Mười bảy ngày trôi qua từ sau đêm kinh hoàng thoát khỏi vòng vây của Đinh Văn Hổ.
Bốn người Hoa Sơn sống những ngày tháng khắc nghiệt nhất trong đời giữa đại ngàn rừng già.
Khu rừng phía bắc phủ thành là một vùng hoang vu hiểm trở, cây cối rậm rạp che khuất ánh mặt trời, thú dữ rình rập khắp nơi.
Ban ngày, họ phải đề phòng rắn độc, côn trùng;
ban đêm, tiếng gầm của hổ báo vọng ra từ sâu trong núi khiến ai nấy đều run sợ.
Nhưng gian khổ nhất không phải là thú dữ, mà là đói khát và bệnh tật.
Thạch Đại Tráng nằm trong hang đá, người sốt cao li bì suốt ba ngày đầu.
Vết thương ở đùi sưng tấy, rỉ máu vàng.
Lý Tiểu Ngưu thì chân sưng vù, không thể bước đi.
Triệu Tam Cẩu tuy không bị thương nặng bằng, nhưng cũng kiệt sức vì phải cõng bạn, chạy trốn.
Chỉ có Thanh Hoà là còn trụ vững.
Đêm nào hắn cũng thức trắng, chạy đi chạy lại giữa rừng tìm lá thuốc, tìm củ rừng, tìm nước suối.
Bàn tay nhỏ bé của hắn rớm máu vì đào bới, vì băng bó.
Nhưng hắn không than vãn một lời.
Đến ngày thứ bảy, Thạch Đại Tráng bắt đầu tỉnh lại.
Sốt lui dần, vết thương khô lại.
Hắn mở mắt, thấy Thanh Hoà đang ngồi bên cạnh, mặt mày hốc hác, mắt thâm quầng.
"Sư.
sư đệ.
.."
hắn thì thào.
Thanh Hoà mừng rỡ:
"Đại Tráng sư huynh!
Huynh tỉnh rồi!
Tốt quá!
"Thạch Đại Tráng nhìn quanh, thấy Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu cũng đang nằm bất động:
"Hai đệ ấy.
"Cũng đỡ rồi.
Tiểu Ngưu sư huynh chân còn sưng, nhưng không nguy hiểm nữa.
Tam Cẩu sư huynh chỉ kiệt sức, nghỉ ngơi vài ngày là khỏe.
"Thạch Đại Tráng nhìn Thanh Hoà, mắt đỏ hoe:
"Sư đệ.
đệ đã cực khổ quá rồi.
"Thanh Hoà cười, nụ cười hiếm hoi sau bao ngày căng thẳng:
"Chúng ta là huynh đệ.
Có gì mà cực khổ?"
—
Những ngày tiếp theo, khi cả ba đã bình phục dần, Thanh Hoà bắt đầu một kế hoạch táo bạo.
Một buổi sáng, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua tán lá rừng, hắn gọi ba sư huynh lại:
"Các sư huynh, chúng ta không thể cứ sống lay lắt thế này mãi.
Rồi sẽ có lúc hết thuốc, hết thức ăn.
Và bọn chúng vẫn đang truy sát chúng ta.
Nếu không mạnh lên, chúng ta sẽ chết.
"Ba người im lặng, ai cũng hiểu điều đó.
"Vậy ta quyết định, "
Thanh Hoà nói, giọng đầy cương nghị,
"từ hôm nay, ta sẽ dạy võ cho các huynh.
Võ công thực sự của Hoa Sơn, không phải mấy trò bịp bợm bán nước suối hay ăn vạ.
"Thạch Đại Tráng mừng rỡ:
"Thật sao?
Chúng ta sẽ học võ thật à?"
Lý Tiểu Ngưu cũng háo hức:
"Sư đệ biết võ Hoa Sơn thật sao?"
Triệu Tam Cẩu trầm ngâm:
"Sư đệ, đệ mới mười hai tuổi, sao có thể dạy võ cho chúng ta?"
Thanh Hoà nhìn thẳng vào mắt hắn:
"Tam Cẩu sư huynh, huynh đã thấy ta đánh nhau chưa?
Đêm ở ngôi miếu, ta đã đánh thế nào?"
Triệu Tam Cẩu nhớ lại, rùng mình:
"Đệ đánh.
đệ đánh như một cao thủ thực thụ.
Kiếm pháp của đệ, ta chưa từng thấy ai đánh hay như vậy."
"Vậy thì tin ta."
Thanh Hoà không giải thích thêm.
"Nhưng ta báo trước, việc luyện võ này sẽ rất gian khổ.
Các huynh có dám không?"
Ba người nhìn nhau, rồi đồng thanh:
"Có!
"—
Từ hôm đó, cuộc sống trong rừng già của bốn người thay đổi hoàn toàn.
Mỗi sáng, khi mặt trời chưa kịp ló dạng, họ đã thức dậy, chạy bộ quanh khu rừng.
Thanh Hoà bắt họ chạy hàng giờ liền, cho đến khi kiệt sức mới thôi.
"Đại Tráng sư huynh, huynh khỏe nhất, nhưng chậm nhất.
Phải tập chạy nhanh hơn!
Tiểu Ngưu sư huynh, huynh nhanh nhẹn, nhưng sức bền kém.
Phải tập chạy dài hơn!
Tam Cẩu sư huynh, huynh cân đối nhất, nhưng thiếu quyết đoán.
Phải tập phản xạ nhanh hơn!
"Thanh Hoà như một vị huấn luyện viên khắt khe, không bỏ qua bất kỳ lỗi nhỏ nào.
Ba sư huynh lúc đầu còn hào hứng, nhưng chỉ sau vài ngày đã kêu trời.
Chạy xong, họ phải tập các động tác cơ bản:
đấm, đá, gạt, đỡ.
Hàng trăm lần mỗi ngày, cho đến khi tay chân rã rời.
Buổi chiều là luyện kiếm.
Thanh Hoà dùng những cành cây làm kiếm, dạy họ những chiêu thức căn bản nhất của Hoa Sơn.
Hắn kiên nhẫn chỉ dạy từng động tác, từng đường kiếm, từng hơi thở.
"Các huynh nhớ, kiếm pháp Hoa Sơn không chỉ là động tác.
Nó là sự phối hợp giữa tay, mắt, và tâm.
Phải tập trung cao độ, phải cảm nhận luồng khí trong cơ thể, phải hòa mình với thiên nhiên.
"Thạch Đại Tráng vụng về múa may cành cây, trông như đang đập lúa hơn là luyện kiếm.
Lý Tiểu Ngưu thì nhanh nhưng thiếu lực, cành cây vung lên nhưng không có uy lực.
Triệu Tam Cẩu có vẻ tiến bộ nhất, nhưng cũng còn nhiều thiếu sót.
Buổi tối, sau bữa ăn đạm bạc gồm củ rừng và nước suối, Thanh Hoà lại giảng giải về nội công tâm pháp.
Những khái niệm như
"khí"
"huyệt đạo"
"kinh mạch"
hoàn toàn xa lạ với ba người, nhưng họ vẫn cố gắng ghi nhớ.
Một tháng trôi qua.
Thạch Đại Tráng đã có thể chạy liên tục hai giờ không nghỉ, đấm vỡ được những hòn đá nhỏ.
Lý Tiểu Ngưu thì nhanh nhẹn như sóc, có thể leo lên những cây cao nhất chỉ trong vài phút.
Triệu Tam Cẩu bắt đầu cảm nhận được luồng
trong cơ thể, kiếm pháp của hắn đã có thần thái hơn.
Nhưng Thanh Hoà vẫn chưa hài lòng.
"Còn yếu lắm!"
hắn nói.
"Các huynh mới chỉ ở mức nhập môn.
Muốn đối phó với bọn sát thủ, muốn trở về báo thù, còn phải cố gắng gấp trăm lần nữa!
"Ba người không nản chí.
Họ càng ngày càng kính phục sư đệ nhỏ tuổi, càng ngày càng tin tưởng vào con đường họ đang đi.
Một đêm, khi cả ba đã ngủ say, Thanh Hoà ngồi một mình trước cửa hang, nhìn lên bầu trời sao.
Hắn nhớ lại ba trăm năm trước, khi hắn cũng từng ngồi như thế này, trên đỉnh Hoa Sơn, nhìn xuống thế gian.
Lúc đó, hắn là Thanh Hoà Đại Tiên, tung hoành thiên hạ, không ai dám coi thường.
Giờ đây, hắn chỉ là một đứa trẻ mười hai tuổi, sống lay lắt giữa rừng già với ba người đồ đệ ngốc nghếch.
Nhưng trong lòng hắn không hề tuyệt vọng.
"Ta đã từng xây dựng lại Hoa Sơn từ đống tro tàn một lần.
Ta sẽ làm được lần nữa, "
hắn thì thầm.
"Ba người họ tuy không phải thiên tài, nhưng họ có lòng trung thành và ý chí.
Chỉ cần có thời gian, họ sẽ trở thành những cao thủ đáng gờm.
"Một con sói tru lên từ xa.
Thanh Hoà mỉm cười, đứng dậy trở vào hang.
Ba tháng sau.
Khu rừng già bỗng nhiên vang lên những tiếng động lạ.
Một bầy sói hoang bị đánh thức, chạy toán loạn.
Từ trong bóng tối, một bóng người khổng lồ lao ra, tay cầm một cây gậy to như cột nhà, vung lên đánh vào thân cây.
"Rầm!"
Thân cây to bằng bắp đùi gãy làm đôi.
Thạch Đại Tráng cười ha hả:
"Sư đệ!
Ta đã làm được!
Cây này ta đánh gãy rồi!
"Từ trên cao, một bóng người khác nhẹ nhàng đáp xuống, không một tiếng động.
Lý Tiểu Ngưu cười tươi:
"Ta leo lên ngọn cây cao nhất chỉ trong ba hơi thở!
Mắt ta có thể nhìn thấy con chim từ xa cả dặm!
"Một bóng người thứ ba từ trong bụi rậm bước ra, tay cầm một cành cây, mặt đầy tự tin.
Triệu Tam Cẩu vung nhẹ cành cây, một đường kiếm vạch ra trong không khí, nghe vút một tiếng, một chiếc lá rơi xuống, bị chẻ làm đôi.
"Các huynh tiến bộ thật rồi!"
Thanh Hoà từ trong hang bước ra, mặt mừng rỡ.
Nhưng hắn vẫn chưa hài lòng.
"Nhưng mới chỉ là bắt đầu.
Bây giờ, chúng ta sẽ luyện tập thực chiến.
Ta sẽ làm đối thủ của các huynh.
"Ba người nhìn nhau, rồi nhìn Thanh Hoà.
Một đứa trẻ mười hai tuổi, đánh với ba người lớn?
Nhưng họ biết, sư đệ của họ không phải người thường.
Trận đấu diễn ra.
Ba người vây đánh Thanh Hoà từ ba phía.
Thạch Đại Tráng vung gậy như vũ bão, Lý Tiểu Ngưu luồn lách đánh lén, Triệu Tam Cẩu kiếm pháp bài bản.
Nhưng Thanh Hoà vẫn thản nhiên, cây kiếm gỗ trong tay hắn như có mắt, đỡ hết đòn này đến đòn khác, đồng thời phản công khiến ba người liên tục bị đánh trúng.
Sau nửa giờ, cả ba nằm vật ra đất, thở hổn hển.
Thanh Hoà đứng giữa, kiếm chỉ lên trời, mặt không chút mệt mỏi.
"Các huynh thấy chưa?
Đường còn dài lắm.
Nhưng không sao, chúng ta còn thời gian.
Cứ thế này, trong vòng một năm, các huynh sẽ đủ sức đối phó với bất kỳ kẻ thù nào.
"Một năm?
Ba người nhìn nhau, rồi nhìn Thanh Hoà với ánh mắt kiên định.
Họ đã thay đổi nhiều rồi.
Không còn là ba tên ngốc nghếch ngày nào.
Họ đã trở thành những người có ý chí, có bản lĩnh.
Và Hoa Sơn, một ngày không xa, sẽ hồi sinh từ chính những con người này.
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Khổ luyện giữa rừng sâu – đó là quãng thời gian gian nan nhưng cũng quý giá nhất của bốn người Hoa Sơn.
Từ những kẻ yếu ớt, ngốc nghếch, họ dần trở nên mạnh mẽ, bản lĩnh.
Và trên hết, tình huynh đệ của họ ngày càng bền chặt.
*Ba tháng đã qua, một năm sẽ đến.
Liệu khi ra khỏi rừng, họ sẽ mạnh đến mức nào?
Và liệu có kịp để cứu những người thân yêu, để báo thù những kẻ đã hãm hại họ?
*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập