Chương 11: Phủ Thành Kêu Oan, Cùng Một Ruột Quan Tham

Bốn người Hoa Sơn đi suốt ba ngày đêm xuyên qua rừng già, vượt qua hai con suối, leo lên một ngọn đồi, cuối cùng cũng thấy phủ thành hiện ra trước mắt.

Những tường thành cao vời vợi màu xám đen, những tháp canh sừng sững, những lá cờ bay phần phật trong gió.

Đây là trấn thành lớn nhất vùng, nơi đặt dinh thự của Tổng đốc – người đứng đầu toàn bộ khu vực, kể cả thị trấn Thanh Khê.

Thạch Đại Tráng thở hồng hộc:

"Cuối cùng cũng tới nơi!

Chân ta sắp rụng rời rồi đây!

"Lý Tiểu Ngưu nhìn quanh:

"Phủ thành to thật!

Chúng ta vào bằng cửa nào?"

Triệu Tam Cẩu trầm ngâm:

"Vào cửa chính hay cửa phụ?

Nếu là kẻ trốn truy sát, nên vào cửa phụ cho an toàn.

"Thanh Hoà lắc đầu:

"Không, chúng ta vào cửa chính.

Càng lén lút càng dễ bị nghi ngờ.

Cứ đường hoàng mà vào.

"Bốn người chỉnh trang lại quần áo, tuy đã rách nát sau mấy ngày trong rừng nhưng vẫn cố gắng phủi bụi, vuốt lại cho tạm ổn.

Họ bước qua cửa thành, hòa vào dòng người tấp nập.

Phủ thành quả thật nhộn nhịp hơn thị trấn Thanh Khê nhiều lần.

Phố xá san sát, hàng quán đông đúc, người qua kẻ lại như mắc cửi.

Những tòa nhà cao tầng, những biển hiệu sơn son thếp vàng, những tửu lầu ba tầng với khách khứa ra vào tấp nập.

"Tìm dinh Tổng đốc trước đã."

Thanh Hoà nói, mắt quan sát xung quanh.

Họ hỏi thăm vài người, cuối cùng cũng tìm được con đường lớn nhất dẫn đến dinh Tổng đốc.

Đó là một tòa dinh thự đồ sộ, tường cao cửa rộng, trước cổng có hai hàng lính đứng nghiêm trang, tay cầm thương dài sáng loáng.

Bốn người đứng từ xa quan sát.

Thạch Đại Tráng nuốt nước bọt:

"Lớn quá!

Vào đó kiện quan, liệu có được không?"

Thanh Hoà bình thản:

"Đã đến thì phải thử.

Các sư huynh chờ ở đây, để ta vào trước."

"Không được!"

Ba người đồng thanh.

"Chúng ta cùng vào!

Có chuyện gì cũng cùng chịu!

"Thanh Hoà nhìn ba sư huynh, cảm động gật đầu.

Bốn người cùng tiến về phía cổng dinh.

**

"Đứng lại!"

**

Tiếng quát như sấm khiến cả bốn giật mình dừng bước.

Một tên lính mặt mày hung tợn bước ra, mắt lườm lườm nhìn bốn người từ đầu đến chân:

"Đây là dinh Tổng đốc, không phải chỗ cho mấy kẻ ăn mày!

Cút đi!

"Thạch Đại Tráng nổi khùng, nhưng Thanh Hoà nhanh tay giữ lại.

Hắn bước lên, cúi đầu lễ phép:

"Thưa vị đại ca, chúng tôi không phải ăn mày.

Chúng tôi là đệ tử Hoa Sơn, có việc hệ trọng muốn cầu kiến Tổng đốc đại nhân.

"Tên lính cười khẩy:

"Đệ tử Hoa Sơn?

Hoa Sơn nào?

Ta chưa nghe danh bao giờ.

Mà Tổng đốc đại nhân bận lắm, không rảnh gặp mấy kẻ vô danh tiểu tốt như chúng bay.

Cút ngay không ta cho lính đuổi!

"Thanh Hoà vẫn không nản:

"Đại ca, chúng tôi có tiền.

"Hắn vừa nói vừa móc túi, định lấy ra mấy nén bạc.

Nhưng tên lính thấy thế, mắt sáng lên, nhưng rồi lại trở nên gian xảo:

"Tiền?

Các ngươi có bao nhiêu?

Đưa đây ta xem, nếu đủ thì ta vào báo giúp cho.

"Thanh Hoà do dự, nhưng nghĩ lại cũng đành móc ra năm nén bạc.

Tên lính cầm lấy, cười hềnh hệch:

"Được, các ngươi chờ ở đây, ta vào báo.

"Nói rồi hắn quay lưng đi thẳng vào trong, để lại bốn người đứng chờ trước cổng.

Một khắc, hai khắc, ba khắc trôi qua.

Trời nắng chang chang, mồ hôi chảy ròng ròng, nhưng chẳng thấy bóng dáng tên lính đâu.

Lý Tiểu Ngưu sốt ruột:

"Sao lâu thế nhỉ?"

Thanh Hoà cau mày, linh tính mách bảo có điều không ổn.

Hắn bước đến hỏi tên lính khác:

"Đại ca, làm ơn cho hỏi, vị đại ca nãy vào báo có quay ra không ạ?"

Tên lính kia nhìn bốn người, cười khẩy:

"Lão Lý hả?

Hắn vào rồi xin về sớm, bảo là có việc nhà.

Mấy người còn đứng đợi làm gì?"

Bốn người ngẩn người.

Thạch Đại Tráng nắm chặt tay:

"Tên khốn đó.

hắn lừa tiền của chúng ta!

"Triệu Tam Cẩu thở dài:

"Mất năm nén bạc rồi.

"Thanh Hoà nhìn về phía cổng dinh, mắt sáng lên một tia cương nghị:

"Không sao, coi như bài học.

Nhưng chúng ta không thể bỏ cuộc.

Phải tìm cách khác.

"—

Bốn người lui về một quán trà nhỏ gần đó, vừa nghỉ ngơi vừa bàn kế.

Thạch Đại Tráng vẫn còn tức:

"Đồ lừa đảo!

Giá mà ta tóm được hắn, ta đập cho một trận!

"Lý Tiểu Ngưu an ủi:

"Thôi huynh, mất rồi thì thôi.

Quan trọng là bây giờ làm sao gặp được Tổng đốc.

"Triệu Tam Cẩu suy tư:

"Dân thường muốn gặp quan lớn khó lắm.

Phải có người dẫn hoặc có tiền lớn mua đường.

Mà tiền chúng ta tuy còn, nhưng cũng không đủ để mua chuộc bọn lính canh đâu.

"Thanh Hoà im lặng hồi lâu, bỗng hỏi:

"Các sư huynh có biết, ở phủ thành này, ai là người có thể giúp chúng ta tiếp cận Tổng đốc mà không tốn nhiều tiền không?"

Ba người nhìn nhau, lắc đầu.

Thanh Hoà mỉm cười:

"Ta có cách rồi.

Nhưng cách này.

hơi liều một chút."

"Cách gì vậy?"

"Ăn vạ."

Thanh Hoà nheo mắt.

"Nhưng lần này không phải ăn vạ trước phủ quan nhỏ, mà ăn vạ trước dinh Tổng đốc.

Làm ầm lên cho dân chúng tụ tập, cho thiên hạ biết có bốn người đến kêu oan.

Khi việc lớn, Tổng đốc không thể không ra mặt.

"Ba sư huynh nhìn nhau, vừa lo vừa phấn khích.

Lại ăn vạ?

Nhưng lần này là dinh Tổng đốc cơ đấy!

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa lên, bốn người Hoa Sơn đã có mặt trước cổng dinh Tổng đốc.

Họ chọn một chỗ đất trống, gần cổng nhưng không quá gần để lính canh không đuổi ngay được.

Thanh Hoà ra hiệu.

Cả bốn đồng loạt ngồi bệt xuống đất, mặt mày ủ rũ, bắt đầu than khóc.

Thạch Đại Tráng vỗ đùi đùng đùng:

"Trời ơi là trời!

Oan ức quá!

Oan ức quá!

"Lý Tiểu Ngưu khóc thút thít:

"Chúng tôi từ Hoa Sơn xuống, bị quan lại ức hiếp, suýt chết, đến đây kêu oan, không được gặp ai, còn bị lừa mất tiền!

"Triệu Tam Cẩu thì cứ ngồi thẫn thờ, thỉnh thoảng lại thở dài sườn sượt, mắt nhìn xa xăm đầy bi thương.

Thanh Hoà là người

"diễn"

hay nhất.

Hắn vừa khóc vừa kể lể:

"Bẩm Tổng đốc đại nhân từ bi!

Chúng con là đệ tử Hoa Sơn, xuống núi hành hiệp trượng nghĩa, giúp dân chống lại bọn ác bá.

Ai ngờ đắc tội với Tri phủ Nguyễn Văn Thành ở thị trấn Thanh Khê.

Hắn phái người truy sát chúng con suốt dọc đường!

Chúng con thoát chết đến đây, mong đại nhân minh oan!

"Dân chúng qua đường bắt đầu tụ tập.

Người ta xì xào bàn tán, chỉ trỏ.

Lính canh thấy vậy, chạy ra đuổi:

"Đi đi!

Không được làm ồn trước cổng dinh!

"Nhưng bốn người cứ ngồi lì, khóc càng to hơn.

Đám đông càng lúc càng đông, tiếng xôn xao càng lúc càng lớn.

Một lát sau, một viên quan mặc áo bào xanh từ trong dinh bước ra.

Hắn trông khoảng bốn mươi tuổi, mặt mũi khôi ngô nhưng ánh mắt lạnh lùng.

Đám lính thấy hắn, vội vàng cúi đầu:

"Bẩm Lý Đô ty!

"Lý Đô ty – một chức quan võ đứng dưới Tổng đốc – bước đến gần bốn người, nhìn họ với ánh mắt khinh bạc:

"Chuyện gì ầm ĩ ở đây?"

Thanh Hoà ngẩng mặt lên, nước mắt nước mũi đầm đìa:

"Bẩm quan lớn, chúng con đến kêu oan!

Xin quan lớn cho chúng con gặp Tổng đốc đại nhân!

"Lý Đô ty cười nhạt:

"Kêu oan?

Các ngươi kêu oan chuyện gì?"

Thanh Hoà kể lại đầu đuôi câu chuyện, từ lúc họ xuống núi, gặp Lý Bá Thông, giúp ông lão, đánh cờ với Nguyễn Hữu Lợi, đến khi bị truy sát, trốn chạy lên phủ thành.

Hắn kể rất chi tiết, rất thảm thiết, khiến nhiều người trong đám đông phải xuýt xoa.

Lý Đô ty nghe xong, mặt không biến sắc, chỉ hỏi:

"Các ngươi có bằng chứng không?"

"Thưa quan lớn, có dân chúng thị trấn Thanh Khê làm chứng.

Có tờ cam kết của Nguyễn Hữu Lợi.

Có cả vết thương trên người chúng con!

"Lý Đô ty gật gù:

"Được, ta sẽ vào bẩm báo với Tổng đốc đại nhân.

Các ngươi cứ ở đây chờ.

"Nói rồi hắn quay lưng bỏ vào.

Bốn người mừng rỡ, tưởng sắp được gặp Tổng đốc.

Họ tiếp tục ngồi chờ.

Một giờ, hai giờ, ba giờ trôi qua.

Mặt trời lên đến đỉnh đầu, nắng như đổ lửa.

Đám đông đã tản đi gần hết, chỉ còn vài người tò mò đứng lại.

Nhưng chẳng thấy Lý Đô ty đâu.

Đến chiều, một tên lính bước ra, nói với giọng cộc lốc:

"Tổng đốc đại nhân bảo các ngươi về đi.

Chuyện này người sẽ cho người về Thanh Khê điều tra.

Có kết quả thế nào sẽ thông báo sau.

"Thanh Hoà nhíu mày:

"Vậy bao giờ có kết quả?

Chúng tôi ở đâu chờ?"

Tên lính cười khẩy:

"Ai biết?

Một tháng, hai tháng, hoặc.

không bao giờ.

Các ngươi cứ về đi, đừng làm ồn ở đây nữa.

"Nói rồi hắn quay lưng bỏ vào, đóng sập cổng.

Bốn người nhìn nhau, lòng đầy nghi hoặc.

Thạch Đại Tráng nóng tính:

"Có khi nào bọn chúng.

"Triệu Tam Cẩu gật đầu:

"Ta cũng nghĩ vậy.

Lý Đô ty kia, thái độ của hắn rất lạ.

Có thể hắn.

.."

"Có thể hắn cùng một giuộc với Nguyễn Văn Thành."

Thanh Hoà nói tiếp, mắt tối sầm lại.

"Quan lại với nhau, đều là cùng một ruột.

Chúng ta đã rơi vào ổ rồi.

"—

Đêm đó, bốn người tìm một ngôi miếu hoang bên ngoài thành, tạm trú qua đêm.

Họ vừa ăn mấy cái bánh bao mua vội, vừa bàn bạc.

"Không lẽ chúng ta bỏ cuộc?"

Lý Tiểu Ngưu thất vọng.

Thanh Hoà lắc đầu:

"Không bao giờ.

Nhưng phải thay đổi cách tiếp cận."

"Thay đổi thế nào?"

Triệu Tam Cẩu hỏi.

"Chúng ta không thể dựa vào quan lại được nữa.

Chúng ta phải dựa vào.

dân."

Thanh Hoà mỉm cười đầy ẩn ý.

"Tạo thanh thế trong dân chúng, để dân chúng lên tiếng ủng hộ chúng ta.

Khi dân chúng đứng về phía ta, quan lại dù lớn đến mấy cũng phải kiêng nể.

"Ba sư huynh nhìn nhau, rồi nhìn Thanh Hoà với ánh mắt kính phục.

Trong hoàn cảnh bi đát nhất, sư đệ vẫn tìm ra lối đi.

"Làm thế nào bây giờ?"

Thạch Đại Tráng hỏi.

Thanh Hoà suy nghĩ một lát, rồi nói:

"Ngày mai, chúng ta sẽ chia nhau đi khắp phủ thành, kể câu chuyện của chúng ta cho dân chúng nghe.

Kể thật hay, thật thảm, thật cảm động.

Mỗi người một góc, cứ thế mà làm.

Trong vòng mấy ngày, cả phủ thành sẽ biết đến chúng ta."

"Rồi sao nữa?"

"Rồi chúng ta sẽ tổ chức một buổi kêu oan lớn, mời dân chúng đến chứng kiến.

Khi đông người, quan lại không dám làm gì chúng ta.

Và biết đâu, trong đám đông đó, có người tốt, người có thế lực, họ sẽ giúp chúng ta.

"Kế hoạch được thống nhất.

Đêm đó, bốn người ngủ trong miếu hoang, mơ về một ngày mai tươi sáng hơn.

Nhưng họ không biết rằng, ở phủ thành này, có những thế lực đang rình rập, chờ cơ hội để triệt hạ họ một lần và mãi mãi.

Và cuộc chiến thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu.

***Lời của tác giả Đông Phương Trường Phàm:

***

*Thật trớ trêu!

Khi tưởng đã tìm được chỗ dựa công minh, lại hóa ra cùng một bọn tham quan ô lại.

Câu chuyện của bốn người Hoa Sơn càng lúc càng khó khăn, càng lúc càng nguy hiểm.

Nhưng cũng từ những khó khăn này, tình huynh đệ của họ càng thêm bền chặt, trí tuệ của Thanh Hoà càng được thử thách.

*Liệu kế hoạch

"dựa vào dân"

có thành công?

Liệu có ai trong đám đông dân chúng dám đứng lên giúp họ?

Và những thế lực đen tối đằng sau sẽ ra tay thế nào?

*Hẹn gặp lại các bạn ở chương sau!

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập