Bình minh ló dạng sau những tán cổ thụ, ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, soi sáng con đường mòn ẩm ướt sương đêm.
Năm người Hoa Sơn sau một đêm dài vượt núi đã đến được khu rừng già phía tây – nơi Trưởng Lão nói có ngôi chùa cổ bí ẩn.
Nhưng trước mắt họ, chỉ có một khu đất trống với những phiến đá xanh rêu phủ, vài cây cổ thụ khẳng khiu, và một tấm bia đá đổ nghiêng.
Không có chùa.
Không có cao tăng.
Thạch Đại Tráng ngơ ngác nhìn quanh:
"Trưởng Lão, chùa đâu ạ?"
Trưởng Lão Vô Căn đứng lặng trước tấm bia đá, tay run run chạm vào những dòng chữ đã mờ.
Mắt lão đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:
"Chùa.
đã không còn nữa rồi.
"Lý Tiểu Ngưu tiến lại gần, đọc những dòng chữ còn sót lại trên bia:
"Từ.
Từ Bi Tự.
trụ trì.
Viên Tịch.
năm.
.."
"Viên Tịch?
Nghĩa là sao?"
Triệu Tam Cẩu hỏi.
Thanh Hòa trầm giọng:
"Nghĩa là vị cao tăng đó đã qua đời.
Ngôi chùa này đã bị bỏ hoang từ lâu rồi.
"Trưởng Lão gật đầu, nước mắt lăn dài trên gò má gầy gò:
"Lão phu không ngờ.
không ngờ ông ấy đã đi xa.
Bao nhiêu năm rồi.
từ ngày Hoa Sơn suy tụ, lão phu không còn tin tức gì về ông ấy nữa.
"Thạch Đại Tráng an ủi:
"Trưởng Lão đừng buồn.
Có lẽ vị cao tăng đó đã về cõi Phật rồi ạ.
"Trưởng Lão lau nước mắt, cố mỉm cười:
"Phải, ông ấy đã về cõi Phật thật rồi.
Nhưng ông ấy chắc sẽ không trách lão phu đâu.
Chỉ là.
lão phu tiếc vì không được gặp lại lần cuối.
"Bốn người im lặng, không biết nói gì hơn.
Họ nhìn quanh khu đất hoang phế, lòng đầy lo âu.
Nơi ẩn náu cuối cùng cũng không còn, Ma giáo đang đuổi theo phía sau, họ phải làm sao?
—
Thanh Hòa ngồi xuống phiến đá, suy nghĩ.
Mắt hắn nhìn lên bầu trời, rồi nhìn về hướng đông, nơi xa xa có thể thấy những dải mây sáng hơn.
"Các sư huynh, Trưởng Lão, "
hắn đột nhiên lên tiếng,
"ta có một hướng đi mới.
"Mọi người nhìn hắn chăm chú.
"Chúng ta sẽ đến Lạc Dương."
"Lạc Dương?"
Ba sư huynh đồng thanh ngạc nhiên.
Trưởng Lão cũng ngước mắt nhìn:
"Lạc Dương xa lắm, phải đi cả tháng đường.
Sao lại chọn nơi đó?"
Thanh Hòa đứng dậy, giải thích:
"Lạc Dương là kinh đô cũ, đất rộng người đông, phồn hoa bậc nhất thiên hạ.
Ma giáo dù có mạnh đến đâu, cũng không dám lộng hành ở nơi đông người như vậy.
Hơn nữa, ở đó có võ lâm chính đạo, có nhiều cao thủ, biết đâu chúng ta tìm được sự giúp đỡ.
"Triệu Tam Cẩu gật gù:
"Sư đệ nói có lý.
Nhưng đường xa, Ma giáo đuổi theo, liệu chúng ta có đến nơi không?"
Thanh Hòa mỉm cười tự tin:
"Chúng ta có Trưởng Lão, có ba sư huynh, có nhau.
Ma giáo có đuổi, ta cũng không sợ.
Hơn nữa.
Hắn nhìn về phía khu rừng, nơi những bóng đen có thể xuất hiện bất cứ lúc nào,
".
chúng ta không thể ở lại đây chờ chết được.
"Trưởng Lão nhìn Thanh Hòa, ánh mắt đầy tin tưởng:
"Con nói đúng.
Lạc Dương là hướng đi tốt.
Lão phu có vài người quen cũ ở đó, may ra còn gặp được."
"Vậy quyết định!"
Thạch Đại Tráng vung tay.
"Lên đường!
Đến Lạc Dương!
"Năm người nhìn nhau, trong mắt mỗi người đều ánh lên quyết tâm.
Họ không còn là những kẻ yếu đuối ngày nào nữa.
Họ đã trải qua một năm rưỡi khổ luyện, đã đối mặt với tử thần, đã chiến thắng những kẻ thù đáng sợ.
Lạc Dương chỉ là một thử thách nữa trên con đường họ đã chọn.
Trước khi rời khỏi khu đất hoang phế, Trưởng Lão quỳ xuống trước tấm bia đá, thắp ba nén nhang từ trong túi áo ra (không biết lão giữ từ bao giờ)
, khấn vái:
"Lão huynh, ta đến thăm muộn quá.
Xin huynh hãy phù hộ cho năm thầy trò ta trên đường đến Lạc Dương.
Mối thù với Ma giáo, ta sẽ trả.
Hoa Sơn, ta sẽ xây dựng lại.
Xin huynh chứng giám.
"Khói nhang bay lên hòa vào sương sớm, như một lời từ biệt với quá khứ, với những gì đã qua.
Năm người bắt đầu hành trình.
Họ men theo những con đường mòn trong rừng, tránh xa các thị trấn lớn, chỉ đi vào ban ngày, ban đêm nghỉ ngơi trong hang động hoặc dưới những gốc cây lớn.
Lý Tiểu Ngưu luôn là người đi đầu, quan sát đường đi.
Thạch Đại Tráng đi cuối cùng, vác trên vai túi lương khô và nước uống.
Triệu Tam Cẩu đi bên cạnh Trưởng Lão, sẵn sàng đỡ lão khi cần.
Thanh Hòa đi giữa, mắt lúc nào cũng quan sát xung quanh, tính toán từng bước đi.
Bảy ngày trôi qua, họ đã ra khỏi rừng già, bắt đầu đi vào vùng đồng bằng.
Những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài, những ngôi làng nhỏ với mái ngói đỏ tươi hiện ra trước mắt.
Một buổi chiều, khi dừng chân bên một con suối, Lý Tiểu Ngưu leo lên ngọn cây cao quan sát, rồi hớt hải tụt xuống:
"Có người!
Phía sau chúng ta, cách khoảng năm dặm!
Khoảng hai chục người, đi rất nhanh!
"Mọi người giật mình.
Ma giáo vẫn đuổi theo!
Thanh Hòa bình tĩnh:
"Chúng ta không thể chạy mãi.
Phải tìm cách đánh lạc hướng chúng.
"Trưởng Lão nhìn quanh, chỉ vào một con đường mòn rẽ vào làng:
"Con đường đó dẫn vào làng.
Chúng ta có thể vào làng, tìm cách ẩn náu, hoặc mua ngựa để đi nhanh hơn."
"Nhưng vào làng, sẽ lôi kéo dân làng vào nguy hiểm, "
Triệu Tam Cẩu lo lắng.
Thanh Hòa suy nghĩ một lát, rồi quyết định:
"Không vào làng.
Chúng ta sẽ chia làm hai đường.
"Mọi người ngạc nhiên nhìn hắn.
"Tam Cẩu sư huynh và Tiểu Ngưu sư huynh sẽ đi đường tắt, thẳng đến Lạc Dương.
Mang theo Trưởng Lão.
Ta và Đại Tráng sư huynh sẽ đi đường vòng, đánh lạc hướng chúng."
"Không được!"
Trưởng Lão phản đối.
"Các con không thể liều mạng như vậy!
"Thanh Hòa nắm tay Trưởng Lão:
"Trưởng Lão yên tâm.
Bọn con bây giờ không phải là những đứa trẻ yếu đuối ngày nào nữa.
Đánh không lại thì chạy, chạy không được thì ẩn.
Chúng con sẽ ổn.
"Thạch Đại Tráng cũng gật đầu:
"Trưởng Lão cứ đi với Tam Cẩu và Tiểu Ngưu.
Bọn con sẽ lo được.
"Trưởng Lão nhìn hai người, mắt đỏ hoe:
"Các con.
phải hứa với lão phu, nhất định phải sống sót, đến Lạc Dương tìm chúng ta."
"Con hứa!"
Hai người đồng thanh.
Thế là năm người chia làm hai ngả.
Triệu Tam Cẩu, Lý Tiểu Ngưu dìu Trưởng Lão đi theo con đường tắt về phía đông bắc.
Còn Thanh Hòa và Thạch Đại Tráng, sau khi nhìn theo bóng họ khuất dần, liền quay người, đi về hướng ngược lại – thẳng về phía toán Ma giáo đang đuổi tới.
Mặt trời lặn dần sau những dãy núi, bóng tối bắt đầu bao phủ.
Thanh Hòa và Thạch Đại Tráng đứng trên một gò đất cao, nhìn xuống con đường phía dưới.
Hai chục bóng đen đang tiến nhanh, dẫn đầu là một người đeo mặt nạ quỷ bằng đồng xanh.
"Hộ pháp Ma giáo, "
Thanh Hòa thì thầm.
"Có vẻ là tên khá mạnh đấy.
"Thạch Đại Tráng nắm chặt tay:
"Sư đệ, đánh không?"
"Không.
Chỉ câu giờ thôi.
Để cho Trưởng Lão và hai sư huynh kia đi xa đã.
"Hắn nhặt một hòn đá, ném mạnh về phía bụi cây bên trái.
"Rầm!"
Một tiếng động lớn vang lên, cả toán Ma giáo dừng lại, quay về hướng đó.
"Phía đó!"
Tên Hộ pháp quát.
"Chia ra, vây bắt!
"Một nửa số Ma giáo lao về phía bụi cây, nửa còn lại vẫn tiếp tục đi thẳng.
Thanh Hòa và Thạch Đại Tráng lặng lẽ di chuyển, lại ném đá về hướng khác, tiếp tục đánh lạc hướng chúng.
Cứ thế suốt đêm, họ dẫn dụ bọn Ma giáo đi vòng quanh khu vực, không cho chúng tiến thẳng về hướng Lạc Dương.
Đến khi trời sắp sáng, cả hai đều kiệt sức, nhưng trong lòng đầy mãn nguyện.
Họ đã câu giờ đủ lâu cho ba người kia đi xa.
"Đi thôi, sư đệ, "
Thạch Đại Tráng thở hổn hển.
"Chúng ta cũng phải chạy thôi.
Không thì bị bắt mất.
"Thanh Hòa gật đầu, nhìn về hướng đông bắc, nơi mặt trời sắp ló dạng:
"Đi!
Lạc Dương đang chờ chúng ta!
"Hai bóng người lao vút vào màn sương sớm, bỏ lại sau lưng những tên Ma giáo đang lạc lối giữa rừng già.
Phía trước, con đường đến Lạc Dương còn dài, nhưng trong tim họ, ngọn lửa hy vọng vẫn cháy sáng.
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Cao tăng không còn, chùa cổ đã hoang phế.
Năm người Hoa Sơn lại phải lên đường, tìm đến Lạc Dương – mảnh đất hứa hẹn nhiều hy vọng nhưng cũng lắm gian nguy.
Thanh Hòa và Thạch Đại Tráng liều mình đánh lạc hướng Ma giáo, để ba người kia được an toàn.
Tình huynh đệ ấy, thử hỏi có gì sánh bằng?
*Liệu họ có đến được Lạc Dương an toàn?
Ở đó, điều gì đang chờ đợi họ?
Và Ma giáo có buông tha không?
*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập