Hai tuần sau.
Một nhóm tổng mười bảy người, được dẫn đầu bởi Lý Thừa Nham, rời khỏi trụ sở Lý gia tiến sâu vào trong Vân Vụ Sơn Mạch.
Trong nhóm người này, mạnh nhất chính là Lý Thừa Nham, có tu vi Khai Linh Cảnh viên mãn, dáng vẻ là một ông già tuổi vừa mới qua sáu mươi.
Theo phía sau có năm người khác đều có tu vi sàn sàn nhau, ở Khai Linh Cảnh hậu kỳ, dáng vẻ trung niên từ ngoài ba mươi cho đến gần năm mươi đều có.
Năm người này không có một mực đi theo phía sau, mà họ đều tản ra xung quanh, chém giết những con yêu thú có ý đồ tiến gần đội ngũ.
Ở ngay sau Lý Thừa Nham có một nữ nhân tu vi Khai Linh tầng năm, bề ngoài trạc hai mươi hai đến hai mươi ba tuổi trên dưới.
Nàng này là tỷ tỷ của Thừa Ngạn, tên gọi là Thừa Ngọc, cả hai tỷ đệ đều có nét giống nhau, đặc biệt là biểu cảm kiêu ngạo.
Ở hàng cuối cùng là mười tên thiếu niên, độ tuổi đều không vượt quá hai mươi, tu vi lác đác ở Khai Linh tầng một tầng hai.
Bọn họ đây là đang đi hướng hầm mỏ.
Thừa Ngọc biểu cảm chờ mong, hướng phía trước hỏi thăm"Gia gia, đích đến chuyến này của chúng ta còn xa không?"
Thừa Nham ngưng thần cảm ứng trong chốc lát, liền khẽ cười trả lời.
"Không xa lắm đâu, chỉ một lúc nữa là đến nơi rồi"
Thừa Ngọc nghe xong lại nhớ đến đệ đệ mình, nàng một mặt oán trách nói.
"Gia gia cũng thật là, đang yên đang lành lại bắt Tiểu Ngạn tiến vào hầm mỏ đào quáng làm gì không biết"
"Thân thể nó từ nhỏ đã không được tốt, bây giờ lại phải tiến tới hầm mỏ vất vả ngày đêm đào quáng, sẽ không phải mệt chết rồi đi?"
Thừa Nham nhàn nhạt liếc cháu gái mình một cái, giọng nói không vui vang lên.
"Là nha đầu ngươi thường ngày quá cưng chiều nó rồi, nó làm sao lại từ nhỏ liền thân thể không được tốt?"
"Đều đã có tu vi Khai Linh tầng hai, chẳng lẽ còn sợ đào quáng dẫn đến mệt chết hay sao?"
Thừa Ngọc nghe xong lại không cho là đúng trả lời.
"Nó là đệ đệ ta, không chiều nó thì còn có thể chiều ai?"
"Hừ, chỉ hi vọng nó sau khi tiến hầm mỏ, không nên gây thêm rắc rối liền được rồi"
Hai người vừa đi vừa nói chuyện phiếm, rất nhanh liền tới trước một vách đá cao chót vót.
Thừa Nham im lặng cảm ứng, tiếp đó khẽ gật đầu.
"Không sai, chính là nơi này"
Lão phát ra đi một cái tín hiệu, đám người chỉ chờ đợi trong chốc lát.
Bỗng nhiên vách đá biến mất, thay vào đó là một nối đi nhỏ tiến vào một khu vực trống trải.
Thừa Nham dẫn đầu tiến vào trước, những người khác lần lượt tiến vào sau đi.
Mà ở cách khu mỏ quáng không bao xa, sau một gốc cổ thụ có hai người từ phía sau đi ra.
Hai người này một người là Âm Thiên, một người khác lại là Cẩn Du.
"Du đạo hữu thấy sao, tại hạ không lừa ngươi đúng chứ?"
Cẩn Du không có trả lời, chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào mỏ quáng đang được trận pháp bao phủ lại ở xa, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
"Lý gia không ngờ thật sự phát hiện ra một mỏ quáng ngay trong Vân Vụ Sơn Mạch, đám người này vận khí cũng quá tốt rồi đi"
Nói xong hắn lại liếc nhìn Âm Thiên bên cạnh, giọng nói lộ rõ vẻ khác lạ.
"Đạo hữu bản lĩnh thật sự cao, chuyện Lý gia khai thác mỏ trong Vân Vụ Sơn Mạch bí ẩn như vậy, vẫn là bị ngươi phát hiện được"
"Chẳng lẽ trong Lý gia có người mật báo cho ngươi biết?
Hay là.
Ngươi đã dùng thủ đoạn nào đó khống chế được đệ tử của bọn họ rồi?"
Âm Thiên vẻ mặt không lộ chút sơ hở nào, chỉ nhàn nhạt liếc nhìn lại, khoé miệng khẽ nhếch lên một độ cong.
"Chuyện này thì đạo hữu không cần phải biết, chỉ là mặc dù tại hạ không vội, nhưng quý tộc chẳng lẽ lại không gấp sao?"
"Phải biết, mỗi ngày Lý gia đều khai thác được số lượng linh quáng khổng lồ, kiếm vài nghìn linh thạch một ngày đâu"
"Triệu gia các ngươi chậm trễ không công phá được hầm mỏ một ngày, Lý gia lại dựa vào đó mạnh hơn một điểm"
"Chỉ chờ đến lúc bọn họ có đủ lực lượng, chính là lúc Triệu gia bị đá khỏi Thanh Vân Tiên Thành"
Nhưng đáp trả Âm Thiên chính là một tiếng hừ lạnh đầy khinh thường.
"Muốn đá Triệu gia khỏi Thanh Vân Tiên Thành, Lý gia không có bản sự này"
"Nhưng mà đạo hữu nói cũng đúng, chuyện này quả thật không thể kéo dài"
Trong hầm mỏ, Lý Huyền đang khoanh chân ngồi đả tọa tu luyện.
Âm Hồn Phiên lơ lửng sau lưng phụ trợ tu hành.
Thừa Ngạn hai tháng trước bị hắn đả thương, sau đó liền chưa từng lại tiến vào nơi đây.
Trong lúc đang chăm chú tu luyện, bỗng một trận chấn động xuất hiện, âm khí lại dâng lên.
Thu lại công pháp đang vận chuyển, Lý Huyền bình tĩnh đứng dậy, Âm Hồn Phiên nhẹ nhàng rơi vào trong tay.
Bởi vì đã quen thuộc, cũng có kinh nghiệm ứng đối nhiều lần rồi, cho nên biểu cảm của hắn rất thản nhiên.
Mặt phiên khẽ động, âm khí bên trong chảy ra như thác đổ, tạo thành một mảnh quỷ vực bao phủ toàn bộ hang động.
Lý Huyền nhanh chóng thi pháp, âm khí quanh thân nhanh chóng lưu chuyển, cuối cùng tạo thành hình dạng một chiếc quan tài, bảo vệ bản thân ở bên trong.
Tiếp đó mặt phiên khẽ lay động, ba cỗ quan tài từ bên trong bay ra ngoài.
Lúc đầu quan tài rất nhỏ, nhưng càng rời xa Âm Hồn Phiên, kích thước của nó càng lớn hơn.
"Ầm"Quan tài hạ xuống, nắp quan từ từ được đẩy ra, bên trong đi ra hai đứa hài đồng quỷ, cùng một con quỷ thú có hình dạng yêu lang, cao gần ba mét.
Hai đứa hài đồng dáng vẻ nho nhỏ, ước chừng ba bốn tuổi không đến, khí tức nhất giai vu quỷ.
Quỷ Thú khí tức mạnh mẽ hơn một mảng lớn, đã đạt tới Nhị Giai.
Lý Huyền làm đủ chuẩn bị, đúng theo dự đoán, lệ quỷ lần này cũng đã xuất hiện.
Lần này xuất hiện là một con nhị giai vu quỷ, bộ dạng là một người nam nhân diện mạo dữ tợn, tay phải cầm theo dao mổ lợn, bên trên giống như vẫn còn có vết máu chưa khô.
Lệ quỷ sau khi xuất hiện, ngay lập tức khóa chặt người sống duy nhất ở đây là Lý Huyền.
Nó không kêu gào hay hết lớn, dơ lên dao mổ heo trực tiếp lao tới.
Thấy lệ quỷ xông tới, lại chú ý đến khí tức của nó chỉ là nhất giai, Lý Huyền liền không để trong lòng.
Tinh thần câu thông với ba con vu quỷ mà mình khống chế, ra lệnh cho chúng nó trực tiếp lao lên chiến đấu.
Lệ quỷ hình dạng nam nhân mổ heo chỉ ở nhất giai, đương nhiên không phải hai đứa hài đồng cùng quỷ thú đối thủ, rất nhanh liền bị đánh cho gần chết.
Đến lúc này Lý Huyền mới cho chúng nó dừng tay.
Âm Hồn Phiên lay động, mặt phiên phóng ra một sợi xích đen trói chặt lấy lệ quỷ, sau đó dễ dàng liền thu được nó vào.
Lệ quỷ lần này xuất hiện chỉ là nhất giai cấp độ, đối với Lý Huyền hiện tại thật sự không tính là chuyện gì to tát.
Ngược lại, hắn còn coi đây là đưa tới cửa tài nguyên.
Muốn luyện chế ra một con lệ quỷ đều không phải chuyện dễ, không thấy lúc đầu hắn đến chợ đen mua lệ quỷ, chủ cửa hàng kia đều chào giá rất cao sao?
Một con nhất giai vu quỷ, cho dù cùi bắp đến mức nào đi nữa, ít nhất cũng nên đáng giá 10 viên linh thạch đi.
Chờ đợi thêm một lúc, rồi lại kiểm tra trên dưới trái phải một lần, thấy thật sự không còn nguy hiểm nữa, hắn mới an tâm thu hồi quỷ vực, cũng thu lại ba con lệ quỷ mình thả ra.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập