Đêm ấy, sau những giây phút trầm tư bên cửa sổ, Thanh Hòa không thể ngủ.
Tâm trí hắn quay cuồng với bao suy nghĩ về quá khứ, hiện tại và tương lai.
Cuối cùng, hắn quyết định ra khỏi phòng, tìm một nơi thanh vắng để luyện kiếm.
Khu vườn sau tửu lầu
"Lạc Dương Khách"
thật yên tĩnh.
Những tán cây cổ thụ tỏa bóng mát, dưới ánh trăng vằng vặc, từng chiếc lá như được phủ một lớp bạc mỏng manh.
Một khoảng sân nhỏ lát đá xanh, nơi lý tưởng để múa kiếm.
Thanh Hòa rút thanh kiếm gỗ Trưởng Lão trao, đứng giữa sân, nhắm mắt lại.
Gió đêm thổi nhẹ, cuốn theo hương hoa là lạ từ đâu đó.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lưu chuyển trong cơ thể.
Rồi hắn bắt đầu.
—
Thanh kiếm gỗ trong tay hắn bỗng sống dậy.
Những đường kiếm đầu tiên thật chậm rãi, uyển chuyển, như những nét vẽ trên lụa trắng.
Thanh Hòa không nghĩ gì, không tính toán gì, chỉ để cơ thể dẫn dắt, để tâm hồn hòa vào từng động tác.
Kiếm pháp Hoa Sơn – thứ võ công hắn đã sáng tạo ra ba trăm năm trước – giờ được chính hắn tái hiện dưới ánh trăng Lạc Dương.
Chậm rồi nhanh, nhẹ rồi mạnh.
Từng đường kiếm như những con sóng nối tiếp nhau, lúc thì dạt dào, lúc thì cuồn cuộn.
Bóng hắn in trên nền đá, xoay chuyển theo từng nhịp kiếm, tạo nên một vũ điệu kỳ ảo dưới trăng.
Những chiêu thức hắn từng dạy cho đệ tử, những chiêu thức hắn từng dùng để tung hoành thiên hạ, giờ chỉ còn mình hắn luyện tập.
Ba trăm năm, tất cả đã đổi thay, chỉ có ánh trăng và kiếm pháp là còn.
Kiếm vun vút, tiếng gió rít qua kẽ lá.
Một đường kiếm vẽ lên không trung, như muốn chém tan màn đêm.
Một đường kiếm khác nhẹ nhàng, như vuốt ve làn gió.
Đến hồi cao trào, Thanh Hòa như hòa làm một với thanh kiếm.
Hắn không còn là đứa trẻ mười hai tuổi nữa, mà là Thanh Hòa Đại Tiên năm nào, tung hoành giữa thiên địa, không gì cản nổi.
Những đường kiếm cuối cùng, hắn đứng yên, kiếm chỉ lên trời.
Một luồng khí lạnh tỏa ra từ thân kiếm, làm rung động những chiếc lá trên cây.
Rồi tất cả lắng xuống.
Thanh Hòa đứng đó, thở đều, mắt nhìn lên vầng trăng tròn vành vạnh.
—"Hay quá!
"Tiếng vỗ tay vang lên từ phía sau.
Thanh Hòa quay lại, thấy Thạch Đại Tráng, Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu đang đứng dưới gốc cây, mắt sáng rực, mặt đầy ngưỡng mộ.
"Các huynh.
sao lại ra đây?"
Thanh Hòa ngạc nhiên.
Thạch Đại Tráng cười hề hề:
"Ta nghe tiếng động, tưởng có trộm, ai ngờ là sư đệ luyện kiếm.
"Lý Tiểu Ngưu xuýt xoa:
"Sư đệ, đệ luyện kiếm hay quá!
Nhìn đẹp mắt vô cùng!
"Triệu Tam Cẩu gật gù:
"Từ trước đến giờ chỉ thấy đệ dạy, chưa thấy đệ luyện một mình.
Hôm nay mới biết, kiếm pháp của đệ cao siêu thế nào.
"Thanh Hòa mỉm cười, vẫy tay:
"Các huynh ra đây đi.
Đã không ngủ được, thì cùng luyện với ta.
"Ba người mừng rỡ chạy ra sân, mỗi người nhặt một cành cây làm kiếm.
Thanh Hòa đứng giữa ba người, bắt đầu chỉ dạy:
"Đại Tráng sư huynh, huynh mạnh, nhưng chậm.
Hãy tập những đường kiếm nhanh, dứt khoát.
Đừng vung kiếm quá rộng, hãy tập trung vào điểm cuối.
"Thạch Đại Tráng gật đầu, bắt đầu luyện.
Từng đường kiếm của hắn tuy còn vụng về, nhưng đã có uy lực hơn trước nhiều.
"Tiểu Ngưu sư huynh, huynh nhanh, nhưng yếu.
Hãy tập trung vào cổ tay, tạo lực từ cổ tay, không phải từ cánh tay.
"Lý Tiểu Ngưu chăm chú làm theo, những đường kiếm bắt đầu có lực hơn, không còn phèo phẹo như trước.
"Tam Cẩu sư huynh, huynh cân đối nhất, nhưng thiếu biến hóa.
Hãy tập những đường kiếm bất ngờ, từ những góc độ khác nhau.
"Triệu Tam Cẩu trầm ngâm, bắt đầu thử nghiệm, kiếm pháp của hắn dần trở nên linh hoạt, khó lường hơn.
Thanh Hòa đi quanh ba người, thỉnh thoảng lại chỉnh sửa động tác, thỉnh thoảng lại khen ngợi.
Dưới ánh trăng, bốn bóng người luyện kiếc miệt mài, quên cả thời gian.
Một lúc sau, Trưởng Lão Vô Căn cũng ra vườn.
Ông đứng dưới gốc cây, nhìn bốn đệ tử luyện kiếm, mắt đỏ hoe vì xúc động.
Hơn bảy mươi năm trước, ông cũng từng luyện kiếm dưới trăng như thế này, trên đỉnh Hoa Sơn, cùng với các sư huynh đệ.
Những người ấy, giờ chỉ còn ông.
Cảnh cũ người xưa, làm sao không cảm thấy?
Nhưng nhìn bốn đứa trẻ đang miệt mài luyện tập, lòng ông lại tràn đầy hy vọng.
Hoa Sơn không chết.
Hoa Sơn đang sống lại, trong từng đường kiếm của những đứa trẻ này.
Ông bước ra sân, cất tiếng:
"Các con luyện tốt lắm.
Nhưng còn thiếu một thứ.
"Bốn người dừng lại, nhìn Trưởng Lão.
Trưởng Lão bước tới, đứng giữa họ:
"Kiếm pháp không chỉ là động tác.
Nó là tâm hồn, là ý chí, là tình cảm của người luyện.
Khi các con múa kiếm, hãy để tâm hồn mình hòa vào từng đường kiếm.
Hãy để nỗi nhớ Hoa Sơn, tình huynh đệ, lòng căm thù kẻ thù, tất cả hòa vào thanh kiếm.
"Ông nhìn lên vầng trăng:
"Hãy nhìn trăng kìa.
Trăng vẫn thế, từ ngàn xưa đến nay.
Nhưng mỗi người nhìn trăng, lại thấy một vẻ khác.
Kiếm cũng vậy.
Cùng một chiêu thức, nhưng mỗi người thi triển, lại có một thần thái riêng.
"Bốn người lắng nghe, thấm thía.
Trưởng Lão mỉm cười:
"Luyện tiếp đi.
Lão phu sẽ ngồi đây, nhìn các con luyện.
Đã lâu rồi, lão phu mới được thấy cảnh này.
"—
Suốt đêm hôm đó, bốn người luyện kiếm không ngừng.
Thỉnh thoảng họ dừng lại, nghe Trưởng Lão giảng giải, rồi lại tiếp tục.
Ánh trăng từ đỉnh đầu dần xế về tây, rồi nhạt dần khi bình minh sắp đến.
Khi những tia nắng đầu tiên ló dạng, cả bốn dừng lại, ngồi xuống bên nhau, thở hổn hển nhưng mặt mày hớn hở.
Thạch Đại Tráng cười toe toét:
"Lâu rồi ta mới được luyện kiếm sướng thế này!
"Lý Tiểu Ngưu gật gù:
"Có Trưởng Lão chỉ dạy, ta thấy tiến bộ rõ rệt.
"Triệu Tam Cẩu nhìn về phía mặt trời mọc:
"Một đêm dài, nhưng đáng giá.
"Thanh Hòa nhìn ba sư huynh, rồi nhìn Trưởng Lão đang ngồi dưới gốc cây, mỉm cười mãn nguyện.
Trong lòng hắn, một cảm giác bình yên lạ thường.
Ba trăm năm trước, hắn cũng từng có những đêm luyện kiếm như thế này, bên cạnh những người đồng môn.
Giờ đây, lịch sử lặp lại, với những con người mới, nhưng tình cảm thì vẫn vậy.
Hắn nhìn lên bầu trời, nơi vầng trăng đã khuất sau những tán cây, nhường chỗ cho ánh bình minh.
Một ngày mới bắt đầu.
Và cùng với nó, hy vọng mới cũng bắt đầu.
"Về nghỉ thôi, "
hắn nói, đứng dậy.
"Tối nay, chúng ta lại luyện tiếp.
"Bốn người cùng đứng dậy, khoác vai nhau đi vào trong.
Phía sau họ, ánh nắng ban mai rải vàng trên khoảng sân nhỏ, nơi in dấu những đường kiếm suốt một đêm dài.
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Luyện kiếm dưới ánh trăng – một hình ảnh đẹp, lãng mạn nhưng cũng đầy ý nghĩa.
Đó không chỉ là luyện võ, mà còn là sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa thầy và trò, giữa những tâm hồn đồng điệu.
*Đêm ấy, dưới ánh trăng Lạc Dương, bốn người Hoa Sơn đã tìm thấy một phần của mình.
Và Trưởng Lão, ngồi đó nhìn họ, thấy lại cả một thời thanh xuân.
*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập