Một buổi sáng cuối thu, lá vàng rụng đầy thung lũng.
A Đản đang ngồi tĩnh tọa bên suối, tay kết ấn theo lời Thanh Hoà dạy.
Một năm qua, cậu đã tiến bộ nhanh đến bất ngờ.
Không phải vì thiên phú hơn người, mà vì cậu chăm chỉ hơn bất kỳ ai.
Mỗi sáng thức dậy từ trước khi mặt trời mọc, mỗi tối tập luyện đến khi không còn thấy đường.
Bỗng tiếng bước chân dồn dập từ xa vọng lại.
Lý Tiểu Ngưu từ con đường mòn chạy vào, mặt tái mét, mồ hôi đầm đìa.
Hắn vừa xuống núi mua muối và dầu, nhưng trở về sớm hơn dự định cả nửa ngày.
"Có chuyện gì?"
Thanh Hoà đứng dậy.
Lý Tiểu Ngưu thở hổn hển, tay chỉ về phía chân núi:
"Làng Hạ Phù.
bọn cướp.
chúng đang hoành hành!
"Mọi người nhanh chóng tụ tập.
Lý Tiểu Ngưu kể lại những gì hắn chứng kiến.
Một băng cướp từ vùng khác kéo đến, chiếm đóng con đường cái quan qua làng Hạ Phù.
Chúng chặn đường buôn bán, cướp bóc dân làng, đốt phá mấy căn nhà.
Dân làng chống cự yếu ớt, bị chúng đánh đập tàn nhẫn.
Mấy người bị thương nặng, trong đó có cả mẹ của một số đứa trẻ trong làng.
"Mẹ con A Đản thì sao?"
Thạch Đại Tráng hỏi.
Lý Tiểu Ngưu nhìn A Đản, ngập ngừng:
"Mẹ con.
bị chúng đẩy ngã, gãy chân.
Nhưng còn sống.
Ta thấy con bé hàng xóm chạy lên báo, nhưng không kịp cứu.
"Mặt A Đản trắng bệch.
Cậu đứng dậy, quỳ xuống trước Thanh Hoà, dập đầu:
"Sư huynh!
Cho đệ xuống núi!
"Thanh Hoà nhìn cậu, im lặng.
"Đệ biết mình mới học võ có một năm, "
A Đản nói, giọng run run nhưng mắt sáng quyết tâm,
"đệ biết mình còn yếu, còn dốt.
Nhưng mẹ đệ ở dưới đó.
Đệ không thể ngồi yên!
"Ba sư huynh nhìn nhau, rồi nhìn Thanh Hoà.
—"Băng cướp đó mạnh không?"
Thanh Hoà hỏi Lý Tiểu Ngưu.
"Khoảng mười lăm tên, "
Lý Tiểu Ngưu đáp.
"Cầm đầu là một gã tên Hổ Đầu, nghe nói từng học võ ở mấy phường phía bắc, võ công vào loại Nhị Lưu hạ đẳng.
Đám còn lại chỉ là lâu la, có vài tên biết chút đánh đấm.
"Nhị Lưu hạ đẳng.
Với ba sư huynh bây giờ – Tam Lưu cả – đó là đối thủ mạnh hơn.
Với A Đản – mới tập một năm – đó là đối thủ không tưởng.
"Để ta đi, "
Thạch Đại Tráng đứng dậy.
"Ta sẽ xử lý bọn chúng."
"Ta đi cùng, "
Lý Tiểu Ngưu nói.
"Ta cũng đi, "
Triệu Tam Cẩu đứng dậy.
Ba người nhìn Thanh Hoà, chờ lệnh.
Thanh Hoà nhìn A Đản vẫn đang quỳ, mặt đầy nước mắt nhưng không khóc thành tiếng.
"A Đản, "
hắn nói,
"con muốn xuống núi?"
"Dạ!"
"Để làm gì?"
"Để cứu mẹ!
Để đánh đuổi bọn cướp!"
"Con đánh lại được chúng không?"
A Đản im lặng.
Cậu biết mình không đánh lại.
Một năm tập luyện, cậu mới chỉ học được mấy chiêu cơ bản nhất, nội lực hầu như không có, chỉ có sự nhanh nhẹn và chăm chỉ.
"Không đánh lại, "
cậu thật thà đáp.
"Nhưng đệ phải xuống.
"Thanh Hoà gật đầu:
"Được.
Con xuống.
"Mọi người ngạc nhiên.
"Nhưng, "
Thanh Hoà nói tiếp,
"không phải một mình.
Ba sư huynh con sẽ đi cùng.
Và ta cũng đi.
"Hắn đứng dậy, nhìn về phía con đường mòn dẫn xuống núi.
"Mười lăm năm rồi, "
"Hoa Sơn chúng ta ẩn mình trong núi sâu.
Đã đến lúc.
xuất sơn.
"—
Năm người xuống núi.
Trưởng Lão Vô Căn ở lại thung lũng, lão già tám mươi mấy không thể đi xa.
Trước khi đi, lão nắm tay Thanh Hoà, mắt đục ngầu nhìn hắn:
"Đưa chúng nó về bình an."
"Vâng."
"Và nhớ.
Hoa Sơn không cần oanh liệt.
Hoa Sơn chỉ cần đúng đắn.
"Thanh Hoà nhìn lão, gật đầu.
Năm người đi trong rừng.
Thanh Hoà đi đầu, sau đó là A Đản, rồi ba sư huynh.
Không ai nói gì, chỉ có tiếng bước chân trên lá khô.
A Đản đi rất nhanh, gần như chạy.
Cậu chỉ nghĩ đến mẹ, đến căn nhà nhỏ dưới làng, đến bọn cướp đang hoành hành.
Gần một giờ sau, họ đến rìa làng Hạ Phù.
Từ xa đã thấy khói bốc lên.
Mấy căn nhà bị đốt.
Tiếng khóc, tiếng la hét vọng ra.
—
Làng Hạ Phù là một làng nhỏ với chừng ba chục nóc nhà, nằm dưới chân núi, bên cạnh con đường cái quan.
Dân làng sống bằng nghề trồng trọt và làm thuê cho các đoàn buôn qua lại.
Khi năm người vào làng, cảnh tượng thật hỗn loạn.
Mấy căn nhà bị đốt, lửa vẫn còn cháy.
Đồ đạc vương vãi khắp nơi.
Mấy người đàn ông nằm la liệt trên đất, mặt mày bầm dập.
Phụ nữ và trẻ con co ro trong góc, khóc thút thít.
Ở giữa làng, mười mấy tên cướp đang ngồi nhậu nhẹt, cười nói ầm ĩ.
Chúng chất đồ cướp được thành một đống lớn:
thóc gạo, vải vóc, mấy con gà, mấy con lợn, và cả ít tiền đồng của dân làng.
Tên cầm đầu ngồi trên một chiếc ghế lớn, mặt đầy sẹo, đầu to như trái bưởi.
Hổ Đầu – đúng như tên gọi.
A Đản chạy thẳng về phía căn nhà nhỏ của mình ở cuối làng.
Nhà cậu vẫn còn, nhưng cửa bị phá, đồ đạc tung toé.
Mẹ cậu nằm trên giường, mặt tái mét, chân trái sưng vù, băng bó tạm bằng mảnh vải rách.
"Mẹ!"
A Đản lao tới, quỳ xuống bên giường.
Mẹ cậu mở mắt, thấy con, nước mắt trào ra:
"A Đản.
con về rồi.
mẹ tưởng không gặp lại con nữa.
"A Đản khóc, nắm tay mẹ.
Thanh Hoà và ba sư huynh đứng ngoài cửa, nhìn vào.
"Để nó ở lại với mẹ, "
Thanh Hoà nói.
"Chúng ta ra giải quyết bọn cướp.
Thạch Đại Tráng bước ra giữa làng, tiếng bước chân của hắn làm rung chuyển mặt đất.
"Bọn cướp kia!"
Hắn quát, giọng oang oang như sấm.
"Cút khỏi làng ngay!
"Mười mấy tên cướp đang nhậu nhẹt, nghe tiếng quát, giật mình đứng dậy.
Hổ Đầu đặt bát rượu xuống, đứng lên, nhìn Thạch Đại Tráng từ đầu đến chân.
"Ồ, "
hắn cười khẩy,
"lại thêm một thằng muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân?
Nhưng ở đây có mỹ nhân đâu, chỉ toàn dân quê đói khổ.
"Lý Tiểu Ngưu từ trong bóng tối lao ra, nhanh như cắt.
Hắn vòng qua mấy tên lâu la, tay vung lên, ba tên ngã lăn ra đất, máu từ cổ phun ra.
"Ba tên!"
Hắn đếm, rồi lùi lại.
Bọn cướp hoảng hốt, rút đao kiếm ra.
Hổ Đầu cũng biến sắc, nhưng vẫn giữ bình tĩnh.
"Có cao thủ!"
Hắn hét.
"Dàn trận!
"Mười mấy tên cướp vây quanh Thạch Đại Tráng và Lý Tiểu Ngưu.
Triệu Tam Cẩu từ phía sau nhà bước ra, tay cầm kiếm gỗ, điềm tĩnh đứng cạnh hai sư huynh.
"Ba thằng?"
Hổ Đầu nhìn ba người, rồi nhìn quanh.
"Chỉ có ba thằng?"
"Đủ rồi."
Thạch Đại Tráng nắm chặt tay.
Trận chiến bắt đầu.
Trong nhà, A Đản nghe tiếng đao kiếm, tiếng la hét từ ngoài làng vọng vào.
Cậu nhìn mẹ, nhìn ra ngoài cửa, rồi lại nhìn mẹ.
"Con đi, "
cậu nói.
"Con phải đi giúp các sư huynh.
"Mẹ cậu nắm tay cậu, mắt đầy lo lắng:
"Con còn nhỏ, con chưa biết đánh nhau.
.."
"Con biết mình yếu."
A Đản nhìn mẹ, mắt sáng quyết tâm.
"Nhưng nếu con không ra, các sư huynh con sẽ phải đánh mười mấy tên một mình.
Con không thể ngồi yên.
"Cậu hôn lên trán mẹ, rồi chạy ra ngoài.
Ra tới nơi, cậu thấy ba sư huynh đang đánh nhau với mười mấy tên cướp.
Thạch Đại Tráng một mình đỡ năm tên, tay không bẻ gãy đao kiếm của chúng như bẻ cành cây khô.
Lý Tiểu Ngưu luồn lách giữa đám đông, mỗi nhát dao găm là một tên ngã xuống.
Triệu Tam Cẩu điềm tĩnh đỡ đòn cho hai người kia, kiếm pháp bài bản, chính xác.
Nhưng bọn cướp đông.
Cứ mỗi tên ngã, hai tên khác xông lên.
Hổ Đầu đứng ở phía xa, chưa ra tay, chỉ quan sát, chờ thời cơ.
A Đản nhìn quanh, thấy một tên cướp đang lẻn ra sau lưng Thạch Đại Tráng, tay cầm đao, định đâm.
"Đại Tráng sư huynh, coi chừng phía sau!
"Thạch Đại Tráng quay lại, đỡ được nhát đao, nhưng vì mất tập trung, bị một tên khác đâm vào vai.
Máu bắn ra.
"Đồ khốn!"
Hắn gầm lên, tay vung lên, tên vừa đâm hắn bay đi xa mấy trượng.
A Đản chạy tới, nhặt một thanh đao dưới đất.
Cậu chưa từng cầm đao thật bao giờ.
Ở thung lũng, cậu chỉ tập với kiếm gỗ.
Tay cậu run run, nhưng mắt vẫn nhìn thẳng vào đám cướp.
Một tên cướp thấy cậu, cười khẩy:
"Con nít cũng ra đánh nhau à?
Về bú sữa mẹ đi!
"Hắn vung đao chém tới.
A Đản nhớ lại những lời Thanh Hoà dạy:
"Khi địch mạnh hơn, đừng đỡ, hãy né.
Khi địch khinh địch, hãy lợi dụng.
"Cậu né.
Nhát đao lướt qua sát mặt.
Cậu nghiêng người, đâm thanh đao về phía bụng tên cướp.
Không trúng.
Chỉ xước qua áo.
Nhưng tên cướp giật mình, lùi lại:
"Ồ, biết đánh đấy!
"Hắn tấn công tiếp.
Lần này A Đản không né kịp, bị đao chém vào cánh tay, máu chảy ra.
Cậu la lên một tiếng, loạng choạng lùi lại.
"Con ơi!"
Mẹ cậu từ trong nhà chạy ra, quên cả chân gãy, lao tới ôm lấy cậu.
Tên cướp thấy vậy, cười to:
"Mẹ con cùng lên à?
Tiện thể!
Một bóng trắng lao tới, nhanh đến mức không ai kịp thấy.
Thanh Hoà đứng giữa tên cướp và hai mẹ con A Đản.
Tay không, chỉ bằng một ngón tay, hắn gạt nhát đao sang một bên.
Tên cướp ngơ ngác nhìn thanh đao của mình bị một ngón tay gạt lệch.
Hắn chưa kịp hiểu chuyện gì, thì một luồng kình lực đánh thẳng vào ngực.
Hắn bay đi xa mấy trượng, nằm im bất động.
"Hai mẹ con lui ra sau."
Thanh Hoà nói, giọng bình thản.
Hắn bước về phía đám cướp.
Bây giờ, mười tên cướp còn lại đều dừng lại, nhìn người thanh niên áo trắng đang bước tới.
Hắn không cầm binh khí, không có sát khí, chỉ bước đi như đi dạo trong vườn.
Nhưng không hiểu sao, bọn chúng đều cảm thấy lạnh sống lưng.
Hổ Đầu, tên cầm đầu, đứng dậy, mặt biến sắc.
Hắn là kẻ có võ công, hắn nhận ra ngay:
người này không phải đối thủ của hắn.
Không phải đối thủ của bất kỳ ai ở đây.
"Chạy!"
Hắn hét lên, quay lưng bỏ chạy.
Đám cướp hoảng loạn, chạy tán loạn.
Nhưng không ai chạy thoát.
Thanh Hoà chỉ phẩy tay.
Mấy tên chạy xa nhất ngã nhào xuống đất, như thể bị một bàn tay vô hình đánh trúng.
Mấy tên gần hơn thì bị Thạch Đại Tráng và Lý Tiểu Ngưu đuổi kịp, đánh ngã.
Hổ Đầu chạy được xa nhất, gần ra tới đầu làng.
Hắn mừng thầm, nghĩ rằng mình thoát rồi.
Một bóng trắng đứng trước mặt hắn.
Thanh Hoà xuất hiện từ lúc nào không ai biết.
Hổ Đầu dừng lại, mặt trắng bệch.
Hắn quỳ xuống:
"Đại hiệp tha mạng!
Tôi xin đi, không dám quay lại nữa!
"Thanh Hoà nhìn hắn, im lặng.
"Tôi xin thề!
Tôi sẽ bỏ nghề cướp, đi làm ăn lương thiện!"
Hổ Đầu dập đầu liên tục.
Thanh Hoà vẫn im lặng.
Hồi lâu, hắn nói:
"Ngươi đã cướp bóc dân làng, đốt nhà, đánh đập người già, trẻ nhỏ.
Ngươi xứng đáng chết.
"Hổ Đầu run lên.
"ta sẽ tha cho ngươi một mạng.
Đi, báo với những kẻ khác:
Hoa Sơn vẫn còn.
Và đừng ai động đến vùng đất này.
"Hổ Đầu ngẩng lên, mặt đầy kinh ngạc:
"Hoa Sơn?
Hoa Sơn không phải đã diệt vong ba trăm năm trước rồi sao?"
Thanh Hoà nhìn hắn, không trả lời.
Hổ Đầu hiểu ý, dập đầu lần nữa, rồi chạy biến vào rừng.
Mặt trời lặn, hoàng hôn buông xuống làng Hạ Phù.
Đám cướp bị trói lại, nằm la liệt giữa làng.
Dân làng tụ tập quanh đó, vừa sợ vừa mừng.
Mấy người bị thương được băng bó.
Lửa ở mấy căn nhà đã được dập tắt.
Thạch Đại Tráng ngồi trên một tảng đá, vai băng vải trắng, mặt vẫn còn đau đớn.
Lý Tiểu Ngưu lau vết máu trên dao găm.
Triệu Tam Cẩu điềm tĩnh ngồi bên cạnh, tay cầm kiếm.
A Đản ngồi bên mẹ, tay được băng bó cẩn thận.
Mẹ cậu ôm cậu, khóc, nhưng lần này là khóc vì mừng.
"Con dại quá, "
mẹ cậu nói,
"sao dám xông vào đánh nhau với cướp?"
"Mẹ ơi, "
A Đản nhìn mẹ, mắt sáng,
"nếu con không ra, có thể các sư huynh con sẽ bị thương nặng hơn.
Con không thể đứng nhìn.
"Thanh Hoà đứng gần đó, nghe câu chuyện, không nói gì, nhưng khóe miệng hơi nhếch lên.
Một người đàn ông trong làng bước tới, quỳ xuống trước mặt Thanh Hoà:
"Đại hiệp!
Cảm ơn đại hiệp đã cứu làng chúng tôi!
Không biết đại hiệp từ đâu đến, tên họ là gì, để chúng tôi còn thờ cúng?"
Thanh Hoà đỡ ông ta dậy:
"Không cần thờ cúng.
Chúng tôi chỉ là người ở trên núi xuống, thấy việc nghĩa phải làm."
"Trên núi?"
Ông già ngạc nhiên.
"Trên núi Vũ Lăng này có người ở ư?
Chúng tôi sống dưới chân núi mấy đời, chưa từng thấy ai lên đó.
"Thanh Hoà không trả lời.
Ông già nhìn quanh, thấy ba người kia, thấy A Đản, rồi lại nhìn Thanh Hoà:
"Đại hiệp.
có phải.
có phải các vị là cao nhân ẩn dật?
Có phải các vị tu tiên?"
"Không, "
Thanh Hoà cười nhẹ,
"chúng tôi chỉ là người thường.
Sống trong núi, tập võ, trồng trọt.
Thế thôi.
Đêm đó, năm người ở lại làng, giúp dân làng dựng lại nhà cửa, băng bó vết thương.
Sáng hôm sau, họ từ biệt ra đi.
Trước khi đi, A Đản ôm mẹ thật lâu.
"Mẹ ở lại nhé.
Con lên núi tiếp tục học.
Khi nào con học xong, con sẽ xuống đón mẹ lên ở cùng.
"Mẹ cậu lau nước mắt, gật đầu:
"Ừ, con đi đi.
Mẹ ở đây, có bà con lối xóm giúp đỡ.
Con đừng lo.
"A Đản nhìn mẹ lần cuối, rồi quay lưng bước theo các sư huynh.
Trên đường về thung lũng, Lý Tiểu Ngưu hỏi Thanh Hoà:
"Sư đệ, sao đệ lại tha cho tên cầm đầu?
Hắn đáng chết mà.
"Thanh Hoà nhìn xa xăm:
"Giết hắn dễ.
Nhưng để hắn sống, hắn sẽ đi báo tin cho đồng bọn.
Tin Hoa Sơn vẫn còn sẽ lan ra.
Ma Giáo sẽ biết.
Rồi chúng sẽ tìm đến.
"Mọi người im lặng.
"Đệ muốn chúng tìm đến?"
Triệu Tam Cẩu hỏi.
"Chưa hẳn.
Nhưng chúng ta không thể trốn mãi.
Đã đến lúc chuẩn bị.
"Thanh Hoà nhìn về phía thung lũng xa xa.
"Ba trăm năm rồi.
Hoa Sơn không thể mãi ẩn mình.
Phải có ngày xuất thế.
Và khi ngày đó đến, chúng ta phải sẵn sàng.
"A Đản, đang đi sau cùng, nghe những lời đó, trong lòng dâng lên một cảm xúc lạ.
Cậu không hiểu hết.
Nhưng cậu hiểu một điều:
cuộc đời cậu đã thay đổi từ cái ngày cậu lạc vào thung lũng đó.
Và từ nay, cậu không còn là A Đản – đứa trẻ nhặt củi nghèo khổ nữa.
Cậu là đệ tử Hoa Sơn.
Chiều hôm đó, khi năm người về tới thung lũng, mặt trời đã lặn sau những dãy núi.
Trưởng Lão Vô Căn ngồi trên ghế mây trước nhà, thấy họ về, đôi mắt đục ngầu sáng lên.
Lão đứng dậy, run run bước tới, nhìn từng người một.
"Về hết rồi, "
lão nói, giọng run run.
"Về hết rồi.
tốt.
tốt quá.
"Thạch Đại Tráng bước tới, đỡ lão:
"Trưởng Lão, chúng con về rồi.
Không sao cả.
"Trưởng Lão nhìn băng vải trên vai hắn, mắt rưng rưng:
"Bị thương à?
Có nặng không?"
"Dạ không ạ, chỉ xước xát thôi.
"Trưởng Lão lại nhìn Lý Tiểu Ngưu, nhìn Triệu Tam Cẩu, rồi nhìn A Đản với cánh tay băng bó.
Cuối cùng, lão nhìn Thanh Hoà.
"Con có sao không?"
Thanh Hoà lắc đầu:
"Con không sao.
"Trưởng Lão gật đầu, rồi nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời vừa lặn.
"Hoa Sơn.
Hoa Sơn của chúng ta.
hôm nay đã xuất thế rồi.
"Năm người nhìn nhau, rồi cùng nhìn về phía hoàng hôn.
Không ai nói gì.
Chỉ có gió thổi qua thung lũng, mang theo mùi cỏ cây và mùi khói bếp từ căn nhà gỗ nhỏ.
Một ngày mới sẽ bắt đầu.
Và Hoa Sơn, sau ba trăm năm, đã bước những bước đầu tiên trên con đường trở lại.
*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau, khi những biến cố lớn bắt đầu ập đến với thung lũng Vũ Lăng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập