Chương 27: Bị Sỉ Nhục Trên Đường Phố, Hai Huynh Đệ Vòi Tiền Phú Nhị Đại

Lạc Dương phồn hoa hiện ra trước mắt năm người Hoa Sơn như một bức tranh sống động giữa đời thường.

Những dãy phố dài với mái ngói lưu ly xanh biếc, những tửu lầu cao tầng treo đầy đèn lồng đỏ, những cửa hiệu san sát bày bán đủ loại hàng hóa từ gấm vóc đến châu báu.

Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng ngựa xe lộp cộp, tiếng cười nói rộn ràng hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của phồn hoa đô hội.

Năm người đứng ngây người giữa phố, quần áo rách rưới, mặt mày lem luốt sau bao ngày đường, trông chẳng khác gì mấy tên ăn mày vừa từ dưới quê lên.

"Trời ơi.

to quá.

.."

Thạch Đại Tráng há hốc mồm nhìn những tòa nhà cao tầng.

Lý Tiểu Ngưu mắt đảo liên hồi, ghi nhớ từng con phố, từng ngõ ngách:

"Nơi này đông đúc quá!

Chúng ta tìm chỗ nghỉ trước đã.

"Trưởng Lão Vô Căn nhìn quanh, bỗng chỉ tay về phía một tửu lầu lớn ở góc phố:

"Chỗ đó.

hình như lão phu có quen người.

"Nhưng chưa kịp nói hết câu, một giọng nói hách dịch vang lên từ phía sau:

"Xê ra!

Xê ra!

Các ngươi là loại ăn mày nào mà dám đứng giữa đường cản trở?"

Năm người quay lại, thấy một thanh niên ăn mực sang trọng, mặt mũi sáng sủa nhưng đầy vẻ kiêu ngạo, đang ngồi trên lưng ngựa.

Phía sau hắn là hai tên gia đinh lực lưỡng, tay cầm roi da.

Thanh Hòa nhìn thanh niên từ đầu đến chân.

Y phục gấm vóc, ngọc bội vàng ròng, ngựa Tây Vực cao lớn.

Điển hình của một công tử phú hộ, hay còn gọi là

"phú nhị đại"

– con nhà giàu thừa kế tài sản.

"Xin lỗi công tử, chúng tôi sơ ý."

Thanh Hòa cúi đầu, kéo mọi người nép vào lề đường.

Nhưng tên công tử không buông tha.

Hắn nhìn năm người từ đầu đến chân, cười khẩy:

"Từ đâu đến mà lôi thôi thế?

Lạc Dương này không phải chỗ cho bọn ăn mày các ngươi đâu.

Cút đi, đừng làm bẩn phố xá!

"Thạch Đại Tráng nắm chặt tay, định xông lên, nhưng Thanh Hòa giữ lại.

Mắt hắn sáng lên một tia tinh quái quen thuộc.

"Công tử nói phải lắm, "

Thanh Hòa cúi đầu, giọng khiêm tốn đến mức khó tin.

"Chúng tôi chỉ là dân quê mới lên, không biết lễ nghĩa.

Xin công tử tha lỗi.

"Tên công tử thấy thế, càng đắc ý:

"Biết điều thì tốt.

Nhưng mà.

.."

Hắn nhìn quanh, thấy người qua lại đang tò mò nhìn, liền nảy ra ý định thị uy.

"Các ngươi làm bẩn phố xá, phải đền!

Mỗi người năm lượng bạc, tổng cộng hai mươi lăm lượng!

"Đám đông xôn xao.

Hai mươi lăm lượng với mấy người ăn mày thì khác nào mò trăng đáy nước?

Nhưng Thanh Hòa vẫn thản nhiên.

Hắn nhìn tên công tử, rồi nhìn hai tên gia đinh phía sau, khóe miệng khẽ cong lên.

"Công tử nói phải lắm.

Chúng tôi làm bẩn phố xá, đáng lẽ phải đền.

Nhưng mà.

.."

Hắn dừng lại, giọng bỗng cao lên:

"Công tử còn làm bẩn hơn chúng tôi nhiều!

"Tên công tử ngớ người:

"Ngươi nói gì?"

Thanh Hòa chỉ tay vào con ngựa của hắn:

"Con ngựa của công tử vừa ị giữa đường kìa!

Một đống to tướng!

Dân chúng đi lại phải tránh!

Công tử làm bẩn phố xá, phải đền gấp mười lần chúng tôi mới đúng!

"Cả đám đông cười ồ lên.

Tên công tử đỏ mặt tía tai, nhìn xuống, quả nhiên con ngựa của hắn vừa thải ra một đống lớn giữa đường.

"Ngươi.

ngươi dám.

.."

hắn lắp bắp.

Thanh Hòa vẫn thản nhiên:

"Tôi chỉ nói sự thật.

Công tử là người Lạc Dương, phải gương mẫu chứ.

Làm bẩn phố xá còn to tiếng với người nghèo chúng tôi, thế thì còn ra thể thống gì?"

Đám đông bắt đầu xì xào, có người còn hùa theo:

"Đúng đấy!

Ngựa ị ra đường phải dọn đi chứ!"

"Con nhà giàu mà vô ý thức thế sao?"

Tên công tử tức đến run người, nhưng không biết làm sao.

Hắn quát gia đinh:

"Còn đứng đấy làm gì?

Dọn đi!

"Hai tên gia đinh lúng túng, không biết lấy gì dọn.

Cuối cùng phải cởi áo ngoài, lót tay nhặt đống phân ngựa bỏ vào thùng rác.

Cả đám đông cười vang.

Thanh Hòa quay sang ba sư huynh và Trưởng Lão, nháy mắt.

Nhưng hắn chưa dừng lại ở đó.

"Khoan đã, công tử, "

hắn bước tới, giọng niềm nở.

"Công tử là người có học, chắc biết chữ 'lễ' viết thế nào.

Chúng tôi chỉ là dân quê, nhưng cũng biết, đã làm sai thì phải đền.

Công tử làm bẩn phố xá, lẽ ra phải đền tiền cho phố phường mới phải.

"Tên công tử trợn mắt:

"Ngươi.

ngươi còn dám đòi tiền ta?"

Thanh Hòa nhún vai:

"Không phải đòi, chỉ nhắc công tử giữ thể diện thôi.

Mà nếu công tử không muốn đền, cũng chẳng sao.

Chỉ có điều.

.."

Hắn nhìn quanh đám đông,

".

người Lạc Dương này sẽ nhớ mãi chuyện hôm nay.

Con trai nhà họ.

à, công tử họ gì nhỉ?"

"Công tử họ Trịnh!

Trịnh công tử con nhà buôn gấm vóc lớn nhất Lạc Dương!"

Một người trong đám đông la lên.

"À, Trịnh công tử, "

Thanh Hòa gật gù.

"Người Lạc Dương sẽ nhớ mãi:

Trịnh công tử cưỡi ngựa ị giữa phố, không dọn, còn bắt nạt người nghèo.

"Tên công tử – bây giờ biết là Trịnh công tử – mặt cắt không còn giọt máu.

Hắn nhìn đám đông đang cười chế nhạo, nhìn hai tên gia đinh đang lúng túng với đống phân trên tay, rồi nhìn Thanh Hòa với ánh mắt vừa tức vừa sợ.

"Được.

được lắm!"

hắn nghiến răng, móc túi lấy ra một túi bạc ném về phía Thanh Hòa.

"Cầm lấy!

Mau cút khỏi mắt ta!

"Thanh Hòa bắt lấy túi bạc, mở ra xem, mắt sáng lên.

Phải đến ba mươi lượng!

"Đa tạ công tử!"

hắn cúi đầu lễ phép.

"Công tử quả là người hiểu lễ nghĩa.

Chúng tôi xin cáo từ.

"Nói rồi, hắn kéo mọi người nhanh chóng lẫn vào dòng người, để lại Trịnh công tử đứng đó với hai tên gia đinh tay dính đầy phân, trước ánh mắt chế nhạo của thiên hạ.

Năm người dừng lại trong một con hẻm nhỏ, ôm bụng cười đến chảy nước mắt.

Thạch Đại Tráng cười lăn lộn:

"Sư đệ!

Đệ đúng là.

đệ đúng là nhất!

Vừa bị mắng, xong lại vòi được tiền!

Mà còn vòi được ba mươi lượng!

"Lý Tiểu Ngưu vỗ đùi đen đét:

"Trời ơi, nhìn mặt thằng công tử lúc đấy, ta nhịn cười suýt chết!

Đệ bảo nó 'làm bẩn phố xá phải đền gấp mười lần' – hay thật!

"Triệu Tam Cẩu cũng cười, hiếm khi thấy hắn cười thoải mái đến thế:

"Sư đệ, đệ làm sao nghĩ ra mấy trò này vậy?

Lúc con ngựa ị, đệ nhìn thấy ngay cơ hội!

"Thanh Hòa cười khúc khích:

"Đơn giản thôi.

Kẻ ngạo mạn thường có điểm yếu là sĩ diện.

Chỉ cần chạm vào sĩ diện của hắn trước đám đông, hắn sẽ làm mọi cách để giữ thể diện.

Trả tiền là cách nhanh nhất.

"Trưởng Lão Vô Căn nhìn Thanh Hòa với ánh mắt đầy ẩn ý:

"Thằng nhỏ này.

không biết lớn lên sẽ thành người thế nào đây.

Miệng lưỡi sắc như dao, mà mặt cũng dày không kém.

"Thanh Hòa nhìn Trưởng Lão, cười:

"Trưởng Lão, ở đời này, không chỉ có võ công mới là vũ khí.

Có khi miệng lưỡi và mặt dày còn lợi hại hơn.

"Trưởng Lão lắc đầu, nhưng mắt cũng cười:

"Thôi, được rồi.

Có tiền rồi, tìm chỗ nghỉ trước đã.

Lão phu biết một tửu lầu rẻ mà tốt ở phía trước.

"—

Đó là một tửu lầu bình dân, nằm ở góc phố, tuy không sang trọng nhưng sạch sẽ và ấm cúng.

Năm người thuê hai phòng, tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo mới.

Khi họ xuống ăn tối, trông đã tươm tất hơn nhiều, tuy vẫn còn vẻ quê mùa.

Vừa ăn, họ vừa bàn kế hoạch tiếp theo.

"Sư đệ, đến Lạc Dương rồi, chúng ta làm gì bây giờ?"

Triệu Tam Cẩu hỏi.

Thanh Hòa suy nghĩ:

"Trước hết, phải tìm hiểu xem Ma giáo có bám theo không.

Rồi tìm chỗ ở ổn định.

Rồi.

.."

Hắn nhìn Trưởng Lão,

".

nghe Trưởng Lão kể về những người quen cũ, biết đâu tìm được sự giúp đỡ.

"Trưởng Lão gật gù:

"Lão phu có một người bạn già, làm ăn ở Lạc Dương này.

Ông ấy từng là thương gia, có thế lực.

Để vài hôm nữa, lão phu sẽ tìm đến.

"Đang nói chuyện, bỗng từ ngoài phố vọng vào tiếng ồn ào.

Một toán người đi qua, vừa đi vừa nói chuyện:

".

nghe nói Ma giáo xuất hiện ở vùng núi phía tây, nhiều người chết lắm.

.."

"Thật sao?

Quan phủ không làm gì à?"

"Làm gì được?

Ma giáo mạnh lắm, nghe nói có cao thủ từ động đình hồ về.

"Năm người nhìn nhau.

Ma giáo vẫn đang hoạt động, và có vẻ chúng sắp đến Lạc Dương.

Thanh Hòa trầm giọng:

"Chúng ta phải nhanh lên.

Tìm chỗ ở, tìm người giúp đỡ, và chuẩn bị cho cuộc chiến.

"Đêm đó, lần đầu tiên sau bao ngày, họ ngủ trong chăn ấm nệm êm.

Nhưng trong lòng ai cũng nặng trĩu lo âu.

Lạc Dương phồn hoa, nhưng cũng đầy sóng gió.

Và cuộc chiến với Ma giáo, chỉ mới bắt đầu.

***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:

***

*Thanh Hòa lại thêm một lần nữa

"mặt dày vô sĩ"

để xoay chuyển tình thế.

Từ bị sỉ nhục, hắn biến thành người đòi tiền, mà còn đòi được!

Đúng là với hắn, không có tình huống nào là vô vọng, chỉ có người không biết cách xoay sở mà thôi.

*Nhưng đằng sau tiếng cười, bóng đen Ma giáo vẫn đang bao phủ.

Chúng sắp đến Lạc Dương, và năm người Hoa Sơn phải chuẩn bị cho cuộc chiến sinh tử.

*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập