Sáng sớm trên đỉnh Hoa Sơn, không có tiếng chuông chùa thanh thoát, cũng chẳng có tiếng kiếm reo vang vọng của những buổi luyện công đầy khí thế.
Chỉ có một làn sương mỏng như dải lụa mồ côi quẩn quanh những vách đá mục nát, ôm ấp lấy những mái ngói rêu phong của chính điện Hoa Sơn.
Nơi đây, từng là thánh địa võ học vang danh thiên hạ, giờ chỉ còn là một bức tranh thủy mặc bạc màu, tiêu điều đến nao lòng.
Gió heo may từ thung lũng thổi lên, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo, luồn qua những khe cửa sổ vỡ, khẽ rít lên như tiếng thở dài của thời gian.
Thanh Hoà, thân hình non nớt của một đứa trẻ mười hai tuổi, ngồi xếp bằng trên bệ đá rạn nứt trước chính điện.
Đôi mắt trong veo của hắn, mang theo sự từng trải của ba trăm năm mưa gió, lướt qua từng vết nứt trên cột đá, từng mảng tường bong tróc.
Ba trăm năm trước, nơi này lộng lẫy uy nghi, từng viên gạch, từng phiến ngói đều thấm đẫm mồ hôi và tâm huyết của hắn.
Nay, chúng chỉ còn là những chứng nhân câm lặng cho sự suy tàn không thể vãn hồi.
Một nỗi chua chát dâng lên trong lòng, nhưng nhanh chóng bị một quyết tâm sắt đá đè nén.
Hoa Sơn có thể suy tàn, nhưng tuyệt đối không được chết!
Phía xa, Trưởng Lão Vô Căn, một lão già gầy gò, lưng còng như dấu hỏi, đang loay hoay với mấy cọng rơm khô.
Mái tóc bạc phơ rối bù như tổ quạ, bộ áo đạo sĩ vá víu đủ màu, và đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.
Lão lẩm bẩm điều gì đó không rõ, thỉnh thoảng lại ho khù khụ, nghe như tiếng gió lùa qua ống tre mục.
Ba gã đồ đệ, Thạch Đại Tráng, Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu, đang ngồi vắt vẻo trên một khúc gỗ cụt, mắt dán chặt vào Trưởng Lão, cái miệng há hốc như chờ đợi một phép màu biến rơm thành bánh bao.
"Trưởng Lão, hôm nay chúng ta có gì ăn không?"
Thạch Đại Tráng, gã đồ đệ to con nhất, gãi gãi cái đầu trọc lóc, bụng réo lên từng hồi.
Hắn có vẻ ngoài vạm vỡ nhưng tâm hồn lại đơn thuần như một khúc gỗ.
Lý Tiểu Ngưu, gã gầy nhom với đôi mắt ti hí, nhíu mày:
"Đại Tráng, ngươi không thấy Trưởng Lão đang bận suy nghĩ đại kế khôi phục Hoa Sơn sao?
Bánh bao gì mà bánh bao!"
Miệng nói thế, nhưng ánh mắt hắn cũng không ngừng liếc về phía Trưởng Lão với vẻ thèm thuồng không kém.
Triệu Tam Cẩu, gã lanh lợi nhất trong ba người, nhưng cũng chỉ là lanh lợi hơn hai kẻ kia một chút, vội vàng xoa dịu:
"Chuyện lớn, chuyện lớn!
Chắc chắn Trưởng Lão đang niệm chú biến đá thành vàng, hoặc hô phong hoán vũ để Hoa Sơn mọc ra mấy cây đậu tương vàng óng.
"Trưởng Lão Vô Căn bỗng giật mình, đôi mắt đục ngầu đảo một vòng, cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt của Thanh Hoà.
Lão thở dài thườn thượt, âm thanh nghe như hơi tàn của một ngọn nến sắp tắt.
"Đại Tiên.
à không, Thanh Hoà.
Con thấy đấy, Hoa Sơn chúng ta.
thật sự là hết gạo rồi.
Gạo hết, muối hết, dầu cũng hết.
Đến cả nước lã trong chum cũng sắp cạn.
Ba đứa này, mỗi ngày một bữa cháo loãng, mà chúng vẫn cứ lớn vù vù như cây tre bị bỏ đói, ta thật sự không biết phải làm sao."
Lão run rẩy đưa tay chỉ vào mấy cọng rơm khô trong lòng bàn tay.
"Đến rơm này, ta cũng chỉ có thể dùng để.
để nhóm lửa sưởi ấm cho đêm đông thôi.
"Thanh Hoà khẽ nhíu mày.
Gạo hết, muối hết, đến nước lã cũng sắp cạn.
Ba trăm năm trước, Hoa Sơn của hắn, dù là một môn phái mới nổi, cũng không đến nỗi thảm hại thế này.
Dòng suy nghĩ của hắn chợt tua lại những ký ức xa xưa:
những buổi yến tiệc linh đình, những chuyến du sơn ngoạn thủy xa hoa, những kho báu chất đầy vàng bạc châu báu mà các môn phái khác cống nạp để cầu xin một chút danh tiếng.
Giờ đây, chỉ còn là một đứa trẻ mười hai tuổi, ngồi nghe một lão già lẩm cẩm than vãn về chén cơm manh áo.
Cái cảm giác nhục nhã, cay đắng này, tựa như một viên đá tảng đè nặng lên trái tim từng là vô địch thiên hạ của hắn.
Nhưng Thanh Hoà không phải là kẻ dễ dàng gục ngã.
Hắn là Thanh Hoà Đại Tiên, người đã từng đứng trên đống tro tàn, gây dựng lại một Hoa Sơn huy hoàng.
Nếu đã làm được một lần, thì lần thứ hai, hắn cũng sẽ làm được!
Chỉ là, con đường này sẽ phải.
khác biệt hơn một chút.
Cái
"khác biệt"
này, không chỉ đơn thuần là sự sáng tạo, mà còn là sự.
vô sỉ, mặt dày đến mức độ không ai ngờ tới.
Hắn hít một hơi thật sâu, đứng dậy.
Tấm áo vải thô dính đầy bụi bặm khẽ bay trong gió.
Đôi mắt hắn quét qua Trưởng Lão và ba tên đồ đệ đang ngơ ngác nhìn hắn.
"Trưởng Lão, ba vị sư huynh."
Giọng nói non nớt của hắn, lại mang theo một sự kiên định lạ thường, khiến cả bốn người đều giật mình.
"Chúng ta không thể cứ ngồi chờ chết đói được."
"Nhưng Thanh Hoà sư đệ, "
Thạch Đại Tráng lắp bắp,
"chúng ta có thể làm gì?
Xuống núi ăn xin sao?
Nhưng chúng ta là đệ tử Hoa Sơn, sao có thể làm vậy?"
Hắn tuy ngốc nhưng cũng còn chút lòng tự trọng.
"Ăn xin?"
Thanh Hoà cười khẩy, nụ cười ẩn chứa một sự khinh bỉ sâu sắc.
"Ăn xin là hạ sách.
Chúng ta là Hoa Sơn, dù có sa sút, cũng không thể tự hạ thấp mình đến mức đó.
Chúng ta phải.
kiếm tiền.
"Trưởng Lão Vô Căn giật mình, đôi mắt đục ngầu chợt sáng lên một tia hy vọng mong manh.
"Kiếm tiền?
Kiếm tiền bằng cách nào?
Chẳng lẽ con định.
hái thuốc trên núi bán?
Nhưng chúng ta đâu có biết thuốc gì là quý?"
"Thuốc thang là chuyện nhỏ."
Thanh Hoà lắc đầu, ánh mắt lóe lên một tia ranh mãnh.
Hắn nhìn ra phía thung lũng, nơi một dòng suối nhỏ chảy róc rách, đổ xuống vách đá tạo thành một thác nước nhỏ xinh.
Nước suối trong vắt, mát lạnh.
Một ý tưởng táo bạo, điên rồ, nhưng vô cùng.
"Thanh Hoà"
chợt nảy ra trong đầu hắn.
"Ta có một kế."
Hắn chậm rãi nói, giọng nói đầy sức nặng, khiến cả Trưởng Lão và ba gã đồ đệ đều nín thở lắng nghe.
"Một kế sách có thể giúp Hoa Sơn chúng ta không những thoát khỏi cảnh đói nghèo, mà còn có thể.
từng bước khôi phục lại danh tiếng."
"Kế gì vậy, Thanh Hoà sư đệ?"
Lý Tiểu Ngưu hỏi, hai mắt ti hí mở to hết cỡ.
"Đó là.
.."
Thanh Hoà dừng lại, quét mắt nhìn từng khuôn mặt đầy mong chờ, rồi nở một nụ cười khó mà diễn tả, nửa là khinh bỉ, nửa là tự tin, và mười phần là.
vô sỉ.
"Chúng ta sẽ bán nước."
"Bán nước?"
Cả bốn người đồng thanh thốt lên, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang hoang mang tột độ.
Trưởng Lão Vô Căn vò đầu bứt tai:
"Bán nước?
Nước suối trên núi này đâu đâu cũng có, ai mà mua?
Hơn nữa, chúng ta là đệ tử Hoa Sơn, sao có thể đi bán nước như mấy kẻ phàm tục?"
Lão già lẩm cẩm dường như vẫn còn vương vấn chút sĩ diện hão huyền của một môn phái đã suy tàn.
"Trưởng Lão à, không phải nước suối tầm thường."
Thanh Hoà kiên nhẫn giải thích, giọng điệu đầy vẻ bí ẩn, như một tên đạo sĩ lừa đảo chuẩn bị múa mép.
"Đây là nước suối Hoa Sơn!
Mà không, phải gọi là 'Hoa Sơn Tiên Thủy'!"
"Hoa Sơn Tiên Thủy?"
Ba gã đồ đệ nhìn nhau, vẻ mặt vẫn còn đầy dấu hỏi chấm.
"Đúng vậy!"
Thanh Hoà đứng thẳng người, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ dù non nớt nhưng lại toát ra một khí chất bất phàm, tựa như một vị Đại Tiên đang thuyết giảng.
"Đây không phải là nước bình thường!
Nước suối này, chảy từ mạch ngầm sâu nhất của Hoa Sơn, nơi linh khí hội tụ, mặt trời mặt trăng giao hòa.
Nó đã hấp thụ tinh hoa của trời đất, lắng đọng hàng ngàn năm, mang trong mình năng lượng của Hoa Sơn!"
Hắn nói một cách hùng hồn, tự tin đến mức ngay cả bản thân hắn cũng gần như tin vào lời mình.
"Thanh Hoà sư đệ, nhưng nó vẫn là nước suối mà?"
Thạch Đại Tráng vẫn còn ngơ ngác.
Thanh Hoà trừng mắt:
"Đại Tráng sư huynh!
Ngươi nhìn lại đi!
Nước suối Hoa Sơn, mang trong mình ký ức của những vị kiếm khách lừng danh, đã từng uống nó để luyện công.
Nước suối này, từng chứng kiến sự hưng thịnh của Hoa Sơn chúng ta!
Ai uống vào, sẽ cảm nhận được sự kết nối với linh hồn của Hoa Sơn, sẽ được ban cho trí tuệ minh mẫn, tinh thần sảng khoái, thậm chí.
thậm chí còn có thể kéo dài tuổi thọ, cải lão hoàn đồng!"
Hắn nói đến đây, ánh mắt lướt qua Trưởng Lão Vô Căn đang đờ đẫn, rồi dừng lại ở Lý Tiểu Ngưu và Triệu Tam Cẩu.
"Các ngươi nghĩ xem, ai mà không muốn trẻ mãi không già?
Ai mà không muốn có trí tuệ siêu phàm?"
Trưởng Lão Vô Căn nghe đến
"cải lão hoàn đồng"
, đôi mắt đục ngầu bỗng sáng rực.
Lão đưa tay sờ lên mái tóc bạc phơ của mình, vẻ mặt đầy hy vọng.
"Thật sao, Thanh Hoà?
Nước suối này.
có thể giúp ta trẻ lại sao?"
Thanh Hoà gật đầu chắc nịch, không hề chớp mắt.
"Tất nhiên rồi, Trưởng Lão!
Chỉ cần dùng lâu dài, Trưởng Lão không những trẻ lại, mà còn có thể hồi phục công lực, trở lại thời kỳ đỉnh cao!"
Hắn biết rõ, lời nói dối phải đủ lớn, đủ hấp dẫn, mới có thể khiến người ta tin.
Hắn cũng biết, Trưởng Lão là người yếu lòng nhất trước lời hứa về tuổi trẻ và sức mạnh.
Ba gã đồ đệ nghe vậy, cũng bắt đầu xôn xao.
"Trí tuệ minh mẫn?
Vậy là ta có thể nhớ hết công pháp Hoa Sơn bị mất sao?"
Lý Tiểu Ngưu thì thầm.
"Tinh thần sảng khoái?
Vậy là ta không còn cảm thấy buồn ngủ khi Trưởng Lão giảng đạo nữa sao?"
Triệu Tam Cẩu mắt sáng rỡ.
Thạch Đại Tráng thì đơn giản hơn:
"Vậy là ta sẽ không còn đói bụng nữa sao?"
Thanh Hoà phì cười trong bụng.
Đúng là ba tên ngốc, dễ dụ như vậy.
"Đúng vậy!
Tất cả đều có thể!
Nhưng điều quan trọng nhất là, chúng ta phải có một câu chuyện thật hay để kể về 'Hoa Sơn Tiên Thủy' này.
Một câu chuyện đủ sức lay động lòng người, đủ sức khiến họ móc hầu bao!"
"Câu chuyện gì?"
Trưởng Lão hỏi.
"Chính là câu chuyện về Hoa Sơn chúng ta!"
Thanh Hoà nói, ánh mắt đầy tự tin.
"Chuyện về một môn phái từng lừng lẫy, nay trải qua biến cố mà suy tàn.
Chuyện về những đệ tử kiên trung, ngày đêm canh giữ ngọn núi linh thiêng.
Và chuyện về một loại nước thần kỳ, chính là tinh túy của Hoa Sơn, nay được ban phát cho thế nhân để cùng nhau vượt qua khó khăn!"
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người.
"Chúng ta sẽ bán 'Hoa Sơn Tiên Thủy' với giá cao ngất trời!
Bởi vì nó không chỉ là nước, nó là tinh túy của Hoa Sơn, là niềm hy vọng của chúng ta!
"Trưởng Lão Vô Căn và ba gã đồ đệ nhìn nhau.
Vẻ ngơ ngác ban đầu đã dần nhường chỗ cho sự kinh ngạc, rồi đến một tia phấn khích khó tả.
Mặc dù vẫn còn mơ hồ về việc bán nước lã có thể kiếm ra tiền thật sự, nhưng cái khí thế của Thanh Hoà, cái sự tự tin đến mức.
vô lý của hắn, lại khiến họ cảm thấy có chút tin tưởng.
"Nhưng Thanh Hoà sư đệ, chúng ta không có chai lọ để đựng nước."
Lý Tiểu Ngưu chợt nhớ ra một vấn đề thực tế.
"Đúng vậy, và chúng ta cũng không có tiền để mua chai lọ."
Triệu Tam Cẩu bổ sung.
Thanh Hoà cười nhạt.
"Đó không phải vấn đề.
Hoa Sơn chúng ta, có cả một kho tàng 'đồ cổ' mà.
Trưởng Lão, còn nhớ những chiếc bình gốm mà chúng ta dùng để đựng rượu thuốc trước đây không?
Tuy cũ kỹ, nhưng vẫn còn dùng được.
"Trưởng Lão Vô Căn vỗ trán:
"À phải rồi!
Ta suýt nữa thì quên!
Có mấy cái bình sứt mẻ một chút, nhưng vẫn còn đó!
Để ta đi lấy!"
Lão lật đật đứng dậy, dáng vẻ nhanh nhẹn hơn hẳn lúc nãy, bước chân hướng về phía nhà kho mục nát.
Thanh Hoà quay sang ba gã đồ đệ:
"Đại Tráng, Tiểu Ngưu, Tam Cẩu!
Ba người các ngươi, chuẩn bị xuống suối lấy nước.
Phải là nước từ chỗ thác nước đổ xuống, nơi linh khí dồi dào nhất!
Nhớ mang theo gáo sạch.
Và nhớ, tuyệt đối không được để lộ vẻ mặt nghi ngờ hay thiếu tự tin.
Chúng ta đang bán 'Tiên Thủy', không phải nước lã!"
"Vâng, Thanh Hoà sư đệ!"
Ba gã đồ đệ đồng thanh đáp, vẻ mặt đã không còn ngơ ngác mà thay vào đó là sự nghiêm túc đến lạ lùng.
Có lẽ, cái sự
"mặt dày"
của Thanh Hoà đã bắt đầu lây lan sang họ.
Chẳng mấy chốc, Trưởng Lão Vô Căn trở ra, tay ôm khư khư mấy chiếc bình gốm cũ kỹ, sứt mẻ vài chỗ.
Một chiếc có hoa văn mờ nhạt hình rồng bay, chiếc khác lại khắc hình chim phượng.
Chúng đã cũ nát đến mức có thể lung lay chỉ bằng một cái chạm nhẹ, nhưng trong mắt Thanh Hoà, chúng lại là
"đồ cổ quý giá"
của Hoa Sơn.
"Tuyệt vời!"
Thanh Hoà reo lên,
"Những chiếc bình này, chúng ta sẽ nói rằng chúng là di vật của các đời Chưởng Môn tiền bối, từng dùng để đựng linh dược, nay được tái sử dụng để chứa 'Hoa Sơn Tiên Thủy'!"
"Còn giá cả thì sao, Thanh Hoà sư đệ?"
Lý Tiểu Ngưu hỏi.
Thanh Hoà nheo mắt, nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng lại mang theo vẻ ma mãnh của một tên cáo già.
"Mỗi bình 'Hoa Sơn Tiên Thủy', giá.
một lượng bạc!
Không mặc cả!
"Cả Trưởng Lão và ba gã đồ đệ đều há hốc mồm.
Một lượng bạc cho một bình nước lã?
Đây không phải là bán nước, đây là cướp của!
"Thanh Hoà sư đệ.
"Liệu có ai mua không?
Một lượng bạc.
có thể mua được cả tạ gạo đó!"
"Đại Tráng sư huynh!"
Thanh Hoà nghiêm giọng,
"Ngươi đừng quên lời ta nói!
Đây không phải nước lã!
Đây là 'Hoa Sơn Tiên Thủy'!
Nó chứa đựng hy vọng, chứa đựng sức mạnh, chứa đựng cả linh hồn của Hoa Sơn!
Một lượng bạc, đổi lấy sức khỏe, tuổi thọ, trí tuệ, há chẳng phải quá rẻ sao?
Hơn nữa, chúng ta phải giữ vững khí chất của Hoa Sơn, không thể để người ta coi thường.
Hàng càng hiếm, giá càng cao, người ta càng trân trọng!
"Hắn nhìn ra phía con đường mòn nhỏ dẫn xuống chân núi, nơi có ngôi làng nhỏ và con đường cái dẫn đến thị trấn phồn hoa.
Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn.
"Chuẩn bị đi!
Ngày mai, Hoa Sơn chúng ta sẽ xuống núi, mang theo 'Tiên Thủy' của mình, và bắt đầu công cuộc.
'cứu vớt' thế nhân khỏi bệnh tật, đói nghèo, và sự tầm thường của cuộc sống!
"Một làn gió lạnh buốt thổi qua, cuốn theo những chiếc lá khô xoay tròn trên nền đá rạn nứt.
Ánh nắng ban mai hiếm hoi chiếu xiên qua kẽ lá, soi rõ khuôn mặt non nớt của Thanh Hoà, nhưng lại không thể che giấu đi sự ranh mãnh và quyết tâm sắt đá trong đôi mắt hắn.
Hoa Sơn, sau ba trăm năm chìm trong quên lãng, sắp sửa trở lại.
Nhưng không phải bằng kiếm pháp lừng danh, không phải bằng nội công thâm hậu, mà bằng.
một chén nước lã, và một cái mặt dày vô đối.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập