Đêm buông xuống phủ thành, màn đen phủ kín những mái ngói cao thấp, chỉ còn ánh trăng lưỡi liềm le lói như con mắt gian manh của kẻ rình mồi.
Bốn người Hoa Sơn sau một ngày dài thất bại trong việc tiếp cận Tổng đốc, đang quây quần trong ngôi miếu hoang phế tích bên ngoài thành.
Ngôi miếu thờ Thành Hoàng đã bỏ hoang từ lâu, tường nứt mái dột, nhưng với bốn kẻ đang bị truy sát thì đây là nơi trú ẩn lý tưởng.
Thanh Hoà dựa lưng vào cột đá rêu phong, mắt lim dim nhưng tai vẫn vểnh lên nghe ngóng động tĩnh.
Thạch Đại Tráng nằm dài trên đống rơm khô, ngáy như sấm.
Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu thì thào bàn kế cho ngày mai.
"Sư đệ nói đúng, "
Triệu Tam Cẩu xuýt xoa,
"ngày mai chúng ta sẽ chia nhau đi khắp phủ thành, kể cho dân chúng nghe câu chuyện của mình.
Dân chúng mà biết, quan lại có muốn giấu cũng không được.
"Lý Tiểu Ngưu gật gù:
"Nhưng kể thế nào để người ta tin?
Chúng ta chỉ là bốn tên xa lạ, ai mà thèm nghe?"
Thanh Hoà mở mắt, cười bí hiểm:
"Cứ để ta lo.
Ta có.
kinh nghiệm.
"Hắn chưa kịp nói hết câu thì bỗng nhiên linh tính mách bảo.
Một cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc từ gáy xuống thắt lưng.
Thanh Hoà đã từng trải qua cảm giác này hàng trăm lần trong kiếp trước, và nó chưa bao giờ sai.
"Có biến!"
Hắn quát khẽ, tay vơ lấy thanh kiếm gỗ Trưởng Lão trao.
Cùng lúc đó, từ bốn phía ngôi miếu, những bóng đen ào ạt lao vào.
Không phải năm bảy tên như lần trước, mà ít nhất hai mươi tên, tay lăm lăm đao kiếm sáng loáng dưới ánh trăng.
"Giết!
Không chừa một tên nào!"
Tiếng quát vang lên, rồi những lưỡi đao chém tới.
Thạch Đại Tráng vừa kịp bật dậy, đỡ được một nhát đao bằng cánh tay vạm vỡ.
Máu bắn ra, hắn gầm lên đau đớn nhưng vẫn không lùi bước.
Lý Tiểu Ngưu nhanh như cắt, lăn vào gầm tượng thờ, thoát khỏi nhát chém chí mạng.
Triệu Tam Cẩu cầm được cây đòn gánh, vụng về đỡ đòn nhưng cũng may chưa bị thương.
Thanh Hoà đứng giữa miếu, mắt sáng quắc trong bóng tối.
Hắn không còn là đứa trẻ mười hai tuổi yếu ớt nữa.
Trong khoảnh khắc sinh tử, bản lĩnh ba trăm năm của Thanh Hoà Đại Tiên trỗi dậy.
Một tên sát thủ lao tới, đao chém ngang đầu.
Thanh Hoà không lùi, ngược lại bước tới, kiếm gỗ gạt nhẹ làm đao lệch hướng, rồi mũi kiếm đâm thẳng vào huyệt dưới cánh tay tên đó.
Tên sát thủ kêu lên một tiếng, ngã vật.
"Kiếm pháp Hoa Sơn?"
Một tên khác kinh ngạc, nhưng không kịp nghĩ ngợi, Thanh Hoà đã xoay người, kiếm vung lên, đỡ liền ba nhát đao từ ba hướng.
Tiếng leng keng vang lên liên hồi.
Thân hình nhỏ bé của Thanh Hoà lướt đi như một làn khói, lúc thì biến mất trong bóng tối, lúc lại hiện ra sau lưng kẻ địch.
Mỗi nhát kiếm của hắn đều trúng yếu huyệt, khiến đối phương mất sức chiến đấu ngay lập tức.
"Giết thằng nhỏ trước!"
Tên cầm đầu quát.
Năm tên cùng lúc xông vào Thanh Hoà.
Thạch Đại Tráng thấy vậy, hét to:
"Sư đệ!"
rồi lao tới, lấy thân mình che chắn.
Một nhát đao chém vào vai hắn, máu ướt đẫm áo, nhưng hắn vẫn đứng vững.
Thanh Hoà mắt đỏ ngầu, kiếm trong tay bỗng nhiên biến ảo kỳ lạ.
Hắn vung lên một đường, năm mũi kiếm như hóa thành năm, đâm thẳng vào năm bộ ngực đang lao tới.
Không phải kiếm pháp thông thường, mà là
"Hoa Sơn Nhất Khí Hóa Ngũ Kiếm"
– tuyệt kỹ đã thất truyền từ ba trăm năm trước.
Năm tên sát thủ kêu lên thảm thiết, ngã nhào.
Nhưng địch quá đông.
Cứ mỗi tên ngã xuống, hai tên khác lại xông lên.
Lý Tiểu Ngưu đã bị thương ở chân, Triệu Tam Cẩu thì cánh tay sưng vù, chỉ còn Thạch Đại Tráng và Thanh Hoà là còn trụ được.
"Tam Cẩu sư huynh!
Tiểu Ngưu sư huynh!
Các huynh chạy đi!"
Thanh Hoà hét lên, tay vẫn không ngừng đỡ đòn.
"Không!
Chúng ta sống chết có nhau!"
Triệu Tam Cẩu gắng gượng đứng dậy.
Lý Tiểu Ngưu cũng cố chống gậy, mặt nhăn nhó vì đau:
"Đệ còn nhỏ, chúng ta không thể bỏ đệ!
"Thạch Đại Tráng cười ha hả dù máu vẫn chảy:
"Đúng đấy!
Hoa Sơn chúng ta, không ai bỏ ai!
"Thanh Hoà nhìn ba sư huynh, trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ.
Hắn đã sống ba trăm năm, đã chứng kiến bao nhiêu phản bội, bao nhiêu toan tính, nhưng chưa bao giờ thấy tình người nào chân thành như thế này.
"Được!"
Hắn hét lên.
"Vậy thì cùng nhau sống, cùng nhau chết!
"Bốn người dồn lại một chỗ, lưng tựa lưng, đối mặt với vòng vây ngày một siết chặt.
Trên mặt đất đã có chục tên nằm bất động, nhưng số còn lại vẫn còn đông.
Tên cầm đầu cười khẩy:
"Khá lắm, thằng nhỏ có bản lĩnh thật.
Nhưng hôm nay chúng bay chết chắc rồi!
Giết!
"Đúng lúc đó, từ xa vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập.
Những ngọn đuốc sáng rực xuất hiện ở cuối con đường, cùng với tiếng quát tháo ầm ĩ.
"Có quan quân!
Rút!"
Tên cầm đầu hét lên, vẫy tay ra lệnh.
Nhưng đã muộn.
Một toán kỵ binh ào tới, vây chặt lấy ngôi miếu.
Đám sát thủ không kịp chạy, bị bắt gọn.
Người cầm đầu toán kỵ binh là một võ quan trẻ tuổi, mặt mày sáng sủa, mặc giáp bạc lấp lánh dưới ánh trăng.
Hắn nhảy xuống ngựa, bước vào miếu, nhìn bốn người đang ôm nhau thở hổn hển, rồi nhìn những xác chết nằm la liệt, mắt mở to kinh ngạc.
"Đây.
đây là do các ngươi làm?"
Hắn chỉ vào đám sát thủ bị thương nằm la liệt.
Thạch Đại Tráng định trả lời, nhưng Thanh Hoà nhanh hơn.
Hắn bước lên, cúi đầu:
"Bẩm quan lớn, chúng tôi là đệ tử Hoa Sơn, bị truy sát.
May nhờ quan lớn đến cứu, bằng không chúng tôi khó thoát.
"Võ quan trẻ nhìn Thanh Hoà từ đầu đến chân, ánh mắt dò xét:
"Một đứa trẻ như ngươi, có thể đánh lại hai chục tên sát thủ?"
Thanh Hoà khiêm tốn:
"Thưa quan lớn, không phải một mình tôi.
Có ba sư huynh tôi nữa.
Và chúng tôi chỉ cố thủ, không dám manh động, đợi quan lớn đến giải vây.
"Võ quan trẻ cười nhạt, nhưng không vạch trần.
Hắn nhìn quanh ngôi miếu, thấy những vết đao kiếm, những xác chết, rồi nhìn bốn người với ánh mắt khác.
"Ta là Đinh Văn Hổ, Đề đốc phủ thành, phụ trách an ninh khu vực này.
Các ngươi theo ta về dinh, kể rõ đầu đuôi câu chuyện.
"Thanh Hoà và ba sư huynh nhìn nhau, phân vân.
Lại theo quan về dinh?
Lỡ lại là cạm bẫy?
Đinh Văn Hổ như đọc được suy nghĩ của họ:
"Yên tâm, ta không phải loại quan lại tham ô như các ngươi nghĩ đâu.
Nếu muốn hại các ngươi, ta đã không cần ra tay giải vây.
"Thanh Hoà nhìn thẳng vào mắt Đinh Văn Hổ, một thoáng lưỡng lự, rồi gật đầu:
"Được, chúng tôi theo quan lớn.
"—
Trên đường về dinh Đề đốc, Thanh Hoà kể cho Đinh Văn Hổ nghe toàn bộ câu chuyện:
từ lúc xuống núi, giúp dân, đắc tội với Nguyễn Hữu Lợi, bị truy sát, lên phủ thành kêu oan, bị lừa tiền, rồi bị truy sát lần nữa.
Đinh Văn Hổ nghe xong, mặt tối sầm:
"Nguyễn Văn Thành?
Lão già đó ta biết.
Hắn nổi tiếng tham ô, nhưng có chỗ dựa là Lý Đô ty, mà Lý Đô ty lại là tay chân của Tổng đốc.
Chuyện này rắc rối đây.
"Thanh Hoà nhíu mày:
"Quan lớn nói vậy, nghĩa là Tổng đốc cũng.
.."
Đinh Văn Hổ gật đầu:
"Không nói ra, nhưng ngươi hiểu được.
Ở phủ thành này, mọi chuyện đều có thể xảy ra.
"Hắn dừng ngựa, nhìn thẳng vào Thanh Hoà:
"Ngươi còn nhỏ, nhưng ta thấy ngươi không phải người thường.
Kiếm pháp ngươi dùng, có phải Hoa Sơn Nhất Khí Hóa Ngũ Kiếm không?
Môn võ này ta nghe nói đã thất truyền từ ba trăm năm trước.
"Thanh Hoà giật mình, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh:
"Quan lớn nói gì, tôi không hiểu.
"Đinh Văn Hổ cười:
"Không cần giấu.
Ta cũng là người luyện võ, mắt nhìn người không sai.
Nhưng yên tâm, ta không hại các ngươi.
Ngược lại, ta muốn giúp."
"Giúp chúng tôi?
Sao quan lớn lại giúp?"
"Vì ta ghét bọn tham quan ô lại.
Vì ta thấy các ngươi có tài, có tâm.
Vì ta muốn.
thay đổi cái phủ thành này."
Mắt Đinh Văn Hổ sáng lên một tia cương nghị.
"Nhưng không phải bây giờ.
Bây giờ các ngươi phải ở ẩn, chờ thời cơ.
Đám sát thủ bị bắt, nhưng kẻ đứng sau vẫn còn đó.
Chúng sẽ không từ thủ đoạn.
"Bốn người nhìn nhau, rồi nhìn Đinh Văn Hổ với ánh mắt biết ơn.
Cuối cùng cũng có người tốt chịu giúp họ.
—
Tối đó, họ được Đinh Văn Hổ bố trí ở một căn nhà nhỏ trong khuôn viên dinh Đề đốc.
Tuy đơn sơ nhưng ấm cúng, an toàn.
Thạch Đại Tráng nằm trên giường, cánh tay băng bó cẩn thận, vẫn cười toe toét:
"May quá!
Suýt chết rồi!
Nhưng sư đệ, đệ đúng là thần thánh!
Đánh hay quá!
"Lý Tiểu Ngưu cũng xuýt xoa:
"Lúc đó ta tưởng chết chắc, ai ngờ đệ.
"Thanh Hoà giơ tay ngăn lại, thì thầm:
"Các sư huynh, chuyện tối nay, đừng nhắc lại nữa.
Nhất là chuyện kiếm pháp.
Ta sẽ giải thích sau, nhưng bây giờ, hãy coi như chúng ta may mắn thoát chết nhờ Đinh đại nhân.
"Ba người gật đầu, dù trong lòng còn đầy thắc mắc.
Bên ngoài, tiếng ếch nhái kêu ran, ánh trăng vằng vặc soi sáng sân dinh.
Thanh Hoà ngồi bên cửa sổ, nhìn ra xa, lòng trầm tư.
Ba trăm năm trước, hắn là Thanh Hoà Đại Tiên, tung hoành thiên hạ.
Ba trăm năm sau, hắn chỉ là một đứa trẻ mười hai tuổi, phải trốn chạy khỏi những kẻ thù nhỏ nhen.
Nhưng hắn không hề nản chí.
Trái lại, trong lòng hắn đang nhen nhóm một kế hoạch lớn hơn.
"Đã đến lúc Hoa Sơn phải trở lại rồi, "
hắn thì thầm.
"Không phải bằng nước suối, không phải bằng ăn vạ, mà bằng thực lực.
Ta sẽ dạy võ cho ba sư huynh, để họ trở thành những cao thủ thực sự.
Và khi đó, không ai có thể ức hiếp chúng ta nữa.
"Bình minh ló dạng, ánh nắng đầu tiên chiếu vào căn nhà nhỏ, sưởi ấm bốn con người vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần.
Một ngày mới bắt đầu, với hy vọng mới, và một quyết tâm mới.
***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:
***
*Cuối cùng thì bản lĩnh thực sự của Thanh Hoà cũng được phô diễn.
Không còn là những màn
"mặt dày vô sĩ"
hay
"ăn vạ"
nữa, mà là kiếm pháp thượng thừa của một đại cao thủ ba trăm năm trước.
Nhưng đằng sau chiến thắng, vẫn còn đó những âm mưu đen tối, những kẻ thù nguy hiểm.
*Đinh Văn Hổ xuất hiện, liệu là phúc hay họa?
Lời đề nghị giúp đỡ của hắn có thật lòng?
Và bốn người Hoa Sơn sẽ làm gì tiếp theo?
*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập