khi, mà trầm ổn, rõ ràng:
"Thanh Hoà, con đến rồi đấy à?
Lão phu biết con sẽ đến.
"Thanh Hoà giật mình.
Trưởng Lão tỉnh táo?
Hay chỉ là một trong những khoảnh khắc hiếm hoi?"
Trưởng Lão.
con.
"Trưởng Lão giơ tay ngăn lại:
"Con không cần nói, lão phu biết cả rồi.
Con muốn xuống núi, đưa ba tên ngốc đó đi theo, tìm kiếm cơ duyên cho Hoa Sơn, phải không?"
Thanh Hoà kinh ngạc:
"Trưởng Lão.
sao người biết?"
Trưởng Lão cười khà khà, tiếng cười khàn đục nhưng ẩn chứa một sự thâm sâu.
"Lão phu tuy lẩm cẩm, nhưng chưa đến nỗi ngu ngốc.
Con tưởng lão phu không nhìn thấy những gì con làm sao?
Bán nước suối, kiếm tiền, dạy bảo bọn chúng, rồi đêm đêm ngồi một mình nhìn về phương xa.
Con không phải đứa trẻ bình thường, Thanh Hoà ạ.
"Thanh Hoà im lặng, không biết nên nói gì.
Trưởng Lão nhìn hắn, ánh mắt như xuyên thấu tâm can.
"Lão phu không biết con là ai, từ đâu đến, nhưng lão phu biết, Hoa Sơn cần con.
Nếu con đã quyết định xuống núi, lão phu sẽ không ngăn cản.
Ngược lại, lão phu sẽ giúp con.
"Nói rồi, Trưởng Lão lần mò dưới gầm giường, lôi ra một cái hòm gỗ cũ kỹ, phủ đầy bụi.
Lão mở hòm, bên trong là một thanh kiếm gỗ đã ngả màu thời gian, và một cuốn sách ố vàng.
"Đây là những gì còn lại của Hoa Sơn ngày trước.
Thanh kiếm này, là của Chưởng Môn đời thứ nhất, truyền lại qua bao thế hệ.
Cuốn sách này, là những ghi chép vụn vặt về võ học Hoa Sơn mà lão phu còn nhớ được.
Con hãy mang theo, biết đâu sẽ có ích.
"Thanh Hoà run run nhận lấy.
Thanh kiếm gỗ tuy cũ, nhưng vẫn còn nguyên khí chất, phảng phất uy nghi của một thời oanh liệt.
Cuốn sách tuy mỏng, nhưng là những dòng chữ nắn nót của Trưởng Lão, ghi lại từng chiêu thức, từng tâm pháp mà ông còn nhớ.
Thanh Hoà nghẹn ngào.
"Con nhất định sẽ không phụ lòng người.
Con sẽ đưa Hoa Sơn trở lại!
"Trưởng Lão cười hiền hậu, xoa đầu Thanh Hoà:
"Lão phu tin con.
Nhưng nhớ, đường đời dài rộng, giang hồ hiểm ác.
Con còn nhỏ, phải biết bảo trọng.
Ba tên ngốc đó tuy không thông minh, nhưng chúng có tấm lòng.
Hãy dạy bảo chúng, chăm sóc chúng.
Chúng sẽ là những người đồng hành trung thành nhất của con.
"Thanh Hoà gật đầu, nước mắt lăn dài trên má.
Đây là lần đầu tiên sau ba trăm năm, hắn cảm nhận được tình thương ấm áp của một người thân.
Dù Trưởng Lão có lẩm cẩm, có kỳ quặc, nhưng trong trái tim ông, luôn dành trọn cho Hoa Sơn, cho những đứa trẻ mà ông coi như con cháu.
Ba ngày sau, một đoàn người nhỏ bé lặng lẽ rời khỏi Hoa Sơn.
Dẫn đầu là Thanh Hoà, lưng đeo thanh kiếm gỗ, tay cầm cuốn sách cũ.
Theo sau là Thạch Đại Tráng, vác trên vai một túi vải lớn đựng lương khô và ít bạc.
Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu xách theo những bọc hành lý đơn giản.
Cả bốn người đều mặc những bộ quần áo mới may, tuy vải thô nhưng sạch sẽ, tươm tất.
Trước cổng núi, Trưởng Lão Vô Căn đứng đó, dưới gốc tùng già.
Gió thổi bay mái tóc bạc phơ, thổi bay vạt áo đạo bào vá víu.
Lão đứng lặng nhìn theo bốn bóng người khuất dần sau những lùm cây, mắt đỏ hoe.
"Đi đi, các con.
Hoa Sơn chờ các con trở về.
"Thanh Hoà quay lại, vẫy tay chào Trưởng Lão.
Trong lòng hắn trào dâng một niềm xúc động khó tả.
Hắn biết, cuộc hành trình này sẽ đầy gian nan, thử thách.
Nhưng hắn cũng biết, đây là con đường duy nhất để Hoa Sơn hồi sinh.
"Trưởng Lão, người hãy chờ con.
Con sẽ trở về, cùng với những người có thể đưa Hoa Sơn trở lại đỉnh cao vinh quang!
"Bốn bóng người khuất dần sau những tán cây, chỉ còn lại bóng tùng già đơn độc và một lão già lặng lẽ nhìn theo, với niềm tin và hy vọng mong manh nhưng mãnh liệt.
Con đường phía trước còn dài, nhưng bước chân đã bắt đầu.
Và như thế, cuộc hành trình tái thiết Hoa Sơn của Thanh Hoà và ba sư huynh ngốc nghếch chính thức bắt đầu, với những điều kỳ lạ, hài hước và đầy bất ngờ đang chờ đợi họ ở phía trước.
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Chương này tôi viết trong một đêm trăng sáng, khi ngồi một mình dưới gốc thông già trước sân nhà.
Có lẽ vì vậy mà không khí của nó mang chút gì đó cô đơn nhưng cũng đầy hy vọng.
Nhiều độc giả hỏi tôi, vì sao Thanh Hoà lại chọn cách
"mặt dày"
như vậy để xây dựng lại Hoa Sơn?
Tôi xin thưa, cuộc đời này vốn dĩ không có con đường nào là thẳng tắp cả.
Đôi khi, để đạt được mục tiêu cao cả, người ta phải chấp nhận những cách thức tưởng chừng như thấp hèn.
Quan trọng là tấm lòng, là mục đích cuối cùng.
Và Thanh Hoà, dù có vô sỉ đến đâu, cũng luôn giữ trong tim ngọn lửa yêu thương Hoa Sơn cháy bỏng.
Đó mới là điều đáng quý.
*Về phần ba sư huynh, tôi viết họ với tất cả sự trìu mến.
Trong thế giới võ hiệp đầy những cao thủ thông minh tuyệt đỉnh, những nhân vật
"ngốc"
như họ lại là điểm sáng, là chỗ dựa tinh thần vững chắc.
Họ sẽ cùng Thanh Hoà trải qua bao sóng gió, và chính sự ngốc nghếch, chân thành ấy sẽ là vũ khí lợi hại nhất của họ.
*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau, khi đoàn quân
"kỳ lạ"
của Hoa Sơn bắt đầu đặt chân xuống vùng Giang Nam phồn hoa, với biết bao tình huống dở khóc dở cười đang chờ đợi!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập