Lý Thừa Ngạn một bên khác lại rơi vào giằng co cục diện.
Hắn bởi vì không có cách khắc chế, cho nên không cách nào tấn công trúng ông lão quỷ.
Còn về phía ông lão, cũng không cách nào phá vỡ được tầng kim quang hộ thuẫn.
Nhưng theo Lý Huyền thấy, Thừa Ngạn chỉ cần tiếp tục duy trì cục diện như này, nhất định sẽ là bên cuối cùng chiến thăng.
Hắn không cần phải cùng Phu Ma liều mạng, chỉ cần kéo đến hộ vệ đội chạy tới là được.
Lúc đó dưới sức mạnh tuyệt đối, cho dù Phu Ma có nhiều thủ đoạn hơn cũng không thoát khỏi cái chết.
Nhưng như vậy lại không phù hợp Lý Huyền mong muốn.
Phu Phụ Oán Ma là một cặp lệ quỷ giá trị không thấp, nếu có thể khống chế cũng là một trợ lực không kém.
Với lại.
Nếu Hộ Vệ Đội tiến đến, hắn làm sao còn thực hiện được kế hoạch của mình.
Âm Hồn Phiên lại khẽ lay động, âm khí bên trong chảy ra càng nhiều, quỷ vực bao phủ lại toàn bộ hang động bên trong.
Hắn nhanh chóng thu lại bản mệnh quỷ, cùng lúc Vô Tức Quỷ cũng được lén lút thả ra, cho ẩn vào trong vách đá xung quanh.
"Thừa Ngạn Tộc huynh, để đệ giúp một tay"
Khi Phu Ma vừa mới bổ xuống chiếc cuốc vào không khí, rồi lại chịu phải Kim Quang hộ thuẫn mà bắn ngược trở lại.
Lý Huyền hai tay bấm pháp quyết, Vu Quỷ Trảo tầng thứ hai được thi triển ra, nhưng hoàn toàn không có tác dụng.
Quỷ Trảo trực tiếp xuyên qua thân thể của Phu Ma, đánh vào vách đá phía sau.
Lý Huyền không có từ bỏ, mặt phiên khẽ lay động, bên trong bắn ra một sợi xích đen, vô hạn kéo dài phóng tới chỗ Phu Ma,
Xích đen giống như không có điểm cuối, xuyên qua khoảng cách hai ba mươi mét, đã trói lại được Phu Ma.
Thừa Ngạn lúc đầu biểu cảm trên gương mặt còn rất là khinh thường.
Ngay cả ngút trời bản lĩnh như hắn còn không làm gì được con lệ quỷ kia, lại đừng nói trong mắt hắn chỉ là một tên phế vật lại có tác dụng gì?
Nhưng khi chứng kiến đòn công kích của Lý Huyền lại thật sự có tác dụng, Thừa Ngạn cũng vô thức lộ ra biểu tình kinh ngạc, tiếp đó là vui mừng.
"Huyền đệ làm rất tốt, Mau mau đánh chết nó, làm tốt sẽ có thưởng"
Lý Huyền nghe xong như được trợ thêm sức lực.
Âm Hồn Phiên càng thêm ra sức, Phu Ma từ từ bị kéo tới.
Phu Ma ngoan cố hơn Phụ Ma rất nhiều, Âm Hồn Phiên muốn kéo nó vào cũng phải tốn không nhỏ công phu.
Cũng may, vẫn là có tác dụng.
Từng tiếng rít gào như ma âm vang vọng trong hang động.
Tốn thêm kha khá sức lực, cuối cùng Lý Huyền cũng thu được Phu Ma vào trong phiên.
Gương mặt mệt mỏi, lồng ngực hắn phập phồng lên xuống, bộ dạng phải tốn rất nhiều sức lực.
Thấy Phu Phụ Oán Ma đều đã được xử lý tốt, Thừa Ngạn liền cho tản đi Kim Quang hộ thuẫn, vẻ mặt hớn hở tiến tới.
Hắn nhìn thấy Âm Hồn Phiên trong tay Lý Huyền, gương mặt rất là hiếu kỳ, cũng vô cùng thích thú.
"Một kiện không tệ pháp binh"
"Ta cảm thấy rất hứng thú, hay là Huyền đệ bỏ những thứ yêu thích, giúp ta thành toàn như thế nào?"
Thừa Ngạn ý đồ rõ ràng là muốn Âm Hồn Phiên trong tay Lý Huyền, nhưng lời nói cùng biểu cảm lại không hề giống muốn xin xỏ.
Thay vào đó là chuyện rất bình thường, giống như Lý Huyền có thể nhường lại Âm Hồn Phiên cho hắn là một điều hiển nhiên.
Thậm chí Thừa Ngạn còn không có ý định trả tiền nữa là.
Ừm, theo logic của hắn chính là — Phế Vật thì không có tư cách đòi tiền.
Lý Huyền nghe xong gương mặt đang khẽ nở nụ cười im bặt, chỉ chăm chăm nhìn lại, vẻ mặt kinh ngạc cũng lộ rõ trên gương mặt.
Hắn đương nhiên nghe hiểu ý tứ trong lời nói của Thừa Ngạn, cũng chính vì thế lại càng cảm thấy kinh ngạc.
"Thật vừa vặn hợp ý ta"
Thừa Ngạn thấy vậy chỉ cười lạnh, ánh mắt cũng loé lên một tia sắc lạnh.
"Sao vậy, Huyền đệ chẳng lẽ không muốn?"
Lý Huyền cắn răng gằn từng chữ.
"Thừa, Ngạn, Tộc, Huynh, đây là ta bản mệnh pháp binh, liên quan đến tự thân tu hành, không thể tùy tiện đưa ra"
"Hửm.
Ngươi vừa mới nói cái gì?"
"Gọi ngươi một tiếng Huyền đệ đó là cho ngươi mặt mũi, mới nhẹ nhàng một chút thằng nhóc ngươi đã không biết điều rồi?"
"Bản thiếu gia cũng không ngại nói cho tên phế vật ngươi biết"
"Hừ.
Cho dù ngươi có muốn hay không, kiện pháp binh này cũng phải thuộc về ta"
Thừa Ngạn khoanh tay trước ngực, từ trên cao nhìn xuống, cười âm trầm, ngữ khí khinh miệt.
Hai mắt Lý Huyền giống như muốn tràn ra hai tơ máu, nhìn chằm chằm vào Thừa Ngạn.
Chuyển cảnh.
Uyên Vân sau khi giúp một tên đệ tử Lý gia xử lý xong Vu Quỷ vừa mới ngoi lên.
Nàng cảm ứng trong tay pháp bàn một cái, thấy hầm mỏ bên cạnh vừa mới loé lên một điểm sáng nhỏ, nhưng chỉ một lúc sau liền biến mất.
"Ừm, Khu Tà Lệnh được dùng đến, nhưng thời gian chỉ trong chốc lát liền tắt"
Hai hàng lông mày xinh đẹp của nàng khẽ nhíu nhíu.
"Đi xem thử một chuyến"
Uyên Vân bỏ qua lời cảm ơn của thiếu niên bên cạnh, tiếp đó bước ra bước chân rời khỏi hang động.
Chốc lát sau nàng liền đứng trước một cái cửa hang khác.
Nhìn đường hầm chỉ có duy nhất một lối nhỏ hướng xuống lòng đất, khi đang định tiến vào trong, ánh mắt nàng đột ngột trở lên sắc lạnh, nhìn vào một bên.
"Là kẻ nào?"
Lời nói vừa dứt, nàng đã rút kiếm chém đến một bên vách đá.
"Ầm"Kiếm khí chém tới, ngay lập tức làm đổ sụp một mảnh đất đá lớn rơi xuống.
Khói bụi tản đi, tầm mắt chiếu tới lại không thấy gì.
Uyên Vân nhíu mày nghi hoặc.
Nàng chắc chắn vừa rồi có thứ gì đó đang nhìn mình —
"Sẽ Không Sai"
Sắc mặt không tốt, nhưng cũng không có truy xét thêm, trực tiếp chạy xuống dưới hầm mỏ.
Lý Huyền vẻ mặt vô cùng biệt khuất, một tay chầm chậm đưa lên Âm Hồn Phiên.
Thừa Ngạn vẻ mặt đắc ý nhận lấy Âm Hồn Phiên.
"Đứng trước quyền uy của thiếu gia ta, cho dù ngươi có kiên cường đến mức nào cũng phải khuất phục thôi"
Cầm Âm Hồn Phiên trong tay, hai mắt hắn sáng rực, giống như đang ngắm nghía một món đồ chơi mới, vẻ mặt rất là thích thú.
Đột nhiên Thừa Ngạn cảm thấy dưới bụng mình vô cùng đau nhức, khi tầm mắt rời khỏi Âm Hồn Phiên, rời xuống dưới.
Lúc này hắn thấy Lý Huyền vẻ mặt vô cùng dữ tợn cùng tức giận, một cánh tay đã hoá thành quỷ trảo, đâm xuyên qua bụng mình.
"Tại sao?
Tại sao ngươi lại phải ép ta?"
Lý Huyền giống như hoàn toàn mất đi lý trí, hai mắt đỏ rực như máu nhìn chằm chằm vào hắn.
Thừa Ngạn trợn to hai mắt, biểu cảm không thể tin được, thanh âm ngắt quãng vang lên.
"Ngươi.
Ngươi cái này.
Cũng dám tấn công ta?"
Hắn đến giờ cũng không dám tin tưởng.
Dựa vào cái gì, một kẻ luôn luôn cúi đầu trước mặt mình, ngoan ngoãn như cún bảo gì nghe đấy.
Bây giờ lại dám phản chủ, quay ngược lại đâm lén mình một phát.
"Hắn.
Hắn làm sao dám?"
Nghĩ đến đây, Thừa Ngạn biểu cảm vô cùng phẫn nộ gầm lên.
"Ngươi làm sao dám.
Cái đồ tạp chủng này?"
Nói xong, trong lòng bàn tay trái tế ra trường kiếm, muốn chém hướng Lý Huyền.
Nhưng tay trái vừa mới động, đã bị một cánh tay khác đã hoá thành Quỷ Trảo của Lý Huyền bắt lại.
Thừa Ngạn tay trái bị bắt lại, tay phải liền buông ra Âm Hồn Phiên, để nó tùy tiện rơi trên mặt đất.
Tiếp đó nắm lại thành một quyền đánh tới.
Lý Huyền thấy nắm đấm đánh tới, thấy không kịp tránh né liền dơ chân lên tung ra một đá.
"Ầm"Thừa Ngạn chịu phải một đá, trực tiếp văng ra hơn chục mét, lăn lộn mấy vòng trên mặt đất mới ngừng lại.
Lý Huyền được thế không buông tha, Vu Quỷ Trảo tầng thứ hai liền được thi triển đánh qua tới.
"Dừng tay"Nhưng khi sắp đánh trúng Thừa Ngạn, bỗng nhiên một tiếng quát lớn vang lên.
Đi phía sau chính là một đường băng lam kiếm khí, hình trăng khuyết tuyệt đẹp.
"Ầm"Kiếm khí đi sau mà đến trước, trực tiếp đánh tan quỷ trảo.
Cùng lúc một thân hình quen thuộc đã đứng ở giữa hai bên.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập