Chương 85: Nghiền Ép.

Sau khi cửa phòng bị đạp vỡ, một bóng người lập tức xuất hiện ngay trước cửa.

Chưa kịp để Lý Huyền phản ứng, năng lượng màu cam nhanh chóng ngưng tụ trong không trung, hóa thành một con hỏa điểu giương cánh lao thẳng tới.

Năng lượng nóng rực ập tới khiến sắc mặt hắn biến đổi.

Âm Hồn Phiên khẽ rung lên, một con quỷ thú tức thì xuất hiện phía trước, thay hắn hứng trọn đòn công kích.

“Ầm!

Hỏa điểu cùng quỷ thú va chạm, quỷ thú gần như bị bốc hơi trong nháy mắt, kèm theo một tiếng nổ trầm đục.

Trong cảm nhận của hắn, quỷ thú mình vừa triệu hồi ra, sau khi hứng chịu một đòn tấn công vừa rồi — đã chết.

Khói bụi còn chưa kịp tan, Lý Huyền đã xoay người muốn lùi lại.

Nhưng một bàn tay còn nhanh hơn.

Chỉ trong thoáng chốc, bàn tay vượt qua hơn mười trượng khoảng cách, xuyên thẳng qua màn khói, xuất hiện ngay trước mặt hắn.

Bàn tay trắng nõn bỗng hóa thành hỏa trảo, chụp lấy cổ Lý Huyền.

Từ lúc cửa phòng bị phá, hỏa điểu xuất hiện, cho đến khi hắn bị bóp cổ, tất cả chỉ diễn ra trong chưa đầy ba hô hấp.

“Là ngươi dám đánh lén đệ đệ ta?

Thanh âm trong trẻo vang lên, nhưng trong đó lại ẩn chứa sát ý lạnh lẽo.

Lý Huyền lúc này mới nhìn rõ người trước mặt — một nữ nhân ngoài hai mươi tuổi, dáng người yểu điệu, dung mạo cao ngạo, ánh mắt ẩn chứa sát ý.

Chính là Lý Thừa Ngọc.

Sau khi hay tin đệ đệ bị Lý Huyền đả thương, nàng âm thầm tìm đến, chờ đúng thời cơ ra tay, vừa xuất thủ đã là toàn lực.

Chênh lệch giữa Khai Linh tầng hai và tầng năm vốn đã cực lớn, huống hồ nàng còn chiếm thế chủ động.

Chỉ trong ba hô hấp, Lý Huyền đã bị nàng khống chế lại.

Nàng chỉ là một nữ tử mới hơn đôi mươi, nhưng lại có thể dễ dàng dùng một tay liền bóp cổ, cũng dễ dàng nhấc hắn lên.

Trong đáy mắt Lý Huyền thoáng qua một tia sợ hãi.

"Thừa Ngọc tộc tỷ.

Khụ.

Ngươi.

Không nên kích động"

"Khụ.

Khụ"

Bởi vì Thừa Ngọc vừa ra tay liền là toàn lực, cảm giác bị nghẹt thở khiến hắn nói chuyện cũng rất khó khăn, mãi mới nói ra được một câu.

Với lại không chỉ là bị bóp cổ đơn giản như vậy, trong lòng bàn tay nàng vẫn còn lưu chuyển một đoàn hoả năng lượng.

Chính đoàn hoả năng lượng này mới là thứ khống chế hắn.

Thừa Ngọc cười lạnh một tiếng.

"Hừ, ngươi dám đả thương đệ đệ ta, vậy hôm nay ta phế ngươi, coi như là giúp nó báo thù"

Nàng vừa mới dứt lời, đã dơ lên một cánh tay khác, ngọn lửa bùng lên trong lòng bàn tay, hóa thành một chưởng đánh hướng đan điền Lý Huyền

Nhưng đòn tấn công vừa mới đến một nửa, đã bị một cái quỷ trảo cản lại.

Lý Huyền đương nhiên không chịu ngồi chờ chết, tay phải cũng hóa thành quỷ trảo cố gắng ngăn cản.

Thừa Ngọc thấy một chưởng của mình bị cản lại, khoé miệng hiện ra cười lạnh, dự định điều động thêm linh lực, cưỡng ép muốn cùng một chỗ phế luôn quỷ trảo.

Nhưng bất chợt nàng cảm nhận được nguy hiểm ở một bên khác đánh tới.

Là tay còn lại của Lý Huyền đang cầm Âm Hồn Phiên, hắn muốn trực tiếp dùng cán cờ tập kích thẳng vào đầu Thừa Ngọc.

Thừa Ngọc nhíu mày, nàng phản ứng cũng rất nhanh.

Tay phải đang bóp cổ Lý Huyền khẽ buông, tiếp đó chuyển hướng chặn lại đòn tập kích.

"Răng rắc"

Sau khi hóa giải đòn tập kích, nàng vận lực ở tay trái, trực tiếp xuyên qua lớp phòng ngự của Quỷ Trảo, đánh gãy xương tay bên trong.

Lý Huyền nhịn đau, cũng may mắn hắn kịp tranh thủ trong một tích tắc vừa rồi, đã triệu hồi ra được lệ quỷ trong phiên.

Nhị Giai Quỷ Lang xuất hiện ngay sau lưng Thừa Ngọc, lập tức liền bổ nhào tiến lên.

Thừa Ngọc nhíu mày, dơ lên một cước trực tiếp đá văng Lý Huyền ra xa, tiếp đó xoay người trở lại đánh ra một chưởng.

Quỷ Lang vừa mới ra sân chưa được một giây, đã phải chịu chung số phận với chủ nhân của nó, bị một chưởng đánh bay.

Lý Huyền sau khi bị một cước đá bay, thân hình chưa phát triển hết của hắn xuyên thủng tường gỗ bay ra bên ngoài.

Không có để ý đến toàn thân đau nhức, hắn liều mạng điều động Âm Hồn Phiên trong tay.

Bàng bạc âm khí giống như thác đổ tuôn ra, trực tiếp hoá thành một mảnh quỷ vực, bao phủ lại phạm vi trăm mét.

Những gian phòng bằng gỗ là chỗ nghỉ ngơi của những đệ tử Lý gia khác, cũng bị bao phủ ở bên trong.

Thừa Ngọc vừa mới đạp phá cửa phòng, đã có mấy người chú ý đến động tĩnh bên này.

Nhưng bởi vì mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tất cả những thứ vừa rồi đều xảy ra trong vòng mấy hô hấp.

Nhiều người bị động tĩnh bên này gây chú ý, đều rời khỏi phòng đi ra xem thử.

Khi thấy Lý Huyền dùng ra Âm Hồn Phiên, trong thoáng chốc liền bày ra một toà quỷ vực bao phủ trăm mét phạm vi, rất nhiều người đều quăng tới ánh mắt kinh ngạc.

Thừa Ngọc bước ra khỏi nhà gỗ đã vô cùng rách nát, tầm mắt chú ý đến từng tôn lệ quỷ dần hiện ra bên trong quỷ vực.

Thời gian không quá hai hô hấp, hơn hai mươi con Vu Quỷ đã được triệu hồi ra toàn bộ.

Chứng kiến cảnh này, gương mặt Thừa Ngọc nở ra nụ cười lạnh.

"Nhìn cũng dọa người đấy, nhưng đều là sâu kiến, không đủ gây sợ"

Lý Huyền không có trả lời, chỉ lộ ra vẻ mặt vô cùng cảnh giác nhìn lại.

Hắn thấy.

Thừa Ngọc khẽ trở tay, một chiếc quạt gấp xuất hiện trong lòng bàn tay nàng.

Khi hắn đã chuẩn bị cho một cuộc xung đột nữa sắp xảy ra, thì một cỗ khí tức mạnh mẽ bao phủ toàn trường.

Khí tức mạnh mẽ đến mức khiến thân hình hắn hơi chao đảo nhẹ, Thừa Ngọc mặc dù không đến mức thân hình chao đảo, nhưng dáng vẻ nặng nề hiện rõ trên mặt.

Lý Hoàng Minh ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nàng.

Không biết từ bao giờ lão đã xuất hiện tại một bên, dáng vẻ già nua chắp tay sau lưng, nhưng khí tức mạnh mẽ này, khiến mọi người ở đây đều cảm thấy khiếp sợ không thôi.

Hoàng Minh không nói một câu nào, tầm mắt chỉ chăm chú nhìn thẳng Thừa Ngọc.

Nhẹ nhàng bước ra một bước hướng Thừa Ngọc lại gần, khí tức mà nàng phải chịu giống như lại tăng thêm một phần.

Thân hình lúc đầu thẳng tắp, bây giờ đã hơi chùng xuống.

Hiển nhiên, lão thả ra uy áp cũng không cố ý nhằm vào Lý Huyền, mục tiêu chính vẫn là khoá chặt lấy Thừa Ngọc.

Khai Linh Cảnh viên mãn, nguồn linh lực trong cơ thể tiến thêm một bước củng cố, đã có thể thả ra uy áp để đè ép lên người yếu hơn.

Mặc dù loại này đè ép chỉ doạ được người từ Khai Linh Cảnh hậu kỳ trở xuống, nhưng như vậy đã đủ rồi.

Lý Huyền sau khi thấy Hoàng Minh tới, trong lòng triệt để thả lỏng một hơi — Cái này trong dự liệu.

Hắn biết với động tĩnh vừa rồi, lại ngay trong hầm mỏ gây chuyện, các gia lão nhất định sẽ không để chuyện này tiếp tục nháo lên.

Nhưng bởi vì còn có lo lắng, lại để đề phòng cho nên quỷ vực vẫn được mở ra, lệ quỷ cũng được triệu hồi.

Tầm mắt chú ý đến hơn hai mươi con vu quỷ mình triệu hồi, dưới uy áp của Hoàng Minh thả ra, ngay cả di chuyển còn khó khăn.

Hắn lúc này lại một lần nữa cảm nhận được cách biệt sức mạnh.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập