Ngàn vạn suy nghĩ trong đầu Lý Huyền chạy nhanh qua, cuối cùng vẫn quyết định tạm thời không trêu chọc Lý Thừa Ngạn.
Không thể nói gì thêm.
Người ta có bối cảnh chống lưng, hắn không ai có thể dựa vào, đương nhiên không thể trêu chọc.
Nếu cha mẹ hắn còn sống, cũng ở trong gia tộc.
Vậy thì giống loại mặt hàng như Lý Thừa Ngạn, hắn có thể tùy tiện cùng nó đánh 300 hiệp.
Nhưng cha mẹ hắn đều chết, bối cảnh không có, ngươi lấy cái gì cùng người ta nổi xung đột.
Lý Huyền vẫn nhớ đến thời gian mấy năm trước, khi cha mẹ hắn được đồn ra tin chết không lâu.
Lý Thừa Nham với biểu cảm cao ngạo, vứt xuống 50 viên linh thạch cùng một tờ khế ước, trên danh nghĩa chuyển giao cho thuê hai gian cửa hàng cho lão 50 năm.
Cái vẻ mặt cao cao tại thừa của Lý Thừa Nham, cùng vẻ mặt thờ ơ của những người xung quanh, thật sâu in khắc vào trong đầu.
Hắn nhớ không phải vì còn căm tức hay oán hận, chỉ là ngộ ra một bài học thôi.
"Ừm, hai gian cửa hàng trị giá mấy nghìn viên linh thạch, cứ thế đổi lấy một bài học"
Lý Huyền trong lòng tự giễu một tiếng, tiếp đó thể hiện ra vẻ mặt không quá vui vẻ nói.
"Thừa Ngạn tộc huynh, ngươi tùy tiện tiến vào trong đường hầm của ta như vậy, có chút không hợp quy củ đi?"
Lý Thừa Ngạn hôm qua bị đánh đến gương mặt sưng phù, nhưng trải qua một đêm nuốt đan dược tĩnh dưỡng, hiện tại dung mạo đã khôi phục lại bình thường.
Nghe được Lý Huyền nói — không hợp quy củ một câu này, ngay lập tức cười lạnh không thôi.
Một cái tiểu tu sĩ Khai Linh tầng một, lại không có bối cảnh gì chống lưng, cũng xứng nói quy củ với hắn.
Lý Thừa Ngạn cười nhạo một tiếng, ánh mắt cực kỳ khinh thường nhìn lại.
"Xì.
Một tên phế vật cũng xứng cùng bản thiếu gia nói quy củ"
"Nghe đây.
Từ nay nơi này chính là do ta định quy củ, tất cả thu hoạch của ngươi đào được tại hầm mỏ, đều phải giao nộp lên cho thiếu gia ta một nửa"
"Ngươi.
"Lý Huyền nghe xong vẻ mặt tràn đầy căm tức nhìn lại, hai bàn tay nắm chặt tức giận nhưng không nói lên lời.
Thừa Ngạn thấy Lý Huyền bộ dạng căm tức, ngay lập tức lộ ra biểu tình cười khoái trá.
"Hắc hắc.
Ngươi cái gì mà ngươi?"
"Thiếu gia ta cũng không ngại nói cho tên phế vật nhà ngươi biết"
"Mấy tháng nữa, gia gia của ta sẽ được cử tới hầm mỏ trấn giữ, nếu tiểu tử ngươi không biết điều, đừng trách thiếu gia ta sẽ cho ngươi biết thế nào là hối hận vì đã được sinh ra trên đời này"
Lý Huyền nghe xong cả người phát run vì tức, trong lòng thì lại suy nghĩ được mất — có đáng hay không?
Cuối cùng hắn vẫn cúi đầu thở dài, toàn thân ủ rũ thoát lực giống như quả bóng xì hơi.
"Aii.
Được thôi"
Chỉ nói một câu, nhưng dáng vẻ của Lý Huyền giống như phải trút hết toàn bộ lực lượng trong thân.
Lý Thừa Ngạn nghe được câu trả lời mình muốn, cũng đúng trong dự đoán.
Vẻ mặt cười híp mắt, chậm rãi sải bước tiến tới chỗ Lý Huyền.
Một tay chắp lại phía sau lưng, một tay thì đưa ra vỗ vỗ cái đầu đang cúi xuống của Lý Huyền — dáng vẻ này rất có tính sỉ nhục.
"Rất tốt, bản thiếu gia rất hài lòng"
"Sau này hãy theo ta lăn lộn, thiếu gia ta sẽ chiếu cố tiểu tử ngươi"
Lý Huyền không nói gì, chỉ im lặng đứng chôn chân tại chỗ.
Thừa Ngạn cũng không thèm để ý, hắn chỉ cười
"hắc hắc"
một tiếng, tiếp đó chắp tay sau lưng liền rời đi.
Còn đi đâu thì đúng là không biết.
Sau khi Thừa Ngạn rời đi, gương mặt của Lý Huyền cấp tốc khôi phục lại bình thường.
Hai hàng lông mày hắn nhíu lại, một đôi con ngươi như vực sâu im lặng suy nghĩ.
Hơi nhíu mày, hắn tìm lấy một chỗ, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống đả tọa tu luyện.
Âm Hồn Phiên lơ lửng phía sau lưng, tâm thần thì chìm vào trong đan điền.
Hắn gần như đã có thể cảm nhận được thời gian mình tu đến Khai Linh tầng hai.
Trung phẩm tư chất, ở Khai Linh sơ kỳ thật sự rất khó gặp bình cảnh, vì thế tu đến Khai Linh tầng một viên mãn, ngày hôm sau liền có thể trực tiếp bước vào Khai Linh tầng hai.
Trong cảm nhận của Lý Huyền, âm khí xung quanh đang lấy tốc độ rất nhanh, xuyên qua Âm Hồn Phiên tiến vào trong bản mệnh quỷ.
Tiếp đó lại thông qua bản mệnh quỷ một lần nữa tinh lọc sơ qua, mới trực tiếp tiến vào đan điền của hắn.
Mặc dù bản mệnh quỷ không được chú tâm bồi dưỡng, thậm chí ẩn ẩn còn đang áp chế.
Nhưng bởi vì âm khí trong hầm mỏ quá dày đặc, mỗi một lần hắn thông qua nó tu luyện, âm khí xung quanh trong vô tình cũng giúp nó tăng lên tu vi.
Khí tức của bản mệnh quỷ, trong Nhị Giai Vu Quỷ cấp độ, cũng đã bước ra được một khoảng cách khá xa rồi.
Thậm chí không cần chú tâm bồi dưỡng, chỉ cần tiếp tục duy trì như này, e rằng hai ba năm nữa nó sẽ tự động đột phá Tam Giai Vu Quỷ.
Lý Huyền tu luyện một buổi sáng, đến gần một giờ trưa mới bắt đầu đào quáng.
Khi hắn vừa mới đào được một lúc, thì Lý Thừa Ngạn lại quay lại.
Thừa Ngạn nhìn thấy Lý Huyền đang cực nhọc đào quáng, trên gương mặt kiêu ngạo cũng vô thức nở ra nụ cười hài lòng.
Sau khi đánh giá xung quanh chốc lát, hắn cũng lấy ra quốc chim bắt đầu đào quáng.
Trong đường hầm lại vang lên những tiếng
"Bing Bing — Bang Bang"
Nhưng sau khi đào được ước chừng hai canh giờ, Thừa Ngạn nhận ra có gì đó không đúng, lông mày hắn liền hơi nhíu lại.
"Số lượng Nhị Giai Ô Kim Thiết đào được.
Có phải hơi nhiều rồi không?"
Suy nghĩ thoáng qua nhưng không quá chắc chắn, dù sao hắn cũng không hiểu biết nhiều về việc đào quáng.
Thời gian trôi qua, rất nhanh liền tới mười giờ tối, đám người lần lượt xếp hàng rời khỏi hầm mỏ.
Lý Huyền cũng theo đúng với ước định trước đó, lấy ra phân nửa số lượng Ô Kim Thiết mình đào được giao cho Lý Thừa Ngạn.
Cuối ngày kết toán số lượng.
Lý Uyên Mai nhìn Lý Huyền sản lượng trực tiếp ít đi hơn phân nửa so với thường ngày.
Nàng ánh mắt mỹ lệ đánh giá thân hình thiếu niên trước mặt, tiếp đó liền cúi xuống ghi chép
"sột soạt"
"Mười bảy cân Nhất Giai, cùng mười ba cân nhị giai bằng 147 Điểm Kim Công, hôm qua ngươi còn thừa thêm 51 điểm kim công nữa"
Nói xong nàng lấy ra hai viên linh thạch, cùng Âm Hồn Phiên một chỗ quăng trở lại.
Lý Huyền nhận lấy linh thạch cùng Âm Hồn Phiên, hắn cúi người lễ phép cảm ơn một câu, tiếp đó liền rời đi.
Tiến vào căn phòng của mình thở nhẹ một hơi.
Hai tay bấm một đạo pháp quyết đơn giản, linh lực trong đan điền tuôn ra, hóa thành một luồng gió nhẹ thổi bay bụi bẩn bám lên thân.
Chỉ trong một cái hô hấp, từ giống như tên ăn mày, đã biến trở lại thành một công tử anh tuấn gọn gàng.
Tẩy sạch thân thể bằng một tiểu thuật pháp xong, Lý Huyền bắt đầu khoanh chân đả tọa, không muốn chậm trễ bất kỳ thời gian quý báu nào để tu luyện.
"Lý Huyền"
Nhưng khi hắn đang say sưa đắm chìm vào tu luyện, bất ngờ lại nghe thấy một âm thanh truyền đến từ trong đầu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập