Chương 17: Đinh Văn Hổ Lục Sục, Nói Dối Vì Sốt Ruột, Bốn Người Tu Luyện Đến Kiệt Sức

Mặt trời lên cao, ánh nắng xuyên qua tán lá rừng già, soi rõ những giọt sương còn đọng trên lá.

Trong khu rừng phía bắc phủ thành, bốn người Hoa Sơn đang tiếp tục những ngày tháng khổ luyện.

Nhưng cách đó không xa, một toán người đang lục soát từng tấc đất.

## Phủ thành – Dinh Đề đốc

Đinh Văn Hổ ngồi trong thư phòng, mặt mày cau có.

Trước mặt hắn là một tên lính thám báo vừa trở về sau chuyến đi tìm kiếm.

"Thế nào?

Có tin tức gì không?"

Đinh Văn Hổ hỏi, giọng sốt ruột.

Tên lính cúi đầu:

"Bẩm đại nhân, chúng tôi đã lục soát khắp vùng rừng phía bắc, nhưng vẫn chưa thấy dấu vết của bọn chúng."

"Cái gì?

Chưa thấy?"

Đinh Văn Hổ đập bàn, mặt đỏ gay.

"Đã ba tháng rồi!

Ba tháng trời mà không tìm ra bốn tên ăn mày?

Các ngươi làm ăn kiểu gì vậy?"

Tên lính run run:

"Bẩm.

bẩm đại nhân, rừng rậm mênh mông, chúng lại cố tình lẩn trốn, tìm rất khó ạ.

.."

"Khó?

Khó cái con khỉ!"

Đinh Văn Hổ nổi khùng, nhưng rồi hắn trấn tĩnh lại.

Hắn biết, nếu không tìm được bọn chúng, Nguyễn Văn Thành sẽ không buông tha hắn.

Lão Tri phủ đó đã hứa nhường chức, nhưng nếu không giao được người, chức vụ đó sẽ tan thành mây khói.

"Nghe đây, "

Đinh Văn Hổ hạ giọng,

"từ ngày mai, tăng gấp đôi quân lính lên núi.

Lục soát từng hang cùng ngõ hẻm.

Không tìm thấy thì đừng về!"

"Vâng ạ!

"Khi tên lính lui ra, Đinh Văn Hổ ngồi thụp xuống ghế, mặt đầy lo âu.

Hắn nhìn lên bức thư của Nguyễn Văn Thành đặt trên bàn, những dòng chữ như nhảy múa trước mắt.

"Đinh đệ, đã lâu không thấy tin tức.

Bọn Hoa Sơn đã bắt được chưa?

Nếu chưa, ta e rằng chức Tri phủ ta hứa.

khó mà giữ được.

Mong đệ gấp rút.

"Đinh Văn Hổ cắn môi.

Hắn biết, nếu không có tin tức gì, Nguyễn Văn Thành sẽ tìm người khác.

Mà trong thiên hạ này, đâu thiếu gì kẻ muốn làm quan?

Hắn suy nghĩ một hồi, rồi quyết định.

Cầm bút lên, hắn viết một bức thư hồi âm:

"Nguyễn huynh, đã tìm thấy dấu vết bọn chúng.

Đang vây ráp, chỉ ít ngày nữa sẽ bắt được.

Xin huynh yên tâm chờ tin tốt lành.

"Viết xong, hắn đóng dấu, sai người mang đi ngay.

Tên tâm phúc đứng bên cạnh, ngập ngừng:

"Đại nhân, chúng ta chưa tìm thấy mà, sao lại.

"Đinh Văn Hổ quắc mắt:

"Im!

Mày biết gì?

Nếu không nói thế, lão ta sẽ tìm người khác.

Cứ nói thế đã, rồi chúng ta sẽ gấp rút tìm kiếm.

Trong vòng mười ngày nữa, phải tìm ra bằng được!

"Nói rồi, hắn đứng dậy, bước ra ngoài:

"Đi!

Lên núi!

Tao sẽ đích thân chỉ huy cuộc lục soát này!

"—

## Trong rừng già

Bốn người Hoa Sơn không hề biết rằng cuộc truy lùng đang đến gần.

Họ vẫn miệt mài với những bài tập khổ ải hàng ngày.

Sau bài tập vác đá leo vách, Thanh Hoà lại đưa ra những thử thách mới.

Hôm thì tập chạy băng rừng với chân buộc bao cát, hôm thì tập nhảy qua hố sâu, hôm thì tập bơi qua suối xiết.

Ba sư huynh kiệt sức dần.

Thạch Đại Tráng gầy đi trông thấy, mất hết lớp mỡ, lộ ra những bắp thịt cuồn cuộn.

Lý Tiểu Ngưu thì đen nhẻm như than, nhưng đôi mắt sáng hơn, tinh nhanh hơn.

Triệu Tam Cẩu trầm tính hơn, nhưng mỗi động tác đều dứt khoát, mạnh mẽ.

Hôm ấy, sau một ngày dài luyện tập dưới nắng gắt, cả ba ngã vật ra bờ suối, thở hổn hển.

"Ta.

ta không thể.

không thể nhúc nhích nổi nữa.

.."

Thạch Đại Tráng nằm sóng soài, tay chân dang rộng.

Lý Tiểu Ngưu nằm sấp mặt xuống đất, chỉ kịp ư ử:

"Nước.

cho ta xin ngụm nước.

"Triệu Tam Cẩu thì im lặng, nhưng mắt nhắm nghiền, ngực phập phồng dữ dội.

Thanh Hoà ngồi trên tảng đá bên suối, nhìn ba sư huynh, lòng không khỏi xót xa.

Hắn biết mình đã quá tay, nhưng hắn cũng biết, thời gian không còn nhiều.

"Ta biết các huynh mệt, "

hắn nói, giọng nhẹ nhàng.

"Nhưng các huynh có biết, bên ngoài kia, bọn chúng đang tìm chúng ta thế nào không?"

Ba người im lặng, lắng nghe.

"Hôm qua, ta phát hiện dấu chân người lạ ở phía nam khu rừng.

Rất nhiều dấu chân, khoảng vài chục người.

Họ đang lục soát.

"Thạch Đại Tráng mở mắt:

"Thật sao?"

"Thật.

Ta đã theo dõi từ xa.

Đó là lính của Đinh Văn Hổ.

Hắn đang ráo riết tìm chúng ta.

"Lý Tiểu Ngưu ngồi bật dậy, mặt tái mét:

"Vậy.

vậy chúng ta phải chạy thôi!

"Thanh Hoà lắc đầu:

"Không thể chạy mãi.

Chạy, họ sẽ đuổi.

Ở lại, họ sẽ tìm thấy.

Cách duy nhất là phải mạnh lên, đủ mạnh để đối mặt với họ.

"Ba người im lặng, suy nghĩ.

Họ hiểu điều Thanh Hoà nói là đúng.

"Vậy sư đệ bảo chúng ta phải làm gì?"

Triệu Tam Cẩu hỏi.

Thanh Hoà đứng dậy, chỉ về phía vách núi:

"Đêm nay, chúng ta sẽ leo lên đỉnh vách núi cao nhất.

Không vác đá, nhưng leo trong bóng tối.

Không đèn, không đuốc, chỉ bằng cảm giác và trí nhớ.

"Ba người nhìn lên vách núi, cao hơn gấp đôi vách họ đã leo.

Trong bóng tối?

Leo lên đó?

Nhưng không ai phản đối.

Họ gật đầu, mặc dù trong lòng đầy sợ hãi.

Đêm đó, không trăng, không sao.

Rừng già tối đen như mực.

Bốn người đứng dưới chân vách núi, nhìn lên khoảng không vô định.

"Ta đi trước, "

Thanh Hoà nói.

"Các huynh nhìn theo động tác của ta, nhưng không được bám quá gần.

Tự tìm đường riêng.

Nếu có gì, cứ bám chặt vào vách, đừng nhìn xuống.

"Nói rồi, hắn bắt đầu leo.

Đôi tay nhỏ bé của hắn bám vào những khe đá, những mấu nhô, di chuyển như một con thằn lằn trong bóng tối.

Ba sư huynh nhìn theo, cố ghi nhớ từng động tác.

Rồi lần lượt, họ bắt đầu leo.

Trong bóng tối, mọi giác quan trở nên nhạy bén hơn.

Tai nghe tiếng gió, tiếng lá rung;

tay cảm nhận từng vết nứt, từng mấu đá;

chân tìm kiếm từng điểm tựa nhỏ nhất.

Thạch Đại Tráng bám vào một mấu đá, nhưng nó bỗng nhiên long ra.

Hắn suýt rơi, tim đập như trống trận.

Nhưng tay kia kịp bám vào một khe đá khác, giữ thăng bằng.

Lý Tiểu Ngưu leo nhanh nhất, nhưng cũng run nhất.

Mỗi lần tay trượt, hắn lại suýt la lên, nhưng cố nén.

Triệu Tam Cẩu leo chậm nhất, nhưng cẩn thận nhất.

Hắn kiểm tra từng điểm bám trước khi dồn trọng lượng lên.

Đến nửa đêm, họ đã leo được gần tới đỉnh.

Nhưng lúc này, sức lực đã cạn kiệt.

Tay chân run lẩy bẩy, mồ hôi ướt đẫm.

"Ta.

ta không leo nổi nữa!"

Lý Tiểu Ngưu kêu lên, giọng nghẹn ngào.

"Cố lên!"

Tiếng Thanh Hoà vọng từ trên xuống.

"Sắp tới rồi!

Đừng bỏ cuộc!

"Lý Tiểu Ngưu cắn răng, cố nhích thêm một chút.

Nhưng tay hắn bỗng trượt, cả người lơ lửng giữa không trung, chỉ còn một tay bám vào một mấu đá nhỏ.

"Cứu.

cứu!"

hắn la lên thất thanh.

Thạch Đại Tráng ở phía dưới, thấy vậy vội vươn tay nắm lấy chân hắn.

Nhưng động tác quá mạnh, khiến cả hai cùng lơ lửng, chỉ còn Thạch Đại Tráng bám vào vách bằng một tay.

Triệu Tam Cẩu thấy nguy cấp, cố với tay ra, nhưng không tới.

Bốn người trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc.

Đúng lúc đó, một bàn tay từ trên cao thò xuống.

Thanh Hoà, với thân hình nhỏ bé, đã leo xuống, một tay bám vào vách, một tay nắm lấy cổ tay Thạch Đại Tráng.

"Bám chắc vào nhau!

Đừng buông!"

hắn hét lên, giọng đầy uy lực.

Thạch Đại Tráng nắm chặt chân Lý Tiểu Ngưu, Lý Tiểu Ngưu bám vào tay Thạch Đại Tráng, còn Thanh Hoà thì kéo cả hai.

Triệu Tam Cẩu cũng cố gắng trèo lên, tìm điểm tựa để đỡ thêm.

Trong bóng tối, bốn con người kết thành một khối, từ từ di chuyển lên trên.

Mỗi tấc một khó khăn, mỗi bước một nguy hiểm.

Cuối cùng, khi bình minh vừa ló dạng, họ cũng chạm được tay lên đỉnh núi.

Cả bốn nằm vật ra đó, kiệt sức hoàn toàn.

Tay chân rớm máu, mặt mày tái nhợt, nhưng họ còn sống.

Thanh Hoà nằm ngửa nhìn lên bầu trời, thở hổn hển.

Trong lòng hắn, một niềm tự hào dâng lên.

Ba sư huynh của hắn, những người tưởng chừng yếu đuối, ngốc nghếch, giờ đã trở nên kiên cường đến không ngờ.

"Các huynh.

các huynh đã làm được, "

hắn nói, giọng khản đặc.

"Từ hôm nay, không gì có thể ngăn cản chúng ta nữa.

"Ba người không trả lời.

Họ chỉ nằm đó, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi sau một đêm dài kinh hoàng.

Khi mặt trời lên cao, họ mới lần lượt ngồi dậy.

Nhìn xuống dưới, vách núi dựng đứng, rừng già trải dài bất tận.

Xa xa, họ thấy những chấm nhỏ li ti đang di chuyển – đó là lính của Đinh Văn Hổ đang lục soát.

"Họ vẫn chưa tìm ra chúng ta, "

Triệu Tam Cẩu nói.

"Nhưng rồi họ cũng sẽ đến thôi."

"Đúng, "

Thanh Hoà gật đầu.

"Vậy nên chúng ta phải nhanh hơn.

Phải mạnh hơn.

Phải chuẩn bị cho ngày chúng ta đối mặt với họ.

"Ba người nhìn nhau, rồi nhìn Thanh Hoà, ánh mắt đầy quyết tâm.

Chặng đường phía trước còn dài, gian khổ còn nhiều, nhưng họ đã sẵn sàng.

***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:

***

*Đinh Văn Hổ sốt ruột đến mức phải nói dối, còn bốn người Hoa Sơn thì tu luyện đến kiệt sức.

Hai bên đang chạy đua với thời gian:

một bên tìm cách bắt, một bên tìm cách mạnh lên.

Ai sẽ thắng?

*Nhưng có một điều chắc chắn:

qua những thử thách khắc nghiệt này, bốn người Hoa Sơn đang thay đổi từng ngày.

Họ không còn là những kẻ yếu đuối, ngốc nghếch nữa.

Họ đang trở thành những chiến binh thực thụ.

*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập