Chương 1: Phế Vật 15 Năm

Lâm Vũ Thành xuyên không đến đây đã mười lăm năm rồi, hiện tại đã ngoài năm mươi tuổi, nói tới số hắn cũng khổ, sau khi xuyên qua phát hiện bản thân vốn là một cô nhi không nơi nương tựa.

Gia đình của nguyên chủ trước kia chỉ là nông dân bình thường trong cái thế giới đầy rẫy giết chóc, mười tám năm trước, cha mẹ hắn không may chết trong trận chiến nhân yêu, một năm sau, nguyên chủ vô tình đi lạc vào trong Mê Huyễn Sâm Lâm rồi bỏ mạng dưới khí độc bên trong, sau đó mới có cảnh Lâm Vũ Thành đoạt xá vào thân xác cùng tên này.

Trong những năm qua, dựa vào ý chí cứng cỏi, cùng với những kinh nghiệm sinh tồn mà hắn từng đọc qua sách vở kiếp trước, mới miễn cưỡng sống đến bây giờ.

Nơi Lâm Vũ Thành đến là một thế giới tu tiên, lấy thực lực vi tôn, kẻ yếu không có quyền lên tiếng, chỉ có kẻ mạnh mới được tôn sùng, nắm giữ tất cả quyền lực trong tay.

Hắn từng mơ tưởng đến một tương lai rạng rỡ, mong mỏi từng bước đi lên đỉnh cao tu tiên giống như trong những cuốn tiểu thuyết mà hắn từng đọc.

Trong mười năm qua, Lâm Vũ Thành không ngừng bái nhập vô số thế lực lân cận.

Nhưng đáng tiếc, ông trời lại cho Lâm Vũ Thành hết đả kích này đến đả kích khác, khi khảo hạch kết quả trong người hắn mang phế linh căn, hoàn toàn không có khả năng tu tiên.

Lâm Vũ Thành như bị ai đó dội một gáo nước lạnh, hắn tràn ngập không cam lòng, cứ thế bái nhập từng môn phái, thậm chí là đề nghị tham gia các thế lực nhỏ cũng không thành, ngay cả đến làm người ký danh cũng chẳng được.

Hết cách, Lâm Vũ Thành đành ôm tâm trạng buồn bực rời khỏi đó, tìm một nơi hẻo lánh cách xa thành thị nhộn nhịp, chỉ mong muốn sống một cuộc sống yên ổn hết quãng đời còn lại.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, hết thu tàn rồi đến đông, mấy năm qua, Lâm Vũ Thành bắt đầu già đi, nếp nhăn hằn lên khuôn mặt vốn điển trai ngày nào, tóc cũng đã bạc hơn phân nửa, ngày ngày chỉ biết lao đầu vào cày cuốc để kiếm sống.

Hiện tại sức khỏe của hắn càng ngày càng yếu dần, điều khiến Lâm Vũ Thành tiếc nuối nhất chính là lúc hắn về già lại chẳng có ai bầu bạn.

Trong cái ánh nắng chói chang của ngày mới, mặt trời lúc này đã gần treo lên cao, tia nắng đổ lên khuôn mặt của Lâm Vũ Thành từng tia bỏng rát, làn da hắn bây giờ đã trám đen, đôi mắt thể hiện rõ sự buồn bã.

Cái cuốc đã cũ kỹ trong tay hắn lập tức rơi phịch xuống đất, cùng tiếng thở dài phiền muộn thốt ra từ trong cổ họng khô khan của Lâm Vũ Thành.

“Hầy!

Xuyên qua đến đây mười lăm năm rồi, vậy mà ta cũng chỉ là một thằng phế vật không ai dựa dẫm!

Chẳng lẽ ông trời lại muốn trêu đùa ta hay sao?

Lão tặc thiên, ông đưa ta tới đây là muốn ta hành hạ ta à?

Nói rồi, Lâm Vũ Thành lết thân thể mệt nhọc đầy mồ hôi đi tới gốc cây gần đó, vừa đi vừa đưa tay ra sau đấm đấm lưng mình.

Hắn ngã mình nằm xuống võng, dán đôi mắt mờ đục nhìn chằm chằm vào bầu trời phía xa xa, ánh nắng len lỏi qua các kẽ lá rọi xuống đất tạo nên những vệt sáng mờ ảo.

Sau lưng hắn là một căn nhà gỗ khá đơn sơ, bên trên lợp bằng những chiếc lá tranh khô chồng lên nhau, chỉ cần một đốm lửa nhỏ chạm vào là sẽ thiêu rụi ngay tức khắc.

Ngay lúc Lâm Vũ Thành chán chường, bên tai bỗng vang lên một giọng nói lanh lảnh, lại có chút cứng nhắc tựa như máy móc.

“Đinh!

Chúc mừng ký chủ xuyên qua Xích Quỷ Đại Lục thành công, hệ thống đang tiến hành phân tích dữ liệu, ký chủ vui lòng đợi trong giây lát…”

Âm thanh vang lên rõ mồn một, vừa khiến Lâm Vũ Thành kinh ngạc lại có chút hốt hoảng, hắn lập tức bật ngồi bật dậy, đồng tử mở to hết cỡ, vội vàng đảo mắt nhìn xung quanh, không dám tin mà lẩm bẩm.

“Hệ….

hệ thống?

“Đinh!

Kiểm tra thành công, hệ thống đang hiện ra bảng thông tin ký chủ…”

Ngay lúc đó, một tấm bảng màu xanh gần như trong suốt hiện ra trước mặt Lâm Vũ Thành, làm tâm trạng vốn đang chìm trong đáy vực kéo về lại, khiến hắn vui sướng đến phát khóc.

“Hệ thống, hệ thống!

Mày biết những năm qua tao khổ như thế nào không hả?

“Đinh!

Xin ký chủ dừng lại, đừng thốt ra những lời nghe sến súa đó!

Lâm Vũ Thành hít sâu một hơi, đè nén cơn kích động trong lòng, chậm rãi quan sát bảng thông tin ở trước mặt, nhưng khi xem xong lại khiến khuôn mặt hắn đen kịt lại.

“Ký chủ:

Lâm Vũ Thành, năm mươi mốt tuổi lẻ ba tháng chín ngày.

Tuổi thọ còn lại:

5 năm.

Tu vi:

Phàm Nhân

Linh căn:

Phế thể.

Công pháp tu luyện:

Không có!

….

Khi chú ý tới tuổi thọ, phát hiện bản thân mình chỉ còn lại năm năm thọ nguyên, trong lòng Lâm Vũ Thành bốn sốt ruột hết cả lên, vội thầm niệm hỏi.

“Hệ thống!

Ngươi có chức năng gì?

Có thể gia tăng thọ nguyên của ta lên được hay không?

Âm thanh trong trẻo kia lại lần nữa vang lên trong đầu.

“Đinh!

Hệ thống này là Hệ Thống Suy Diễn Thần Cấp, có chức năng giúp ký chủ đưa những thứ không thực tế biến thành hiện thực chỉ trong giây lát, như công pháp, tu vi, đan dược… Vân vân… Ví dụ, ký chủ tự sáng tạo ra một môn công pháp, hệ thống sẽ biến nó thành công pháp tu luyện thật sự!

Còn về phần gia tăng thọ nguyên, khi ký chủ tu luyện pháp môn thành công mà chính mình sáng tạo ra, hệ thống sẽ tặng phần thưởng tùy ứng, như đan dược, thọ nguyên…”

Lâm Vũ Thành nghe vậy, nét mặt lập tức hứng khởi, ngẫm nghĩ một hồi hắn lại hỏi, giọng hí hửng.

“Hệ thống!

Mười lăm năm rồi bây giờ ngươi mới xuất hiện, vậy có tân lễ bao gì hay không?

Hệ thống im lặng một lúc lâu, lên tiếng.

“Xin lỗi ký chủ, hệ thống không có chức năng này, nếu ký chủ muốn có thể sáng tạo pháp môn mới để nhận phần thưởng đầu tiên, ở lần đầu tiên hệ thống sẽ ưu tiên nhân đôi phần thưởng cho ký chủ!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập