Năm người Hoa Sơn vừa khuất sau những tán cây ở lưng chừng núi, thì trên đỉnh Hoa Sơn, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra.
Hàng chục bóng đen từ trong rừng ào ạt tràn lên, vây kín chính điện đổ nát.
Chúng mặc y phục đen tuyền, mặt bịt kín, toát ra khí tức âm hàn đến rợn người.
Dẫn đầu là một người đàn ông cao lớn, mặt đeo mặt nạ quỷ bằng đồng xanh, ánh mắt lạnh lẽo như tử thần.
"Lục soát!
Không để sót bất cứ thứ gì!"
Hắn ra lệnh, giọng khàn đặc như tiếng quỷ đói.
Bọn thuộc hạ xông vào chính điện, lục tung mọi ngóc ngách.
Những pho tượng đổ vỡ, những bậc thềm rêu phong, những gian phòng tồi tàn – tất cả đều bị chúng xới tung lên.
Một tên chạy ra báo cáo:
"Bẩm Hộ pháp, không có ai!
Nhưng có dấu hiệu người vừa ở đây.
Bát đũa còn ấm, lửa tro còn nóng.
"Tên mặt nạ quỷ – Hộ pháp Ma giáo – nheo mắt, cười lạnh:
"Vừa chạy thôi.
Chúng không thể đi xa được.
Truy!
"Hắn bước vào gian phòng nhỏ của Trưởng Lão, nhìn quanh.
Mắt hắn dừng lại ở gầm giường, nơi Trưởng Lão đã lôi chiếc hòm gỗ ra.
Một góc hòm bị kẹt lại, để lộ một mảnh giấy cũ.
Hắn nhặt lên, đọc.
Mặt nạ quỷ không che được vẻ kinh ngạc:
"Hoa Sơn tâm pháp?
Không thể nào!
Thứ này đã thất truyền ba trăm năm.
"Hắn gấp mảnh giấy lại, nhét vào ngực áo, rồi bước ra ngoài.
Đám thuộc hạ đang chờ lệnh.
"Chia làm ba đường, "
hắn ra lệnh.
"Một đường xuống núi phía đông, một đường phía tây, một đường theo dấu vết chúng vừa đi.
Nhớ, bắt sống!
Giáo chủ muốn chúng còn sống để tra hỏi!"
"Tuân lệnh!
"Hàng chục bóng đen tỏa ra các hướng, nhanh như những con quỷ đói lao vào bóng tối.
—
Năm người Hoa Sơn đi nhanh nhưng thận trọng.
Họ chọn đường mòn ít người qua lại, luồn lách giữa những lùm cây rậm rạp.
Thỉnh thoảng, Lý Tiểu Ngưu lại leo lên ngọn cây cao, quan sát phía sau.
"Sư đệ, "
hắn nói,
"ta thấy bụi bay mù mịt phía Hoa Sơn.
Hình như có nhiều người lắm.
"Thanh Hòa nhíu mày:
"Nhanh quá.
Chúng đến sớm hơn ta tưởng.
"Trưởng Lão thở dài:
"Lão phu biết mà.
Ma giáo mà đã ra tay, chúng không bao giờ chậm trễ.
"Thạch Đại Tráng nắm chặt tay:
"Hay là chúng ta quay lại đánh một trận?"
"Không được, "
Thanh Hòa lắc đầu.
"Chúng đông, lại chưa rõ thực lực.
Đánh lúc này là liều mạng.
Phải tìm nơi ẩn náu trước đã.
"Triệu Tam Cẩu chỉ về phía trước:
"Phía trước có một khe núi sâu.
Chúng ta có thể ẩn dưới đó, chờ chúng đi qua rồi tính tiếp.
"Năm người tăng tốc, chạy về phía khe núi.
Khe núi sâu và hẹp, hai bên là vách đá dựng đứng, dưới đáy là một con suối cạn.
Đây là nơi lý tưởng để ẩn náu, vì từ trên nhìn xuống khó phát hiện, mà muốn xuống cũng phải leo trèo rất khó khăn.
Năm người tìm được một hang động nhỏ phía sau dòng thác cạn, chui vào ẩn.
Từ trong hang, họ có thể quan sát bên ngoài qua khe đá, nhưng người ngoài khó lòng thấy được họ.
"Im lặng, "
Thanh Hòa thì thầm.
"Đừng thở mạnh.
"Chỉ một lát sau, những bóng đen xuất hiện trên miệng khe núi.
Chúng dừng lại, nhìn xuống dưới.
"Mất dấu rồi, "
một tên nói.
"Lục soát xung quanh.
Chắc chúng ở đâu đó gần đây thôi.
"Bọn chúng tỏa ra, lục soát từng bụi cây, từng tảng đá.
Có tên còn thò đầu xuống khe núi, nhìn quanh, nhưng không thấy gì vì dòng thác che mất cửa hang.
Gần một giờ sau, bọn chúng mới chịu bỏ đi.
Tiếng bước chân xa dần, rồi im bặt.
Năm người thở phào, nhưng vẫn chưa dám ra ngoài.
Phải đợi đến tối mịt, họ mới lần lượt chui ra khỏi hang.
Ánh trăng lưỡi liềm soi sáng lờ mờ khe núi.
Năm người ngồi bên bờ suối cạn, mặt mày mệt mỏi.
"Sư đệ, chúng ta làm sao bây giờ?"
Thạch Đại Tráng hỏi.
"Ma giáo đã đuổi tới, chúng ta không thể về làng ông Trần được nữa.
Sẽ lôi họ vào nguy hiểm.
"Thanh Hòa gật đầu:
"Đại Tráng sư huynh nói đúng.
Không thể đến chỗ ông Trần được.
"Trưởng Lão trầm ngâm:
"Lão phu biết một nơi.
Một nơi mà Ma giáo không dám bén mảng tới.
"Mọi người nhìn lão ngạc nhiên.
"Ở đâu vậy Trưởng Lão?"
Lý Tiểu Ngưu hỏi.
Trưởng Lão chỉ về phía tây, nơi những dãy núi trùng điệp ẩn hiện trong màn sương đêm:
"Phía tây có một ngôi chùa cổ, nằm sâu trong rừng già.
Chùa do một vị cao tăng trụ trì, người đó có thể giúp chúng ta.
Ma giáo tuy mạnh, nhưng cũng phải kiêng nể Phật môn.
"Chùa?
Trưởng Lão quen vị cao tăng đó ạ?"
Trưởng Lão cười bí hiểm:
"Lão phu và ông ấy.
có chút giao tình xưa.
Yên tâm, ông ấy sẽ giúp.
"Không ai hỏi thêm.
Họ biết, Trưởng Lão có nhiều bí mật, và khi nào cần, lão sẽ nói.
"Vậy chúng ta lên đường ngay, "
Thanh Hòa quyết định.
"Càng xa nơi này càng tốt.
"—
Trên đỉnh Hoa Sơn, Hộ pháp Ma giáo ngồi trong chính điện đổ nát, nghe báo cáo từ các toán truy kích.
"Bẩm Hộ pháp, không tìm thấy.
Chúng biến mất ở khu vực khe núi phía tây.
"Hắn cau mày, tay vân vê mảnh giấy cũ trong ngực áo:
"Khá lắm, lũ chuột nhắt.
Nhưng đừng tưởng thoát được.
"Hắn đứng dậy, nhìn về phía tây, nơi những dãy núi trùng điệp:
"Chúng đang hướng về phía đó.
Có một ngôi chùa cổ trong rừng già.
Lão già Hoa Sơn chắc định dẫn chúng đến đó.
"Một tên thuộc hạ hỏi:
"Hộ pháp, chúng ta có truy kích tiếp không?"
"Có.
Nhưng không phải bây giờ."
Hắn cười lạnh.
"Đêm nay, chúng đã mệt.
Ngày mai, chúng sẽ đến chùa.
Và đó cũng là lúc chúng ta hành động.
Truyền lệnh cho tất cả nghỉ ngơi, sáng sớm mai lên đường.
Ta muốn bao vây ngôi chùa đó trước khi chúng kịp trở tay."
"Bóng đêm buông xuống Hoa Sơn, bao phủ mọi thứ trong màn đen dày đặc.
Hai bên, mỗi bên một kế hoạch, mỗi bên một toan tính.
Cuộc chiến thực sự sắp bắt đầu.
Và năm người Hoa Sơn, với Trưởng Lão dẫn đường, đang tiến sâu vào rừng già, không hề biết rằng, phía sau, lưỡi hái tử thần vẫn đang lẽo đẽo đuổi theo.
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Ma giáo đã đuổi tới Hoa Sơn, và cuộc truy đuổi chính thức bắt đầu.
Năm người Hoa Sơn phải chạy trốn, tìm nơi ẩn náu.
Liệu ngôi chùa cổ trong rừng già có thực sự là nơi an toàn?
Vị cao tăng mà Trưởng Lão nhắc đến là ai?
Và Ma giáo sẽ làm gì tiếp theo?
*Những bí mật dần được hé lộ, những cuộc chiến cam go đang chờ đợi phía trước.
Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập