*Ngoại ô phía bắc, hoàng hôn.
—
Tin dữ truyền về từ chiều.
Vạn Nhân Bang – tà phái đệ nhất thiên hạ – đã tràn qua biên giới phía bắc.
Ba ngôi làng bị đốt sạch trong một đêm.
Hàng trăm người chết.
Hàng chục thiếu nữ bị bắt đi.
Của cải, lương thực, gia súc – không còn gì.
Đổng Thanh nhận lệnh từ tri huyện:
điều động toàn bộ Truy Ma Đội, phối hợp với binh lính trong vùng, ngăn chặn bọn chúng trước khi chúng tiến sâu vào nội địa.
Nhưng khi họ đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều lạnh sống lưng.
Một cánh đồng rộng lớn, đen kịt người.
Ít nhất năm trăm tên, áo đen, đao kiếm sáng loáng, đang dàn hàng ngang chuẩn bị tấn công vào thị trấn kế tiếp.
Phía sau chúng, những xe hàng chất đầy của cướp được, những lồng sắt nhốt đầy phụ nữ và trẻ em.
Vạn Nhân Bang.
Không phải tàn đảng Ma Giáo lén lút trong bóng tối.
Mà là một đội quân cướp có tổ chức, có kỷ luật, có tham vọng.
Đổng Thanh tái mặt:
– Năm trăm tên.
chúng ta chỉ có ba mươi người.
Lưu Hổ siết chặt đao:
– Dù sao cũng phải đánh.
Không thể để chúng vào thị trấn.
Lâm Triều đứng sau cùng, mắt nhìn về phía đám đông đen kịt.
Hắn đếm.
Không phải năm trăm.
Phải đến bảy, tám trăm.
Nhưng trong lòng hắn, không có sợ hãi.
Chỉ có một sự bình thản lạ thường.
Trận chiến bắt đầu.
Đổng Thanh dẫn đầu xông lên, quân lính theo sau.
Nhưng chênh lệch quá lớn.
Người của Vạn Nhân Bang như thủy triều, ập tới cuốn phăng mọi thứ.
Lưu Hổ bị ba tên vây đánh, suýt ngã.
Lâm Triều động.
Kiếm quang lóe lên.
Không ai kịp thấy hắn xuất kiếm lúc nào.
Chỉ biết một khắc sau, ba tiếng
"keng"
vang dội, binh khí của ba tên vây Lưu Hổ đã văng khỏi tay.
Cánh hoa đào không có thật, nhưng trong mắt Lưu Hổ, những đường kiếm ấy đẹp đến mức hắn tưởng như mình đang mơ.
Giữa mưa đao kiếm, thân ảnh Lâm Triều đã đứng sau lưng ba tên kia.
– Chậm quá.
Một đường máu mảnh như chỉ đỏ hiện ra trên cổ họng chúng.
Cả ba ngã xuống cùng lúc.
Lưu Hổ trợn mắt:
– Lâm.
Lâm đệ.
– Lưu ca, lui ra sau.
– Lâm Triều nói, giọng vẫn bình thản.
– Để ta.
Hắn bước tới.
Một mình, giữa bảy tám trăm tên cướp.
Tên đầu lĩnh của Vạn Nhân Bang – một gã khổng lồ cao hơn hai thước, tay cầm đại phủ – nhìn thấy, cười khằng khặc:
– Con kiến hôi!
Một mình mà dám xông vào?
Giết nó!
Hàng chục tên ào lên.
Lâm Triều vung kiếm.
Kiếm chiêu tung ra như hoa đào đầu xuân.
Nhẹ.
Mỏng.
Tưởng như chỉ cần gió mạnh một chút là tan biến.
Nhưng khi hoa đào ấy chạm vào người, mặt đất dưới chân bắt đầu nhuộm đỏ.
Mười tên đầu tiên ngã xuống trước khi kịp hiểu chuyện gì xảy ra.
Hai mươi tên tiếp theo cũng vậy.
Ba mươi.
Bốn mươi.
Lâm Triều đi giữa bọn chúng như đi dạo.
Mỗi bước chân, mỗi động tác, mỗi đường kiếm – tất cả đều như một bản nhạc, nhẹ nhàng, uyển chuyển, nhưng chết chóc.
Máu bắn lên, ướt đẫm mặt đất.
Nhưng trên người hắn, không một giọt.
Tên đầu lĩnh gầm lên, nội lực cuộn trào như sóng lớn.
Đại phủ vung lên, chém thẳng vào Lâm Triều với sức mạnh có thể xẻ đôi núi đá.
Lâm Triều chỉ khẽ nhấc kiếm.
Một động tác tưởng như tùy ý.
Sóng lớn tan rã như đập vào vách núi.
Đại phủ văng khỏi tay gã khổng lồ, cắm phập xuống đất cách đó mười trượng.
Gã sững sờ nhìn bàn tay rỗng không, rồi nhìn Lâm Triều.
– Ngươi.
ngươi là ai?
Lâm Triều không trả lời.
Hắn bước tới, đứng trước mặt gã.
– Ngươi dùng hết sức để sống sót.
– Hắn nói, giọng nhẹ bẫng.
Gã khổng lồ run lên.
– Ta còn chưa bắt đầu nghiêm túc.
Kiếm quang lóe lên một lần nữa.
Gã khổng lồ ngã xuống, thân hình to lớn đổ sầm xuống đất, phát ra tiếng động như sấm.
Im lặng bao trùm chiến trường.
Những tên còn lại của Vạn Nhân Bang nhìn Lâm Triều, nhìn xác đồng bọn, nhìn gã đầu lĩnh nằm bất động.
Rồi chúng quay đầu bỏ chạy.
Cả trăm tên, chạy toán loạn, vứt bỏ của cướp được, vứt bỏ vũ khí, vứt bỏ tất cả.
Lâm Triều đứng giữa bãi chiến trường đầy xác chết, kiếm trong tay vẫn sáng loáng dưới ánh hoàng hôn.
Hắn phủi nhẹ bụi trên áo, nhăn mặt:
– Phiền thật.
Lại phải giặt áo.
Lưu Hổ và những người còn lại từ từ bước ra từ sau đống đổ nát.
Họ nhìn Lâm Triều như nhìn một vị thần.
– Lưu Hổ lắp bắp.
– Đệ.
đệ là ai vậy?
Lâm Triều quay lại, cười nhẹ:
– Lưu ca, ta chỉ là một sai nha thôi mà.
Hắn tra kiếm vào vỏ, bước về phía những chiếc lồng sắt, nơi những người phụ nữ và trẻ em đang khóc nức nở.
– Mở lồng, thả họ ra.
– Hắn nói.
– Xong rồi về.
Đêm đó, trong doanh trại tạm thời dựng bên ngoài thị trấn, Lâm Triều ngồi một mình bên đống lửa.
Những người trong đội nhìn hắn với ánh mắt khác.
Vừa kính nể, vừa sợ hãi.
Họ không dám lại gần, không dám hỏi.
Chỉ có Lưu Hổ, sau một hồi đắn đo, ngồi xuống bên cạnh.
– Lâm đệ.
– Hắn nói khẽ.
– Đệ giấu bọn ta bấy lâu nay?
– Lưu ca, ta không giấu.
– Lâm Triều nhìn vào lửa.
– Chỉ là không có cơ hội để nói.
– Nhưng mà.
đệ mạnh như vậy.
sao đệ lại làm sai nha?
Lâm Triều im lặng một lúc, rồi nói:
– Lưu ca, trên đời này có những thứ quan trọng hơn sức mạnh.
Và có những thứ, sức mạnh cũng không giải quyết được.
Lưu Hổ nhìn hắn, không hiểu lắm, nhưng không hỏi thêm.
– Mai về phủ, đệ tính sao?
Mọi người sẽ hỏi.
Lâm Triều cười nhạt:
– Thì cứ nói là ta may mắn.
Học lỏm được vài đường kiếm từ một lão già trong núi.
Ai tin hay không, tùy họ.
Lưu Hổ gật đầu:
– Ừ, ta hiểu.
Trên bầu trời, trăng lên cao.
Lâm Triều nhìn lên, nhớ lại lời tên Ma Giáo đã nói.
Thanh Thành phái hợp tác với Ma Giáo.
Và giờ Vạn Nhân Bang – tà phái đệ nhất – cũng xuất hiện, cướp bóc tàn bạo.
Có một sợi dây vô hình đang nối liền những thế lực tà ác này.
Và hắn, một mình, đang đứng giữa tất cả.
Nhưng hắn không sợ.
– Cứ đến đi.
– Hắn thì thầm với bóng tối.
– Ta đợi.
Ngọn lửa bùng lên, soi sáng gương mặt hắn.
Trong mắt hắn, một tia sáng lạnh lẽo.
Tia sáng của kẻ đã sẵn sàng cho mọi thứ.
*Hôm sau, tin tức về trận chiến lan khắp vùng.
*Người ta đồn rằng có một sai nha, một mình chém giết trăm tên cướp, cứu được hàng trăm sinh mạng.
*Có người nói hắn là thần tiên giáng thế.
Có người nói hắn là ma quỷ hóa thân.
*Nhưng hắn chỉ lặng lẽ trở về phủ, làm việc như mọi ngày.
*Và trong bóng tối, hắn vẫn tiếp tục luyện công, tiếp tục mạnh lên.
*Chờ ngày đối mặt với kẻ thù lớn nhất.
**Hết chương 47.
**
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập