Mười ngày trôi qua từ sau đêm leo vách núi kinh hoàng.
Bốn người Hoa Sơn đã phát hiện một hang động bí mật trên vách núi cheo leo, cách mặt đất gần trăm trượng, chỉ có thể tiếp cận bằng cách leo dọc theo những khe đá hiểm trở.
Đây là nơi ẩn náu hoàn hảo.
Từ dưới nhìn lên, không ai có thể ngờ rằng trên vách đá dựng đứng ấy lại có một hang động.
Và cũng không ai có thể leo lên đó nếu không phải là cao thủ khinh công thượng thừa.
—
## Trong hang động
Hang không rộng, chỉ chừng ba trượng vuông, nhưng đủ cho bốn người ở.
Vách đá tự nhiên tạo thành những phiến đá bằng phẳng như giường, có thể nằm ngủ.
Một khe nhỏ trên vòm hang để ánh sáng lọt vào, lại có một mạch nước ngầm rỉ ra từ vách đá, tụ thành vũng nhỏ đủ uống.
"Đây đúng là nơi trời sinh cho chúng ta!"
Thạch Đại Tráng reo lên khi lần đầu đặt chân vào hang.
Thanh Hoà quan sát kỹ lưỡng, gật gù:
"Được đấy.
Vừa kín đáo, vừa có nước, lại có ánh sáng.
Chúng ta có thể ở đây lâu dài.
"Nhưng ở được trong hang đã khó, việc ra vào còn khó hơn.
Muốn xuống núi tìm thức ăn, phải leo xuống vách đá cheo leo, rồi lại leo lên.
Mỗi lần như vậy mất gần nửa ngày, lại vô cùng nguy hiểm.
"Từ nay, mỗi lần xuống núi là một bài tập, "
Thanh Hoà tuyên bố.
"Chúng ta sẽ thay phiên nhau.
Hôm nay ta xuống, ngày mai đến lượt các huynh.
Và nhớ, phải leo thật nhanh, thật khéo.
Không được để lộ dấu vết.
"—
Cuộc sống trong hang động bắt đầu.
Mỗi sáng, khi ánh sáng đầu tiên lọt qua khe đá, bốn người thức dậy.
Họ tập những bài khí công trong không gian chật hẹp, hít thở theo nhịp điệu Thanh Hoà chỉ dạy.
"Khí phải luân chuyển khắp cơ thể, "
Thanh Hoà giảng giải.
"Từ đan điền lên ngực, xuống bụng, ra tứ chi.
Các huynh phải cảm nhận được luồng khí ấy, như một dòng nước ấm chảy trong huyết mạch.
"Ba sư huynh nhắm mắt tập trung.
Ban đầu họ chẳng cảm nhận được gì, nhưng dần dần, sau nhiều ngày kiên trì, Triệu Tam Cẩu là người đầu tiên cảm thấy có một luồng hơi ấm chạy dọc sống lưng.
"Sư đệ!
Ta.
ta cảm thấy rồi!"
hắn mừng rỡ.
Thanh Hoà mỉm cười:
"Tốt.
Cứ tiếp tục như vậy.
Nội công là nền tảng của mọi võ công.
Có nội công, các huynh mới có thể phát huy uy lực của kiếm pháp.
"Sau khí công là luyện kiếm.
Không gian trong hang chật hẹp, không thể múa may thoải mái, nên Thanh Hoà dạy họ những chiêu thức nhỏ gọn, sát thương cao, thích hợp cho chiến đấu trong không gian hẹp.
"Đây là 'Hoa Sơn Thốn Kiếm' – kiếm pháp tấc sát.
Mỗi chiêu chỉ trong gang tấc, nhưng đủ lấy mạng đối thủ.
Các huynh phải tập đến mức thuần thục, để khi cần, kiếm ra là trúng.
"Thạch Đại Tráng vụng về với những chiêu thức nhỏ, thường vung tay quá rộng, đập vào vách đá.
Lý Tiểu Ngưu thì nhanh nhưng thiếu lực, kiếm ra không đủ sát thương.
Triệu Tam Cẩu có vẻ hợp nhất, nhưng còn chậm.
"Tập!
Tập nữa!
Tập mãi!"
Thanh Hoà không ngừng thúc giục.
"Cho đến khi tay các huynh thuộc từng động tác, dù trong mơ cũng có thể thi triển!
Buổi trưa, họ ăn những thứ kiếm được từ rừng:
củ rừng, rau dại, thỉnh thoảng có con thú nhỏ do Lý Tiểu Ngưu bắt được.
Bữa ăn đạm bạc, chỉ đủ no, không bao giờ đủ ngon.
Nhưng không ai than phiền.
Họ biết, đây là cái giá phải trả cho sự an toàn và sức mạnh.
Buổi chiều là bài tập thực chiến.
Thanh Hoà làm đối thủ, đấu với từng người rồi cả ba cùng lúc.
Những trận đấu diễn ra ác liệt trong không gian chật hẹp, tiếng kiếm va chạm leng keng vang vọng trong hang.
Lần đầu tiên, Thạch Đại Tráng đỡ được ba chiêu của Thanh Hoà.
Hắn mừng như bắt được vàng.
Lần đầu tiên, Lý Tiểu Ngưu phản công trúng vào tay áo Thanh Hoà.
Hắn nhảy cẫng lên vì sung sướng.
Lần đầu tiên, Triệu Tam Cẩu ép Thanh Hoà phải lùi một bước.
Hắn đứng im, nước mắt chảy dài vì xúc động.
"Các huynh tiến bộ thật rồi, "
Thanh Hoà nói, không giấu nổi tự hào.
"Nhưng còn xa mới đủ.
Còn xa lắm.
Buổi tối, khi màn đêm buông xuống, họ ngồi quây quần bên nhau, kể chuyện cho nhau nghe.
Thạch Đại Tráng kể về những ngày thơ ấu trên Hoa Sơn, khi hắn còn là cậu bé chăn dê, vô tình gặp Trưởng Lão Vô Căn và được nhận làm đệ tử.
Lý Tiểu Ngưu kể về những lần bị đói, phải xuống núi xin ăn.
Triệu Tam Cẩu kể về nỗi nhớ gia đình, dù hắn chẳng còn ai thân thích.
Thanh Hoà lắng nghe, không nói gì về quá khứ của mình.
Làm sao hắn có thể kể rằng, ba trăm năm trước, hắn là người xây dựng nên Hoa Sơn huy hoàng?
Làm sao hắn có thể nói rằng, hắn đã từng tung hoành thiên hạ, từng có vô số đệ tử, từng được võ lâm tôn sùng?
Những chuyện đó, với ba sư huynh bây giờ, quá xa vời.
Họ sẽ không tin, mà tin rồi cũng chẳng ích gì.
Đêm xuống, họ nằm ngủ trên những phiến đá, tiếng gió rít qua khe núi như lời thì thầm của thiên nhiên.
Giấc ngủ đến nhanh vì quá mệt mỏi, nhưng trong mơ, họ vẫn thấy mình đang luyện kiếm, đang chiến đấu, đang báo thù.
## Một tháng sau
Một tháng trôi qua trong hang đá.
Thạch Đại Tráng đã có thể leo lên xuống vách núi chỉ trong một canh giờ, nhanh gấp ba lúc trước.
Cơ bắp hắn cuồn cuộn, nhưng không còn thô kệch, mà trở nên săn chắc, dẻo dai.
Lý Tiểu Ngưu có thể bắt được chim đang bay bằng tay không.
Đôi mắt hắn tinh tường đến mức nhìn thấy con kiến từ xa trăm trượng.
Thân pháp của hắn nhanh nhẹn, uyển chuyển như làn khói.
Triệu Tam Cẩu đã đạt đến cảnh giới
"kiếm tùy tâm động"
– kiếm trong tay hắn như có linh hồn, muốn chém đâu là chém đó.
Nội công của hắn đã có thể vận chuyển liên tục trong ba giờ không mệt.
Còn Thanh Hoà, hắn vẫn là hắn.
Nhưng trong mắt ba sư huynh, hắn không còn là đứa trẻ mười hai tuổi nữa.
Hắn là sư phụ, là người dẫn đường, là thần tượng của họ.
Một buổi sáng, khi đang luyện tập, bỗng nhiên Thạch Đại Tráng dừng lại, lắng nghe.
"Có tiếng người, "
hắn nói.
Cả bốn im lặng, tai vểnh lên.
Từ xa, tiếng nói chuyện vọng lại, lẫn trong tiếng gió.
".
tìm khắp nơi rồi, không thấy.
Hay là bọn chúng chết trong rừng rồi?"
"Không chết thì cũng sắp chết.
Rừng sâu thế này, làm sao sống nổi?
Chúng ta về bẩm báo với Đại nhân thôi.
"Tiếng bước chân xa dần, rồi im bặt.
Bốn người nhìn nhau.
Họ hiểu, Đinh Văn Hổ vẫn chưa từ bỏ.
Hắn vẫn đang tìm họ.
"Chúng ta phải ở lại đây thêm nữa, "
Thanh Hoà nói.
"Cho đến khi đủ mạnh, cho đến khi có thể đối mặt với bất kỳ kẻ thù nào.
"Ba người gật đầu, không một lời phản đối.
Họ tiếp tục tu luyện.
Ngày qua ngày, tháng qua tháng.
Những vết chai sạn trên tay dày lên, những bắp thịt rắn chắc hơn, những đường kiếm thuần thục hơn.
Và trong hang đá treo leo giữa vách núi cheo leo ấy, bốn con người đang dần trở nên bất khả chiến bại.
Họ không biết rằng, bên ngoài kia, Đinh Văn Hổ đã bắt đầu hoảng loạn.
Lời nói dối của hắn với Nguyễn Văn Thành sắp bị phanh phui.
Và khi điều đó xảy ra, hắn sẽ phải đối mặt với hậu quả.
Nhưng đó là chuyện của tương lai.
Còn bây giờ, trong hang đá, tiếng kiếm lại vang lên, nhịp nhàng và đầy uy lực.
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Hang đá treo leo – nơi ẩn náu cũng là nơi rèn luyện.
Gian khổ đã tôi luyện nên thực lực, và bốn người Hoa Sơn đang từng bước trở nên mạnh mẽ.
Họ không còn là những kẻ yếu đuối, ngốc nghếch ngày nào nữa.
*Nhưng liệu họ có kịp trở nên đủ mạnh trước khi kẻ thù tìm ra tung tích?
Và khi ra khỏi hang, họ sẽ đối mặt với thế giới bên ngoài thế nào?
*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập