Đổng Lực hơi hắn giọng, thanh âm tràn đầy uy nghiêm vang vọng.
"Nghe đây"
"Mỗi ngày các ngươi có mười sáu tiếng để đào quáng, mỗi một cân Nhất Giai Ô Kim Thiết các ngươi đào được, sẽ tương ứng với một điểm Kim Công"
"Đào được một cân Nhị Giai Ô Kim Thiết thì giá trị mười điểm Kim Công"
"Tam Giai Ô Kim Thiết thì trị giá năm nghìn điểm Kim Công"
"Mỗi một trăm điểm Kim Công sẽ đổi được một viên linh thạch"
Đổng Lực kiên nhẫn giải thích lại một lượt quy củ của hầm mỏ cho đám người này, tiếp đó liền phất tay cho bọn họ giải tán.
"Được rồi, các ngươi hiện tại có thể ngay lập tức tiến hầm mỏ đào quáng, hoặc là nghỉ ngơi một ngày mai rồi đào cũng được"
"Chỗ ở của các ngươi chính là bên kia, mỗi người một phòng, tự mà chia nhau"
Đổng Lực chỉ một tay sang dãy nhà vừa mới được xây dựng trong hai ngày này.
Rất giản dị, hoặc có thể nói là làm qua loa cho xong.
Đám thiếu niên đến đây đa phần đều có chút bối cảnh, bình thường chỗ ở không phải hai ba tầng đại lâu, thì cũng là trạch viện rộng rãi.
Bọn họ đã bao giờ ở qua căn phòng thế này?
Trong đám thiếu niên có một người rất nổi bật.
Hắn có làn da trắng, ngũ quan không quá đẹp nhưng cũng không xấu, ánh mắt toát ra vẻ cao ngạo thường thấy của ăn chơi tiểu thiếu gia.
Đồ người này mặc cũng rất là sang trọng, y phục trên người đều được dệt bằng loại vải đắt tiền, đã được coi là ngụy pháp y.
Không có công dụng phòng hộ, nhưng cũng có nóng lạnh bất xâm công năng, lại có thể tự thanh lọc bụi bẩn bám vào.
Mặc dù thua xa chân chính pháp y, nhưng giá trị đã không rẻ.
Hắn tên Lý Thừa Ngạn — gia gia chính là Lý Thừa Nham — thân phận là một trong mười lăm vị gia lão của Lý Gia.
Lý Thừa Ngạn cậy vào có gia gia mình sau lưng, thường ngày đều rất kiêu ngạo, đối với những thiếu niên đồng trang lứa khác.
Nếu bối cảnh không có gia lão chống lưng, hắn thường sẽ dùng ánh mắt cao cao tại thượng nhìn xuống.
Lần này hắn đến hầm mỏ cũng không bởi vì ham chút linh thạch nho nhỏ này, mà là bị gia gia tự thân an bài, ép buộc phải tiến vào hầm mỏ làm việc.
Thường ngày hắn ăn chơi sung sướng, linh thạch tiêu không cần phải nghĩ nhiều, bây giờ lại phải tiến hầm mỏ đào quáng.
Vốn tâm tình đã không được vui vẻ, nhìn thấy nơi ở của mình chỉ là một căn phòng gỗ giống như được dựng qua loa cho xong, trong lòng khí nóng liền tuôn lên.
Hừ lạnh một tiếng.
"Chỗ này là nơi người có thể ở sao?
Cho chó ta nuôi ở nó còn chê đâu"
Người ở đây đều là tu sĩ Khai Linh Cảnh, ngũ giác đều được cường hóa qua, nói một câu — tai thính mắt tinh vẫn là khiêm tốn.
Huống chi giọng nói cũng không nhỏ, Lý Đổng Lực sau khi nghe xong chỉ qua loa liếc nhìn người vừa lên tiếng một câu, tiếp đó liền khinh thường không thèm để ý tới.
Hắn không thèm chấp nhãi ranh vắt mũi chưa sạch:
"Vài ngày nữa sau khi tiến vào hầm mỏ đào quáng, lúc đó toàn thân mệt mỏi, xem còn có sức để than vãn hay không?"
Đổng Lực trong lòng chỉ ý nghĩ thoáng qua liền không thèm để ý, dự định xoay người rời đi.
Nhưng Lý Thừa Ngạn lại không muốn cứ vậy liền xong, giọng nói âm dương quái khí lại vang lên.
"Chậc chậc, gia tộc một tháng chu cấp cho các ngươi không biết bao nhiêu tài nguyên, bây giờ để các ngươi xây dựng mấy toà nhà gỗ chỉnh chu một chút, chỉ có vậy cũng không làm được"
"Cần các ngươi làm cái gì?"
Đổng Lực nghe xong lời nói này, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu, cho dù là với tâm tính của hắn cũng không nhịn được muốn đánh người.
"Vù vù"Hắn thả ra khí tức mạnh mẽ của Khai Linh Cảnh tầng tám, ép đến đám người thở không nổi, giọng nói tức giận vang lên.
"Ngươi nói cái gì?"
Lực áp bách của Khai Linh tầng tám, đối với đám thiếu niên chỉ có tu vi Khai Linh tầng một tầng hai này, chính là vô cùng lớn áp lực.
Nhưng Lý Thừa Ngạn thanh âm cũng không hề tỏ ra yếu thế, gắng gượng quát to trả lời.
"Hừ.
Sao vậy?
Cảm thấy ta nói đúng quá không biết cãi lại làm sao, cho nên trực tiếp muốn bùng nổ giết người diệt khẩu rồi?"
"Ta nói ngươi biết, gia gia của ta chính là Lý Thừa Nham, một trong mười lăm vị gia lão quyết sách của gia tộc"
"Người khác sợ ngươi, bị ngươi uy hiếp, ta lại không sợ"
Sau khi hắn nói xong, để ý thấy sắc mặt Đổng Lực hơi biến đổi, khí tức đè ép mình cũng hơi thu lại — trong lòng vô cùng đắc ý.
"Khai Linh tầng tám thì làm sao?
Không phải vẫn bị uy danh của gia gia ta doạ sợ à?"
Khi hắn còn đang dương dương tự đắc, đột nhiên ngửi được một luồng gió thơm ập tới.
Trên gương mặt non nớt còn đang hiện ra biểu tình nghi hoặc, thì bỗng nhiên má trái truyền tới cảm giác đau nhức, tiếp đó là một cỗ lực đạo rất lớn đánh bay hắn đi xa.
"Ầm ầm"
Vượt qua tất cả mọi người dự đoán, khi Đổng Lực vẫn đang còn dùng khí tức ép đến mọi người không thở được.
Thì một người đã không tiếng động đột phá khí tức phong tỏa, tiến tới trước mặt của Lý Thừa Ngạn — cho hắn một cái tát — cũng tặng kèm một đá khiến hắn văng ra xa vài chục mét, tạo thành động tĩnh không nhỏ.
Người này không ai khác chính là Lý Uyên Vân.
Nàng tốc độ cực nhanh tiến tới trước mặt của Lý Thừa Ngạn, cũng cho hắn một bàn tay và một bàn chân.
Môi anh đào khẽ nhếch, tuôn ra hai chữ đầy lạnh lùng.
"Phế vật"
Tất cả mọi người ở đây, chỉ có duy nhất Đổng Lực là phát hiện Uyên Vân tiến tới.
Thậm chí nếu lúc đó hắn muốn, hoàn toàn có thể kịp thời ngăn cản nàng này.
Nhưng hắn không làm vậy.
Đổng Lực đúng là có chút kiêng kị Lý Thừa Nham, nhưng Lý Uyên Vân lại hoàn toàn không sợ người nào.
So về bối cảnh trong tộc, nàng này đúng là không kém ai.
Thiên Phú thượng thừa, gia gia lại là Đạp Không Cảnh, ai có thể so lại nàng chứ?
Lý Thừa Ngạn bị ăn một cái tát, lại trúng một cú đá, thân hình văng xa chục mét.
Đầu óc hắn vẫn còn ong ong choáng váng.
Thân hình lung lay muốn chống tay bò dậy, nhưng sức lực hoàn toàn không có, chỉ có thể gắng gượng ngẩng đầu lên, gương mặt tràn đầy đều là tức giận cùng phẫn nộ.
"Kẻ nào?"
"Ta muốn ngươi chêêê.
Thanh âm chưa nói xong liền im lìm.
Hắn nhìn thấy bóng hình thiếu nữ xinh đẹp, mặc một bộ y phục màu xanh lam quen thuộc.
Bỗng nhiên tức giận tiêu tan, chỉ còn lại bất an cùng sợ hãi.
Hắn đã nhận ra người vừa đánh mình là Lý Uyên Vân — chân chính thiên chi kiêu nữ.
Đối với những người khác, Lý Thừa Ngạn có thể không sợ, cùng lắm chỉ là kiêng kị chút thôi.
Nhưng Lý Uyên Vân — Lý Bách Nguyên — cùng Lý Thế Phong.
Ba người này hắn thật sự không thể trêu vào, trong đó không thể trêu vào nhất chính là Lý Uyên Vân.
Hai người kia mặc dù có thể gọi chung với nàng là tương lai Lý gia Tam Trụ, nhưng ai cũng biết, thiên phú Lý Uyên Vân hoàn toàn vượt qua một bậc.
Chính là không thể trêu vào trong không thể trêu vào.
Đến lúc này trên gương mặt đã sưng vù một bên của Lý Thừa Ngạn, gắng gượng nở ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Vân Tỷ
".
Là tộc đệ ta có mắt như mù, không nhìn thấy tỷ, phát ngôn bừa bãi đã làm bẩn tai tỷ rồi".
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập