Chương 46: Đêm tử chiến

*Rừng sâu phía bắc, giờ Tý.

Trăng mờ.

Gió lạnh thổi qua khe núi, cuốn theo mùi ẩm mốc của rừng già.

Lâm Triều tách khỏi đội ngũ từ lúc chiều, lần theo một dấu vết mà hắn phát hiện.

Những người khác cho rằng hắn đi vòng quanh khu vực cũ, nhưng hắn biết mình đang tiến sâu vào lãnh địa của tử thần.

Bước chân hắn nhẹ như mèo, đặt trên lớp lá khô không phát ra tiếng động.

Thanh kiếm Hoa Sơn sau lưng im lìm, nhưng hắn cảm nhận được nó đang run lên khe khẽ – như thể linh kiếm cũng biết sắp chạm mặt tử địch.

Một bóng đen từ trên cây lao xuống.

Không một tiếng động báo trước.

Nhưng Lâm Triều đã né.

Thân hắn nghiêng sang trái vừa đủ, lưỡi đao của đối phương sượt qua sát vai, cắt đứt vài sợi vải.

Hắn không dừng lại.

Tay phải vung lên, kiếm chưa kịp rút khỏi vỏ, nhưng một luồng kiếm khí đã bắn thẳng vào mặt đối thủ.

Tên Ma Giáo giật mình lùi lại, đôi mắt đỏ quạch sáng lên trong bóng tối.

– Ồ?

– Hắn cười khằng khặc, giọng như ma quỷ.

– Té ra là cao thủ.

Ta cứ tưởng lũ sai nha chỉ biết chạy.

Lâm Triều rút kiếm.

Thanh kiếm Hoa Sơn sáng lên một đường cong dưới ánh trăng.

Hắn không nói, chỉ đứng đó, mắt nhìn thẳng vào đối phương.

Tên Ma Giáo vung đao xông lên.

Nhanh.

Đao phong chém tới như chẻ tre.

Một nhát, hai nhát, ba nhát – liên hoàn, dồn dập, mỗi nhát đều nhắm vào yếu huyệt.

Lâm Triều không lùi.

Kiếm hắn động.

Không ai kịp thấy hắn xuất kiếm lúc nào.

Chỉ biết một khắc sau, ba tiếng

"keng"

vang dội, đao của đối phương đã văng khỏi tay, cắm phập vào thân cây cách đó ba trượng.

Tên Ma Giáo sững sờ nhìn bàn tay rỗng không của mình.

– Sao.

sao lại.

Lâm Triều vẫn đứng đó, kiếm trong tay chỉa xuống đất, mặt không biểu cảm.

– Chậm quá.

Một đường máu mảnh như chỉ đỏ hiện ra trên cổ tên Ma Giáo.

Nó định đưa tay lên sờ, nhưng chưa kịp chạm, đầu đã rời khỏi cổ.

Thân xác đổ xuống, phát ra tiếng

"bịch"

trầm đục trên nền lá khô.

Lâm Triều nhìn xác chết, lẩm bẩm:

– Phiền thật.

Lại phải lau kiếm.

Hắn vừa tra kiếm vào vỏ thì nghe tiếng vỗ tay từ phía sau.

Một bóng người khác bước ra từ bóng tối.

Cao lớn, mặc hắc bào, mặt đeo mặt nạ quỷ.

Trên tay hắn là một thanh trường đao đen ngòm, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.

– Hay.

Rất hay.

– Giọng nói trầm ấm, nhưng ẩn chứa sát khí.

– Ta tưởng lũ sai nha chỉ là phế vật.

Không ngờ lại có cao thư như ngươi.

Lâm Triều quay lại, mắt nheo lại.

– Ngươi là đầu lĩnh của bọn chúng?

Hắc bào nhân cười nhạt:

– Đầu lĩnh?

Không.

Ta chỉ là một tên lâu la thôi.

Nhưng so với thằng vừa chết, ta mạnh hơn một chút.

Hắn vung đao.

Một đường đao phong như xé toạc màn đêm, lao thẳng vào Lâm Triều với tốc độ kinh hồn.

Lâm Triều không né.

Kiếm lại xuất.

Đao kiếm giao nhau, phát ra tiếng nổ chói tai.

Lửa bắn ra từ lưỡi kim loại, soi sáng hai khuôn mặt trong khoảnh khắc.

Hắc bào nhân lùi lại nửa bước, mắt mở to kinh ngạc.

– Ngươi.

là ai?

Lâm Triều không trả lời.

Hắn tiến lên.

Kiếm chiêu tung ra như hoa đào đầu xuân.

Nhẹ.

Mỏng.

Tưởng như chỉ cần gió mạnh một chút là tan biến.

Nhưng hắc bào nhân lại lùi liên tiếp, mặt nạ quỷ dưới ánh trăng trông méo mó vì sợ hãi.

Hắn cảm nhận được – những đường kiếm kia không phải để đẹp.

Chúng là tử thần.

Hắn gầm lên, nội lực cuồn cuộn như sóng lớn, đao phong vung ra muốn đè bẹp đối thủ.

Lâm Triều chỉ khẽ nhấc kiếm.

Một động tác tưởng như tùy ý.

Sóng lớn tan rã như đập vào vách núi.

Hắc bào nhân ngã ngửa, đao văng khỏi tay, mặt nạ vỡ tan.

Dưới lớp mặt nạ là một khuôn mặt trẻ tuổi, đầy sẹo, mắt đầy hoảng loạn.

– Ngươi.

ngươi dùng hết sức để sống sót.

– Lâm Triều nói, giọng vẫn bình thản.

Hắn bước tới, đứng trên cao nhìn xuống.

– Ta còn chưa bắt đầu nghiêm túc.

Tên Ma Giáo trẻ run lên, cố lùi về phía sau.

– Đừng.

đừng giết ta.

ta có thể nói.

nói hết.

Lâm Triều dừng lại.

– Nói.

– Giáo chủ.

giáo chủ của bọn ta không phải người thường.

– Hắn thở hổn hển.

– Hắn.

hắn là hậu duệ của Huyết Ma lão tổ năm xưa.

hắn đang tìm cách phục hồi thánh công.

Lâm Triều nhíu mày.

– Huyết Ma lão tổ?

– Đúng.

ngài ấy từng là Vô Thượng Chân Quân.

nhưng bị Hoa Sơn phái trọng thương.

phải ẩn tu mấy chục năm.

nay đã gần khôi phục.

Mặt Lâm Triều vẫn lạnh, nhưng trong lòng nổi sóng.

Hoa Sơn.

Lại liên quan đến Hoa Sơn.

– Hắn ở đâu?

– Ta.

ta không biết thật.

chỉ có mấy vị đường chủ mới biết.

nhưng ta nghe nói.

nghe nói giáo chủ đang hợp tác với một môn phái lớn.

– Môn phái nào?

Tên Ma Giáo im lặng, mắt đảo qua đảo lại.

– Nói!

– Lâm Triều quát, kiếm chỉa vào cổ hắn.

– Thanh Thành.

– Hắn thều thào.

– Thanh Thành phái.

Kiếm khựng lại trong không trung.

Thanh Thành.

La Vân Tranh.

Lâm Triều đứng im như tượng đá.

Một lúc lâu sau, hắn cất tiếng, giọng lạnh tanh:

– Ngươi nói thật?

– Thật.

thật trăm phần trăm.

ta thề.

tha mạng.

Lâm Triều nhìn hắn.

Rồi kiếm động.

Một đường sáng lóe lên.

Tên Ma Giáo trẻ ngã xuống, mắt vẫn mở to, miệng còn há hốc.

Lâm Triều tra kiếm vào vỏ, quay lưng bước đi.

Gió thổi qua, cuốn theo mùi máu tanh.

Hắn đi trong rừng, lòng nghìn mối rối bời.

Thanh Thành phái hợp tác với Ma Giáo.

La Vân Tranh – kẻ đang lên như diều gặp gió, kẻ vừa đột phá Đại sư hậu kỳ – có thể đang dính líu với thế lực tà ác nhất thiên hạ.

Và Hoa Sơn năm xưa.

những vị Tuyệt đỉnh cao thủ.

họ đã hy sinh để đánh bại Vô Thượng Chân Quân.

Giờ đây, kẻ thù cũ sắp sống lại, và kẻ thù mới đang tiếp tay cho chúng.

Máu trong người hắn sôi lên.

Nhưng hắn không để nó chi phối.

Hắn dừng lại, nhìn lên trăng qua kẽ lá.

– Lão Thất ơi, lão Khổng ơi.

– Hắn thì thầm.

– Hóa ra mọi chuyện còn rối ren hơn ta tưởng.

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi tiếp tục bước.

Phía trước, bóng tối vẫn dày đặc.

Nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa đã bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Khi Lâm Triều trở lại trại, trời gần sáng.

Lưu Hổ đang ngồi bên đống lửa, thấy hắn thì đứng dậy:

– Lâm đệ!

Đi đâu mà giờ mới về?

Lo quá!

– Đi vòng quanh tí thôi.

– Lâm Triều cười nhạt, ngồi xuống cạnh lửa.

– Không tìm thấy gì.

Lưu Hổ nhìn hắn:

– Mặt đệ tái quá.

Có chuyện gì à?

– Không.

– Lâm Triều lắc đầu.

– Chỉ hơi mệt.

Hắn nhìn vào ngọn lửa, đôi mắt sâu thẳm.

Trong đầu hắn, một kế hoạch đang hình thành.

Không thể nói với ai.

Không thể để lộ.

Nhưng hắn biết:

cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

*Bình minh lên, xua tan màn đêm.

*Nhưng trong lòng Lâm Triều, một bóng tối khác đang bao phủ.

*Bóng tối của âm mưu, của thù hận, của những sự thật khủng khiếp sắp được phơi bày.

*Và hắn biết, con đường phía trước còn dài hơn, gian nan hơn bất cứ điều gì hắn từng trải qua.

*Nhưng hắn không lùi bước.

*Vì hắn là người thừa kế duy nhất của Hoa Sơn.

*Và Hoa Sơn không bao giờ lùi bước.

**Hết chương 46.

**

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập