Chương 79: Lợi Ích!

Ngoài phong ấn bản mệnh lệ quỷ ra, Luyện Quỷ Quyết sau khi được cải tiến nâng cấp, cũng có thể ở trong Âm Hồn Phiên đơn giản phong ấn những lệ quỷ khác bằng một chiếc quan tài.

Đương nhiên mức phong ấn này không thể so sánh với phong ấn của bản mệnh quỷ, nhưng ít nhất vẫn đáp ứng được yêu cầu, giảm khả năng lệ quỷ cắn trả mà Lý Huyền đưa ra.

Pháp môn thứ hai thì liên quan trực tiếp đến bản mệnh quỷ, với lại theo hắn thấy tác dụng phụ cũng không hề kém.

Pháp môn thứ hai có thể mượn dùng năng lực của bản mệnh quỷ để thi triển.

Tức là bản mệnh quỷ có thể sử dụng loại năng lực nào, theo lý thuyết, Lý Huyền đều có thể dùng được loại năng lực đó.

Cùng với một năng lực khác, có thể chuyển đổi sát thương chí mạng mà mình nhận được, qua cho bản mệnh lệ quỷ gánh chịu thay.

Loại pháp môn thứ hai nhìn thì cảm thấy rất là nghịch thiên, nhưng tác dụng phụ lại không hề kém cạnh.

Mỗi lần mượn dùng năng lực của bản mệnh quỷ, hay để nó giúp gánh chịu sát thương chí mạng thay cho mình, phong ấn đang giam cầm bản mệnh lệ quỷ, đều sẽ nới lỏng ra thêm một phần.

Có thể nói, dùng càng nhiều, bản thân cách cái chết lại càng gần.

Đương nhiên, nếu không đến mức sơn cùng thủy tận, vậy thì không nên dùng đến.

Còn nếu đã là bước đường cùng rồi, vậy việc lệ quỷ lúc sau cắn trả lại có là gì?

Đọc qua nội dung công pháp một lần, ý thức của Lý Huyền liền rời khỏi Huyền Thiên không gian.

Rời khỏi Huyền Thiên không gian, hắn chậm rãi mở ra hai mắt, đáy mắt loé lên một tia vui mừng.

Cảm xúc hưng phấn Sau khi Luyện Quỷ Quyết được cải tiến nâng cấp, trực tiếp áp đi cảm xúc lo nghĩ về việc đả thương Thừa Ngạn.

Khi đã chuẩn bị sẵn sàng, hắn trực tiếp đắm chìm vào tu luyện, nếm thử huyền diệu của Luyện Quỷ Quyết sau khi được cải tiến.

Bởi vì vẫn giữ nguyên trước đó nội dung, trên bản chất vẫn là một, cho nên Lý Huyền cũng không cần phải trải qua cảm giác trùng tu, chỉ cần trực tiếp như trước đó tu luyện là được.

Âm Hồn Phiên lơ lửng sau lưng, bàng bạc âm khí bị nó hút tiến vào bên trong, cuối cùng lại thông qua một sợi dây liên kết với đan điền của Lý Huyền.

Nửa canh giờ sau.

Hắn thu lại công pháp đang vận chuyển, Âm Hồn Phiên đang lơ lửng phía sau lưng, nhẹ nhàng rơi vào trong tay.

"Tốc độ tu luyện của ta tăng lên không quá nhiều, nhưng cũng có thể đạt tới một phần mười"

"Nếu như thời gian sau đó, có thể ngưng tụ thành công phong ấn bản mệnh quỷ, sau đó giúp nó đột phá Tứ Giai Vu Quỷ"

"Tốc độ tu hành của ta lại càng tăng nhanh thêm một bậc"

Cảm thán một câu, tiếp đó hắn lại đắm chìm vào tu luyện bên trong.

Trong những ngày tháng sau đó, Lý Huyền sau khi rời khỏi hầm mỏ, về đến phòng riêng của mình.

Hắn lúc này sẽ không đả tọa tu luyện nữa, mà dùng thời gian đó để ngưng tụ Xích Đen.

Vào đêm, trong một căn phòng khác.

Lý Thừa Ngạn đang nằm trên giường, vết thương cũng đã được sơ bộ xử lý.

Hắn vẻ mặt vô cùng oán hận.

Mỗi lần nghĩ tới Lý Huyền lại dám nhân lúc mình không chuẩn bị mà đánh lén, cảm xúc phẫn nộ của hắn lại dâng lên đến cực hạn.

"Cái đồ phế vật.

Tạp chủng.

Hèn hạ đê tiện này"

"Vậy mà dám đánh lén bản thiếu gia?"

"Rất tốt.

Ngươi rất tốt"

Biểu cảm Thừa Ngạn vô cùng tức giận, hắn muốn để Lý Huyền sắp tới phải trả cái giá thật đắt.

"Ừm, không còn bao lâu nữa, gia gia liền phải tới hầm mỏ đi?

Không biết lúc đó tỷ tỷ có tới không nhỉ?"

Gương mặt hắn lộ rõ vẻ âm trầm đáng sợ.

"Đến lúc đó, nhất định phải khiến tên hèn hạ nhà ngươi phải trả giá thật đắt"

Ngày hôm sau, Lý Huyền được Đổng Lực thông báo mình vẫn có thể tiến vào trong hầm mỏ đào quáng như bình thường.

Đồng thời, hai vị gia lão cũng quyết định phạt mình 1000 điểm Kim Công, bởi hành vi nội chiến.

Còn việc của Lý Thừa Ngạn.

Xem xét tình hình sơ bộ, bởi vì do Thừa Ngạn năm lần bảy lượt muốn gây chuyện, lại có ý đồ muốn chiếm đoạt pháp binh của người đồng tộc.

Lý Huyền vì muốn bảo vệ mình tài sản, lại do lâu ngày bị Thừa Ngạn ức hiếp dồn lại phẫn nộ, một lần bộc phát mới vô tình đả thương người.

Xem xét chuyện có nguyên nhân, lại là lần đầu vi phạm, gia tộc sẽ chỉ làm cảnh cáo, nếu còn có lần sau chắc chắn nghiêm trị không tha.

Sau khi nhận được hình phạt mình phải gánh chịu, Lý Huyền lần này là thật sự bất ngờ tới.

Hắn đâm xuyên qua người Thừa Ngạn một chiêu, lúc đó cũng đã nghĩ đến tình huống xấu nhất mà mình phải chịu.

Chuyện phải chịu hình phạt trực tiếp đánh chết, hay phế bỏ tu vi chắc chắn là sẽ không.

Nhưng phải bỏ 200 đến 500 viên linh thạch để bồi thường, nguy cơ bị đuổi khỏi hầm mỏ cũng không phải không thể.

Thế mà bây giờ Đổng Lực lại nói với hắn.

"Ngươi chỉ cần bỏ ra 1000 điểm Kim Công, tương đương 10 viên linh thạch, đóng phạt vì hình vi nội chiến trong hầm mỏ, chuyện này liền giải quyết xong"

Lý Huyền nghe xong thật sự là bất ngờ.

"Lại còn có chuyện tốt như vậy.

Sẽ không phải còn có âm mưu gì nhằm vào ta đi?"

Ý nghĩ này rất nhanh liền được gạt qua một bên.

Đơn giản bởi vì hắn lúc này không có gì đáng để người ta coi trọng.

Âm Hồn Phiên hai đường linh văn, đối với Thừa Ngạn còn gây lên được chút hứng thú hay tham lam.

Nhưng đối với cấp bậc gia lão quyết sách trong tộc, bọn họ thật sự không thiếu chút linh thạch này.

Còn cha mẹ lưu lại công pháp hay bảo vật gì lại càng không thể nào.

Càng tu hành, càng chứng kiến sức mạnh của tu sĩ cấp cao về sau, hắn càng cảm thấy mình yếu ớt.

Trước kia còn không nghĩ đến được, bây giờ tu hành được mấy năm, cũng biết được tu hành giới thủ đoạn nhiều vô số kể.

Trận pháp bảo vệ trạch viện trong mắt hắn vô cùng an toàn, nhưng đối với những người kia liệu có mấy phần tác dụng, còn thật sự rất khó nói.

Khéo không phải là.

Sau khi cha mẹ truyền ra tin chết không được bao lâu, trạch viện hắn đang ở phải bị người ta lật tung lên mấy lần rồi cũng không chừng.

Dưới tình huống như vậy, làm sao còn có thể để lọt thứ gì.

Không nên quá xem trọng người khác giới hạn cuối cùng.

Cũng không nên nghĩ cùng tộc là sẽ lẫn nhau đùm bọc.

Cái đó chỉ đúng với những người chưa trải qua tu hành giới hiểm ác mà thôi, lý Thanh Xà chính là một minh chứng rõ ràng.

Bởi vì vẫn còn suy nghĩ người cùng tộc sẽ không ám hại lẫn nhau, cho nên hắn bây giờ chết rồi, bị Lý Huyền, huynh đệ cùng tộc hạ độc chết.

Một hồi suy nghĩ thoáng qua, cuối cùng Lý Huyền chỉ có thể suy đoán ra một đáp án coi như tạm chấp nhận được.

Khả năng Uyên Mai cùng Hoàng Minh không quá vui vẻ, khi hầm mỏ lợi ích được phân ra ngoài.

Cũng bởi vì cảm thấy không thoải mái với Lý Thừa Nham sắp tới, cho nên cũng gián tiếp thấy Lý Thừa Ngạn không hợp mắt.

Chuyện Lý Huyền đả thương Thừa Ngạn, cũng coi như một lần chút giận của hai người.

Ừm, trong mắt hắn.

Nếu Lý Thừa Nham được phái tới hầm mỏ cùng hai người kia trấn thủ, cũng đồng nghĩa với việc phe phái của Lý Bách Cường đã nhúng một tay vào chuyện của hầm mỏ.

Toàn bộ lợi ích của hầm mỏ chắc chắn sẽ về gia tộc tất cả, nhưng sau khi về đến gia tộc, tiếp sau đó phân chia như nào, ai có công nhiều hơn, ai lại được chia nhiều hơn một chút.

Chuyện này ảnh hưởng trực tiếp đến tài nguyên phân phối, bên trong dây dưa rất nhiều.

Rất có thể Lý Thái An một mạch lần này hơi thất thế, bị Lý Bách Cường một mạch thừa cơ nhúng vào một tay.

Cuối cùng cử Lý Thừa Nham tiến tới cùng một chỗ trấn thủ hầm mỏ, chính là đại diện cho tương lai lợi ích phân phối.

Trước mắt tin tức quá ít, Lý Huyền cũng chỉ có thể đoán đại khái tình hình như vậy.

Suy nghĩ xong, hắn lại tiếp tục cầm theo quốc chim tiến xuống hầm mỏ đào quáng, ngày qua ngày cứ thế trôi qua đi.

Hết chương.

Chương này giải thích có vẻ hơi nhiều, nhưng mình cảm thấy là cần thiết.

Chủ yếu muốn nhắc lại trong Lý gia cũng không phải một đường hòa thuận, tộc nhân một mực đoàn kết.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập