Lâm Vũ Thành mặt mày xám xịt, nhìn ngón trỏ của mình, rồi nhìn chiếc lá dưới đất.
"Vậy ta có thể tự tu luyện Lục Thể Biến không?
Dù sao ta cũng là người sáng tạo ra nó mà, chắc không vấn đề gì chứ?
Hệ thống im lặng một lát, đáp.
Đinh!
Xin lỗi ký chủ, điều này không thể.
Lâm Vũ Thành nhướng mày.
Lý do?"
Ký chủ là người sáng tạo ra cảnh giới, không phải người tu luyện cảnh giới đó.
Hệ thống Suy Diễn Thần Cấp hoạt động theo nguyên tắc, ký chủ khai mở con đường, chỉ có người khác mới có thể bước đi trên con đường đó.
Mỗi khi có người tu luyện thành công một tầng trong hệ thống cảnh giới của ký chủ, hệ thống sẽ ràng buộc tiến trình tu luyện của người đó với ký chủ.
Ký chủ sẽ đồng bộ tăng cảnh giới mà không cần tự tu luyện.
Quan trọng, ký chủ không được phép tu luyện bất kỳ pháp môn nào mình tạo ra, nếu muốn tu vi đại thành, chỉ có thể tự mình đi tìm đệ tử để truyền giáo!
Một khi ký chủ liều mình tu luyện, hệ thống sẽ tước đoạt lại.
Lâm Vũ Thành mở to hai mắt trắng dã.
Cái logic quỷ quái gì thế này?
Nói một hồi lại ép ta phải đi tìm đồ đệ?
Ngươi xem, với tình hình như ta bây giờ, ngày cuốc đất có vài tiếng đã mệt hụt hơi, làm gì có tư cách chỉ dạy đồ đệ chứ?
Hắn than ngắn thở dài một lúc, nhưng ngẫm nghĩ lại, nếu thật sự có đệ tử tu luyện mà bản thân chỉ ngồi không hưởng thành quả cũng là một chuyện thú vị đến nhường nào.
"Đinh!
Ký chủ cần thu nạp đồ đệ, truyền thụ hệ thống tu luyện, để đồ đệ tu luyện thay ký chủ.
Số lượng đồ đệ càng nhiều, tốc độ tăng cảnh giới của ký chủ càng nhanh.
"Lâm Vũ Thành đứng yên một lúc, nhìn ra khoảng đồng trống trải trước mặt không một bóng người, chỉ có gió và cỏ dại.
"Hệ thống."
"Ngươi có nhìn thấy xung quanh ta không?
Hoang sơn dã lĩnh, gà không gáy chó không sủa, người gần nhất cũng cách đây cả ngày đường.
Ta đi đâu mà tìm đồ đệ?"
Hệ thống không trả lời ngay.
Khoảng lặng đó đủ dài để Lâm Vũ Thành cảm thấy hơi sốt ruột.
Hệ thống phát hành nhiệm vụ.
"Lâm Vũ Thành nhíu mày, lại có nhiệm vụ.
Trước mắt hắn, hai tấm bảng xanh mờ đột ngột hiện ra song song, chữ vàng nổi lên rõ mồn một.
“NHIỆM VỤ 1:
Người Đầu Tiên”
“Trong vòng một tháng, thu nạp một đồ đệ đáp ứng điều kiện:
phàm giai, phế linh căn.
Phần thưởng:
Trùng Tố Đan nhất phẩm, một viên.
Công dụng:
Tái tạo cơ thể từ nền tảng, giảm thiểu đau đớn trong quá trình tu luyện về sau.
Thất bại:
Khấu trừ mười năm thọ nguyên.
—
“NHIỆM VỤ 2:
Nền Móng Vạn Dặm
Sáng tạo công pháp nhập môn cho đồ đệ.
Yêu cầu:
nền móng vững chắc, có thể vận hành độc lập qua toàn bộ sáu tầng Lục Thể Biến.
Khi đồ đệ vượt qua Hoàn Mỹ Thể, công pháp phải mở ra khả năng hấp thụ linh khí thiên địa.
Linh mạch cấp một, một tòa.
Kiếm pháp khí Hoàng cấp, một kiện.
Lâm Vũ Thành đọc xong, cả người đứng im như tượng đá.
Hai nhiệm vụ, hai cái thất bại, thành công không nói, nhưng một khi thất bại là tổng cộng hai mươi năm thọ nguyên có thể bốc hơi, hắn hiện tại còn lại hai mươi lăm năm.
Nghĩa là nếu thất bại cả hai… chắc chắn còn lại năm năm.
Hắn hít một hơi thật sâu, nhìn lên bầu trời chiều đang dần ửng đỏ, buồn bực nói.
"Hệ thống, ngươi thật sự không cho ta yên một ngày nào.
"Hắn đứng yên tại chỗ cân nhắc một lát, nhiệm vụ một tìm đồ đệ thì bản thân cần phải ra ngoài một chuyến, gần nhất là Thanh Dương Trấn, bên trong chắc hẳn có rất nhiều đứa trẻ mang phế linh căn, nói chung Lâm Vũ Thành không lo lắng chuyện này cho lắm, nhưng thời gian chỉ có một tháng.
Nhiệm vụ hai buộc phải sáng tạo công pháp cơ sở, suy đi tính lại, vẫn là nghĩ việc sáng tạo công pháp trước tiên sau đó mới đi tìm đồ đệ sau, nếu không, đến khi có đồ đệ rồi mà vẫn chưa có công pháp nào phù hợp, đó chẳng phải là mất mặt đến tận nhà?
Lâm Vũ Thành vội quay vào nhà, ngồi xuống trước tập giấy quen thuộc, hắn cầm bút lên chuẩn bị viết.
"Hệ thống, nhiệm vụ hai không có giới hạn thời gian à?"
Nhiệm vụ hai không có thời hạn cụ thể, nhưng phải hoàn thành trước khi đồ đệ bắt đầu tu luyện chính thức.
Nếu đồ đệ tu luyện mà không có công pháp nền tảng, kết quả sẽ không được hệ thống công nhận."
"Quả đúng như ta nghĩ.
"Lâm Vũ Thành gật đầu, duỗi cổ một cái rắc.
"Vậy thì làm công pháp trước.
"Hắn nhìn vào tờ giấy trắng trước mặt, bắt đầu nhập tâm suy nghĩ.
Công pháp nhập môn, dành cho kẻ phế thể, không linh căn, không nền tảng tu luyện.
Phải đủ vững chắc để chống đỡ sáu tầng Lục Thể Biến, và khi đạt đến đỉnh Lục Thể Biến rồi bắt đầu kết nối với linh khí thiên địa.
Như vậy, ngoài tu luyện Lục Thể Biến, Lâm Vũ Thành bắt buộc phải thêm một công pháp nhập môn cho cảnh giới phía sau.
Giống như xây một ngôi nhà, nền móng phải chịu được tầng một, tầng hai, tầng ba, và khi đủ cao rồi thì mới có thể tự tin mở cửa sổ ra đón gió trời.
Lâm Vũ Thành khẽ mỉm cười, đầu óc xoay chuyển thật nhanh, sau đó cúi xuống bắt đầu viết.
….
Nửa tháng sau.
Trên bàn đã xuất hiện tập giấy dày gấp đôi so với lần sáng tạo Lục Thể Biến.
Hắn vuốt nhẹ trang đầu tiên, đọc lại cái tên hắn vừa đặt cho nó.
"Cửu Tầng Thân Công.
"Tuy rằng tên Cửu Tầng, nhưng bên trong chỉ có công pháp vượt qua Lục Thể Biến một chút, ngoài ra trong nửa tháng đó, Lâm Vũ Thành đã sáng tạo ra cảnh giới mới tương đương Trúc Cơ tu sĩ, gọi là Thụ Khí.
Đúng như tên gọi, sau khi Lục Thể đại thành, cả cơ thể sẽ phát sinh biến hóa lớn, toàn bộ sẽ là vật chứa hoàn hảo, thu nạp linh khí thiên địa mà không cần linh căn.
Lâm Vũ Thành vui mừng truyền tâm niệm gửi cuốn sách đã ghi chép cho hệ thống, lần này hắn có phần tự tin hơn đôi chút.
Tiếp đến, là âm thanh thanh lãnh vang lên của hệ thống, sau đó xuất hiện khung bảng màu xanh ở trước mặt, từng dòng chữ được quét trong sách hiện lên rõ mồn một.
“Cửu Tầng Thân Công, nguyên lý cốt lõi
Không mượn linh khí trời đất, không cần linh căn dẫn đường.
Lấy hơi thở làm thuyền, lấy ý niệm làm mái chèo, lấy thân thể làm đại dương.
Tu luyện từ trong ra ngoài, từ nhỏ đến lớn, từ tế bào đến xương cốt.
“Tầng một đến tầng sáu, tương ứng lần lượt với sáu tầng Giác Hải, Thấm Linh, Chú Mạch, Phủ Tinh, Ngọc Cốt, Hoàn Mỹ Thể.
Mỗi tầng có một phương pháp hô hấp riêng, một thủ ấn vận hành ý niệm riêng, một tiêu chí cụ thể rõ ràng”
“Tầng một, Tức Pháp Giác Hải, hít vào bảy nhịp, mỗi nhịp dài bằng một tiếng đập tim, giữ ba nhịp, thở ra chậm bằng mười nhịp.
Trong lúc giữ hơi, dùng ý niệm quan sát từng cảm giác bên trong thân thể tiếng máu chảy, tiếng khớp xương, hơi ấm lan từ bụng ra tứ chi.
Luyện đến khi có thể cảm nhận rõ từng mao mạch nhỏ nhất trên cơ thể mà không cần tập trung cố ý.
Đây là tầng mở nhận thức không vội vàng, không ép buộc.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập