Gió sớm lướt nhẹ qua ban công, mang theo hơi lạnh mơn man của buổi bình minh.
Satoru đứng tựa người vào lan can, mái tóc trắng khẽ lay động theo nhịp thổi của gió, đôi mắt đỏ rực lặng lẽ dõi theo dòng người bắt đầu tấp nập qua lại dưới phố.
Khung cảnh trước mắt rộn ràng tiếng cười nói, tiếng loa phát thanh vang lên những bản nhạc vui tươi chào đón ngày nghỉ lễ.
Satoru khẽ nheo mắt, trong lòng không khỏi nảy sinh một cảm giác kỳ quặc đến nực cười.
Rõ ràng ngày hôm qua cậu đã đến trường vào Thứ Hai, và ngày trước đó nữa chính là cái Chủ Nhật định mệnh tại Tropical Land.
Vậy mà chớp mắt một cái, tờ lịch trên bàn lại thản nhiên quay về con số đỏ chót.
Hôm nay, một lần nữa, lại là chủ nhật.
Satoru khẽ thở dài một hơi, thanh âm ôn hòa tan vào không trung:
"Không hổ danh là thế giới Conan.
Logic thời gian ở đây đúng là một trò đùa vĩ đại.
"Cậu đưa tay vén nhẹ tấm rèm cửa đang chập chờn theo gió, nhìn sang Văn phòng Thám tử Mori đối diện.
Có lẽ lúc này ông bác Mori đang ngáp ngắn ngáp dài chuẩn bị cho một ngày nghỉ đầy bia rượu, còn nhóc Conan thì vẫn đang loay hoay thích nghi với thân phận mới mà chẳng hề hay biết dòng thời gian vừa bị bẻ cong một cách vô lý.
Chỉ có Satoru, với ký ức của hai đời người và sự tỉnh táo của một Herrscher, là kẻ duy nhất đứng ngoài vòng xoáy hỗn loạn này để cảm nhận sự phi lý của nó.
Cậu dùng ý nghĩ gọi giao diện Hệ Thống hiện lên trong tầm mắt, lướt qua mục nạp tiền và mua đồ một cách máy móc.
"Dòng thời gian có nhảy múa thế nào đi nữa thì tiền trong tài khoản vẫn không đổi, xem ra đây là thứ logic duy nhất còn sót lại rồi."
Satoru mỉm cười nhạt, phong thái vẫn trầm ổn như mặt hồ lặng sóng.
Cậu quyết định không phí công thắc mắc thêm về quy luật của thế giới này nữa.
Nếu định mệnh đã tặng thêm cho cậu một ngày chủ nhật, thì cứ thong thả mà tận hưởng thôi.
Satoru duỗi lưng một cái đầy sảng khoái, cảm nhận từng khớp xương kêu răng rắc sau một đêm nghỉ ngơi.
Cậu khẽ mỉm cười, gạt bỏ sự kỳ lạ của ngày chủ nhật lặp lại này sang một bên rồi quay người đi vào trong để bắt đầu công việc dọn dẹp căn lầu.
Dù đã là chủ nhân của tòa nhà nhờ sự sắp xếp của Tobirama, Satoru vẫn thích tự tay chăm sóc không gian sống của mình.
Cậu tỉ mỉ lau chùi từng ngóc ngách, sắp xếp lại đống tài liệu thám tử, mãi đến tận buổi chiều, khi ánh nắng vàng vọt của ngày chủ nhật bắt đầu đổ bóng dài trên sàn gỗ sạch bóng, cậu mới thực sự hoàn tất mọi việc.
Cảm thấy mồ hôi râm ran, Satoru đi tắm một cái thật thoải mái.
Dưới làn nước mát lạnh, cậu để mặc cho những suy nghĩ về dòng thời gian hỗn loạn tan biến hết.
Khi bước ra với mái tóc trắng còn vương những giọt nước li ti, Satoru khoác lên mình bộ đồ mặc nhà đơn giản nhưng vẫn toát lên khí chất trầm ổn vốn có.
Đúng lúc này, tiếng chuông cửa căn lầu vang lên đều đặn.
Cậu thong thả bước ra mở cửa.
Đập vào mắt Satoru là một thiếu nữ có vẻ ngoài thanh tú, khoác trên mình chiếc áo len dài tay màu hồng nhạt dịu dàng.
Mái tóc nâu dài của cô buông xõa tự nhiên trên đôi vai gầy, toát lên một khí chất vừa nhã nhặn vừa có chút u sầu.
Chỉ cần một ánh nhìn Satoru liền nhận ra ngay danh tính người đứng trước mặt.
Đây chính là nữ Idol nổi tiếng đang làm mưa làm gió khắp Nhật Bản — Okino Yoko.
"Chào buổi chiều.
Cô tìm tôi có việc gì sao?"
Satoru lên tiếng với tông giọng ôn hòa, gương mặt không hề lộ vẻ ngạc nhiên hay vồ vập của một người hâm mộ thông thường dù đối phương là một Idol nổi tiếng.
Cậu liếc nhìn dáng vẻ lo âu ẩn hiện sau lớp khẩu trang của Yoko, trong đầu thầm nhủ:
"Hóa ra là vụ án này.
Xem ra ngày chủ nhật lặp lại này không hề yên ả như mình tưởng.
"Yoko khẽ cúi đầu, giọng nói trong trẻo nhưng run rẩy:
"Xin lỗi vì đã đường đột ghé thăm vào giờ này.
Có phải đây là văn phòng của Thám Tử Senju không ạ?
Tôi.
tôi có một việc rất hệ trọng muốn nhờ anh giúp đỡ.
"Satoru khẽ nghiêng người, ra hiệu mời cô vào trong:
"Mời vào.
Có chuyện gì cô cứ bình tĩnh nói, cô Okino.
"Trong phòng làm việc yên tĩnh, Satoru ngồi tựa lưng vào ghế, lắng nghe Okino Yoko trình bày về những nỗi ám ảnh mà cô phải chịu đựng suốt mấy ngày qua.
Ngồi cạnh cô, người quản lý Yamagishi Ei lộ rõ vẻ sốt ruột, ông ta liên tục nhìn đồng hồ rồi đẩy gọng kính, vội vã đưa ra mức giá để hy vọng vị thám tử trẻ tuổi này gật đầu ngay lập tức:
"Nếu Thám Tử Senju có thể nhận ủy thác này và giải quyết thật kín kẽ, phía chúng tôi sẵn sàng trả mức thù lao là 400.
000 yên.
Anh thấy sao?"
Satoru khẽ liếc nhìn xấp hồ sơ trên bàn, ánh mắt không hề dao động trước con số đó.
Cậu dành cho Yamagishi một cái nhìn lạnh nhạt, khiến người quản lý nọ bất giác cảm thấy sống lưng hơi frông lạnh trước khí chất áp đảo của chàng trai tóc trắng.
Satoru không đáp lời ông ta mà quay sang nhìn thẳng vào đôi mắt đang lo âu của Yoko, chất giọng ôn hòa nhưng đầy quyết đoán:
"Mọi chuyện không đơn giản chỉ là một kẻ hâm mộ cuồng nhiệt đâu, cô Okino.
Theo kinh nghiệm của tôi, đây rất có thể là đòn tấn công từ các đối thủ cạnh tranh trong công việc nhằm hạ bệ danh tiếng của cô.
Để biết chính xác kẻ đó đã làm gì, tôi cần phải đến tận nơi cô ở để kiểm tra hiện trường.
"Satoru đứng dậy, chỉnh lại cổ áo một cách thong thả:
"Tôi tiếp nhận ủy thác này.
Chúng ta đi thôi.
"Yamagishi thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng đứng dậy mở cửa.
Satoru liếc nhìn qua ban công sang phía Văn Phòng Thám Tử Mori đối diện, thầm nghĩ nếu để ông bác râu kẽm biết Idol đang ở nhà mình thì chắc chắn phố Beika đêm nay sẽ không yên ổn.
Cậu thong thả bước ra cửa, chuẩn bị cho chuyến khảo sát căn hộ của nữ Idol ngay trong tối chủ nhật này.
Sau một hồi ngồi xe, chiếc ô tô dừng lại trước một khu chung cư cao cấp, nơi Okino Yoko đang tạm trú.
Bước xuống xe, Satoru thong thả quan sát kiến trúc tòa nhà.
Người quản lý Yamagishi vội vàng dẫn đường, vẻ mặt lo lắng không thôi, còn Yoko thì khẽ kéo thấp vành mũ, bước chân có phần rụt rè khi tiến về phía thang máy.
Satoru điềm tĩnh bước theo sau, đôi mắt khẽ lướt qua những góc khuất của sảnh chờ.
Vừa đặt chân đến trước cửa phòng, Yoko run rẩy lấy chìa khóa tra vào ổ.
Tiếng
"cạch"
vang lên khô khốc giữa hành lang vắng lặng của tối chủ nhật.
Khi cánh cửa vừa mở ra, một luồng khí lạnh lẽo từ bên trong xộc thẳng ra ngoài.
Satoru nheo mắt, kinh nghiệm thám tử mách bảo cậu rằng bầu không khí này không hề bình thường.
Cậu chậm rãi bước vào trong, ánh đèn phòng khách vừa bật sáng đã soi rõ một cảnh tượng kinh hoàng.
Ngay giữa sàn nhà, một người đàn ông đang nằm sấp trên vũng máu, một con dao thái găm sâu sau lưng, hơi nóng từ cơ thể vẫn còn bốc lên mờ nhạt.
"Á.
á á!
"Tiếng hét thất thanh của Yoko vang vọng khắp căn phòng.
Yamagishi mặt cắt không còn giọt máu, lảo đảo lùi lại phía sau.
Khác với sự hoảng loạn của hai người họ, Satoru chỉ đứng lặng yên, ánh mắt bình thản nhìn chằm chằm vào hiện trường vụ án.
"Một vụ giết người ngay trong phòng kín sao?
Xem ra thù lao 400.
000 yên này bắt đầu trở nên đắt giá rồi đây."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập