Chương 16: Vác Đá Leo Vách, Tôi Luyện Ý Chí

Mặt trời vừa ló dạng sau dãy núi phía đông, ánh ban mai nhuộm vàng những tán cây rừng già.

Bốn người Hoa Sơn đã thức dậy từ lâu, chuẩn bị cho một ngày huấn luyện đặc biệt.

Thanh Hoà đứng trước cửa hang, tay chỉ về phía vách núi dựng đứng sừng sững cách đó không xa.

Đó là một vách đá cao chót vót, mặt đá nhẵn thín, chỉ lác đác vài khe nứt nhỏ để bám vào.

Nhìn từ dưới lên, không ai có thể tin rằng có người leo lên được.

"Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu bài tập mới, "

Thanh Hoà nói, giọng nghiêm nghị.

"Mỗi người sẽ vác một tảng đá trên lưng, leo lên đỉnh vách núi đó, rồi leo xuống.

Làm liên tục cho đến khi mặt trời lặn.

"Ba sư huynh nhìn nhau, mặt cắt không còn giọt máu.

Thạch Đại Tráng nuốt nước bọt:

"Sư.

sư đệ.

đùa à?

Vách núi đó cao quá!

Mà còn vác đá nữa?"

Thanh Hoà không cười:

"Ta không đùa.

Các huynh muốn trở nên mạnh mẽ, muốn đối phó với bọn sát thủ, phải trải qua những bài tập thế này.

Đây là cách rèn luyện ý chí và thể lực tốt nhất.

"Lý Tiểu Ngưu run run:

"Nhưng.

nhưng lỡ rơi xuống thì sao?"

"Sẽ có dây bảo hộ."

Thanh Hoà chỉ vào những sợi dây mây đã được bện chắc chắn từ nhiều ngày trước.

"Ta đã chuẩn bị từ lâu rồi.

Các huynh sẽ buộc dây vào người, ta đứng dưới giữ dây.

Nếu rơi, ta sẽ kéo lại.

"Triệu Tam Cẩu nhìn lên vách núi, rồi nhìn Thanh Hoà:

"Sư đệ, đệ đã thử chưa?"

Thanh Hoà gật đầu:

"Ta đã leo lên đó từ ba hôm trước.

Không vác đá.

Mất nửa ngày mới lên tới đỉnh.

Hôm nay các huynh sẽ thử, nhưng có vác đá.

"Ba người im lặng, không còn gì để nói.

Họ biết, sư đệ nói gì thì phải làm thế.

Không có chuyện cãi lại.

Những tảng đá được chọn lựa cẩn thận.

Thạch Đại Tráng vác tảng to nhất, nặng chừng năm mươi cân.

Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu vác tảng nhỏ hơn, khoảng ba mươi cân.

Thanh Hoà buộc dây cho từng người, kiểm tra nút thắt cẩn thận.

"Nhớ, khi leo phải bám thật chắc.

Chân tìm điểm tựa trước, rồi mới nhấc tay.

Hít thở đều, không được vội.

Nếu mỏi quá thì bám vào vách nghỉ, nhưng không được buông tay.

Hiểu chưa?"

Ba người gật đầu, mặt mày căng thẳng.

Bắt đầu!

Thạch Đại Tráng đi đầu, bàn tay to bè nắm chặt vào khe đá, chân tìm điểm tựa đầu tiên.

Hắn nhấc người lên, tảng đá trên lưng trĩu nặng, khiến mỗi động tác đều khó khăn gấp bội.

Mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán.

Lý Tiểu Ngưu theo sau, tuy nhẹ hơn nhưng sức yếu, leo được vài bước đã thở hổn hển.

Tay hắn run run bám vào vách, chân không ngừng tìm kiếm điểm tựa.

Triệu Tam Cẩu leo cuối cùng, có vẻ bình tĩnh hơn hai người kia.

Hắn nhìn theo từng động tác của Thạch Đại Tráng, học hỏi cách bám, cách di chuyển.

Thanh Hoà đứng dưới, tay cầm dây, mắt dõi theo từng người.

Hắn không thể leo cùng vì phải ở dưới giữ dây, nhưng lòng hắn cũng hồi hộp không kém.

Một giờ trôi qua.

Cả ba mới leo được khoảng mười trượng, bằng một phần mười vách núi.

Thạch Đại Tráng đã phải dừng lại nghỉ ba lần.

Lý Tiểu Ngưu thì run lẩy bẩy, suýt rơi hai lần.

Chỉ có Triệu Tam Cẩu là tiến triển đều đặn, tuy chậm nhưng chắc.

Đến trưa, nắng gay gắt chiếu thẳng vào vách đá, hơi nóng bốc lên hừng hực.

Cả ba người đều đã kiệt sức, nhưng chưa ai leo được tới một phần ba vách.

"Ta không chịu nổi nữa!"

Lý Tiểu Ngưu kêu lên, tay run bần bật.

"Sư đệ ơi, cho tụi xuống đi!"

"Không được!"

Thanh Hoà hét từ dưới lên.

"Phải cố!

Các huynh còn nhớ bọn sát thủ không?

Còn nhớ Đinh Văn Hổ không?

Còn nhớ Nguyễn Hữu Lợi không?

Nếu bây giờ bỏ cuộc, thì mãi mãi chỉ là kẻ thua cuộc!

"Lý Tiểu Ngưu cắn răng, cố gắng bám chặt hơn.

Nước mắt hắn trào ra, nhưng tay vẫn không buông.

Thạch Đại Tráng thì không kêu ca, nhưng hắn đang thở như bò, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Đôi chân hắn run lên từng hồi, nhưng hắn vẫn cố nhích từng chút một.

Đến chiều, khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, cả ba đã leo được hơn nửa vách.

Họ dừng lại trên một mỏm đá nhỏ, thở hổn hển.

Tay chân đã rớm máu, nhưng ánh mắt họ sáng lên một niềm tự hào kỳ lạ.

Chưa bao giờ họ nghĩ mình có thể leo cao đến thế.

—"Mặt trời sắp lặn rồi!

Các huynh có muốn lên tới đỉnh không?"

Thanh Hoà hét lên.

"Có!"

Ba người đồng thanh, dù giọng đã khản đặc.

Họ lại tiếp tục.

Đoạn cuối là khó khăn nhất, vì vách đá gần như dựng đứng hoàn toàn, không còn những khe đá lớn để bám.

Chỉ có những vết nứt nhỏ li ti, chỉ đủ cho đầu ngón tay.

Thạch Đại Tráng bám vào một khe đá, chân hắn lơ lửng giữa không trung, tìm mãi không thấy điểm tựa.

Hắn cố gắng đu người sang bên, tảng đá trên lưng trĩu nặng kéo hắn xuống.

"Đại Tráng sư huynh!

Cẩn thận!"

Thanh Hoà hét lên, tay nắm chặt dây.

Nhưng Thạch Đại Tráng không rơi.

Hắn tìm được một mấu đá nhỏ, đặt chân lên, thở phào.

Rồi hắn lại tiếp tục.

Lý Tiểu Ngưu thì leo theo một đường khác, lợi dụng sự nhanh nhẹn của mình.

Hắn luồn lách qua những khe đá hẹp, tay chân phối hợp nhịp nhàng, dần vượt lên trước.

Triệu Tam Cẩu vẫn leo đều đặn, không nhanh không chậm, nhưng rất chắc chắn.

Hắn học được cách phân phối sức lực, không dùng quá nhiều sức cho những động tác không cần thiết.

Khi mặt trời chỉ còn một vệt đỏ phía chân trời, Thạch Đại Tráng là người đầu tiên chạm tay lên đỉnh.

Hắn nằm vật ra đó, thở không ra hơi.

Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu lần lượt lên sau, cả ba nằm sóng soài trên mỏm đá bằng phẳng, ngắm nhìn bầu trời chiều.

Họ đã làm được!

Họ đã leo lên đỉnh vách núi, vác trên lưng những tảng đá nặng, bằng ý chí và nghị lực của mình.

Khi trời tối hẳn, họ mới leo xuống.

Lần xuống còn khó hơn lần lên, vì phải nhìn xuống vực thẳm, không phải ai cũng đủ can đảm.

Nhưng cuối cùng, cả ba cũng đặt chân xuống đất an toàn.

Họ ngã vật ra đất, mệt lả.

Thanh Hoà mang nước suối đến cho từng người uống, rồi băng bó những vết thương trên tay chân họ.

"Các huynh đã làm rất tốt, "

hắn nói, giọng đầy tự hào.

"Hôm nay các huynh đã vượt qua chính mình.

Ngày mai sẽ còn khó hơn nữa.

"Thạch Đại Tráng cười, dù mệt:

"Sư đệ.

sao đệ ác thế?

Còn khó hơn nữa à?"

"Các huynh muốn mạnh hay không?"

Thanh Hoà hỏi.

"Muốn!"

Ba người đồng thanh, dù mệt nhưng giọng vẫn đầy quyết tâm.

Đêm đó, họ ngủ một giấc ngon lành nhất từ khi vào rừng.

Trong mơ, Thạch Đại Tráng thấy mình đang đứng trên đỉnh Hoa Sơn, tay cầm kiếm, uy nghi lẫm liệt.

Lý Tiểu Ngưu mơ thấy mình bay lượn trên những ngọn cây, nhanh như gió.

Triệu Tam Cẩu mơ thấy mình đánh bại Đinh Văn Hổ chỉ bằng một chiêu.

Và Thanh Hoà, hắn không ngủ.

Hắn ngồi bên đống lửa, nhìn ba sư huynh, lòng tràn đầy hy vọng.

"Rồi sẽ đến ngày Hoa Sơn trở lại, "

hắn thì thầm.

"Rồi sẽ đến ngày chúng ta báo thù.

Các huynh hãy cố gắng lên.

Ta sẽ đưa các huynh trở thành những cao thủ thực sự.

"—

***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:

***

*Vác đá leo vách núi – bài tập tưởng chừng đơn giản nhưng lại là thử thách khủng khiếp nhất với ba sư huynh.

Họ đã vượt qua, không phải bằng sức mạnh, mà bằng ý chí và lòng quyết tâm.

Đó mới là điều quý giá nhất.

*Những ngày tháng khổ luyện sẽ còn tiếp diễn, và họ sẽ còn mạnh mẽ hơn nữa.

Nhưng liệu thời gian có đủ để họ trở thành những cao thủ thực thụ, trước khi kẻ thù tìm ra tung tích của họ?

*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập