Chương 35: Mười Năm Thoáng Chốc, Hoa Sơn Ẩn Mình Trong Núi Sâu, Cậu Bé Nhặt Củi Vô Tình Phát Hiện Bí Mật

Mười năm.

Mười năm dài đằng đẵng với người thường, nhưng với Thanh Hoà, chỉ như một giấc mộng ngắn ngủi.

Hắn đã từng sống ba trăm năm, từng chứng kiến bao triều đại thay đổi, bao môn phái hưng suy.

Mười năm, với hắn, chẳng qua là một khoảnh khắc để thở.

Nhưng mười năm này lại là mười năm đặc biệt nhất trong cuộc đời dài đằng đẵng của hắn.

Sau trận chiến trong rừng sâu năm ấy, năm người Hoa Sơn không tiếp tục hành trình tìm kiếm vị đệ tử thoát nạn ba trăm năm trước.

Thanh Hoà bị thương quá nặng, phải mất gần ba năm mới hồi phục hoàn toàn.

Trong ba năm ấy, họ sống ẩn dật trong một thung lũng nhỏ giữa dãy núi Vũ Lăng, sâu trong đất Hồ Nam.

Đó là một quyết định sáng suốt.

Ma Giáo sau trận thua đó đã phát điên lùng sục khắp vùng, nhưng không ai ngờ rằng năm con người ấy lại chọn cách.

biến mất hoàn toàn.

Họ không xuống núi, không tiếp xúc với bất kỳ ai, sống như những ẩn sĩ thực thụ.

Trưởng Lão Vô Căn, kỳ lạ thay, lại trở nên minh mẫn hơn hẳn.

Có lẽ cuộc sống thanh tịnh, không phải lo cơm ăn áo mặc, khiến lão già ấy tìm lại được chút tỉnh táo của tuổi trẻ.

Lão vẫn lẩm bẩm, vẫn hay quên, nhưng thỉnh thoảng lại nói những câu khiến người ta phải suy nghĩ.

Thạch Đại Tráng giờ đã là một tráng niên cao lớn, râu ria xồm xoàm, nhưng tâm hồn vẫn đơn thuần như ngày nào.

Lý Tiểu Ngưu vẫn gầy nhom, vẫn nhanh nhẹn, nhưng mắt đã bớt ti hí hơn nhờ.

Thanh Hoà bày cho cách xông lá cây rừng.

Triệu Tam Cẩu, kẻ lanh lợi nhất, giờ đã có thể thay Thanh Hoà lo liệu mọi chuyện trong thung lũng.

Và Thanh Hoà.

Hắn hai mươi hai tuổi rồi.

Không còn là đứa trẻ mười hai năm xưa với cái mặt non choẹt mà nói năng như lão già.

Bây giờ nhìn hắn, người ta thấy một thanh niên cao ráo, vai rộng, mắt sáng, nhưng trong đôi mắt ấy vẫn là cái nhìn xa xăm, trầm tĩnh của một người từng sống qua bao thăng trầm.

Ba trăm năm, rồi mười năm ẩn dật.

Đủ lâu để hắn nhận ra một điều:

đôi khi, ẩn mình lại là cách mạnh mẽ nhất.

Sáng sớm trên thung lũng, sương mù dày đặc như tấm lụa trắng khổng lồ phủ kín cả không gian.

Thanh Hoà ngồi trên một tảng đá lớn cạnh dòng suối, mắt nhắm, tay kết ấn, hít thở theo nhịp điệu của tự nhiên.

Quanh hắn, tiếng chim hót, tiếng nước chảy, tiếng gió thổi qua rừng thông tạo thành một bản giao hưởng êm dịu.

Phía xa, Thạch Đại Tráng đang vác một cây gỗ lớn từ trong rừng ra.

Mười năm không làm hắn yếu đi, ngược lại còn khoẻ hơn.

Tay hắn giờ đây có thể bẻ cong một thân cây nhỏ chỉ bằng hai ngón tay.

"Đại Tráng sư huynh, nhẹ thôi, "

Lý Tiểu Ngưu đang nhặt rau dại bên suối, ngước lên nhìn,

"cây gỗ ấy là để làm nhà cho đám gà mới, đừng làm nó nát!"

"Ta biết rồi!"

Thạch Đại Tráng đáp, giọng oang oang như tiếng chuông.

Hắn đặt cây gỗ xuống đất nhẹ như đặt một cọng rơm.

Triệu Tam Cẩu đang vo gạo trong một chiếc nồi đất lớn.

Họ không còn cảnh đói khổ như mười năm trước.

Thung lũng này màu mỡ, có suối cá, có rừng rau, có đất trồng lúa nương.

Mười năm tích cóp, họ đã có một cuộc sống no đủ, khiêm tốn nhưng ấm cúng.

Trưởng Lão Vô Căn ngồi trên bậc đá trước căn nhà gỗ nhỏ, tay cầm một quyển sách cũ ố vàng.

Đôi mắt đục ngầu của lão dán chặt vào từng chữ, môi mấp máy đọc.

Lão đang đọc lại Hoa Sơn kiếm pháp – bản sao mà Thanh Hoà đã chép lại từ trí nhớ.

"Thanh Hoà, "

lão gọi, giọng run run nhưng rõ ràng hơn xưa,

"con nói chiêu thứ bảy, thức thứ ba, là 'vân khai kiến nhật' hay 'vân tán nguyệt minh'?"

Thanh Hoà mở mắt, mỉm cười:

"Thưa Trưởng Lão, là 'vân khai kiến nhật' ạ.

Vân tán nguyệt minh là chiêu sau."

"À, à, ta nhớ rồi."

Trưởng Lão gật gù, lại cắm cúi đọc tiếp.

Mười năm qua, lão già ấy đã học lại toàn bộ kiếm pháp Hoa Sơn từ Thanh Hoà.

Không phải để luyện – tay chân lão đã yếu lắm rồi – mà để.

dạy lại cho ba gã đồ đệ.

Lão bảo:

"Hoa Sơn không thể chỉ có một người biết kiếm pháp.

Phải truyền lại.

"Thanh Hoà hiểu.

Hắn hiểu hơn ai hết nỗi đau khi chứng kiến cả một môn phái, cả một di sản, biến mất vì không có người kế thừa.

Và hắn cũng hiểu vì sao Trưởng Lão lại làm vậy.

Lão già ấy, dù lẩm cẩm, dù hay quên, nhưng trong lòng vẫn ôm ấp giấc mơ khôi phục Hoa Sơn.

Chỉ là, lão chọn cách khác với hắn.

Thanh Hoà chọn âm thầm chờ đợi, tích luỹ.

Trưởng Lão chọn truyền thừa, gieo hạt giống.

Cả hai đều đúng.

Buổi trưa, khi ánh nắng xuyên qua những tán cây rừng thành từng vệt sáng lung linh, Lý Tiểu Ngưu bỗng đứng dậy, tai vểnh lên.

"Có người, "

hắn nói, mắt nheo lại nhìn về phía con đường mòn dẫn vào thung lũng.

"Từ phía đông.

Một người.

Bước chân nặng, không phải cao thủ.

"Năm người nhìn nhau.

Mười năm rồi, chưa từng có ai lạ vào thung lũng này.

Nó quá xa, quá hẻo lánh, lại nằm giữa những dãy núi trùng điệp.

Ngay cả thợ săn trong vùng cũng hiếm khi qua đây.

"Để ta ra xem."

Thanh Hoà đứng dậy, phủi đất trên áo.

Hắn đi vào rừng, nhẹ nhàng như một làn gió.

Mười năm tu luyện, kiếm pháp Hoa Sơn của hắn không chỉ hồi phục mà còn tinh tiến hơn xưa.

Có những điều, khi còn trẻ, hắn không hiểu.

Giờ đây, sau ba trăm năm sống lại, hắn hiểu.

Trên con đường mòn, một cậu bé đang lom khom bước đi.

Chừng mười, mười một tuổi.

Người gầy gò, áo rách, vai đeo một bó củi to gần bằng người.

Mồ hôi nhễ nhại, mặt mũi lem luốc, nhưng đôi mắt lại rất sáng.

Cậu bé dừng lại, nhìn quanh, có vẻ lạc đường.

Rồi cậu ngồi phịch xuống đất, thở hồng hộc, tay vuốt mồ hôi trên trán.

Thanh Hoà đứng trong bụi cây, quan sát.

Không có gì đặc biệt.

Một cậu bé nhặt củi nghèo, có thể từ làng dưới chân núi lên, lạc vào rừng sâu.

Chuyện thường xảy ra.

Nhưng có điều gì đó khiến hắn không thể rời mắt.

Đôi mắt ấy.

Đôi mắt của cậu bé, dù mệt mỏi, dù đói khát, vẫn ánh lên một tia kiên cường.

Không phải sự kiên cường của người lớn từng trải, mà là sự kiên cường bẩm sinh của một tâm hồn không chịu khuất phục.

Cậu bé ngồi một lúc, rồi đứng dậy, cố gắng vác bó củi lên vai.

Nhưng bó củi quá nặng, cậu bé loạng choạng, suýt ngã.

Thanh Hoà bước ra khỏi bụi cây.

Cậu bé giật mình, lùi lại hai bước, mắt mở to nhìn người thanh niên trước mặt.

Rồi cậu cúi đầu, giọng run run:

"Dạ.

dạ thưa đại thúc, con lạc đường ạ.

Con xin lỗi, con không cố ý vào đây.

Con đi ngay, con đi ngay đây!

"Đại thúc?

Thanh Hoà suýt bật cười.

Hắn mới hai mươi hai, mà đã bị gọi là đại thúc.

Nhưng nghĩ lại, với một đứa trẻ mười tuổi, người hai mươi hai đúng là.

già thật.

"Không sao, "

hắn nói, giọng nhẹ nhàng.

"Con từ làng nào lên?"

"Dạ, con từ làng Hạ Phù dưới chân núi ạ.

Mẹ con ốm, con lên kiếm củi về bán lấy tiền mua thuốc.

Nhưng con lạc mất đường về.

"Thanh Hoà nhìn bó củi trên vai cậu bé.

Củi khô, to, chắc phải mất cả buổi mới kiếm được.

Một đứa trẻ mười tuổi, vác bó củi gần bằng người, đi bộ hàng giờ trong rừng, chỉ vì mẹ ốm.

Hắn nhớ lại mình, ba trăm năm trước, cũng từng là một đứa trẻ như thế.

Cũng từng nghèo khổ, cũng từng phải vật lộn để sống, cũng từng có người thân bệnh tật mà không có tiền chữa.

Nhưng hắn đã có một cơ duyên.

Còn cậu bé này?"

Đói không?"

Thanh Hoà hỏi.

Cậu bé ngước lên, mắt sáng lên rồi lại vụt tắt, lắc đầu:

"Dạ không ạ.

Con.

con quen rồi."

"Đi với ta.

"Thanh Hoà quay lưng bước đi, không nói thêm.

Cậu bé đứng ngây ra một lúc, rồi vác bó củi lên, lẽo đẽo theo sau.

Không hỏi gì, không do dự.

Một đứa trẻ lạ, trong rừng sâu, gặp một người lạ.

Ấy vậy mà vẫn đi theo.

Có thể vì đói quá.

Có thể vì không còn lựa chọn.

Có thể vì trong thâm tâm cậu bé, người thanh niên này không có gì đáng sợ.

Thanh Hoà không quay lại nhìn, nhưng khoé miệng hắn hơi nhếch lên.

Khi Thanh Hoà dẫn cậu bé vào thung lũng, cả bốn người kia đều ngạc nhiên.

"Thanh Hoà, đây là?"

Thạch Đại Tráng buông cây gỗ, bước tới.

"Khách."

Thanh Hoà chỉ nói một từ, rồi quay sang cậu bé:

"Ngồi xuống nghỉ đi.

"Cậu bé nhìn quanh, mắt mở to.

Một thung lũng nhỏ xinh, có suối, có nhà gỗ, có người, có gà, có cả ruộng rau.

Một thế giới khác hẳn với cuộc sống nghèo khổ dưới làng.

Lý Tiểu Ngưu bưng ra một bát cơm nóng hổi, trên có ít rau luộc và một miếng cá nhỏ.

"Ăn đi.

"Cậu bé nhìn bát cơm, nuốt nước bọt.

Rồi cậu nhìn lên năm người đang đứng quanh, mắt đỏ hoe, quỳ xuống:

"Dạ.

dạ con cảm ơn các ân nhân!

Con.

con không biết lấy gì trả ơn.

.."

"Đứng lên."

Thanh Hoà đỡ cậu dậy.

"Ăn đi.

Xong rồi ta nói chuyện.

"Cậu bé ăn.

Ăn như chưa bao giờ được ăn, nhưng vẫn cố giữ phép lịch sự, từ tốn.

Mắt vẫn nhìn xuống, nhưng thỉnh thoảng lại liếc lên quan sát những người xung quanh.

Thông minh, nhưng biết giữ mình.

Tốt.

Khi ăn xong, cậu bé lau miệng, đứng dậy, cúi đầu:

"Con xin phép đi ạ.

Mẹ con ở nhà chờ."

"Mẹ con ốm bao lâu rồi?"

Trưởng Lão bỗng lên tiếng.

"Dạ.

gần một tháng ạ.

Con đi kiếm củi bán, mua thuốc nam về sắc cho mẹ uống.

Nhưng mẹ vẫn không đỡ."

"Thuốc gì?"

Cậu bé lúng túng, không biết kể tên.

Thuốc nam, mua từ ông lang trong làng, đâu có tên.

Trưởng Lão đứng dậy, đi vào nhà, lúc ra tay cầm một gói nhỏ.

"Cầm lấy.

Vài loại thảo dược quý, sắc cho mẹ con uống.

Sẽ đỡ.

"Cậu bé nhìn gói thuốc, tay run run.

Rồi cậu quỳ xuống, dập đầu ba cái:

"Con cảm ơn cụ!

Con cảm ơn các ân nhân!

Nhà con nghèo, không có gì trả ơn, chỉ biết.

chỉ biết.

.."

"Thôi, đứng lên."

Thanh Hoà lại đỡ cậu dậy.

"Để ta dẫn con ra đường cái.

"—

Trên đường ra khỏi rừng, cậu bé đi sau Thanh Hoà, im lặng.

Nhưng đến một khúc quanh, cậu bỗng dừng lại.

"Đại thúc, "

cậu bé gọi.

Thanh Hoà quay lại.

"Đại thúc và mấy người kia.

không phải người thường đúng không ạ?"

Thanh Hoà nhướng mày.

Cậu bé cắn môi, rồi nói tiếp:

"Lúc nãy, trong lúc ăn, con thấy cụ già kia tay cầm một quyển sách.

Bìa sách có chữ.

Hoa Sơn.

Còn mấy người kia, người nào cũng có võ công.

Con thấy ở tay họ, những vết chai không phải chai vác củi.

"Thanh Hoà im lặng.

"Và cả đại thúc nữa."

Cậu bé nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Đại thúc đi trong rừng, không một tiếng động.

Cây cỏ xung quanh không lay.

Ngay cả thợ săn giỏi nhất làng con cũng không làm được vậy.

"Một đứa trẻ mười tuổi, quan sát như vậy.

Nhớ như vậy.

Phân tích như vậy.

Thanh Hoà cười nhẹ.

"Con muốn hỏi gì?"

"Con không hỏi ạ."

Cậu bé lắc đầu.

"Con chỉ muốn nói.

bí mật của các ân nhân, con sẽ giữ.

Mẹ con dạy, người ta cho mình, mình phải biết ơn.

Biết ơn thì không làm hại người ta.

"Thanh Hoà nhìn cậu bé hồi lâu.

"Tên con là gì?"

"Dạ, con tên A Đản ạ."

"A Đản."

Thanh Hoà gật đầu.

"Được.

Con về đi.

Nếu mẹ con khỏi bệnh, và nếu con muốn.

thì có thể lên đây tìm ta.

Ta tên Thanh Hoà.

"A Đản mắt sáng lên, rồi lại lúng túng:

"Nhưng.

nhưng con phải làm gì để trả ơn?"

Thanh Hoà quay lưng bước đi, chỉ nói:

"Không cần trả.

Chỉ cần nhớ:

có những thứ, giữ trong lòng là đủ.

"—

Đêm đó, Thanh Hoà ngồi một mình trên tảng đá cạnh suối.

Trăng sáng, nước chảy, gió hiu hiu.

Hắn nghĩ về A Đản.

Một đứa trẻ thông minh, quan sát tốt, biết giữ mình, lại hiếu thảo.

Mười tuổi, vác củi nuôi mẹ ốm.

Không than vãn, không oán trách, không nhận ân huệ mà không biết điều.

Có thể.

Hắn nhìn lên bầu trời đầy sao, nhớ lại ba trăm năm trước, khi hắn cũng là một đứa trẻ như thế, gặp được người thầy đầu tiên.

Người thầy ấy không hỏi hắn muốn gì, chỉ nói:

"Nếu con muốn thoát nghèo, hãy theo ta.

"Hắn đã theo.

Và cả cuộc đời hắn thay đổi.

Nhưng giờ đây, hắn không thể làm điều tương tự với A Đản.

Hắn đang ẩn thân, đang trốn Ma Giáo, đang chờ thời cơ.

Một đứa trẻ đi theo, chỉ thêm nguy hiểm.

Tuy nhiên.

"Có những thứ, không cần phải vội."

Hắn tự nhủ.

"Để thời gian trả lời.

"Phía sau, có tiếng bước chân nhẹ.

Trưởng Lão Vô Căn bước tới, ngồi xuống cạnh hắn.

"Thanh Hoà, "

lão già nói, giọng trầm trầm,

"ta thấy con nhìn thằng bé khác lắm.

"Thanh Hoà im lặng.

"Nó giống con ngày xưa."

Trưởng Lão nhìn xa xăm.

"Giống con ngày con mới lên Hoa Sơn.

Cũng nghèo khổ, cũng kiên cường, cũng có đôi mắt biết nhìn xa hơn những gì trước mắt.

"Thanh Hoà vẫn im lặng.

"Hoa Sơn có thể suy tàn, "

Trưởng Lão nói tiếp,

"nhưng Hoa Sơn không chết.

Vì sao?

Vì còn người.

Còn người thì còn tất cả.

Con hiểu không?"

Thanh Hoà quay sang nhìn Trưởng Lão.

Mười năm qua, lão già ấy chưa bao giờ nói những lời như vậy.

Lão vẫn lẩm cẩm, vẫn hay quên, nhưng trong khoảnh khắc này, lão như tỉnh táo hơn bao giờ hết.

"Trưởng Lão.

.."

"Ta biết con có bí mật."

Trưởng Lão cắt lời.

"Ta biết con không phải đứa trẻ bình thường.

Ta đã sống hơn bảy mươi năm, đủ để nhận ra.

Nhưng ta không hỏi.

Vì sao?

Vì ta tin con.

Tin con là người tốt.

Tin con muốn tốt cho Hoa Sơn.

"Thanh Hoà nhìn lão già, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

"Thằng bé đó, "

Trưởng Lão nói,

"nếu nó quay lại, con hãy nhận nó.

Không phải vì Hoa Sơn.

Mà vì.

cái duyên.

Cái duyên giữa những người nghèo khổ biết vươn lên.

"Nói xong, lão già đứng dậy, chậm rãi bước về nhà, để lại Thanh Hoà ngồi đó, dưới ánh trăng bạc, với những suy nghĩ miên man.

Một tháng sau, vào một buổi sáng sương mù dày đặc, A Đản xuất hiện ở cửa thung lũng.

Không còn vác củi.

Không còn lem luốc.

Mặc một bộ áo vá nhưng sạch sẽ, tóc chải gọn gàng, mắt sáng hơn lần trước.

Cậu bé đứng đó, nhìn vào trong, không dám bước tiếp.

Thanh Hoà từ trong sương mù bước ra, như thể đã biết trước.

"Mẹ con khỏi chưa?"

A Đản quỳ xuống, dập đầu:

"Dạ, mẹ con khỏi rồi ạ.

Nhờ thuốc của cụ già.

Mẹ con bảo con lên đây cảm ơn, và xin.

xin được làm gì đó để trả ơn.

"Thanh Hoà đỡ cậu dậy.

"Vào đi.

"A Đản bước vào thung lũng, lần này không còn sợ hãi, chỉ có tò mò và kính cẩn.

Trong căn nhà gỗ nhỏ, năm người ngồi quanh.

Trưởng Lão ngồi chính giữa, tay cầm quyển sách cũ.

"A Đản, "

Trưởng Lão nói,

"con có muốn học không?"

A Đản ngạc nhiên:

"Dạ.

học gì ạ?"

"Học chữ.

Học võ.

Học làm người.

"A Đản nhìn quanh, nhìn từng người, cuối cùng dừng lại ở Thanh Hoà.

Trong mắt cậu có sự bối rối, có sự mong chờ, có cả sự sợ hãi.

Nhưng rồi cậu quỳ xuống, dập đầu:

"Dạ, con muốn ạ!

Con xin các sư phụ nhận con!

"Năm người nhìn nhau.

Trưởng Lão cười, nếp nhăn hằn sâu:

"Không phải sư phụ.

Là.

huynh đệ.

"A Đản không hiểu, nhưng vẫn dập đầu.

Và từ ngày đó, trong thung lũng nhỏ giữa rừng già, có thêm một người nữa.

Một đứa trẻ nghèo khổ, nhưng có đôi mắt biết nhìn xa hơn những gì trước mắt.

Thời gian lại trôi.

Mười năm nữa qua đi.

Thung lũng Vũ Lăng vẫn bình yên, vẫn ẩn mình giữa rừng già.

Nhưng con người trong thung lũng đã thay đổi.

Trưởng Lão Vô Căn đã yếu lắm rồi.

Lão gần chín mươi, tóc trắng như mây, ngồi trên ghế cả ngày, ít nói, ít động, chỉ thỉnh thoảng lại hỏi:

"Hoa Sơn.

Hoa Sơn sao rồi?"

Thạch Đại Tráng, Lý Tiểu Ngưu, Triệu Tam Cẩu giờ đã là những trung niên vững chãi, võ công thành thạo, có thể đảm đương mọi việc.

Thanh Hoà ba mươi hai tuổi, vẫn điềm đạm, vẫn trầm tĩnh, vẫn giữ trong lòng những bí mật không nói với ai.

Và A Đản.

A Đản giờ hai mươi tuổi, cao ráo, sáng sủa, mắt vẫn sáng như ngày nào.

Cậu đã học hết những gì năm người kia dạy.

Chữ nghĩa thông thạo, võ công cũng đã có chút thành tựu.

Không phải thiên tài, nhưng chăm chỉ và trung thành.

Một buổi chiều, A Đản ngồi cạnh Thanh Hoà bên suối.

"Sư huynh, "

cậu gọi,

"đệ có thể hỏi một câu không?"

"Hỏi đi."

"Sư huynh và các sư huynh kia, rốt cuộc là ai?

Hoa Sơn là gì?

Tại sao phải ẩn trong rừng sâu này bao nhiêu năm?"

Thanh Hoà nhìn dòng nước chảy, im lặng hồi lâu.

"Đệ muốn nghe thật không?"

A Đản gật đầu.

Và Thanh Hoà bắt đầu kể.

Không phải toàn bộ sự thật.

Không phải chuyện ba trăm năm, chuyện trọng sinh, chuyện Ma Giáo truy đuổi.

Chỉ là một câu chuyện ngắn về một môn phái từng huy hoàng, từng suy tàn, và những con người cuối cùng còn sót lại.

A Đản nghe, mắt mở to.

Khi câu chuyện kết thúc, cậu im lặng thật lâu.

Rồi cậu đứng dậy, quỳ xuống, dập đầu:

"Sư huynh, đệ xin thề.

Đệ sẽ không bao giờ tiết lộ bí mật này.

Và đệ sẽ ở lại, giúp các sư huynh, giúp Hoa Sơn, nếu có ngày Hoa Sơn cần.

"Thanh Hoà nhìn cậu, trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ.

Ba trăm năm trước, hắn đã từng có những đệ tử như thế.

Những con người trung thành, sẵn sàng hy sinh vì môn phái.

Nhưng họ đã chết, đã chết trong trận chiến cuối cùng.

Giờ đây, lịch sử dường như lặp lại.

Một đệ tử mới, một lời thề mới, một hy vọng mới.

Hắn đỡ A Đản dậy, nhìn vào mắt cậu:

"Không cần thề thốt.

Hành động mới là quan trọng.

Nếu đệ thật lòng, hãy chứng minh bằng việc đệ làm, chứ không phải lời đệ nói.

"A Đản gật đầu, mắt sáng rực.

Chiều hôm đó, Thanh Hoà một mình leo lên đỉnh núi cao nhất trong vùng.

Đứng đó, nhìn xuống thung lũng nhỏ xinh, nhìn những mái nhà gỗ, nhìn khói bếp bay lên, nhìn những bóng người đang lui cui làm việc.

Mười năm.

Hai mươi năm.

Ba trăm năm.

Thời gian với hắn, không còn là thước đo bình thường nữa.

Nó trôi qua, mang đi những thứ này, mang đến những thứ khác, nhưng không thể thay đổi được những gì đã in sâu trong tâm hồn.

Hắn nhớ Hoa Sơn ngày cũ.

Nhớ những đệ tử đã hy sinh.

Nhớ những trận chiến oanh liệt.

Nhớ cả những thất bại đau đớn.

Nhưng hắn cũng nhìn thấy hiện tại.

Năm con người, trong một thung lũng nhỏ, âm thầm gìn giữ những gì còn sót lại của một môn phái từng lừng lẫy.

Đủ chưa?

Chưa đủ.

Nhưng đó là khởi đầu.

Mặt trời lặn dần sau những dãy núi xa, nhuộm cả bầu trời màu cam đỏ.

Gió trên đỉnh núi thổi mát rượi, mang theo mùi cỏ cây và mùi đất ẩm.

Thanh Hoà hít một hơi thật sâu, mắt nhìn xa xăm về phía chân trời.

"Chờ thêm nữa, "

hắn thì thầm.

"Chờ thêm nữa, rồi sẽ đến lúc.

"Phía dưới thung lũng, A Đản ngồi bên suối, nhìn lên đỉnh núi.

Không thấy rõ bóng người, nhưng cậu biết sư huynh đang ở đó.

Cậu không hiểu hết về con người ấy.

Không hiểu vì sao mắt sư huynh luôn buồn.

Không hiểu vì sao sư huynh ít nói, ít cười.

Không hiểu vì sao thỉnh thoảng sư huynh lại ngồi một mình hàng giờ, nhìn về một hướng nào đó.

Nhưng cậu hiểu một điều:

sư huynh là người tốt.

Và cậu sẽ đi theo người tốt.

Đêm xuống, trăng lên.

Thung lũng Vũ Lăng chìm trong giấc ngủ yên bình.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập