Chương 5: Lời Hứa Đã Lãng Quên

Satoru đứng lại dặn dò Tiến sĩ Agasa thêm vài câu về việc chế tạo những thiết bị hỗ trợ cần thiết cho Conan, sau đó khẽ cúi đầu chào tạm biệt rồi thong thả rời khỏi căn biệt thự.

Bước đi trên con phố Beika đã lên đèn, Satoru nhìn xem giao diện Hệ Thống hiện ra trong tầm mắt.

Cậu bắt đầu kiểm tra lại số dư và các mục vật phẩm để chuẩn bị cho màn ra mắt tại nhà Mori.

Nhìn con số 100.

000.

000 Yên vẫn còn nằm im lìm trong tài khoản, cậu khẽ nheo đôi mắt đỏ rực rồi đưa ra quyết định:

"Mua một chai rượu ngoại hạng nhất và rút 10.

000.

000 Yên tiền mặt."

[Hệ Thống:

Đã xác nhận giao dịch.

Vật phẩm 'Rượu Hibiki 30 năm' và 10.

000.

000 Yên tiền mặt đã được chuyển vào kho đồ.

Satoru thọc tay vào túi áo, dùng ý nghĩ điều khiển kho đồ để vật phẩm xuất hiện ngay trong lòng bàn tay.

Cậu thản nhiên rút ra chai rượu sang trọng cùng xấp tiền dày cộm rồi rảo bước về phía tòa nhà quen thuộc.

Cậu chậm rãi bước lên những bậc thang dẫn vào Văn Phòng Thám Tử Mori.

Vừa đẩy cửa bước vào, đập vào mắt cậu là cảnh tượng ông bác Mori Kogoro đang ngồi gác chân lên bàn, tay cầm lon bia dở dang, miệng càu nhàu về việc Ran đột nhiên dắt một đứa trẻ lạ hoắc về nhà.

Conan thì đang ngồi thu lu một góc trên sofa với vẻ mặt đầy cam chịu.

Satoru khẽ nở một nụ cười ôn hòa, tiến lại gần bàn làm việc.

Cậu thản nhiên đặt chai rượu quý cùng xấp tiền 10.

000.

000 Yên lên mặt bàn gỗ, chất giọng trầm ổn vang lên:

"Chào buổi tối bác Mori.

Cháu sang để gửi lời cảm ơn bác vì đã đồng ý cho nhóc Conan tá túc lại đây ít lâu.

"Ánh mắt Mori Kogoro ngay lập tức dán chặt vào chai rượu và xấp tiền mặt dày cộm.

Ông bác bật dậy như lò xo, đôi mắt sáng rực lên, thái độ thay đổi 180 độ.

Ông vỗ vai Satoru một cái bộp, cười sảng khoái:

"Ha ha!

Satoru đó hả cháu!

Khách sáo quá đi, bác với cháu còn lạ gì nhau nữa.

Hồi cháu mới tập tành làm thám tử, chẳng phải bác đây đã hỗ trợ cháu bao nhiêu vụ án sao?

Đứa em họ này cứ để bác lo, bác sẽ 'đào tạo' nó thành phụ tá đắc lực ngay!

"Satoru mỉm cười, ánh mắt đỏ rực lộ vẻ hoài niệm.

Quả thực, mối quan hệ giữa hai người rất gần gũi, từ những ngày đầu Satoru bước chân vào giới thám tử, ông bác Mori đã giúp đỡ cậu không ít lần.

Đáp lại, Satoru cũng thường xuyên hỗ trợ bác Mori những lúc văn phòng ế ẩm.

"Cháu biết bác luôn nhiệt tình mà.

Số tiền này coi như là sinh hoạt phí của Conan, bác cứ cầm lấy để bồi dưỡng thêm rượu ngon nhé.

Còn về phần nhóc này, nếu nó có quậy phá gì, bác cứ dạy bảo thẳng tay cho cháu.

"Conan ngồi bên cạnh khẽ tặc lưỡi, thầm nghĩ:

"Satoru tên này đúng là biết cách dùng 'đòn tâm lý' với ông bác mà.

Lại còn dám bảo ông ấy dạy bảo mình nữa chứ!

"Ran từ trong bếp bước ra, thấy xấp tiền lớn thì hốt hoảng:

"Ơ kìa Satoru!

Cậu đưa nhiều tiền thế này làm gì?

Tớ giúp cậu trông em thôi mà, đâu có cần phải.

"Satoru xua tay, cắt ngang lời Ran bằng tông giọng trầm ấm:

"Ran này, cậu cứ giữ lấy mà lo tiền học phí và ăn uống cho Conan.

Tớ bận bịu phá án suốt, không có thời gian chăm sóc nó chu đáo được như cậu đâu.

Coi như tớ nhờ vả cậu và bác Mori vậy.

"Sau khi từ chối lời mời ở lại ăn cơm của Ran, Satoru vừa về đến nhà thì thấy ông bác Mori hớt hải đón taxi chạy đi, ngay sau lưng là Conan cũng gấp gáp chạy theo, cùng lúc đó Ran cũng hớt hải đuổi theo sau lưng Conan.

Satoru đứng đó, đôi mắt đỏ rực lặng lẽ nhìn theo chiếc taxi đang rú ga rời khỏi phố Beika.

Cậu khẽ nheo mắt, trong đầu thầm nghĩ:

"Nhìn cái dáng vẻ hớt hải đó.

mình liền biết đây là vụ án nào rồi.

"Tuy nhiên, Satoru cũng chả mấy quan tâm đến việc bám theo hay can thiệp.

Cậu khẽ mỉm cười một cách nhẹ nhàng, phong thái vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng.

Dù biết chắc nhóc Conan với thân hình bé tẹo đó sẽ bị tên bắt cóc tẩn cho một trận ra trò, nhưng Satoru vẫn thản nhiên tự nhủ:

"Dù sao sau đó cũng được Ran lo lắng, quan tâm chăm sóc tận tình mà.

Bị đánh một chút chắc cũng chả sao đâu nhỉ?"

Đúng lúc này, chiếc điện thoại của Satoru chợt rung lên.

Nhìn vào màn hình, cậu thấy tên người gọi là Tobirama – vị quản gia trung thành và đắc lực của gia tộc Senju.

Satoru nhàn nhã nhấn nút nghe, giọng nói trầm thấp của Tobirama vang lên từ đầu dây bên kia:

"Thưa Tộc Trưởng, tôi đã hoàn tất thủ tục mua lại toàn bộ căn lầu mà cậu đang ở.

Từ giờ, mọi quyền sở hữu và quản lý tòa nhà này đều thuộc về gia tộc Senju.

"Satoru khẽ gật đầu, dù Tobirama không thể nhìn thấy nhưng cậu vẫn giữ phong thái điềm tĩnh vốn có.

Với số tiền và quyền lực của một gia tộc nghìn năm, việc thâu tóm một bất động sản tại quận Beika này chỉ là chuyện nhỏ.

Cậu đáp lời bằng tông giọng ôn hòa:

"Tốt lắm.

Cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên, đừng làm xáo trộn cuộc sống của những người xung quanh.

Còn về phía gia tộc, ông cứ tiếp tục quản lý như cũ là được, có việc gì quan trọng tôi sẽ trực tiếp chỉ thị."

"Rõ, thưa Tộc Trưởng.

"Sau khi kết thúc cuộc gọi, Satoru cất điện thoại vào túi, ánh mắt đỏ rực nhìn xuống mặt đường nơi chiếc taxi chở Conan vừa rời đi.

Việc trở thành chủ sở hữu của tòa nhà này giúp cậu có một vị thế vững chắc và sự riêng tư tuyệt đối để quan sát

"vở kịch"

sắp tới.

Satoru thong thả quay lưng vào trong, mặc kệ nhóc Conan đang chuẩn bị nếm mùi đòn roi của tên bắt cóc.

Cậu tin rằng một chút va vấp ban đầu sẽ giúp

"vị thám tử nhí"

này trưởng thành nhanh hơn trong hình hài mới.

Sáng hôm sau, Satoru thức dậy trong không gian tĩnh lặng của căn lầu thuộc quyền sở hữu của chính mình.

Cậu thong thả sửa soạn, mái tóc trắng được chải chuốt gọn gàng phản chiếu ánh nắng ban mai.

Thay vì sử dụng những chiếc xe sang trọng mà Tobirama có thể điều động bất cứ lúc nào, cậu chọn cách nhàn nhã đi bộ đến trường.

Trên con phố Beika quen thuộc, Satoru bước đi với phong thái ung dung, đôi mắt đỏ rực khẽ nheo lại trước sự náo nhiệt của buổi sớm.

Trong đầu cậu khẽ hiện lên hình ảnh chiếc taxi hớt hải tối qua.

Cậu thầm nghĩ không biết nhóc Conan sau trận đòn đầu đời ấy hiện giờ đang nằm bẹp ở nhà hay cũng đang lủi thủi đến trường tiểu học với gương mặt bầm tím rồi.

"Dù sao thì, một khởi đầu đầy 'vết sẹo' cũng giúp cậu tỉnh táo hơn đấy, Conan."

Satoru mỉm cười nhẹ nhàng, bước chân vẫn đều đặn tiến về phía cổng trường trung học Teitan.

Trên đường bước vào lớp học, Satoru chợt khựng lại một nhịp.

Một thoáng cảm giác kỳ lạ chạy qua tâm trí, như thể một mảnh ghép ký ức cũ kỹ vừa bị lật mở.

Cậu mơ hồ nhớ lại hình như hồi nhỏ đã có một sự kiện gì đó xảy ra, và bản thân dường như đã từng hứa với ai đó một điều gì.

Satoru cố gắng lục lọi trong tầng tầng lớp lớp ký ức của cả hai đời người, nhưng hình ảnh đó vẫn cứ mờ ảo như sương khói.

Cậu khẽ lắc đầu tự nhủ:

"Chắc cũng chỉ là mấy lời hứa trẻ con vu vơ thôi, chẳng có gì quan trọng để phải bận tâm.

"Cậu thản nhiên bước tiếp vào lớp, gạt phắt cái

"lời hứa"

xa xăm đó ra sau đầu.

Cùng lúc đó, tại một dinh thự cổ kính ở Kyoto, trong bầu không khí tĩnh mịch và trang nghiêm, một thiếu nữ với mái tóc ngắn màu nâu trà đặc trưng bỗng nhiên

"hắt xì"

một cái rõ kêu.

Vị quản gia đứng bên cạnh vội vàng tiến tới, vẻ mặt đầy lo lắng:

"Tiểu thư, cô bị cảm lạnh sao?

Hay để tôi gọi bác sĩ đến kiểm tra nhé?"

Thiếu nữ khẽ lắc đầu, đôi mắt trong veo khẽ cong lên thành một nụ cười rạng rỡ.

Cô đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc mai, giọng nói trong trẻo vang lên đầy ẩn ý:

"Không cần đâu Iori.

Tôi không sao cả.

chỉ là có cảm giác như 'anh ấy' đang nhắc đến tôi thì phải.

"Cô nhìn về phía phương trời xa xăm, nơi phố thị Beika ồn ào đang ẩn hiện sau những dãy núi, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập